Tổng tài thực đáng sợ

Chương 96: Làm cho cậu ta chết tâm đi


Hờ hững bước ra khỏi cửa lễ đường, hắn bấm dãy số của Lâm Hi Hi.

Tiếng tút tút kéo dài, có kết nối nhưng không ai tiếp.

Chết tiệt!

Do dự trong chốc lát, tỉ mỉ suy nghĩ một chút những nơi nàng có thể đi tới, Nguyễn Húc một bên tiếp tục gọi điện thoại, một bên tiến về phía xe, vội vàng khởi động xe hướng về phía nhà trọ công nhân. Coi như nàng đã quay về nhà trọ đi…. Chỉ mong là như thế!

Dìu nàng từ trong xe ra, cánh tay mảnh khảnh bám trụ cánh tay Tần Dịch Dương, vết xanh tím trên cẳng chân khiến nàng đi lại có chút khó khăn.

Lâm Hi Hi quay đầu lại nhìn thoáng qua ghế sau, di động chợt rung lên.

“Tần tiên sinh…” Cánh tay nhỏ bé lại bị bao vây bên trong vòng tay hắn, Lâm Hi Hi do dự kêu một tiếng.

Tần Dịch Dương quay đầu lại, quang cảnh xung quanh bãi đỗ xe tối tăm, khuôn mặt tuấn lãng của hắn lộ ra góc cạnh sắc bén.

“Di động của tôi lại kêu, ngài chờ tôi, tôi đi lấy một chút được không?” Nàng vừa nói vừa muốn thoát ra vòng tay hắn, lại không nghĩ tới hắn ôm chặt như vậy, đôi mi thanh tú của Lâm Hi Hi cau lại, khó hiểu nhìn hắn.

Ánh mắt lạnh lùng của Tần Dịch Dương liếc qua ghế sau, cánh tay hơi dùng sức, đem nàng kéo đến bên người.

“Đợi chút nữa tôi sẽ cầm tới cho em.” Hắn ôm chặt lưng nàng, không khỏi giải thích.

Lâm Hi Hi thở gấp, ánh mắt gương lên: “Thế nhưng … Tôi sợ là có việc gấp, là của Nguyễn Húc gọi tới.”

Đôi mắt Tần Dịch Dương lóe sáng, hạ mắt nhìn nàng, trên môi nổi lên một nụ cười, lãnh đạm mà không phân rõ cảm xúc.

“Em hẹn cậu ấy?”

Lâm Hi Hi nhìn ánh mắt hắn nhẹ nhàng lắc đầu: “Tôi chỉ muốn cảm ơn anh ấy ngày hôm nay đã giúp tôi.”

Độ cong trên môi Tần Dịch Dương tăng lên một chút, một cánh tay đem vòng eo nhỏ nhắn của nàng xốc lên. Ôm sát vào người, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đang hiện lên sự khẩn trương của nàng, tiếng nói du dương hơi lạnh lùng: “Phải vậy không? Đây là phương thức cảm ơn đàn ông của em, hay là cho hắn cơ hội tiếp cận em?”

Chính là Lâm Hi Hi nghe ra một chút châm chọc trong lời nói, không khỏi cắn môi, cánh môi đỏ bừng hằn ra một vệt trắng bệch.

Tần Dịch Dương nhìn chằm chằm khuôn mặt nàng, quay qua chỗ khác cười nhạt, đem nàng ôm chặt vào người rời khỏi bãi đỗ xe.

“Nói cậu ta từ bỏ đi! Người đàn ông của em sẽ không thích thấy em lưỡng lự.”

Người đàn ông của nàng? Đung đưa bất định?

Lâm Hi Hi nhíu mày, muốn nhẹ giọng phản bác, thế nhưng bị hắn ôm có chút đau nhức, nàng lại không dám mở miệng. Người đàn ông này!

Sự nôn nóng trong lòng còn chưa tan, nàng không phải là người hay lỡ hẹn, nếu như đã đáp ứng chuyện tình của người khác, đổi ý cũng không có lời giải thích, đây đều không phải phong cách của Lâm Hi Hi nàng.

Về tới nhà trọ, nàng đã rất mệt, toàn thân đều đau nhức, nhất là vị trí thắt lưng. Đã trúng phải mấy cái đá, tuy rằng không có thương tổn đến xương sườn, thế nhưng đến bây giờ vẫn còn lâm râm đau.

Nàng cho rằng Tần Dịch Dương sẽ trở về, lại không nghĩ tới hắn trực tiếp đưa nàng tới trước cửa phòng nàng, trầm giọng nói: “Chìa khóa.”

Khuôn mặt thanh thấu nhỏ nhắn của Lâm Hi Hi chưa giãn ra, bất mãn trong lòng, có chút đấu tranh cùng giãy dụa.

Cửa phòng đóng, nàng đột nhiên trầm mặc.

Cặp mi anh tuấn của Tần Dịch Dương cau lại, nhìn cô gái trong lòng: “Chìa khóa đâu?”

Lâm Hi Hi trong lòng hắn hơi khẩn trương, nhưng lại lắc nhẹ đầu, nhẹ giọng nói: “Ở bên trong túi xách, tiện tay để cùng một chỗ.”

Khuôn mặt nhỏ nhắn có chút ngẩng lên, ánh mắt ngập nước vô tội nhìn hắn: “Là ngài không cho tôi cầm về.”

Trong giây phút này đây, ánh mắt nàng như sáng lung linh, ôn nhu mỹ lệ, lộ ra sự dè dặt, Tần Dịch Dương thấy vô cùng rõ ràng.

