Tranh bá Thiên hạ

Chương 144: Ngày đầu tiên đến Diễn Võ Viện

Hai thân hình trắng bóng đan vào cùng một chỗ một lúc lâu sau mới tách ra, người nào đó mới được nếm thử tư vị thậm chí trầm luân ở trong đó khó có thể tự kiềm chế. Đối với Trầm Khuynh Phiến cũng là lần đầu tiên mà nói, thiếu niên này khuyết thiếu nên có chút thương hương tiếc ngọc, càng về sau càng có chút cuồng bạo, thế cho nên đến khí lực ngồi xuống nàng cũng không còn.

Nhìn Phương Giải bởi vì sung sướng mà vẻ mặt vặn vẹo, nàng có một loại cảm giác khó có thể miêu tả, một chút vui vẻ, một chút thỏa mãn, thậm chí còn có chút kiêu ngạo. Mà chính nàng, ngoại trừ đau thì không được thưởng thức một tia sung sướng nào. Nhưng nàng lại không đành lòng ngăn cản thiếu niên thô bạo, mặc dù ngay cả chính nàng cũng không xác định được cảm giác của mình đối với thiếu niên này là gì.Tới có chút bất thình lình, mặc dù nàng cho là mình đã chuẩn bị kỹ càng.

Thời điểm nằm trên giường thở dốc, nàng giơ tay nghịch tóc thiếu niên, nhìn hắn nằm ở bên cạnh, nàng bỗng nhiên có một loại mong muốn hiểu được cảm giác của hắn.

Ngón tay Trầm Khuynh Phiến lướt qua lồng ngực kiên cố của Phương Giải, cảm nhận được mồ hôi và nhiệt độ trên người hắn.

Mà Phương Giải thì vẫn đang chìm đắm trong tư vị tuyệt vời kia, hắn nghiêng đầu nhìn Trầm Khuynh Phiến, bờ ngực mềm mại của nàng chống lên lồng ngực của mình cho nên có chút biến hình, nhưng loại xinh đẹp này nếu người chưa lọt vào cảnh giới kỳ diệu thì sao có thể cảm thụ? Hắn vẫn chưa tỉnh táo lại, cho nên căn bản không lo lắng mình làm như vậy là đúng hay sai.Nhưng hắn thích giờ khắc này, mê luyến giờ khắc này.

Làn da màu đồng của hắn so sánh với thân hình trắng bóng của Trầm Khuynh Phiến có chút đẹp mắt. Một cái chân của nàng đặt ở trên đùi Phương Giải, đường cong dịu dàng này khiến Phương Giải không đành lòng dịch chuyển ánh mắt của mình.

Hai người cứ ôm nhau như vậy rất lâu, ai cũng không nói gì. Thời điểm hô hấp dần dần vững vàng trở lại, hai người cũng đều tỉnh táo lại không ít.

- Ta... Chỉ là không muốn thua sư tỷ, ngươi cùng biết... Đúng không.

Trầm Khuynh Phiến buông cánh tay đang ôm quanh người Phương Giải ra, cái đùi mê người của nàng cũng dịch chuyển khỏi người Phương Giải. Xoay người lạikéo áo ngủ bằng gấm ở trên người, thấm chí ngay cả ánh mắt cũng không muốn lộ ra. Những lời này khiến lòng Phương Giải đau xót, thậm chí hắn không biết nên trả lời những lời này thế nào.

Nếu như nói những lời nói của Trầm Khuynh Phiến sau khi tỉnh táo lại làm cho người ta không thoải mái, nhưng càng không thoải mái hơn chính là Phương Giải không tìm thấy từ thích hợp để diễn tả ý nghĩ của mình. Kỳ thật cho tới hiện tại, thậm chí ý nghĩ của mình là cái gì Phương Giải cũng không biết. Từ từ cảm thấy tỉnh táo lại, nhưng trong lòng ngược lại loạn hơn.

Trước khi vào phòng Trầm Khuynh Phiến, hắn không nghĩ tới sẽ có chuyện như vậy phát sinh.

