Tổng tài thực đáng sợ

Chương 91: Không cần nói tôi cũng đã biết


“Vụ kiện cáo tiếp theo tôi sẽ cố gắng hơn, Tần tiên sinh, lần sau nếu có thời gian, ngài sẽ lại đến chứ?” Hít sâu một hơi, Lâm Hi Hi nhẹ nhàng nói trong im lặng

Vô thức theo sát hắn để phân rõ ranh giới.

Ánh mắt Tần Dịch Dương tỏ ra thâm thúy, dừng ở đôi mắt của nàng, như là muốn xem rõ lòng nàng.

Lòng bàn tay Lâm Hi Hi đã đầy mô hôi, nàng mạo hiểm nhìn thẳng hắn, tự nhủ với bản thân không được sợ hãi.

Tốt.

Trong lòng Tần Dịch Dương lờ mờ cảm thán một câu.

Nàng cuối cùng cũng không phải là người dễ dàng chịu thua, dù là quyến rũ hoặc là ép buộc, cũng chưa từng khiến nàng khuất phục.

Khóe môi vẽ ra một đường cong tuyệt đẹp, trong nháy mắt đã làm xao động lòng người, Lâm Hi Hi nhìn khóe miệng Tần Dịch Dương kéo lên một nét cười, quả thật cũng bị làm cho lung lay.

Kiểu khuôn mặt đẹp trai này, khiến nàng phải ngạc nhiên, không biết vì sao hắn lại cười

“Có thể sao? Có thể đi ra ngoài không?” Tần Dịch Dương thu lại dáng vẻ tươi cười, trầm giọng nói.

Lâm Hi Hi lúc này mới hoàn hồn, gật đầu.

Tần Dịch Dương mạnh mẽ kéo tay nàng, đi nhanh về phía cửa.

Trong đại sảnh được trang trí theo phong cách phương Tây, LiLy vô cùng buồn chán mà đâm vào mâm đồ ăn, thật vất vả mới thấy bọn họ xuất hiện, đang muốn gọi to một tiếng, nhưng thấy bọn họ nắm chặt tay nhau, hắn không kiêng nể mà lôi kéo nàng như vậy, hắn thì như một vị thần cao lớn, còn nàng thì nhỏ bé và yếu ớt ôn nhu như phụ nữ Phương Đông, thu hút nhiều ánh mắt ngưỡng mộ xung quanh nhà hàng.

Lily đem tiếng gọi của mình nuốt vào, tay nắm chặt, ngực tràn đầy cảm giác không cam lòng mạnh mẽ.

Mãi cho đến khi đến gần, Lâm Hi Hi mới khó khăn để đưa tay bám chặt vào lòng bàn tay giải cứu của Lily, thoát khỏi sự hoảng loạn.

“Ăn gì không?”

Tần Dịch Dương nhìn về khuôn mặt thẹn thùng xấu hổ của cô gái ở phía sau, khóe miệng vẽ ra một nét cười, quay đầu nhàn nhạt trêu Lily một câu.

Lily im lặng. Kỳ thực không muốn ăn gì, cũng nhìn chằm chằm vào Lâm Hi Hi, nói ra câu: “No rồi”

Cầm thẻ giao cho người phục vụ phía sau, Tần Dịch Dương thản nhiên nói: “Đi thôi”

LiLy vội vàng đứng dậy, chạy theo với một vết thương nhỏ trên cánh tay của mình, cố gắng chạy theo bước chân hắn, nhìn Lâm Hi Hi liếc một cái.

Lâm Hi Hi giật mình một chút, thẻ của hắn không phải vẫn còn ở đó sao?

“Tiểu thư, mọi thứ đã thanh toán xong, cô kí tên ở đây được không?”: Bồi bàn đi tới, cung kính nói.

Lâm Hi Hi vô cùng ngượng ngùng, khuôn mặt nhỏ nhắn lắng xuống, nhẹ nhàng giải thích “Thẻ này không phải của tôi, anh không nên…..”

“Ồ, nhưng vị tiên sinh lúc nãy là khách quý của chúng tôi ở đây, cô có thể ký thay một chút chứ?” Bồi bàn vừa cười vừa nói.

