Tổng tài phúc hắc: Không nên yêu anh

Chương 9



Vương Trấn lái xe trở về nhà , anh bế cô vào trong . Lúc nãy vì quá mệt nên cô đã ngủ thiếp . Ngôi biệt thự của anh cách Đường gia rất xa , quản gia thấy anh liền cung kính cúi đầu chào . Bà ngạc nhiên khi thấy anh bế người phụ nữ lạ về nhà. Tuy anh là một người đàn ông rất trăng hoa nhưng cũng chưa một lần đưa phụ nữ về nhà. Tiểu Đào đã ở dưới sảnh chờ anh khi thấy anh xuất hiện vội đứng lên .

"Mau thay đồ cho cô ấy." - Không đợi Tiểu Đào lên tiếng , Vương Trấn đã mở lời. Cô gật đầu đi theo anh lên phòng.

Đắp chăn thật cẩn thận cho cô , Tiểu Đào mới đi ra ngoài gọi Vương Trấn ."Cô nói với quản gia nấu chút cháo cho Vũ Lam."

"Vâng !"

Vương Trấn đẩy nhẹ cửa đi vào . Anh lặng yên đến bên giừơng cô , ngắm nhìn khuôn mặt Dư Vũ Lam . Từ bây giờ anh sẽ chăm sóc cho cô...

--- -------

"Đây là đâu ?" - Dư Vũ Lam ngồi dậy , dựa vào đầu giừơng .

"Đây là nhà anh !" - Vương Trấn khẽ nói .

"Vậy sao !"

"Tiểu Lam...nếu em muốn anh sẽ mua cho em căn hộ gần đây để sống cùng Tiểu Đào."

"Em muốn rời khỏi đây. Trong tài khoản ngân hàng em có một số tiền . Anh giúp em...chuẩn bị mọi thứ để qua Pháp !"

"Anh sẽ đi cùng em."

"Vậy còn công ty của anh ?"

"Đừng lo , anh sẽ giao phó cho người khác. Anh sẽ đưa em đi khỏi Đài Loan !" - Anh vuốt nhẹ tóc cô , dịu dàng nói . Cô muốn rời khỏi đây cũng tốt , Đường Lãnh Phong cũng sẽ không làm phiền cô nữa.

--- ------ -----

* Đường gia...

Đường Lãnh Phong từ từ mở mắt , đầu anh khá là nhức . Hôm qua anh đã uống rất nhiều rượu . Anh đứng dậy đi vào toilet , nhìn đồng hồ đeo tay đã bảy giờ liền vội bước ra cửa . Quản gia thấy anh liền cung kính chào. Đường Lãnh Phong nhíu mày , thanh âm trầm thấp vang lên "Vũ Lam đâu ? Đã chuẩn bị bữa sáng cho tôi chưa ?"

Ông sững lại một chút rồi trả lời "Thưa , cô Vũ Lam hôm qua đã rời khỏi rồi ạ . Ngài không nhớ gì sao ?"

Anh lặng người , anh đã quên mất là cô đã rời khỏi đây , anh thở dài bước vào bàn ăn. Chỉ cần chờ hai tháng thôi. Dù có là chân trời góc bể , anh vẫn sẽ tìm được cô .

Nhưng anh không hề biết rằng , ngay lúc này cô đã rời rất xa anh... Cách anh cả nửa vòng trái đất...

--- -----

* hai tháng sau...

Đường Lãnh Phong dậy khá sớm , hôm nay là kì hạn hai tháng . Anh sẽ đến nhà Vương Trấn để gặp Dư Vũ Lam . Cầm chìa khóa xe lên , anh đi ra ngoài . Nhanh chóng lái xe rời khỏi nhà.

Đứng trước tòa "biệt thự gỗ" (biệt thự xây bằng gỗ liêm) . Tâm anh hiện đang rất rối bời. Trầm mặc trước cửa rất lâu , đưa tay lên định bấm chuông nhưng lại buông xuống , rất nhiều lần . Đường Lãnh Phong hít mạnh nhấn mạnh bấm vào. Một giọng nói già nua vang lên.

"Cho hỏi là ai ạ ?"

"Tôi là Đường Lãnh Phong , tôi đến tìm Vũ Lam!"

"Xin lỗi , cô Vũ Lam đã rời khỏi đây từ hai tháng trước rồi ạ !"

