Tranh bá Thiên hạ

Chương 1083: An huyện bất an

Phương Giải tự mình pha trà, sau đó rót cho Độc Cô Văn Tú và Thôi Trung Chấn mỗi người một chén, hai người vội vàng đứng dậy tiếp nhận. Thấy hai người bọn họ khiêm cung như vậy, Phương Giải há miệng muốn nói chớ có câu thúc như vậy, cứ thoải mái như bạn bè, nhưng hắn không nói ra, bởi vì hắn giật mình tỉnh ngộ, mình với Độc Cô Văn Tú và Thôi Trung Chấn, đã không thể như bạn bè lúc trước được nữa.

Không nói tới Độc Cô Văn Tú, Thôi Trung Chấn là người bạn thứ hai sau khi Phương Giải rời khỏi Phan Cố. Người thứ nhất chính là Hạng Thanh Ngưu. Bởi vì thân phận, nên Hạng Thanh Ngưu và Phương Giải vẫn tùy ý như cũ. Nhưng Thôi Lược Thương từ khi đổi tên thành Thôi Trung Chấn, giữa y và Phương Giải đã không thể trở lại quan hệ như xưa.

Phương Giải sẽ không thương cảm vì sự chuyển biến này, đó là già mồm cãi láo.

Chỉ có chút cảm thán.

- Tìm hai người các ngươi tới, là có chút việc cần bí mật thảo luận. Chúng ta thảo luận xong sơ bộ thì mới nói với người dưới.

Phương Giải ngồi xuống, nghĩ một lát rồi nói:

- Chuyện thứ nhất, vẫn là Giang Nam. Hạ Hầu mang binh tới thành Tín Dương bố trí phòng ngự, ta tin được hắn. Tuy nhiên vẫn chưa đủ đảm bảo. Thân ở vị trí này, ta không thể không suy tính nhiều chuyện. Cho dù là chuyện rất xa vời, ta cũng phải suy xét tới.

- Giả thiết, nếu như huynh đệ Kim gia bị đánh bại, bọn họ sẽ chạy trốn về hướng nào?

Phương Giải hỏi.

Thôi Trung Chấn nghĩ một lát rồi đáp:

- Nếu như huynh đệ Kim gia bại, lựa chọn đầu tiên hẳn là chạy về phía bắc Trường Giang. Dù sao Kim Thế Hùng vẫn còn quan hệ đồng minh với Cao Khai Thái và Vương Nhất Cừ. Binh mã trong tay Cao Khai Thái và Vương Nhất Cừ chưa chắc có thể công phá Trường An, bọn họ nguyện ý tiếp nhận bại binh của huynh đệ Kim gia. Lựa chọn thứ hai, huynh đệ Kim gia trở lại Tây Bắc, ở lại đó nghỉ ngơi dưỡng sức. Tuy Tây Bắc cằn cỗi, nhưng Kim Thế Hùng ở đó đã nhiều năm, coi như là địa bàn của y.

- Sau đó, chưa hẳn bọn họ sẽ tấn công Tây Nam. Huynh đệ Kim gia không chắc chắn có thể đánh thắng Hắc Kỳ Quân chúng ta. Lựa chọn thứ ba, tiếp tục chạy trốn về hướng đông. Phía đông có các thành lớn như Tương Châu, Phan Châu, Cố Châu có thể làm căn cứ tạm thời. Ở Giang Nam, Kim gia vẫn còn có chút thế lực, cũng có thể tới Giang Đô. Nhưng Triệu gia ở Giang Đô chưa hẳn mở cửa chào đón bọn họ. Nếu huynh đệ Kim gia có lá gan lớn hơn, có thể vượt đường xa tới Thanh Châu.

Thôi Trung Chấn nói:

- Lúc trước Chủ Công từng nói, cái tay Lai Mạn Đại Đế kia có ý đồ động binh với Đông Cương. Nếu Mộc phủ giao chiến với quân đội của đế quốc Agoda, Mộc phủ liền không rảnh để bận tâm tới Thanh Châu. Thanh Châu nằm ở tận cùng đông nam của Đông Cương, binh lực của Mộc phủ không kéo dài được tới đó. Huynh đệ Kim gia có thể chạy tới Thanh Châu, sau đó chiếm cứ Thanh Châu để nghỉ ngơi dưỡng sức.

Độc Cô Văn Tú gật đầu:

- Về chuyện quân đội, thuộc hạ không hiểu nhiều lắm. Tuy nhiên Thôi tướng quân phân tích rất có lý.

- Tốt!

Phương Giải viết tên của Kim Thế Đạc, Kim Thế Hùng xuống giấy, sau đó ghi lại những con đường mà hai huynh đệ bọn họ có thể chạy trốn:

- Trên cơ bản có thể loại trừ hai huynh đệ này khỏi các thế lực gây hại cho Tây Nam. Nói tiếp những người khác.

- Thắng Đồ?

Độc Cô Văn Tú nói:

- Người này hơn nửa đã điên rồi. Lúc còn đi theo La Diệu, y tên là La Tiểu Đồ, nghe tên liền biết y muốn trở thành La Diệu thứ hai. La Diệu chính là mục tiêu của y. Về sau La Diệu chết, Ung quân thuộc về y, y đổi tên thành La Đồ. Ý tứ rất rõ ràng, y cảm thấy bản thân đã có thể so sánh với La Diệu. Lại về sau, y tu hành ở thư viện Thông Cổ, không biết vì sao tu vị tăng cao, sau đó xóa bỏ chữ La trong cái tên.

