Tổng tài thực đáng sợ

Chương 94: Có phải là bạo lực gia đình không?


Lâm Hi Hi mở mắt, hình ảnh đầu tiên đập vào mắt nàng là khuôn mặt tuấn tú, cương nghị của Tần Dịch Dương, trong ngực tràn ngập kinh ngạc, hắn thế nào lại tới nơi này?

“Tôi biết phải nói với em cái gì bây giờ? Có phải nếu tôi không đến thì em chờ bị đánh chết, phải không?” Tần Dịch Dương nhẹ nhàng nói, cẩn thận quan sát khuôn mặt nàng.

Cánh môi bàng bạc dịu dàng chạm nhẹ lên cái trán nhỏ xinh của nàng, giọng nói mang theo nửa phần lo lắng, quan tâm.

Lâm Hi hi nhất thời kinh ngạc, đáy lòng trào dâng nỗi chua xót mãnh liệt không thể khống chế, bàn tay nàng gắt gao nắm lấy áo hắn, chịu đựng nỗi đau đớn đang giày vò trên thân thể yếu ớt.

Nén nỗi đau, nàng nhẹ giọng nói, thanh âm khàn khàn: “Là do tôi không cẩn thận …”

“Anh là ai? Đây là lễ tang của con gái tôi.” Người phụ nữ la lên thất thanh như trước.

“Tại lễ tang của con gái đánh người, đây chính là truyền thống của gia đình bà sao?” Tần Tịch Dương thâm thúy nâng nhẹ đôi mắt đẹp, thanh âm lạnh lùng.

Chỉ bằng một câu nói nhưng khiến cho tất cả mọi người có mặt ở đây nghẹn họng, giọng nói ngắc ngứ ở cổ không thể nào thoát ra, viền mắt hoe đỏ.

“Tất cả đều là lỗi của cô ta, cô ta hại Viện Y như vậy, tất cả là do cô ta làm hại…”

Dịu dàng ôm chặt tấm thân mềm mại yếu ớt trong lồng ngực, để nàng dựa vào lòng hắn an tĩnh nghỉ ngơi, Tần Dịch Dương mở miệng, tiếng nói trong trẻo du dương nhưng lại lộ ra quyền uy, nhất cử nhất động đều làm người ta kinh hãi.

“Các người phải biết, cường bạo Tống Viện Y không phải cô ấy, vụ tai nạn ngay cả cảnh sát cũng không có chứng cứ xác thực, không nên ngậm máu phun người như thế.”

Hắn mềm nhẹ cả người bao bọc lấy nàng, tư thế ưu nhã giống như đang ôm trân bảo quý giá nhất thế gian.

Lễ đường rộng lớn đều vây quanh chật người, ai ai cũng chăm chú nhìn vào bọn họ, không người nào đủ can đảm nói thêm gì nữa.

“Dù sao người chết cũng đã chết rồi, các người cũng không thể trút giận lên người khác như vậy!!”

“Làm sao vậy? Phát sinh chuyện gì?” Viên cảnh sát chen vào giữa tách đám người đang chen lấn ấy ra, ánh mắt bao quát toàn bộ lễ đường.

“Lâm tiểu thư.” Có người thấy bộ dáng của nàng, nhíu mày bước qua, lại bị ánh mắt lãnh đạm của Tần Dịch Dương ngăn lại.

“Nhiều người như vậy đứng tại chỗ này, bộ muốn chờ kịch hay để xem hay sao?”

Sắc mặt cảnh sát đỏ au vì tức giận đến mức không nói ra lời.

Tầm mắt thanh thúy quét xung quanh, dừng lại ở người phụ nữ đang quỳ rạp dưới mặt đất, viền mắt sưng đỏ, Tần Dịch Dương đạm mạc lên tiếng “Hãy nén bi thương.” rồi ôm lấy cô gái trong lòng bước ra khỏi lễ đường.

Vừa nhận ra một màu xanh của sắc trời, phảng phất trong nháy mắt một tia âm trầm.