Đường Lãnh Phong như chết lặng , cô đã rời khỏi đây cùng Vương Trấn . Cô muốn trốn tránh anh ? Anh tức giận đấm mạnh vào tường tạo một vết nứt nhỏ. Tại sao ? Chẳng phải anh đã nói là sẽ bù đắp tất cả cho cô rồi sao ??? Dư Vũ Lam...em đang ở đâu ?. Đường Lãnh Phong tức giận bỏ về . Anh bước vào phòng , hung hăng ném tất cả đồ đạc , vang lên những tiếng đổ vỡ khắp căn nhà. Anh ngồi phịch xuống đất , bất lực nhìn về phía cửa sổ. Ngày trước là cô luôn chờ anh . Còn bây giờ thì ngược lại. Đường Lãnh Phong bỏ lại đống đổ nát phía sau lưng đi vào phòng cô. Căn phòng đơn giản , luôn tỏa ra hương thơm dễ chịu. Tất cả mọi thứ vẫn còn nguyên vẹn . Hằng ngày anh thường vào phòng cô ngắm nhìn xung quanh , còn sai người dọn dẹp thật cẩn thận để chờ ngày cô trở về nhưng....

Bàn tay to lớn chạm vào khung hình trên bàn trang điểm . Cô gái trong hình có đôi mắt xinh đẹp diễm lệ , đôi môi nhỏ bé , khẽ nhếch lên. Dù đang cười mỉm nhưng sâu trong ánh mắt cô chất chứa đầy nỗi buồn , Dư Vũ Lam mang một vẻ đẹp thoát tục . Đường Lãnh Phong nhớ lúc anh nói về buổi nghĩ mát , cô đã vui đến độ muốn nhảy cẩng lên, trên khuôn mặt xuất hiện nụ cười hạnh phúc . Đó cũng là lần đầu anh thấy cô cười . Lần thứ hai là chuyện bữa tiệc . Cô đã hào hứng chuẩn bị từ sớm...Anh siết lấy khung hình. Nụ cười của cô do anh tạo nên rồi cũng chính tay anh phá nát. Cả cái hạnh phúc nhỏ bé của Dư Vũ Lam cũng bị anh làm cho đổ vỡ! Tim anh dâng lên từng cơn thắt , tận sâu trong tâm can đang nhiễu loạn. Cảm giác đau đến khó thở truyền đến anh . Nơi ngực trái , tim anh...đang rất đau . Anh đang tự trách bản thân , một tay anh gây nên chuyện này để làm gì ? Ánh mắt đen láy nhìn bộ đồ nhỏ bè xinh xắn để bên giừơng cùng đôi giày nhỏ. Đó chính là bộ đồ mà cô cất công chuẩn bị cho đứa bé kia. Đường chĩ rất ngay ngắn , ắt hẳn , Dư Vũ Lam đã bỏ rất nhiều công sức cùng yêu thương vào trong ấy. Anh ôm bộ đồ vào lòng , anh nên làm thế nào đây ? Cô đang ở đâu !?? Làm sao anh mới có thể tìm được cô....

Đường Lãnh Phong cầm ly rượu Vodka uống cạn . Căn nhà này từ khi vắng cô mọi thứ trở nên rất yên tĩnh và buồn chán . Tiếng nói của cô cũng không còn vang vọng ở đây nữa . Anh khẽ cười...Nỗi đau mà cô từng chịu khi chờ đợi...có lẽ...anh đã hiểu được...

Yêu một người phải cùng nhau nhìn về phía chân trời chứ không phải là hai người ở hai phía nhưng lại cùng nhìn một hướng... Đó quả thực là điều rất đau !

Anh phải tìm được cô , nhất định phải tìm được cô...Nhất định...

__________________________________________

"Dù cho có là chân trời góc bể hay Không gian hoàn tuyền anh nhất định sẽ tìm được em."

--- ------ ---

*Pháp - 10:am.

"Tiểu thư ! Cô ăn thêm đi !" - Tiểu Đào gắp miếng thịt bỏ vào chén Dư Vũ Lam hối thúc cô ăn nhiều thêm một chút. Sức khỏe của cô cũng đã tốt hơn rất nhiều . Sang Pháp đã được hai tháng nhưng cô vẫn không ăn uống điều độ , ăn lại rất ít. Vương Trấn luôn căn dặn Tiểu Đào phải hối thúc cô ăn thật nhiều.

"Ta biết rồi." - Dư Vũ Lam ậm ừ cho qua. "Vương Trấn vẫn chưa về sao ?"

"Chưa ạ !"

