Trái tim loạn nhịp

Chương 100: Đôi lời kết truyện

Tên truyện: Trái Tim Loạn Nhịp

Tác giả: Thời Câm

Editor: Hướng Dương

Thời gian thực hiện: 04/08/2018 ~ 12/02/2019 (6 tháng lẻ 8 ngày)

REVIEW (by Hướng Dương):

Với mình thì có hai từ chính xác nhất để nói về cả bộ truyện này:

1. Siêu ngọt (x10000 lần)

2. Nhẹ nhàng

Bộ truyện thể hiện đúng tinh thần của cái tên nhất mà mình từng gặp. Đọc những chương mà chú Kỷ theo đuổi chị Kiều, hai người vờn vờn nhau, cảm giác tim mình nó cũng rung rinh theo. Như nhiều bạn cũng bình luận rằng: "Đúng là Trái Tim Loạn Nhịp".

Tuy cả truyện toàn là những tình tiết vô cùng nhẹ nhàng, không hề có một chút sóng gió, thách thức nào nhưng mình vẫn cảm thấy quá trình TRUY THÊ của chú Kỷ để lại ấn tượng rất sâu sắc. Sâu sắc là vì một người như Kỷ Hàn Thanh (được miêu tả thuộc dạng đàn ông đào hoa, số lượng phụ nữ theo đuổi có thể xếp hàng kéo dài từ Bắc Thành đến Tây Thành, số lượng thẻ phòng khách sạn nhận được thì đếm không bao giờ xuể) lại luôn luôn nhượng bộ, luôn luôn chiều chuộng và thâm tình với một cô gái duy nhất là Kiều Nhân. Trong những ngày chị Kiều bối rối về tình cảm của chú nhỏ, bối rối về tình cảm của bản thân thì chú Kỷ luôn âm thầm chờ đợi, không hề thúc giục hay đòi hỏi gì hết.

Trích Chương 23: Kỷ Hàn Thanh và Kiều Nhân đi ăn tối chạm mặt Tương Nghi.

"Anh thích cô ấy đã lâu rồi sao?"

"Không lâu. Mới chỉ ba năm."

"Vậy tại sao hai người còn chưa ở bên nhau?"

"Tôi đang chờ cô ấy thích tôi."

Kiều Nhân là một cô gái hơi cẩn trọng trong chuyện tình cảm. Nguyên nhân chủ yếu là do tình yêu của những người xung quanh chị Kiều hầu như đều không tốt đẹp. Cha mẹ ly hôn, mẹ bị một ông trai trẻ nào đó lừa tình, vân vân và mây mây... Nguyên nhân phụ khác là do đối tượng theo đuổi mình là Kỷ Hàn Thanh. Người đàn ông mà lúc này chị Kiều nhìn vào cũng thấy giống TRA NAM =)))) Kiều Nhân không phải là người biết nghe lời, nhưng người duy nhất có thể khiến chị nghe lời chỉ có chú Kỷ. À, Kiều Nhân còn là một người luôn thích tự chui đầu vào rọ, tự bê đá đập chân mình =))

Hai người yêu nhau giống như kiểu ĐỊNH MỆNH là nó phải như vậy ấy ~ Cứ từ từ tiến đến với nhau, từ từ yêu đương hẹn hò. Cuối cùng ngay cả kết hôn cũng giống như là một việc đương nhiên sẽ xảy ra, chẳng qua là hai người quá bận nên chưa dắt nhau ra Cục dân chính được TvT

Chính vì mọi thứ quá bình lặng và nhẹ nhàng nên suốt cả quá trình edit truyện mình không hề cảm nhận được rằng truyện đang đi dần tới hồi kết rồi. Tới những chương 96, 97 mà cảm giác vẫn như chương 56, 57.

Điểm trừ lớn nhất của bộ này chính là KẾT THÚC. Chương cuối cảm giác như tác giả viết cho xong vậy. Tuy 2 chương cuối cùng dài lê thê 5000 chữ nhưng đọc vẫn thấy hụt hẫng T^T Đã vậy lại còn không có ngoại truyện. Mình còn muốn thấy cảnh cầu hôn, có lẽ với tính cách chú Kỷ thì chú sẽ lừa chị Kiều cầu hôn trước chăng? Mình còn muốn thấy hôn lễ của chú Kỷ với chị Kiều, sẽ có cả dàn cameo "Những người đàn ông ấu trĩ" phải không? Mình còn muốn thấy tiểu Kỷ Hàn Thanh, tiểu Kiều Nhân ra đời nữa T^T Thật sự là vô cùng tiếc nuối...