Không có cách nào khác, Lâm Hi Hi không thể làm gì khác hơn là cầm bút, cố gắng quên đi khoản tiền lớn ghi trên tờ hóa đơn có thể làm cho người ta cắn lưỡi vì hoảng sợ, ký tên của Dịch Dương xuống.

“Tiểu thư, cô cứ thong thả, hoan nghênh cô lần sau ghé lại” Bồi bàn thu lại hóa đơn, vừa cười vừa đặt tấm thẻ vào lòng bàn tay nàng.

Lâm Hi Hi nhìn chiếc thẻ phát ra ánh sáng màu xanh trong lòng bàn tay, cảm thấy hơi nóng, thế nhưng tuyệt đối không thể để mất.

“Được” Nàng hít sâu một hơi nói câu tạm biệt, cũng đẩy cánh cửa thủy tinh đi ra ngoài.

Công việc và cuộc sống cứ luân phiên bận rộn, Lâm Hi Hi đã thay một bộ đồ trắng mộc mạc đi đến văn phòng làm việc của Nguyễn Húc.

“Cốc cốc cốc” Nàng gõ cửa.

“Vào đi.” Nguyễn Húc vẫn tiếp tục gõ bàn phím thuận miệng nói một tiếng, lơ đãng nhấc mắt, nhìn thấy nàng “Hi Hi?”

Đang đứng ở ngưỡng cửa là một cô gái nhỏ mặc một chiếc váy đơn giản màu trắng viền đen, da thịt trắng nõn như tuyết.

“Cô…làm sao vậy? Ngày hôm nay sao lại mặc tông màu trầm thế này”, Nguyễn Húc ngồi dựa vào ghế cười rộ lên, ra hiệu bảo nàng bước vào “Như thế nào mà đột nhiên lại tới tìm tôi?”

Lâm Hi Hi nhìn hắn một chút, nàng thuận tiện đóng cửa lại.

“Bởi vì buổi chiều đi dự tang lễ, tôi muốn xin nghỉ, là báo với anh phải không?” Nàng nhẹ nhàng nói.

Nguyễn Húc hơi ngạc nhiên một chút, có chút xấu hổ “Phải, ….Xin lỗi, Hi Hi, tôi không biết cô sẽ đi dự tang lễ”

Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn của Lâm Hi Hi hiện lên một tia thẹn thùng, lắc đầu: “Không sao.”

“Xin nghỉ, không có vấn đề gì, chỉ là nghỉ một buổi chiều thôi chứ gì?” Nguyễn Húc săn sóc hỏi.

Lâm Hi Hi thấy hắn khẩn trương xin lỗi, nhàn nhạt cười “Được rồi, tôi không dám xin nghỉ lâu, còn có việc phải nhờ anh giúp đỡ”

Tuy rằng nàng đi dự tang lễ, nhưng trong lòng Nguyễn Húc lại có chút cảm giác khác lạ “Cô nói đi, chỉ cần tôi giúp được, tôi nhất định sẽ giúp”.

Hắn đồng ý quá dễ dàng, trong lòng Lâm Hi Hi vốn đã có chuẩn bị tốt nhưng lại không biết phải nói như thế nào.

Khuôn mặt chậm rãi nóng rực, Lâm Hi Hi thật không ngờ có ngày nàng lại chật vật như thế này, nàng nghĩ tất cả mọi người đều có thể nói rõ, chỉ có nàng là thấy khó khăn.

Cái bóng đen tối của Tần Dịch Dương trong đầu khiến nàng sợ hãi, thế nhưng không có cách nào khác, nàng phải nói, không cần tìm đến hắn.

“Xin lỗi, tôi biết tôi yêu cầu thế này rất đường đột thế nhưng….” Khuôn mặt đã nóng tới mức có thể làm tổn thương người, Lâm Hi Hi cưỡng chế rất xấu hổ cùng gian khổ, giọng nói khàn khàn “Tôi có thể lãnh lương trước thời hạn được không? Còn không thì, công ty chắc là có dịch vụ giúp nhân viên vay tiền, tôi có thể áp dụng dịch vụ đó được không?”

Nói đến đoạn này, Nguyễn Húc cuối cùng cũng hiểu rõ được ý của nàng.

“Hi Hi, cô cần tiền phải không?” Hắn thấp giọng nói, lo lắng trong lòng sẽ làm tổn thương người phụ nữ trước mặt.

Chìm trong cảm giác xấu hổ ngập đầu, Lâm Hi Hi thật sự không biết phải làm gì, không hiểu tại sao mình lại tìm đến Nguyễn Húc, thật sự quá kích động.

Mặt nàng không thể đỏ hơn, nàng chỉ mong mình có đủ dũng khí để duy trì nếu không cho nàng ngất đi cũng được.

“Tôi…” Nàng nói không nên lời

“Được rồi, không cần phải nói nữa” Nguyễn Húc tin tường biết nàng đang nhạy cảm và xấu hổ, kịp thời ngăn cản nàng “Hi Hi, tôi biết, cô không cần phải nói, tôi đều biết hết.”

Hắn đi tới bàn làm việc, đem tất cả giấy tờ không còn quan trọng nữa ném vòng thùng rác, rút ra một bản kê khai viết vài chữ vào đó.

Lâm Hi Hi muốn biết rõ hắn đang làm cái gì, vội vã đi qua.

“Nguyễn chủ quản, tôi cũng không có nói muốn mượn bao nhiêu….” Đôi mắt trong veo của nàng tỏ ra lo lắng.

Hắn ngừng bút một chút, nhàn nhạt nói “Gọi là Nguyễn Húc.”

Nói xong liền tự mình kí tên vào cuối bản kê khai đó, đứng dậy đưa cho nàng “Đem đến bộ tài vụ, làm thủ tục nhận tiền”

Tờ giấy mỏng đó dường như là một lời giải thích.

Lâm Hi Hi có chút do dự nhận lấy, nhìn thoáng các chữ số trên mặt giấy, khuôn mặt nhỏ nhắn trở nên tái nhợt, lắc đầu “Tôi không có nói là mượn nhiều như vậy.”

Nguyễn Húc nhìn thẳng nàng, chậm rãi bước lại nói “Tôi biết, coi như là để phòng ngừa không may, không được sao?”

Lâm Hi Hi trầm ngâm một chút, ngước mắt nhìn hắn “Nguyễn Húc, tôi không cần phải…mượn nhiều như vậy đâu.”

Nàng kiên trì.

Nguyễn Húc và nàng nhìn nhau một lúc, nhịn không được lộ ra một nụ cười đau khổ, như là trêu đùa, hoặc giống như là bất đắc dĩ, “Hi Hi, cám ơn cô đã nhờ tôi giúp đỡ, tôi chỉ muốn biểu hiện một chút phong độ của quân tử không được sao? Huống chi, chuyện của cô, tôi hiểu rất rõ, nếu có thể giúp được cô, tôi rất vui lòng.”

Câu cuối cùng hắn nói có chút ẩn ý.

Lâm Hi Hi trầm mặc, ánh sáng và sự tĩnh mịch trong phòng làm việc làm cho căn phòng có vẻ đẹp nghiêm trang, nàng cầm lấy tờ giấy mỏng ở trên bàn, đầu ngón tay mảnh khảnh kìm ở trên mặt “Nếu như đã như vậy, tôi không thể không nhận.”

Trong lòng Nguyễn Húc căng thẳng, đôi mắt hiện ra một màu sắc ảm đạm “Hi Hi…Cô không cần phải như vậy.”

Đôi mắt xinh đẹp của Lâm Hi Hi hiện ra một tia bất đắc dĩ, lưu quang lóe ra trong lúc đó, nàng nhẹ giọng mở miệng “Vậy anh có thể xóa bớt một vài chữ số phía sau được không? Số tiền nhiều quá làm cho tôi thấy sợ.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.8 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Mua sắm thông minh và tiết kiệm với Mã giảm giá và tư vấn lựa chọn sản phẩm trên trang hàng hay chẳng hạn như cam tay loai nao tot, san pham phong khach rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn mua sắm dễ dàng.