Trong xe, Lâm Hi Hi được đặt ở vị trí tay lái phụ

“Còn đau chỗ nào nữa không?” Trong lời nói mang theo tia ôn nhu dịu dàng.

Mở cửa xe ra, hắn cứ như vậy mà đưa tay xuống kiểm tra vết thương của nàng, nhìn hồi lâu phát hiện da đầu nàng bị kéo đến mức chảy máu, cánh tay dày đặc vết bầm xanh xanh, tím tím, khuôn mặt nhỏ nhắn cũng hơi sưng lên, đôi chân cũng có chút bầm, không khỏi hiện lên tia xót xa.

Lâm Hi Hi nói không ra lời, dáng người vì đau cũng ngồi không vững, chỉ có thể lắc đầu.

Những vết thương đó đều ở trên người, tứ chi truyền đến cỗ đau nhức nhưng tuyệt nhiên không để lộ cho hắn biết.

Đôi mắt thâm thúy của Tần Dịch Dương liếc nhìn nàng một cái, dễ dàng nắm bặt được nội tâm của nàng.

“Đi bệnh viện thôi.” Hắn nhìn nàng nhẹ giọng nói, tay kéo đai an toàn.

“Không cần đâu, Tần tiên sinh…cho tôi về nhà trọ là được rồi, tôi không muốn đi bệnh viện.” Nàng nhẹ kéo tay áo của hắn, nhẹ nhàng mở miệng.

Cánh tay trắng nõn của nàng để nhẹ tại khuỷu tay của hắn, thanh âm mang vẻ cầu xin. Nàng không muốn bất kỳ ai trông thấy bộ dạng chật vật hiện tại của nàng, váy áo bị xé rách, nếu không phải nhờ áo khoác của hắn bao bọc nàng, e là tấm thân sớm đã bị phô bày ra hết thảy.

Tần Dịch Dương bị hành động nhu thuận này của nàng làm cho giật mình, đôi mắt thâm thúy hiện lên tia sủng nịch.

“Ngoan..” hắn ôm lấy thân thể của nàng, in một nụ hôn lên khuôn mặt nàng.

Đóng mạnh cửa xe, hắn lập tức cho xe rời khỏi nơi này.

Ở phòng cấp cứu, bác sĩ nhẹ nhàng băng bó cho nàng.

Những vết bầm xanh tím đều được sát trùng và băng bó cẩn thận.

Bác sĩ nhíu mày “Phu nhân, sao lại bị đánh đến mức này? Hãy thành thật cho tôi biết, có phải tiên sinh ở nhà sử dụng bạo lực với cô không?”

“Tuổi cô còn trẻ, tôi cũng xin nói thật, chỗ chúng tôi có hiệp hội phụ nữ, nếu đúng là cô bị ngược đãi, tôi có thể giúp cô tố cáo anh ta, thậm chí còn có thể giúp các người ly hôn…”

“…” Lâm Hi Hi hấp một ngụm khí lạnh, đôi vai nhỏ bé hơi co lại một chút.

“Thật xin lỗi, tôi không thấy chỗ này bị thương, phu nhân chờ cho một chút…” Bác sĩ nhanh chóng buông thuốc sát trùng xuống, đứng dậy lấy băng gạc.

Lâm Hi Hi cau đôi lông mày thanh tú, vẫn không nói gì, hơn nữa giọng nói lại có chút khàn khàn, tâm tình thả lỏng đôi chút.

“Hiện tại thì những tình huống kiểu này cũng không khó giải quyết lắm, chúng tôi vì chính nghĩa nên mới làm vậy, cô nói có đúng không? Cô tuổi còn trẻ thế so với chúng tôi can đảm hơn nhiều, vì cái gì lại yếu đuối như vậy, thế nào lại phóng túng cho loại hành động này chứ?” Vị bác sĩ động tác mềm nhẹ đi rất nhiều.

Lâm Hi Hi chịu đựng đau nhức, nhưng lại nhịn không được lời nói của ông ấy, trên môi thoáng nở nụ cười.

Tâm tình vốn đã không tốt, nàng cứ nghĩ nếu chính mình giải thích sẽ khiến ông ấy hiểu lầm, nội tâm sẽ co rút đau đớn, không nghĩ tới lại bị vị bác sĩ kia hiểu lầm, nàng cũng rất khó chịu nhưng cũng không mở miệng tranh cãi.

“Nếu có vấn đề gì nhất định phải tìm tôi, có chúng tôi ở đây, chồng cô sẽ không dám làm vậy đâu. Vẫn là câu nói kia, vì chính nghĩa, có đúng hay không?” Bác sĩ giúp nàng kiểm tra toàn bộ vết thương, còn không quên nhìn chằm chằm nàng, nhấn mạnh giáo dục một chút.

Lâm Hi Hi nâng đôi mắt trong veo lên nhìn bác sĩ, đột nhiên chóp mũi có chút cay cay.

Nàng nhẹ nhàng cụp xuống đôi lông mi dày, tâm tình nhẫn nhịn, khóe miệng hơi giơ lên, khàn khàn nói ra câu đầu tiên “Đúng là phải vì chính nghĩa, không thể tha thứ cho bọn họ…”

Trong giọng nói của nàng mang đây khẩu khí kiên định.

Thân ảnh cao ngất của Tần Dịch Dương đi vào, hoàn toàn không nói gì, chỉ có ánh mắt lạnh lẽo nhìn bác sĩ, khiến ông rét run một trận.

“Vẫn còn đau sao?” Hắn đi đến thân ảnh nhỏ xinh kia, đôi mắt thâm thúy dừng tại khuôn mặt nàng.

Trong lòng Lâm Hi Hi có chút phức tạp. Nàng không thể dùng từ ngữ để hình dung người đàn ông trước mắt này, phút trước còn bị chọc giận đến lạnh băng mà hiện tại lại vô cùng dịu dàng làm cho người khác không thể chống cự.

Nàng lắc đầu, cảm giác chính mình như con búp bê rách nát bị vứt bỏ.

Tần Dịch Dương cũng không ý thức được ánh mắt mình có bao nhiêu bá đạo cùng ôn nhu, cái gì cũng không thấy, chỉ nhẹ nhàng vuốt mái tóc nàng, lòng tràn đầy yêu thương.

“Vị tiên sinh đây …” phá vỡ không khí ôn nhu này, bác sĩ cầm trong tay vỉ thuốc, đặt mạnh lên bàn.

Không quên giữ vững nguyên tắc “Tôi nghĩ cần phải nói chuyện với anh, vợ của anh xinh đẹp như thế, hiện tại nhìn cô ấy chật vật đau nhức trên người, tôi không thể hiểu nổi tại sao anh lại có thể động thủ với vợ mình như vậy. Phụ nữ rất yếu đuối mỏng manh, lấy về nhà là để yêu thương, chứ không phải lấy về nhà để…”

Bác sĩ càng nói càng kích động, càng nói càng hăng, nước bọt bay tứ tung.

Trời ạ..

Lâm Hi Hi hé ra khuôn mặt nhỏ nhắn, không có biện giải, vị bác sĩ này thực sự cho rằng sự việc là như vậy sao?

Thân ảnh cao to củaTần Dịch Dương chậm rãi đứng thẳng lên, đôi mắt im lặng như nước nheo lại, nhìn vị bác sĩ trước mặt.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.8 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Thần Chú Đại Bi linh nghiệm không thể nghĩ bàn. Nếu người nào trì tụng Chú Đại Bi mỗi đêm 5 biến, thì đặng tiêu hết những tội nặng sanh tử trong trăm ngàn vạn ức kiếp. Tổng hợp các bài Pháp về chú đại bi từ từ trang chú đại bi chẳng hạn như chu dai bi tieng viet, than chu rất hữu ích cho sự nghiên cứu và hành trì chú đại bi của bạn.