Mà điên cuồng hết sức, hắn căn bản cũng không có biện pháp suy xét.Có lẽ vào thời điểm này hắn đang yên tình tự hỏi như một nam nhân, nhưng hắn căn bản cũng không được tính là một nam nhân.

Phương Giải nhìn Trầm Khuynh Phiến nằm co rúc ở trong chăn, giờ khắc này đột nhiên cảm thấy một nữ nhân mạnh mẽ sao có thể trở nên yếu đuối như hiện tại? Yếu đuối đến mức, dường như đụng một cái là có thể vỡ. Trong lòng hắn có chút đau, hắn vươn tay muốn chạm đến gương mặt vẫn còn đỏ ửng. Nhưng thân mình Trầm Khuynh Phiến lại rụt về phía sau, ở trong chăn nhẹ giọng nói một câu.

- Ngươi nên đi rồi.

Thanh âm của nàng có chút hơi khàn khàn.

Tay Phương Giải vươn ra có chút cứng ngắc lại một chút, dừng ở không trungdường như không biết phải làm sao. Cứ như vậy trong chốc lát, rốt cục cái tay kia cũng thu về. Mà khi nhìn thấy cánh tay kia thu về, trong con ngươi của Trầm Khuynh Phiến ảm đạm đi một chút. Nàng quấn chặt chăn, bao lấy than thể của mình.

- Đúng vậy a Nên đi rồi.

Phương Giải ngồi xuống, trên than thể trần trụi đều là mồ hôi.

Hắn nhìn nhìn cửa phòng, lại nhìn cửa sổ một chút.

- Đều đóng rồi, nhưng đóng lại có tác dụng gì không?

Hắn bỗng nhiên hỏi một câu.Trầm Khuynh Phiến ngơ ngẩn, không hiểu được ý những lời này của Phương Giải.

- Ta là tiểu nam nhân, nhưng tiểu nam nhân cũng là nam nhân.

Khóe miệng Phương Giải dần gợi lên một chút độ cong, vô cùng đẹp trai, phong độ:

- Mặc kệ ngươi nói cái gì, bây giờ là ta trần truồng ngồi ở bên cạnh tỷ, mà tỷ cũng trần truồng ở bên cạnh ta. Nếu bây giờ ta đẩy cửa ra, ngươi bên ngoài nhìn thấy cảnh này bọn họ sẽ như thế nào? Kinh ngạc? Ngoại trừ kinh ngạc còn có gì nữa?

- Hẳn là sẽ hiểu ý tươi cười và chúc phúc, không có cái khác.

Phương Giải nghiêng đầu nhìn Trầm Khuynh Phiến ánh mắt rất nghiêm túc nói:- Cho nên, chẳng sợ những lời trước đó tỷ nói là sự thật, hiện tại tỷ nằm ở bên cạnh ta là bởi vì ngươi không muốn thua Tiểu Yêu tỷ là một lý do cực kỳ vô nghĩa, ta cũng nhất định phải có trách nhiệm phải nói cho tỷ biết. Về sau tỷ là người của ta rồi. Nếu là tỷ của ta thì tỷ sẽ thấy được, thời điểm ở chung một chỗ với ta sẽ không cho phép tỷ ủy khuất.

- A?

Trầm Khuynh Phiến hơi sửng sốt, có chút phản ứng không kịp.

Phương Giải đối với nữ nhân đang biểu hiện vẻ ngây ngôc ra bên ngoài chỉ có thể thở dài, sau đó mạnh mẽ giơ tay đem chăn mỏng của Trầm Khuynh Phiến xốc lên, tấm thân thể hoàn mỹ vô khuyết, bại lộ dưới ánh mắt của hắn. Trầm Khuynh Phiến không kịp phản ứng cúi đầu kinh hô một tiếng, theo bản năng che đi bộ phận quantrọng của mình.

Nhưng tay nàng lại bị Phương Giải bắt lấy, sau đó lấy thân thể khỏe mạnh nam tính đè lên nói bên tai nàng có chút đắc chí:

- Về sau món đồ sườn xám chết tiệt đó không cho phép nàng mặc ra ngoài, nếu muốn mặc thì tự mặc trong phòng một lát. Thời điểm mặc lên thì phải đóng kín cửa sổ cửa phòng như bây giờ, nếu ai dám tới gần nàng phải đánh y thật mạnh. Về sau người khác hỏi tên nàng nàng có thể nói cho y biết, nhưng nhớ phải nói rõ hơn một câu nữa rằng ta là nữ nhân của Phương Giải. Mặc dù Diễn Võ Viện có quy củ vô nghĩa là không được tùy tiện đi khỏi, ta cũng sẽ vụng trộm về thăm nàng.

- Thăm ta để làm gì?

Khóe miệng Trầm Khuynh Phiến dần dần nảy sinh ý cười dạt dào, vô cùng xinhđẹp.

- Làm nàng.

Phương Giải nghiến răng nghiến lợi nói hai chữ, sau đó thô bạo tách hai chân Trầm Khuynh Phiến ra.

- Đừng!

- Nàng nói đừng là đừng sao?

- Ngươi thật sự bị muộn rồi, quy củ của Diễn Võ Viện lớn như vậy...

- Con mẹ nó quy củ của Diễn Võ Viện.Thời gian Phương Giải ở trong phòng Trầm Khuynh Phiến khá lâu, lâu đến nỗi Đại Khuyển ngồi xổm ở cửa lớn liên tiếp cười ha hả ngây ngô, lâu đến nỗi Kỳ Lân đi vòng qua vòng lại liên tục trong sân, lâu tới phu xe chờ ở cửa đã ngủ được một giấc lại còn mơ cả mộng xuân. Thời điểm cửa phòng bị đẩy ra từ bên trong, bọn họ thấy Phương Giải dướng như đã thay đổi thành hình dáng khác.

Bộ dáng đi đường rất đàn ông, cằm rõ ràng còn hơi hơi ngẩng lên.

Đại Khuyển vẫn đang cười ngây ngô, Kỳ Lân không kìm nổi nhẹ nhàng thở ra.

- Đợi rất sốt ruột phải không?

Phương Giải cười áy náy với Kỳ Lân, lại trừng mắt nhìn Đại Khuyển liếc mắt một cái.Kỳ Lân Nói:

- Ngày đầu tiên đến Diễn Võ Viện, nếu đến muộn bị nhiều người nói sẽ không tốt.

Phương Giải nói:

- Bây giờ đi.

Sau đó hắn liếc qua Đại Khuyển hừ lạnh một tiếng hỏi:

- Ngươi luôn ngồi cạnh cửa?

- Không không không... Ta cũng vừa đến, muốn thúc giục ngươi, nhưng bỗng nhiên lại cảm thấy đau bụng, liền ngồi xổm xuống trong chốc lát, vừa định gọi thì ngươi liền đi ra. Ta thề, thật sự đau bụng.- Cái rắm!

Khóe miệng Phương Giải nhíu nhíu nói:

- Bụng của ngươi đau mà còn ngổi xổm ở cửa là tính sẽ đi ra trong quần sao?

Đại Khuyển đắc ý nói:

- Đau bụng thì nhất định phải đi sao? Khoan hãy nói cũng chỉ là vài cái rắm mà thôi. Nói sau... Cũng không phải làm quá lên như vậy! Lúc trước bị người đuổi vội vàng, thời điểm ẩn thân ở trên cây to tránh né truy binh, nấp một ngày đến động cũng không dám động, kéo quần ra đái cũng không dám thì cái loại sự tình này tính là cái gì?

Phương Giải kinh ngạc:

- Như thế nào mà ta lại không nhỡ rõ? Tuy nhiên ngươi ít nhất cũng giác ngộđược loại ngồi xổm này, đáng để khen ngợi.

Đại Khuyển không giải thích, cười cười đi qua hạ giọng hỏi Phương Giải:

- Làm thế nào? Đạt được rồi hả?

- Được đại gia ngươi.

Phương Giải lườm hắn một cái, nhưng theo bản năng lại quay đầu lại nhìn về phía căn phòng bên kia. Hắn nhìn thấy Trầm Khuynh Phiến khoác áo đứng ở bên cửa sổ, khoát tay áo với mình. Đại Khuyển nhìn theo ánh mắt Phương Giải liền đoán được chân tướng, y ngây ngô cười nói:

- Ta sớm đã nói rồi, nước phù sa không chảy ra ruộng ngoài, hai mỹ nhân xinh đẹp như vậy ngươi mà không nắm lấy, hiển nhiên là thật có lỗi với sự ân cần dạy bảo của ta với ngươi.Phương Giải không nói gì, lại dặn dò vài câu chuyện cửa hàng bên kia. Dặn Đại Khuyển tuyệt đối không được phép mang thợ may, bản vẽ quần áo và thành phẩm ra ngoài. Thời điểm đi đến cửa lại quay lại nhìn phủ Tán Kim Hậu này, trong lòng Phương Giải nói một tiếng tạm biệt, sau đó mang theo Kỳ Lân lên xe ngựa của Diễn Võ Viện đã sớm chờ ở cửa.

Dựa theo quy củ của Diễn Võ Viện đệ tử có thể mang theo một thư đồng, Phương Giải không có thư đồng, nghĩ tới nghĩ lui vẫn quyết định mang Kỳ Lân theo là thích hợp nhất. Nếu như mang theo Đại Khuyển, tên kia không chừng chỉnh ra cái là không đến. Còn nếu mang theo Trầm Khuynh Phiến, Phương Giải không dám tưởng tượng ở Diễn Võ Viện sẽ dậy sóng thế nào. Tuy rằng dáng người Kỳ Lân khôi ngô dũng mãnh tính tĩnh điềm đạm, ngươi khác không gây sự với y, y cũng sẽ không trêu chọc người khác.Xe ngựa theo đường cái bằng phẳng đi về phía trước, Phương Giải ngồi ở trong xe vẫn rất yên lặng. Kỳ Lân cho là hắn đang suy nghĩ về cuộc sống sau khi vào Diễn Võ Viện, cũng không quấy rầy. Nào biết đâu rằng Phương Giải còn đang hồi tưởng đến Trầm Khuynh Phiến kiều diễm lúc trước, vừa nhắm mắt lại trong đầu lại hiện lên thân hình như ngọc của Trầm Khuynh Phiến, tâm Phương Giải làm sao có thể tĩnh lặng lại được.

Nói thật đến hiện tại, hắn cũng không xác đinh được rốt cuộc tình cảm của mình đối với Trầm Khuynh Phiến là gì. Nếu như nói là tình yêu say đắm thuần túy giữa nam nữ, hắn không cảm thấy người như mình có thực lực chinh phục được Trầm Khuynh Phiến. Dù sao nữ nhân kia, mạnh mẽ có chút bất thường.

Dọc đường đi hắn đều nghĩ, tại sao Trầm Khuynh Phiến lại phải ra quyết định này?Thời điểm đến cửa Diễn Võ Viện, Phương Giải đối với loại tư tưởng này của chính mình chỉ có thể quy kết là hành vi già mồm cái lão. Đã chiếm thân thể của người ta lại vẫn còn suy nghĩ vì sao người ta thích mình, cái này kỳ thật cũng có chút không tự tin ở trong đó.

Cho nên thời điểm xuống xe nhìn thấy cửa chính của Diễn Võ Viện Phương Giải âm thầm thề, sẽ vì nữ tử xuất sắc như vậy sánh đôi bên người mà phải nỗ lực.

Hắn hít vào một hơi thật sâu, sau đó dẫn theo Kỳ Lân bước vào viện học quân sự trang nghiêm nhất Đại Tùy.Sau khi Phương Giải vào cửa, thấy không ít đệ tử xì xào bàn tán, thỉnh thoảng liếc mắt nhìn lén mình một cái, thật giống như hắn là một quái thai. Nhưng Phương Giải cũng biết hiện tại trong những người đang nghị luận không biết có bao nhiêu người có ác ý, dù sao thành tích cửu môn nổi trổi đã đủ cho người khác kính sợ.

