Tranh bá Thiên hạ

Chương 157: Muốn ăn cá thì đừng tiếc mồi (Hạ)

Không biết vì sao, khi tất cả học sinh của Diễn Vũ Viện nhìn thấy tăng nhân có diện mạo tuấn mỹ, vẻ mặt tươi cười kia, trong lòng đều hơi run rẩy, sinh ra một cảm giác sợ hãi. Bọn họ ít nhiều có biết về Phật tông. Cũng nghe nói Phật tông tuyên dương phương tây là thế giới cực lạc. Nhưng nơi này là Đại Tùy, là đế đô Trường An. Nơi này là thế giới cực lạc của người Tùy, chứ không phải thế giới cực lạc của Phật tông.

- Người của Phật tông?

Lưu Sảng theo bản năng lùi về phía sau một bước, kinh ngạc nói, lập tức nắm chặt hoành đao trong tay. Đám học sinh Diễn Vũ Viện ở đây cũng không phải là chim non. Bọn họ rất nhanh tỉnh táo lại, tụ lại một chỗ. Thậm chí còn có ý thức bao quanh Mã Lệ Liên, bảo vệ nàng ở bên trong. Đề phòng tăng nhân trẻ tuổi, thoạt nhìn như vô hại kia.

- Cảm ơn chư vị.

Trần Nhai hơi cúi người, rất chân thành nói một câu.

Lưu Sảng không muốn đứng ở đầu. Nhưng lúc y muốn lui đằng sau thì phát hiện đồng bạn của mình đã kết trận xong. Nếu y cứng rắn chen vào, kẻ thù sẽ phát hiện sơ hở. Y rất khó lý giải vì sao lại gặp được người của Phật tông ở bên ngoài đế đô Đại Tùy. Dựa theo đạo lý, mặc dù người của Phật tông có mạnh hơn nữa, cũng không dám dễ dàng bước lên lãnh thổ Đại Tùy. Huống chi nơi này chính là đế đô. Trừ khi là người của Phật tông không muốn sống. Bằng không sao dám mạo hiểm như vậy.

Y hít sâu một hơi, để cho mình tỉnh táo lại.

- Cảm ơn bọn ta? Cảm ơn bọn ta cái gì?

Y hỏi.

Trần Nhai đứng thẳng người lên, mỉm cười trả lời:

- Cảm ơn các ngươi tới làm cá.

Trong nhất thời, Lưu Sảng không hiểu lời này lắm. Theo bản năng, y nhìn Phương Hận Thủy một cái, mới hiểu ra. Vì thế y liền phẫn nộ, dần dần thay thế sự sợ hãi trong lòng. Mặc dù y không tính là một chính nhân quân tử. Nhưng sự kiêu ngao thâm căn cố đế của con dân Đại Tùy, khiến cho y ưỡn ngực lên.

- Ngươi có chắc ai là cá không?

Y hỏi Trần Nhai.

Trần Nhai gật đầu, chỉ bọn họ, nói:

- Các ngươi là cá.

Y lại chỉ Phương Hận Thủy:

- Y cũng là người Tùy, nhưng y là mồi câu.

Sau đó y chỉ vào cái mũi của mình, ôn hòa nói:

- Ta là lưới đánh cá.

Lưu Sảng quay đầu nhìn đồng bạn của mình, nhanh chóng dùng ánh mắt trao đổi. Sau đó nhìn về phía Trần Nhai, nhấn mạnh:

- Ta biết ngươi dám xuất hiện ở đây, là có điều dựa vào. Có lẽ tu vị của ngươi rất cao, nên không để chúng ta vào mắt. Nhưng có một câu, chắc ngươi từng nghe.

- Câu gì?

- Cá chết lưới rách!

Nói xong câu đó, Lưu Sảng nhảy lên thật cao, chém một đao về phía đỉnh đầu Trần Nhai. Một chiêu này rất đột nhiên, không hề báo trước. Bởi vì bọn họ đều biết, Phật tông chính là kẻ thù của Đại Tùy. Chỉ cần người của Phật tông xuất hiện ở đế đô Trường An, thì chính là xúc phạm quốc pháp Đại Tùy. Đôi bên không đội trời chung.

Lưu Sảng vung đao rất nhanh. Trong nháy mắt y vung đao, đồng thời hô:

- Mã Lệ Liên đi gọi viện binh, những người khác yểm hộ nàng!

Hô xong câu đó, thanh đao của y đã gần đỉnh đầu Trần Nhai chưa tới một tấc.

Sau đó, Lưu Sảng chết.

Trần Nhai nhìn như giơ tay rất chậm. Nhưng lúc ngón tay của y chỉ vào cái trán của Lưu Sảng, vẫn nhanh hơn thanh đao của Lưu Sảng một chút. Sau đó, thân hình đang ở không trung của Lưu Sảng bỗng nhiên chấn động. Đầu của y văng mạnh về phía sau. Một chùm máu tươi phun ra ở đầu. Vị học sinh kiêu ngạo của Diễn Vũ Viện này, thậm chí còn chưa biết kẻ thù mà mình phải đối mặt là ai, liền chết trong tay đối phương.

Thân thể rơi mạnh xuống đất, bụi bay mù mịt.

Lưu Sảng là một học sinh không được nhiều người thích. Nhưng giờ khắc này, các học sinh nhìn thấy y ngã xuống, nhìn lỗ máu trên trán của y, ánh mắt của mọi người đều đỏ.