Lời cuối của Editor dành cho "Trái Tim Loạn Nhịp":

Khi bắt đầu bộ truyện này, mình đã nghĩ có lẽ sẽ phải mất tới 2 năm để lết tới miệng hố TvT Thật sự thì suýt nữa đã như vậy thật. Dù truyện edit trong vòng 6 tháng nhưng 4 tháng đầu tiên mình chỉ bò tới chương 16, 2 tháng sau đó đã có 83 chương được lên sàn. Đến khi tự mình nhìn lại cũng cảm thấy thật khâm phục bản thân =)))

Trung bình mỗi ngày 2 chương ~

Thật lòng phải cảm ơn những cô gái đã cùng đồng hành với mình suốt 99 chương truyện. Cảm ơn những bạn đã không ngại bình luận và vote cho mình trong từng chương. Đó luôn là động lực lớn nhất giúp mình VƯỢT LƯỜI =)) Nếu không nhờ mọi người luôn ủng hộ và yêu thương thì có lẽ phải rất lâu nữa mình mới có thể hoàn bộ "Trái Tim Loạn Nhịp" được.

Trong quá trình edit không tránh khỏi sai sót, cảm ơn các bạn vì đã luôn bao dung với mình <3

Hi vọng rằng chúng ta sẽ luôn gắn bó với nhau thật lâu, không chỉ trong bộ này mà còn là những hố mới của mình trong tương lai nữa *Moah moah*

- ---------------------

GIỚI THIỆU HỐ MỚI:

Với Em, Đâu Chỉ Là Rung Động - Quân Tử A Quách

Văn án 1:

Năm 18 tuổi, Khương Tri dắt chú dê của mình rời khỏi núi cao, chuyển vào biệt thự xa hoa của nhà họ Tống.

Tam công tử của Tống gia, nhân vật nổi danh là thủ đoạn mạnh mẽ, cũng là người kiên định với chủ nghĩa không kết hôn.

Mãi tới sau này khi chú già chạy theo sau một cô gái, tủi thân gọi "Vợ ơi", mọi người mới được mở rộng tầm mắt.

Chỉ có Khương Tri biết rõ, mỗi khi tới nửa đêm, người nào đó đều khinh xa thục lộ* trèo qua ban công, mặt dày chui vào trong chăn của cô, muốn ôm cô hôn cô, bắt người ta gọi là ca ca, vừa to gan lại vừa xấu xa.

(Khinh xa thục lộ: Xe nhẹ đường quen.)

Cô chính là cô bé mà anh đặt trong lòng bàn tay để nuông chiều, cũng là chấp niệm khắc sâu vào xương tủy.

Sau này Khương Tri mới biết, Tống Duẫn Hành không muốn ăn đường, cũng không hề muốn ngủ trên giường...

Văn án 2:

Ngày nào đó, Tống Duẫn Hành và một đám bạn thân vào một quán bar. Bên cạnh mỹ nữ như mây, chỉ có mình anh thanh tâm quả dục, trước mặt đặt một ly nước trái cây.

Mãi tới khi cửa phòng bị đẩy ra, một cô gái xinh đẹp nổi giận đùng đùng bước vào, nhìn khắp phòng toàn là oanh oanh yến yến. Cô gái đỏ mắt mạnh mẽ đá Tống Duẫn Hành một cái, sau đó bỏ chạy như bay.

Tống Duẫn Hành ôm chân đau tới mức nghiến răng, bạn thân vội vàng vây đến khuyên nhủ anh: "Phụ nữ không thể quá nuông chiều được. Một khi chiều thành quen sẽ được đà lấn tới, thích kiểm soát."

Tống Duẫn Hành liếc mắt lạnh lùng: "Cậu thì biết cái gì, đó là tổ tông của tôi!"

Nói xong, vội vàng cầm áo khoác đuổi theo ra bên ngoài.

- ---------------------
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn có thể thư giãn với hàng ngàn truyện cười từ trang truyencuoiviet ví dụ như truyen cuoi nguoi lon, truyen cuoi doi xe rất nhiều chuyện cười hay và hài hước giúp bạn xả sì trét.