Bàn tay truyền đến một chút nóng bỏng, cô gái nhỏ này vĩnh viễn cũng không biết trong nháy mắt kia nàng có thể làm hắn tức giận.

Làn môi tuấn dật cong lên, lúc này đây không có hàm chứa ý châm chọc, chỉ còn nồng đậm sủng nịnh cùng yêu thương.

Lâm Hi Hi cũng không biết hắn cười cái gì, chỉ có thể dùng ánh mắt trong veo kiên trì nhìn hắn, không có một chút sợ hãi nào.

Tần Dịch Dương cúi đầu từ từ áp sát khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, có thể nghe được cả hơi thở, hắn cảm nhận được hơi thở ngọt ngào yếu ớt của nàng, cũng chăm chú dừng ở ánh mắt nàng: “Em đang tức giận.”

Lâm Hi Hi đang ngây ngốc, ngay sau đó khuôn mặt ửng hồng trí mạng.

Rất nhanh, nàng có thể tự cảm nhận được nhiệt độ trên mặt mình.

“Tôi… Không có.” Đầu lưỡi nàng cứng một lúc, nhanh chóng phủ nhận.

Tần Dịch Dương ôm chặt nàng sát vào người hắn, đôi mắt sáng lóe như sao đêm, ánh sáng ngọc ngà sáng lạn, nói không nên lời lúc này có bao nhiêu yêu thích nàng, nếu như không phải đang ở ngoài hành lang, hắn e rằng sẽ hôn nàng tới không còn khí lực, dày vò tới khi nàng cầu xin tha thứ mới thôi. Cả người Lâm Hi Hi ở trong lồng ngực to lớn của hắn có vẻ càng thêm nhỏ nhắn.

Nàng cũng có thể cảm nhận được một cỗ nóng rực đang lan tràn toàn thân.

Nàng có chút khẩn trương, ánh mắt trong veo không dám nháy, mơ hồ cảm nhận được nguy hiểm đang tới gần.

Người đàn ông này cho tới bây giờ luôn che giấu đi sự nguy hiểm của mình, thế nhưng hiện tại, hắn lại không chút nào che giấu cả.

“Cho rằng như vậy tôi không có biện pháp với em sao?” Tần Dịch Dương thấp giọng hỏi, thanh âm u ám đáng sợ.

Lâm Hi Hi cụp mắt, nhẹ nhàng cắn môi, cũng cảm giác được có cái gì đó buồn cười.

Khóe miệng cong lên, Tần Dịch Dương thò tay vào túi quần, móc ra chùm chìa khóa, ngón tay thon dài gạt gạt chính xác tìm được một chiếc khóa vừa khớp, cắm vào ổ khóa, xoay hai vòng, cửa “cạch” một tiếng mở ra.

“Ngài… Ngài có chìa khóa phòng của tôi?” Nàng nhanh tiếng hỏi.

Tần Dịch Dương thu hồi động tác ưu nhã, nhẹ nhàng vỗ đầu nàng, tâm tình rất tốt, trầm giọng nói: “Đi vào.”

Nói xong hắn bước chân đi vào trong, dáng người cao ngất như là đi vào nhà hắn vậy, thành thạo mà hiểu biết, Lâm Hi Hi cả kinh đứng ngoài cửa, bàn tay to lớn của hắn nắm giữ cổ tay nhỏ bé của nàng, nhẹ nhàng đem nàng kéo vào trong.

“Ngài…” Lâm Hi Hi không cách nào diễn tả bằng lời những khiếp sợ trong lòng, trợn mắt há mồm mà nhìn Tần Dịch Dương cởi Âu phục mắc lên giá áo, tựa như chủ nhà, lại đem chìa khóa bỏ vào trong hộp gỗ trên giá.

“Tần tiên sinh, ngài làm sao … Làm sao lại có chìa khóa phòng của tôi?” Nàng nhịn không được lên tiếng hỏi.

Những điều này thật kinh khủng, từ khi nào thì hắn có được chìa khóa gian phòng của nàng? Nàng cho tới bây giờ cũng không biết phòng mình có người khác đột nhập kiểm tra.

Có lẽ nếu không có sự việc hiện tại phát sinh, khả năng nàng cũng không cho phép bất kỳ ai vào quan sát không gian cá nhân của nàng.

“Lúc giúp em xắp xếp phòng ở, tôi có lấy một cái, sau này sẽ có khả năng dùng đến, chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi.” Tần Dịch Dương nới lỏng cà-vạt, đi về phía nàng.

Hắn không e dè, đứng bên cạnh sofa nhìn về phía cô gái nhỏ với ánh mắt đề phòng kia.

“Đây là lần đầu tiên dùng.” Tần Dịch Dương kéo nàng ôm vào trong ngực, “Yên tâm, tôi không có ham mê rình mò.”

Nhận được lời giải thích của hắn, tảng đá trong ngực Lâm Hi Hi mới buông xuống, thế nhưng vẫn khiếp sợ như trước.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.8 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Những năm gần đây phong trào ăn chay được nhiều người quan tâm. Các nhà nghiên cứu khoa học và giới y học chứng minh được ăn chay có nhiều kết quả tích cực mang lại sức khỏe. Để hỗ trợ việc ăn chay, chúng tôi đã tập hợp hằng ngàn món chay từ trang nấu món chay chọn lọc một số bài hay chẳng hạn như bap chien bo, mon chay soup bap va dau ha lan rất hữu ích cho việc ăn chay dinh dưỡng và sức khỏe của bạn và gia đình bạn.