- Giết!

Một học sinh giơ hoành đao vọt tới, cách Trần Nhai vài bước thì đao chém xuống. Tuy tu vị của y không cao, nhưng miễn cưỡng có thể thúc giục đao khí. Một đao khí dài chưa tới một thước, cực kỳ sắc bén chém vào người Trần Nhai. Nhưng ngay cả quần áo của Trần Nhai cũng không sứt mẻ gì. Mà trên thực tế, đây chỉ là ảo giác của mọi người. Đao khí kia tới gần Trần Nhai một tấc, liền bị bắn ra ngoài.

Trần Nhai mỉm cười chỉ tay về phía y, sau đó y cũng chết.

Ở trong mắt Trần Nhai, những kẻ xông lên kia là một đám ngu ngốc, biết chết rồi còn xông lên. Y cảm thấy, tất cả người Tùy đều ngu ngốc như vậy. So sánh, thì tên Phương Hận Thủy kia còn thông minh hơn. Y thích tính cách của Phương Hận Thủy hơn những người Tùy khác. Bởi vì cho tới giờ y chưa từng thích người Tùy. Chỉ có hận.

Liên tục có ba người chết dưới chiêu Niêm Hoa Chỉ của Trần Nhai. Người cuối cùng ngã xuống còn đang co quắp.

Mã Lệ Liên chạy được năm sáu bước, lúc quay đầu nhìn thấy cảnh tượng đó, sợ tới mức kinh hô một tiếng. Sau đó dưới chân vấp phải cái gì đó, té lăn xuống đất. Nàng giãy dụa đứng lên, muốn rút đao chiến đấu cùng các đồng bạn của mình. Nhưng nàng lại nghe thấy đồng bạn rống giận.

- Biến! Nhanh đi tìm tiên sinh!

Mã Lệ Liên bắt đầu hối hận, vì sao không mang theo pháo hoa để liên lạc?





Nàng lảo đảo chạy xuống núi. Dưới chân vấp cái, lăn xuống sườn núi. Thân thể của nàng không ngừng đập vào rễ cây và tảng đá trên đường. Nhưng nàng lại không cảm thấy một chút đau đớn nào. Nàng là con gái của Quy Đức tướng quân. Từ nhỏ tới lớn, nàng đều thích quấn quít lấy phụ thân, bảo phụ thân kể chuyện chém giết trên chiến trường. Nhưng chuyện xưa chỉ là chuyện xưa. Nàng chưa từng thấy qua người chết. Cũng chưa từng nghĩ rằng, hóa ra giết người lại là một việc đáng sợ như vậy.

Nàng trơ mắt nhìn đồng bạn của mình liên tiếp chết trong tay của tăng nhân trẻ tuổi. Lúc bọn họ ngã xuống, sao mà bất lực.

Nhưng bọn họ đều không sợ.

Tuy bọn họ biết thực lực của bọn họ với tăng nhân trẻ tuổi kia chênh lệch rất lớn. Nhưng vì để cho Mã Lệ Liên chạy trốn, bọn họ vẫn lựa chọn ở lại ngăn cản kẻ thù. Phần lớn bọn họ xuất thân từ thế gia. Cuộc sống an nhàn sung sướng khiến cho bọn họ đều có chút ương ngạnh từ trong khung. Nhưng vào giờ khắc này, không ai trong bọn họ ham sống sợ chết.

Ngoại trừ Lưu Sảng ra, người chết đầu tiên chính là học sinh xuất thân từ quân đội. Bởi vì sự sợ hãi của bọn họ với địch nhân thấp hơn những người khác. Thân là quân nhân, bọn họ đã có giác ngộ dẫn đầu liều chết. Sau khi Lưu Sảng chết, hai học sinh chết tiếp theo đều là quân nhân. Hai bọn họ cùng lúc xông lên, một đánh nghi binh, một đánh lén. Huấn luyện gian khổ giúp bọn họ phát huy được hết thực lực. Nhưng vẫn không thể nhanh bằng ngón tay của Trần Nhai.

Lưu Sảng chết rồi, hai quân nhân chết rồi.

Còn thừa sáu người ngăn cản trước mặt Trần Nhai.

Sáu người bọn họ tạo thành một vòng tròn. Không ai tùy tiện tấn công, mà dựa lưng vào nhau chậm rãi di chuyển xuống núi. Nhưng nơi này là triền núi, không phải là đất bằng. Cho dù bọn họ không động đậy, cũng khó mà ổn định được trận hình.

Trần Nhai dường như cũng không vội ngăn cản cô gái chạy trốn báo tin kia. Thực ra y có chút hứng thú với những học sinh mặc trang phục này.

Trang phục thống nhất, đeo đao thống nhất.

- Các ngươi không phải là quân nhân, nhưng trang phục lại giống nhau, đeo đao giống nhau. Thậm chí bọc hành lý sau lưng cũng giống nhau…Mà trang phục của các ngươi rất đặc biệt. Để ta đoán xem…

Trần Nhai chậm rãi đi tới, khẽ nhíu mày trầm tư. Sau một lát, y nở nụ cười vui vẻ:

- Ta đoán ra rồi. Các ngươi đều là học sinh của Diễn Vũ Viện, đúng không?

Nghe thấy câu này, trong đầu Phương Hận Thủy nổ ầm ầm như tiếng sấm. Y ngã xuống mặt đất, nhìn ba thi thể bị bắn xuyên qua đầu, vẻ mặt cực kