Tổng tài thực đáng sợ

Chương 201: Không có khả năng là hắn nhận lầm


“Tần tiên sinh” Hắn nhíu mi, nhẹ nhàng gõ cửa sổ. “Tần tiên sinh, ngài về nghỉ trước đi.”

Chạy khắp nơi không mục đích mà tìm kiếm cũng không phải là biện pháp hay.

Giữa màn đêm bình yên, xung quanh có tiếng huyên náo lờ mờ quanh quẩn bên tai, ánh mắt thâm thúy của Tần Dịch Dương mở ra, tinh thần cùng khí lực đã suy sụt đến mềm nhũn, giọng khàn khàn lại vang lên: “Cậu về trước đi, tôi đi một mình.”

Lạc Thành trầm mặc, chung quy lại vẫn là lo lắng nói:

“Lúc Lâm tiểu thư bỏ đi trong người không một xu dính túi, cô ấy không phải là người không có lý trí, cho nên hẳn là sẽ đi tìm người thân hoặc bạn bè, đêm nay tôi sẽ tiếp tục điều tra.”

Lạc Thành hướng hắn cam đoan, biết rằng chỉ khi nói như vậy mới khiến hắn an tâm hơn một chút: “Tần tiên sinh, hãy chú ý thân thể, xin không nên để mình mệt mỏi suy sụp.”

Tần Dịch Dương mím môi, từ tay lái ngồi thẳng dậy, trầm mặc khởi động xe.

Nhìn thấy chiếc Ferrari màu đen biến mất trong màn đêm, lông mày đang nhíu của Lạc Thành không có giãn ra, ngược lại càng nhíu chặt.

***

Ánh mặt trời chiếu rọi vào trong vườn, cánh hoa dính đầy sương sớm, khẽ đung đưa trước gió. Một thân ảnh tinh tế mảnh mai lẳng lặng tưới nước cho bồn hoa, bọt nước từ trong thùng tuôn ra thật nhỏ mà vụn vặt, vung vãi rất đều, Lâm Hi Hi nhẹ nhàng di chuyển, làn váy dài mềm mại đảo qua mắt cá chân nàng.

Một biệt viện lớn như vậy, lại chỉ có một người ở, trừ bỏ nàng một thân ảnh đẹp như hoa, ở đây nhìn không tới nửa bóng dáng người làm.

Chủ nhân của biệt viện là một người ưa thích tĩnh lặng, bởi vậy cứ thứ ba năm bảy có người đến quét tước, cắt tỉa cành cây, mà những ngày thứ hai, tư, sáu là lúc không có người nào cả, cho tới cuối tuần ông chủ lại thích chính mình đến sửa sang lại nhà cửa.

Cánh cửa mở ra, một đứa bé cùng một con chó có bộ lông màu vàng chạy vù ra, chạy qua bậc thang, ở bãi cỏ cách đó không xa vui vẻ lăn lộn.

“À, Miss Lâm” Một người tóc vàng mắt xanh giống đứa bé kia từ xa chào nàng một tiếng: “Buổi sáng tốt lành.”

Lâm Hi Hi đung đưa vòi sen trong tay, khuôn mặt nhợt nhạt khẽ nở một nụ cười coi như là chào hỏi.

Chủ nhân của trang viên này là một đôi vợ chồng người Anh, định cư ở Trung Quốc, mấy ngày hôm trước vợ của ông chủ bị lạc đường, vừa đúng lúc đó gặp được Lâm Hi Hi, tiếng Anh lưu loát giúp hai người dễ dàng trao đổi, Lâm Hi Hi thuận lợi giúp cô ta tìm được đường về.

Sau đó qua tìm hiểu người phụ nữ đó biết Lâm Hi Hi trốn nhà ra đi không xu dính túi nên đã nhiệt tình giữ nàng ở lại, mà chồng của cô ta cùng đứa con trai tám tuổi cũng vô cùng cảm kích lưu nàng ở lại trong trang viên rộng lớn này.

Lời mời nhiệt tình như vậy nàng cũng không nghĩ muốn từ chối.

Bởi vì lúc gặp vị phu nhân bị lạc đường kia, một mình nàng lặng lẽ đi trên đường, không biết nên đi đâu, cũng không biết nên tìm ai, do đó nàng tùy tiện nói phương xa nhưng cho tới bây giờ nàng cũng không biết phương xa là nơi nào.

