Tổng tài thực đáng sợ

Chương 75: Hi Hi, đã lâu không gặp


Ánh mắt Lâm Hi Hi bỗng nhiên run rẩy!

Không đúng.

Quan tòa nói, hoàn toàn không đúng.

Lâm Hi Hi hoàn toàn chấn động, ánh mắt nàng dừng ở bản báo cáo kia, có trời biết cố tình tạo bằng chứng giả tội danh nặng như thế nào, thế nhưng nó lại xảy ra.

“Không có khả năng…Chuyện này không có khả năng” Tiếng nói của nàng nhẹ nhàng tỏ ra kiên định, dùng một chút ngoan cường cuối cùng chống lại cục diện dường như chỉ có một mình nàng chiến đấu

“Ngày đó tôi tận mắt chứng kiến toàn bộ quá trình, tôi tự mình đưa Viện Y tới bệnh viện, báo cáo xét nghiệm cũng là tôi yêu cầu bệnh viện làm, không có khả năng là giả.”

“Lâm tiểu thư,” Luật sư biện hộ bên kia cười cười: “Lâm tiểu thư hãy để tôi nhắc nhở cho cô hiểu tính xác thực của báo cáo, nhưng ai có thể chứng minh nó?”

“Tôi đương nhiên là có!” Trong đầu Lâm Hi Hi bỗng nhiên hiện lên hình ảnh Tần Dịch Dương, lên tiếng, thế nhưng ngay sau đó, sự kiên cường còn sót lại của nàng cũng bị sụp đổ, ngón tay lạnh lẽo run nhè nhẹ, nàng cắn môi, hốc mắt càng thêm đỏ hoe, phát ra thanh âm khàn khàn đứng dậy, “Anh ta không ở …”

Tần Dịch Dương không có ở đây.

Tòa án rộng lớn như vậy, không khí nghiêm túc đóng băng mỗi người, Lâm Hi Hi biết toàn hội trường có bao nhiêu ánh mắt đang đổ dồn trên người nàng.

Tên ác ma Nhạc Phong đang cười tà ác. Lạch lùng cùng gian ác, trong lồng ngực dâng lên nỗi chua xót, gần như tuyệt vọng.

“Xin lỗi … Tôi không có biện pháp chứng minh.” Lâm Hi Hi lắc đầu, đôi mắt mù sương, hơi thở mong manh nói.

Toàn hội trường tiếng nhốn nháo càng lúc càng lớn.

Sắc mặt quan tòa ngưng trọng nhìn nàng một lúc, cúi đầu bàn bạc với nhau vài câu, dường như đã có kết luận.

Phiên tòa kéo dài trọn hai giờ đồng hồ, Lâm Hi Hi biết được thế nào là bị lừa gạt cùng phản bội, luật sư ở bên cạnh ngồi xuống, tư thế ưu nhã, trên trán trong lúc đó cũng hiện lên một chút mất mát.

“Thực ra rất công bằng, Lâm tiểu thư,” Trong lúc đợi bồi thẩm đoàn đưa ra kết luận cuối cùng, tiếng nói trầm thấp của luật sư vang lên, như một lời khuyên chân thành “Cô thấy đấy, tôi đích thực đã nhận hối lộ của đối phương, đối với vụ kiện này của cô có như thế nào cũng thất bại, khi đó danh tiếng mà tôi vất vả gây dựng bấy lâu, Lâm tiểu thư…Tôi cũng rất khó xử.”

Tiếng nói trầm bổng kia bay vào tai nàng, sắc mặt Lâm Hi Hi tái nhợt không biểu tình, giống như bị mất đi linh hồn, dựa vào chiếc ghế đang ngồi, nghe được tiếng nói của hắn, bàn tay nắm chặt lấy tay vịn, khớp xương trở lên trắng bệch.

Luật sư cười cười: “Tất cả mọi người đều muốn yên ổn, cho nên Lâm tiểu thư… Xin lỗi.”

Khiến cô gái nhỏ xinh đẹp như vậy bị phản bội cùng thương tổn, cũng không phải ý muốn của hắn.

Một lát sau, Bồi thẩm đoàn rốt cục đưa ra phán xét.

“Nguyên cáo đương sự Lâm tiểu thư, mọi lý do cô đưa ra đều không có khả năng chứng thực, hủy bỏ mọi yêu cầu bồi thường, ngược lại, trường hợp của Nhạc Phong tiên sinh có ảnh hưởng to lớn tới danh tiếng của tập đoàn Nhạc thị, yêu cầu bồi thường ba vạn nhân dân tệ…”

Đây tựa như một trò hề náo nhiệt.

Cả hội trường ồ lên một tiếng thật lớn, mãi cho tới khi kết thúc, toàn bộ phương tiện truyền thông cùng kí giả hầu như đều ùa lên, nhân viên bảo vệ của tòa án cùng với vệ sĩ của Nhạc thị vây quanh Nhạc Phong cùng luật sư biện hộ. Lâm Hi Hi đánh mắt nhìn, cảm giác toàn thân đều không có khí lực, nước mắt ấm áp quanh viền mắt cuối cùng cũng rớt xuống, nàng nhìn ánh mắt chăm chú đang nhìn nàng của Nhạc Phong, kia hẳn là một loại thương hại, một kiểu yêu thương đến cùng cực thương hại.

Lâm Hi Hi thu thập tất cả tài liệu, thân thể nhỏ bé yếu ớt vẫn bồi hồi trên bờ vực sụp đổ, toàn bộ tiếng động xung quanh đều không liên quan đến nàng, nàng không biết Tống Viện Y rời đi lúc nào, chỉ là luật sư vẫn còn đứng bên cạnh nàng, nắm tay lặng lẽ quan sát nàng.