Lúc sáng anh nói ra ngoài có chút việc vậy mà đến giờ vẫn chưa về. Cô cũng không mầy quan tâm chỉ hỏi cho có lệ. Ăn xong Dư Vũ Lam ngồi trên chiếc xích đu màu trắng ngoài vườn. Không khí ở Pháp rất tốt , dễ chịu hơn ở Đài Loan. Cô thường ngồi ở đây một mình để hóng gió . Đôi lúc lại nhớ đến Đường Lãnh Phong . Cô muốn biết anh hiện đang làm gì , nếu biết cô đã rời khỏi Đài Loan anh sẽ như thế nào. Mỗi lần nghĩ đến anh , cô lại rất đau lòng , Cô đã tự hứa với chính bản thân sẽ không nhớ đến anh . Trong tim chỉ chứa một chữ hận đối với Đường Lãnh Phong . Nhưng...cứ mỗi lần nghĩ đến anh...nước mắt cô lại rơi....đau đến thấu xương.... Cô ở cùng Vương Trấn . Anh luôn tốt và trân trọng cô , nhưng tim cô lại không thể chứa hình bóng anh !???

"Sao em lại ngồi ngoài này ?" - Âm vang thân thuộc , dịu dàng khẽ vang lên . Dư Vũ Lam nhẹ nhàng nói "Em muốn hóng gió ! Anh về rồi sao ?" - Cô đứng dậy , đưa tay để kiếm anh.

Vương Trấn nắm lấy tay cô , mỉm cười "Anh về rồi ! Mau vào nhà , ngoài này lạnh lắm !"

"Được !" - Cô nắm tay anh , đi theo vào nhà .

"Anh có mua quà cho em !"

"Là gì vậy ?"

"Là bánh Pancake chocolate mà em thích đấy !" - Tiểu Đào cầm lấy chiếc bánh mà ăn đưa , đi vào trong bỏ ra dĩa rồi đặt lên bàn cho Dư Vũ Lam.

"Em muốn ăn thử !"

"Được , để anh đút cho em ! Há miệng ra."

Dư Vũ Lam há miệng , nhận lấy miếng bánh từ anh . Cô nhoẻn miệng cười "Rất ngon !"

Vương Trấn đăm đăm nhìn cô . Đây là nụ cười đầu tiên khi cô sang Pháp mà anh nhìn thấy . Anh nhếch miệng cười , cô cười rất đẹp , hệt như một thiên sứ. Cô thích ăn bánh như vậy . Thì ngày nào anh cũng mua bánh cho cô để cô có thể cười vui như thế !

"Sống ở đây tốt như vậy . Thì em...có muốn mãi mãi ở đây không ?" - Vương Trấn chợt hỏi.

"Em cũng muốn nhưng anh thì không thể suốt đời ở bên em . Em không muốn vì em mà anh bỏ tất cả mọi thứ ở Đài Loan."

"Ngốc quá , anh đã bàn giao tất cả lại cho người khác. Ở đây anh cũng có một chi nhánh mà. Chỉ cần em đồng ý...suốt đời anh sẽ ở bên eem."

"Em..." - Cô ngập ngừng...cô không muốn hủy hoại mọi thứ của Vương Trấn , Vương Trấn yêu cô...cô biết nhưng....cô không thể chấp nhận được tình cảm của anh vì...

"Được rồi , chuyện này để sau đi . Nào , để anh đút bánh cho em !" Vương Trấn cắt ngang dòng suy nghĩ của cô. Dù sao anh cũng không muốn làm cô khó xử. Anh biết Dư Vũ Lam vẫn còn chút tình cảm với Đường Lãnh Phong.

"Ngày nào anh cũng sẽ mua bánh cho em !" - vương Trấn xoa nhẹ đầu cô . Dư Vũ lam gật nhẹ đầu "Vâng !"

Nhìn khuôn mặt nhỏ bé kai , lòng Vương Trấn lại nhói đau...anh tự hỏi phải làm sao mới có thể xóa sạch hình bóng của Đường Lãnh Phong trong tim cô !???.....

* Đài Loan - 10:pm

"Đủ rồi , cậu muốn uống đến khi nào đây ?" - Hoàng Phủ lâm đưa tay giật lấy chai rượu trên tay Đường Lãnh Phong . Từ lúc biết tin Dư Vũ lam rời khỏi Đài Loan , anh như phát điên lên đập vỡ tất cả đồ đạc , lại uống rất nhiều rượu

"Buông ra...Mặc kệ tôi !" - Đường Lãnh Phong đẩy Hoàng Phủ Lâm ra , anh loạng choạng đứng dậy , đi tới quầy rượu lấy một chai khác . Hoàng Phủ Lâm tức giận nói "Bỏ mặc cậu ? Nếu làm được tôi đã làm rồi . Nếu cậu không phải là người bạn thân nhất của tôi thì lúc cậu làm tổn thương Dư Vũ lam tôi đã đánh chết cậu rồi ! Là tôi có ý tốt giúp cậu nhận ra tình cảm của mình , vậy mà cậu lại khiến cô ấy ra nông nỗi này." Anh đấm mạnh Đường Lãnh Phong một cái khiến Đường Lãnh Phong ngã xuống , cả chai rươu đắt tiền củng bể thành những mảnh thủy tinh vụn vỡ. "Đường Lãnh Phong...nếu cậu rãnh rỗi ngồi ở đây uống rượu thì tại sao không đi tìm cô ấy ? sao cậu không bù đắp lại cho cô ấy. Lãnh Phong...chẳng phải cậu rất kiên cường hay sao ?"