Cảm giác đó, dĩ nhiên là cuộc sống của nàng đã rơi xuống đáy giếng, xác định cả đời này yên tĩnh cô tịch mà sống, chẳng qua là nhìn thấy khuôn mặt phúc hậu hiền lành kia xuất hiện ở miệng giếng, dùng thanh âm ôn nhu nói: “Tiểu thư, xin hãy đi lên.”

Người chồng cũng từng hỏi nàng: “Rốt cuộc là vì sao mà cô phải rời bỏ nhà mình? Một đồng tiền cũng không mang theo, đây cũng không phải là lựa chọn tốt gì.”

Lâm Hi Hi khó mà có thể giải thích với ông ấy, chỉ là cười yếu ớt: “Không nghĩ nhiều như vậy. ’’

Đơn giản mà nói nàng muốn rời khỏi nhà mình.

Vòi sen trong tay dần dần nhẹ đi, nàng ngừng tay, đi đến bên kia lấy nước.

Cậu nhóc đầu đổ đầy mồ hôi đã chạy tới, trên mặt vô cùng hưng phấn đầy ý cười: “Cô đến xem con chó của cháu đi. Nó có thể thay đổi rất nhiều tư thế, cháu sẽ điều khiển nó cho cô xem.”

Lâm Hi Hi nhìn vẻ mặt hưng phấn của cậu bé, lặng yên ở bên cạnh chăm chú quan sát nó, thỉnh thoảng vỗ tay trầm trồ khen ngợi.

Một gia đình hạnh phúc là có đứa nhỏ, khiến lòng nàng hơi hơi dâng lên cỗ chua xót.

Bọn họ đều là người Anh.

Gia đình người Anh đều là như vậy hay sao? Vợ chồng ân ái cùng đứa nhỏ hoạt bát, thỉnh thoảng quên mất có một người khách như nàng, cuộc sống có thể nhiều màu sắc như vậy, nàng nghĩ đến con của mình, sắc mặt hồng hào bỗng nhiên trở nên tái nhợt.

Cùng cậu bé trao đổi vài câu, nàng đi vào bên trong phòng khách, trên tivi vẫn như trước truyền đến một số tin tức, vốn hẳn là đề cập tới nguyên nhân vì sao hôm nay Công Tước đại nhân vô cớ vắng mặt trong buổi họp báo, có người hoài nghi Công Tước đại nhân đã không còn ở trong nước.

‘Hoàng gia Anh hỗn loạn, bất kể phương diện nào cũng khiến người khác chú ý.’

Sắc mặt Lâm Hi Hi chợt trắng bệch, trước đây nàng cũng không có chú ý tới những tin tức như thế này. Chẳng qua là nàng biết rõ, con của nàng bị đưa đến nước Anh xa xôi, nàng muốn tìm nó về, thực cấp bách.

“Lâm!” chủ nhà đi từ trên lầu xuống nhân tiện hỏi: “Cô cũng thích xem tin tức về nước Anh sao?”

Lông mày Lâm Hi Hi khẽ run rẩy, che giấu đi mọi biểu tình của bản thân: “.... Buổi sáng tốt lành.”

“Cô cũng vậy a! Ở đây tôi có một bưu phẩm chuyển phát nhanh.” Maria lấy ra đưa tới tay nàng. “Nơi này khá xa, hòm thư ở đây có nhưng lại không có ai đến đưa đi, không còn cách nào khác, Lâm, nội thành với cô rất quen thuộc, cô có rảnh thì giúp tôi đưa đến đó được chứ?”

Lâm Hi Hi nhìn phong bì chuyển phát nhanh kia, gật gật đầu: “Được thôi.”

“Lâm thân mến, cô không cần bận tâm, nếu cô muốn, cô có thể tiếp tục một mình ở đây, tôi rất thích những cô bé Phương Đông như cô, thực trong sáng, thực đơn thuần.” Maria vô cùng nhiệt tình, cũng không chút nào keo kiệt khen ngợi người khác.

Lâm Hi Hi giật mình, nghĩ mình đã sinh cục cưng còn có người gọi mình là ‘cô bé’, không biết phải làm thế nào, chẳng qua nó khiến tâm tình bi thương héo mòn của nàng có một tia hi vọng, tuổi nàng còn trẻ như vậy, tương lai còn dài như vậy.