“Lâm tiểu thư, vui lòng khoan hãy rời đi.” Luật sư nhẹ nhàng cản một chút, lịch sự nói.

Lâm Hi Hi yếu ớt cười một tiếng, đó là nụ cười đẹp như đóa hoa mĩ lệ hé nở, làm viên luật sư hơi hoảng hốt một chút, nàng nhẹ giọng mở miệng, tiếng nói như tiếng suối êm tai: “Lam tiên sinh, còn một phần ba chi phí tôi còn chưa đưa cho ông, thực sự xin lỗi, nhất định không nhiều như Nhạc thị cấp, thế nhưng xin không nên chê bai, dù sao danh dự của ông cũng bị hủy, thật khiến cho người ta thông cảm.’’

Mảy may không nghĩ tới nàng sẽ nói như vậy, luật sư kinh động một hồi, sắc mặt càng trở lên xấu hổ, “Lâm tiểu thư xin chờ một chút, Nhạc Phong tiên sinh muốn nói chuyện riêng với cô.” Luật sư dè xuống xấu hổ, nhẹ giọng nói.

Ánh mắt trong veo của Lâm Hi Hi chăm chú nhìn hắn, thì ra nhanh như vậy, những người bên cạnh nàng đều trở thành người của Nhạc Phong.

Những người đó điều không phải ai khác, đều đã từng hứa hẹn cùng nhau kề vai chiến đấu, thì ra cho đến cuối cùng cũng chỉ có một mình nàng nỗ lực chống đỡ, dù có thua đi nữa, sụp đổ đi nữa cũng chỉ có một mình nàng gánh chịu.

Không yếu đuối là giả. Lâm Hi Hi nhìn thoáng qua chỗ nhân chứng. Mở miệng hỏi: “Viện Y đâu?”

Luật sư khôi phục vẻ ưu nhã: “Tống tiểu thư hẳn là đang trên đường tới sân bay, cô ấy vẫn muốn ra nước ngoài, hiện tại cũng coi như là hoàn thành tâm nguyện.”

Lâm Hi Hi nhẹ nhàng mỉm cười, đem nước mắt đang hung hăng muốn rớt xuống đè nén lại, ôn nhu mở miệng: “Vậy ông giúp tôi chúc cậu ấy vạn sự như ý, trước đây tôi cứ một mực theo ý mình không để ý đến suy nghĩ cùng cảm nhận của cậu ấy.”

Luật sư nhìn mặt nàng, nhẹ giọng trả lời: “Tôi sẽ chuyển lời.”

“Còn nữa, nói với Nhạc Phong,” Lâm Hi Hi ổn định tinh thần, ánh mắt lạnh nhạt nhìn hắn. “Không có chuyện gì cần phải gặp mặt nữa.”

Nàng một chút cũng không muốn gặp tên ác ma kia.

Luật sư chỉ lặng yên nhìn nàng, không hề nhiều lời, Lâm Hi Hi hướng phía cửa đi ra ngoài, ngoài cửa nhà báo cùng phóng viên đông nghịt gây ùn tắc, âm thanh cùng tiếng người nhốn nháo, thân ảnh mảnh khảnh của nàng không nhận ra có vấn đề gì lạ, ngoảnh mặt làm ngơ đi qua đại sảnh.

Nàng thật không ngờ tới, tại cửa phụ bên cạnh, có người đang đợi nàng.

Vựơt qua hành lang, một cỗ tối ùa đến trước mặt, Lâm Hi Hi run rẩy sợ sệt, đẩy lối thoát hiểm tiếp tục đi ra ngoài, không nghĩ tới vừa tiến lên một bước, trên vai truyền đến một trận đau đớn! “Á…” Lâm Hi Hi kêu nhỏ một tiếng, nhìn thấy một thân Âu phục phẳng phiu bên cạnh, một cỗ không khí xa lạ mà quen thuộc chợt ùa đến, trong nháy mắt nàng chưa kịp suy nghĩ mọi khí lực đều đã tan biến, trong nháy mắt suy yếu nằm trong lòng một người.

Thuốc mê rốt cục có tác dụng, Nhạc Phong nhìn cô gái nhỏ ưm nhẹ trong lòng, một tay rút xilanh thuốc mê trên vai nàng nhét vào túi, ưu nhã mà nhẹ nhàng xoa khuôn mặt nàng, nhẹ giọng gọi: “Hi Hi..”

Đầu óc Lâm Hi Hi hoàn toàn mê muội, toàn thân vô lực, đột nhiên bị ôm lấy, một chút khả năng phảm kháng cũng không có.

Tận đến lúc bàn tay kia xoa khuôn mặt nàng, nhiệt độ nóng hổi khiến nàng không thể không nhìn.

Ánh mắt mệt mỏi cố nhìn, thấy lúm đồng tiền của ác ma dán sát mặt mình, thân thể Lâm Hi Hi kịch liệt run rẩy.

Thân thể rũ xuống nhanh chóng bị Nhạc Phong ôm chặt lấy, ánh mắt hắn tràn ngập yêu thương cùng mê luyến, dán sát vào khuôn mặt nàng thấp giọng nỉ non: “Hi Hi, đã lâu không gặp.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.8 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nếu bạn đang học hoặc đang làm kế toán thì không thể bỏ qua những bài chia sẻ về kiến thức và kinh nghiệm kế toán trên trang học làm kế toán chẳng hạn như bài viết về ke toan thanh toan uy nhiem chi, phuong huong phat trien chan nuoi lon o nuoc ta chắc chắn bạn sẽ tìm thấy những kiến thức kế toán vô cùng bổ ích.