"Bù đắp ?" - Đường Lãnh Phong cười nhạt , khuôn mặt hiện rõ nỗi khắc khổ "Tôi phải bù đắp thế nào cho cô ấy đây ? Ngay cả cô ấy ở đâu tôi còn không biết , thì tôi...còn làm được gì ?"

Nhìn Đường lãnh Phong bất lực ngồi dưới đất , Hoàng Phủ Lâm thấy anh vừa đáng trách vừa đáng thương !

--- ---------

* Một năm sau...

Kể từ ngày biết tin Dư Vũ Lam đã rời khỏi Đài Loan , Đường Lãnh Phong đã phái người đi khắp nơi để tìm cô nhưng đều bất lực . Anh vẫn đến công ty đều đặn , không như lúc trước chỉ biết uống rượu rồi thầm trách . Dù hằng đêm , anh phải uống rượu mới có thể ngủ được . Anh nhớ cô , nhớ đến phát điên . Một năm...là khoảng thời gian không ngắn cũng không dài đối với đời người. Nhưng một năm ấy đối với anh như cả một thế kỉ , một năm ấy anh chưa từng chạm vào người phụ nữ khác , dù có là một buổi tiệc lớn anh cũng không đi , suốt ngày giam minhtròng phòng để chờ tin tức của cô . Anh rất muốn biết cô lúc này sống ra sao ? Cô....có còn yêu anh không ? Cô...ở bên Vương Trấn có khi nào đã yêu hắn không ? Rất nhiều câu hỏi anh tự đề cập ra nhưng hoàn toàn không có câu trả lời . Đường Lãnh Phong chờ đến khi gặp được cô , chỉ cần gặp được Dư Vũ Lam..anh sẽ làm tất cả để chuộc lại lỗi lầm của mình.

"Cậu sắp sang Pháp để giải quyết một số việc phải không ? Cần tôi trợ giúp không ?" - Hoàng Phủ Lâm đưa cho anh sấp tài liệu dày cộm.

"Được , cậu cứ đi theo tôi . Việc ở đây cứ để trợ lý Văn và Thành đổng lo liệu." - Anh nhàn nhã thưởng thức tách trà thơm ngon , gật đầu một cái. "Ngày mai sẽ xuất phát , máy bay cũng đã chuẩn bị."

"Tôi biết rồi !"

--- ---------

Chuyến bay kéo dài vài tiếng , cuối cùng cũng đến sân bay Quốc tế Charles de Gaulle của thủ đô Paris tại Pháp . Đường Lãnh Phong cùng Hoàng Phủ Lâm kéo vali bước xuống . Một chiếc xe BMW đã chờ sẵn hai người ở ngoài cửa , gã vệ sĩ mặc áo vest đen cúi đầu chào hai người . Mở sẵn cửa cho Đường Lãnh Phong bước vào rồi mới lên xe.

Dừng chân trước khách sạn Ritz . Là một trong những khách sạn nổi tiếng và đặc biệt sang trọng ở Paris. Hai vệ sĩ kéo vali của Hoàng Phủ Lâm và Đường Lãnh Phong vào trong . Anh bước vào căn phòng đã được đặt trước , ngã mình xuống chiếc giừơng êm ái , anh nhắm mắt lại hình bóng một cô gái xinh đẹp lại hiện ra . Anh còn nhớ, cô đã từng nói rất muốn sang Pháp , buổi sáng sẽ đi dạo ở con đường hoa , còn buổi tối sẽ ngắm tháp Eiffel . Vì biết cô thích nước Pháp nên anh cũng đã thử phái người đến đây tìm cô nhưng vẫn không có tin tức gì.

"...anh rất nhớ em....Lam nhi..Em ở đâu !?..."
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Planning a trip to Vietnam? This is absolutely everyting you need to know when planning a trip to Vietnam - Visas, weather, flights, currency exchange, budget, itinerary and more. Please visit the blog vietnam visits such as vietnamese culture, best places to visit in vietnam for sure you will have the best trip with above information.