“Cám ơn, tôi sẽ nhanh chóng tìm được việc làm, sắp xếp ổn thỏa cho bản thân, Maria, cám ơn cô.” Nàng nhẹ giọng nói lời cảm ơn, cùng đi ra cửa.

Cánh cửa vừa được mở ra trong nháy mắt, sau lưng vọng lên một tiếng kinh hô cùng với thở dài: “Công tước đại nhân lại đến Trung Quốc phải không? Ôi ông trời của tôi!”

Cánh tay Lâm Hi Hi đang nắm cánh cửa chợt run rẩy, cho rằng mình nghe lầm.

Ánh mặt trời chói lọi chiếu lên những ngón tay trắng bệch của nàng, phía sau không có tiếng nói, nàng cũng không nghĩ muốn quay đầu lại chứng thực những lời vừa rồi.

Hắn tới Trung Quốc????

Trên khuôn mặt thanh thoát nhỏ nhắn hé ra vẻ lạnh nhạt mà vô vọng. Đây, thực đã không còn liên quan đến nàng.

Thân phận của Tần Dịch Dương vẫn là bị bại lộ trước mắt công chúng.

Hắn vội vàng tới Trung Quốc, không có bất kỳ sự chuẩn bị cùng hoàn thành công việc trước đó, trong chốc lát ánh đèn máy ảnh sáng chói ghi lại được khuôn mặt mệt mỏi mà tuấn lãng của hắn lộ ra một tia xúc động, nhưng cũng rất nhanh chóng bình ổn lại.

Hắn đến Trung Quốc cũng không vì những chuyện nhàm chán này.

Lạc Thành một mực giúp hắn mở đường, mà quan chức cấp cao của thành phố C cũng đã có mặt đầy đủ chờ ở đại sảnh, Tần Dịch Dương một đường đi rất nhanh, hắn cũng không có tâm tư để ý việc này, những cán bộ chính phủ quan trọng này chỉ cần gặp một lần là được.

Quả nhiên, sau khi gặp một lúc còn có rất đông phóng viên nhà báo theo vào, mà Tần Dịch Dương chẳng qua là thản nhiên vuốt cằm nói một tiếng: “Còn có việc.” Lập tức liền nhấc chân rời đi.

“Công tước tiên sinh, ngài quay lại Trung Quốc là còn có việc gì muốn làm sao?”

“Công Tước đại nhân, xin ngài nói một chút về sự kiện hoàng gia bị khủng bố.”

“Công tước đại nhân, trên thị trường tài chính thành phố C ngài đã là một hiện tượng bất thường nổi danh, khi đó vì sao ngài vẫn còn phải che giấu thân phận?” “Công Tước đại nhân, Lâm Hi Hi tiểu thư là vợ trước đây của ngài có biết về thân phận của ngài hay không?”

Một cái tên nhạy cảm đánh đúng vào trái tim đau nhói của hắn.

Đã từng đối diện vô số tia sáng từ đèn Flash, hắn cũng từng nắm tay nàng, không chút cố kỵ đem nàng ôm vào lòng.

Thản nhiên đi tới cửa, qua cửa sổ sát đất của sân vận động lộ ra thân ảnh cao ngất của hắn, ma xui quỷ khiến thế nào hắn lại dừng lại, vẻ mặt không còn lạnh lùng như băng trả lời mấy câu hỏi.

Thành phố này quả là quen thuộc, ánh mắt hắn liếc nhìn bên ngoài cửa sổ, bị ánh sáng chói mắt thu hút.

Lâm Hi Hi từ trong đại sảnh bưu điện bên cạnh đi ra, trong tay là biên lai chuyển phát nhanh đã ký nhận, ánh mặt trời có chút rạng rỡ, nàng mở chiếc ô trong tay, dọc theo đường cái bắt xe.

Cánh tay tinh tế mảnh mai vươn ra, yên lặng đứng trong bãi đỗ xe.

Cách cửa sổ sát đất Tần Dịch Dương chú ý tới thân ảnh kia, đột nhiên giật mình, những lời vừa muốn nói ra đều đã đứng im trong miệng.

Đó là nàng sao?

Thân ảnh kia đến tột cùng có phải là nàng hay không?

Gần trưa khu vực này xe không thể đỗ lại, cái ô trên tay hạ xuống một chút, đứng một bên nhìn, lộ ra nửa khuôn mặt khiến người ta xót xa, toàn bộ rơi vào đôi mắt thâm thúy của người đàn ông trong đại sảnh, trong nháy mắt hiện lên vẻ kinh hãi.