Độc Cô Văn Tú nhìn Phương Giải, nói:

- Quyết định này cũng không khó phân tích. La Đồ là một kẻ cuồng ngạo tự đại tới cực đoan, y cho rằng mình đã vượt qua La Diệu, cho nên y thấy cuộc đời mình không cần có thứ gì liên quan tới La Diệu. Vì thế y xóa bỏ chữ La, chỉ còn lại một chữ Đồ.

- Lúc trước y xưng đế ở Liễu Châu, quốc hiệu Đại Thắng, sau đó lấy quốc hiệu làm họ của mình, đổi tên thành Thắng Đồ, còn nói về sau hậu thế đều lấy Thắng làm họ. Sự cuồng ngạo tự đại này đã không có biên giới, y cố chấp đến phát điên. Hiện tại y đã không còn lý trí gì cả…cho nên…

Thôi Trung Chấn tiếp lời:

- Cho nên, nếu như Thắng Đồ thất bại, vậy y có tấn công Tây Nam không?

- Chưa hẳn…

Độc Cô Văn Tú lắc đầu:

- Nếu y bại, không ai biết y sẽ làm gì kế tiếp, bởi vì y đã điên.

Phương Giải gật đầu, viết tên Thắng Đồ xuống giấy, bên cạnh là dấu hỏi chấm.

- Không nói tới Thắng Đồ nữa, nói tới binh mã triều đình.

Độc Cô Văn Tú nói:

- Về binh mã triều đình, vậy thì phải nhìn người lãnh binh. Nói thật, tới hiện tại thuộc hạ vẫn không nghĩ ra huynh đệ Kim gia và Thắng Đồ dựa vào cái gì để thắng được áo giáp quân của Dương Kiên? Đó là một đội quân căn bản không tìm ra sơ hở. Đối mặt với đội quân như vậy, chạy thì chạy được, nhưng tuyệt đối không đánh thắng được.

- Nhưng, thế sự vô thường, nếu chẳng may binh mã của triều đình thực sự bị đánh bại, thuộc hạ cũng không cho rằng Dương Kiên sẽ mang binh tới đánh Tây Nam. Ông ta là Đại tướng quân của áo giáp quân, nhưng không nên quên, ông ta chính là Hoàng Đế khai quốc của Đại Tùy…

Độc Cô Văn Tú thở dài một tiếng:

- Cho nên, với thân phận của một Hoàng Đế khai quốc, nếu ông ta thực sự bị đánh bại, vậy thì chỉ có thể trở về Trường An. Lúc đầu chính là ông ta lấy Trường An làm thủ đô. Nếu lần này ông ta bại, thuộc hạ nghĩ dù ông ta phải chết thì cũng muốn chết trong đô thành Đại Tùy. Hơn nữa trong thành Trường An còn có một đội áo giáp quân đang thủ thành, có thể dựa vào đó để đông sơn tái khởi.

Phương Giải ừ một tiếng, viết tên Dương Kiên xuống, sau đó viết bốn chữ ‘Trở về Trường An’.

- Hiện tại xem ra…

Phương Giải chỉnh lại suy nghĩ rồi nói:

- Huynh đệ Kim gia sẽ không hướng về Tây Nam chúng ta. Thắng Đồ thì không biết được, còn Dương Kiên có lẽ cũng sẽ không tới Tây Nam. Cho nên, người nên đề phòng, chính là Thắng Đồ.

- Thuộc hạ nghĩ…

Độc Cô Văn Tú nói:

- Nếu Thắng Đồ bại, khả năng y tới Tây Nam là rất lớn. Dù sao y xuất thân từ Ung Châu, nếu thua, phỏng chừng cũng muốn trở lại Ung Châu.

Phương Giải gật đầu:

- Ta đã lệnh cho Nạp Lan Định Đông và Kỳ Lân tới hỏa khí doanh làm thống lĩnh rồi. Giờ người quản lý thân binh doanh là Nhiếp Tiểu Cúc, còn tinh bộ binh là Yến Cuồng. Hỏa khí doanh đã bí mật huấn luyện vài năm, đã tới lúc đưa bọn họ ra ngoài kiểm tra chiến lực. Thắng Đồ muốn đánh thắng áo giáp quân của Dương Kiên, cho nên mới mua rất nhiều súng và pháo từ tay người tây dương. Nhưng bị Tả Minh Thiền phá hủy không ít ở Mưu Bình. Với số súng ống mà y đang nắm trong tay, chưa chắc tạo uy hiếp trí mạng cho áo giáp quân. Nhưng nếu Thắng Đồ tới Tây Nam, không thể không đề phòng hỏa khí trong tay y.

Phương Giải nói:

- Cho nên ta tính toán để cho Nạp Lan Định Đông và Kỳ Lân mang theo hỏa khí doanh rời khỏi đại doanh núi Chu Tước, tới thành Tín Dương, phối hợp với Hạ Hầu bố trí phòng ngự.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Ngày nay cuộc sống hiện đại và tiện nghi nhưng đầy áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niemphat.vn chẳng hạn như giu duoc tam hon binh yen la hanh phuc lon nhat doi nguoi, Nhất Hưu Hòa Thượng Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác rất hay và ý nghĩa để ứng dụng vào cuộc sống và sự tu tập mỗi ngày của quý vị.

loading...
DMCA.com Protection Status