Lần này lại đi đến cửa chính Diễn Võ Viện, trong lòng Phương Giải lại không có cảm giác giống nhau. Hai lần trước đến đại viện này đều là vì cuộc thi, vội vàng đi qua, không có nhìn kỹ cảnh sắc của viện này. Cho nên lần này hắn đi rất chậm, cố gắng nhỡ kỹ tất cả mọi thứ.

Ngày đầu tiên vào Diễn Võ Viện không có lịch học, sai khi báo danh giáo thụ sắp xếp chia lớp. Sau khi phân xong giáo thụ sẽ dẫn đến chỗ ở, sau đó để cho các đệ tử tùy ý đi lại làm quen với nơi này. Mấy trăm đệ tử, dựa theo thành tích chia làm mười lớp, từng lớp đã có danh sách top mười đệ tử, thành tích chia rất đều. Bởi vìDiễn Võ Viện có một tiền lệ, là thường xuyên để hai lớp đánh với nhau, nến thực lực kém... căn bản là không thể tỷ thí

Mười lớp, dựa theo thập Thiên Can để đặt tên.

Giáp, ất, bính đinh, mậu, kỷ, canh, tân, nhâm, quý.

Phương Giải ở lớp ất, có một niềm vui bất ngờ chính là Mạc Tẩy Đao cũng ở trong lớp này. Phương Giải rất thích biên quân Lữ Suất ngay thẳng này, thời điểm ở cùng với y không cần phí nhiều tâm cơ để tính kế. Điểm này, đến thời điểm Phương Giải và Trương Cuồng ở cùng một chỗ cũng sẽ không thể thả lỏng như thế.

- Phương Giải!Ngay tại thời điểm Phương Giải và Mạc Tẩy Đao đang nói chuyện phiếm, nữ giáo thụ Khâu Dư chậm rãi từ đằng xa đi tới ngoắc ngắc nói:

- Hai trò đi theo ta.

Phương Giải và Mạc Tẩy Đao vội vàng đi qua, đầu tiên là thi lễ sau đó hỏi có chuyện gì. Khâu Dư vừa đi vừa nói:

- Người tu hành trong viện đều phải được khảo nghiệm, xem các trò thích hợp với phương hướng tu hành nào nhất. Sau khi xác định, sẽ có giáo thụ chuyên môn đến dạy cho các trò.

- Học sinh không thể tu hành.

Phương Giải thản nhiên nói.- Ta biết.

Khâu Dư sửa sang sợi tóc rủ xuống trên trán:

- Là viện trưởng đại nhân sai ta dẫn trò đi cùng, tuy ta không rõ đây là vì sao.

- Viện trưởng đại nhân có bộ dáng như thế nào?

Phương Giải tò mò hỏi.

- Một... Lão nhân rất bình thường.

Khâu Dư trả lời như thế.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Hiện nay, xe đạp điện được nhiều người dân lựa chọn do mang lại nhiều lợi ích cho sức khỏe. Được vận hành hoàn toàn nhờ năng lượng điện nên người dùng xe đạp điện sẽ không còn lo sợ sức khỏe bị ảnh hưởng bởi khí thải từ đông cơ xe gắn máy. Hơn nữa, với xe đạp điện, người dùng cũng có thể rèn luyện sức khỏe bằng cách chuyển đổi chế độ từ năng lượng sang chế độ đạp xe. Những kinh nghiệm về lựa chọn xe đạp điện và cách sử dụng được chia sẻ trên trang Xe Đạp Điện Yến Oanh chẳng hạn như giới thiệu xe đạp điện yến oanh, xe dap dien di duoc bao nhieu km nếu bạn cần thêm bất cứ thông tin gì về xe đạp điện hay xe máy điện thì đừng ngần ngại liên hệ với Xe Đạp Điện Yến Oanh tại địa chỉ: 240 Bà Triệu, Lê Đại Hành, Hai Bà Trưng, Hà Nội, Việt Nam.

loading...
DMCA.com Protection Status