Tần Dịch Dương mím môi, gắt gao nhìn chằm chằm thân ảnh kia, đột nhiên đẩy ra đám phóng viên đứng chắn trước mặt, lập tức xông ra ngoài.

“Hi Hi.”

Trong đại sảnh đột nhiên trở nên hỗn loạn, không ai biết đã xảy ra chuyện gì.

“Tần tiên sinh!” Khuôn mặt Lạc Thành bình tĩnh gọi một tiếng, không thể ngăn cản hắn, chỉ có thể gắt gao mím chặt môi, dang tay ngăn lại đám phóng viên, mặt lạnh như băng nói: “Các vị, làm phiền không nên chụp.”

Không có khả năng là hắn nhìn lầm.

Một tiếng hét cao vút vang ra ngoài đại sảnh, theo bậc thanh xuống, vang tới đường lớn bên cạnh, mà trong tầm mắt của hắn thân ảnh màu trắng đẹp đẽ kia đã không còn.

Chỉ hai trăm mét ngắn ngủi chạy bộ, Tần Dịch Dương hơi hơi thở dốc, gân xanh nổi lên trên trán, mồ hôi toát ra, ngay cả trái tim đều hung hăng đập rất nhanh, hắn không tin là mình nhìn lầm, thân ảnh kia, nửa bên mặt kia, rõ ràng là nàng!

Liên tiếp ba mươi mấy tiếng chưa có nghỉ ngơi, một mực như vậy, hơn nữa thân thể đột nhiên căng thẳng trước thân ảnh kia, trước mắt Tần Dịch Dương đột nhiên tối sầm, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, dựa vào thân cây bên đường.

Tiếng hét vừa mới vang lên, một đống phóng viên phía sau bị Lạc Thành ngăn cản kích động nhanh chóng nhào tới.

Mà ở giây phút hắn không thể nhìn tới nơi đó, thân ảnh khiến hắn hung hăng vướng bận dĩ nhiên đã ngồi lên xe Taxi, nhẹ giọng nói cho người lái xe địa chỉ trang viên của vợ chồng Maria, yên tĩnh dựa vào ghế phụ đọc lưu loát.

Chiếc xe kia, đột nhiên hiện lên trong con ngươi đầy tơ máu của hắn.

Trong trang viên, Maria im lặng nhìn màn hình máy tính, nhíu mày.

“Em yêu, em đang xem gì thế?” Chồng của cô – Brown từ bên ngoài đi vào.

“Darling, anh tới nhìn xem...” Maria từ trong khiếp sợ hoàn hồn lại, kéo tay chồng mình, đem tin tức vừa mới được đưa phóng lớn lên, chính là hình ảnh Tần Dịch Dương mới ở trong đại sảnh lúc trước: “Anh yêu, chuyện này rất kỳ lạ, từ miệng công tước nói tên Lâm Hi Hi, có phải là Lâm Hi Hi đang ở trong vườn nhà chúng ta?”

Nhìn kỹ lại, đột nhiên nhớ tới mình mới biết họ của Lâm Hi Hi nhưng lại không biết tên đầy đủ của nàng là gì.

“Ở Trung Quốc có rất nhiều người giống họ nhau, có lẽ chỉ là trùng hợp thôi chăng?”

Maria nhíu mày lắc đầu, vung tay phản đối: “Anh không biết đâu, sáng nay em nhìn thấy cô ấy đang xem tin tức về Công Tước, bây giờ nhìn đến bản tin này lại có liên tưởng, chúng ta có thể tìm kiếm hình ảnh của cái cô Lâm Hi Hi mà Công tước chính miệng nói ra đấy, khi đó chúng ta sẽ biết ngay có phải trùng hợp hay không thôi.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.8 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Thần Chú Đại Bi linh nghiệm không thể nghĩ bàn. Nếu người nào trì tụng Chú Đại Bi mỗi đêm 5 biến, thì đặng tiêu hết những tội nặng sanh tử trong trăm ngàn vạn ức kiếp. Tổng hợp các bài Pháp về chú đại bi từ từ trang chú đại bi chẳng hạn như nhac chu dai bi tieng viet, thuyet phap rất hữu ích cho sự nghiên cứu và hành trì chú đại bi của bạn.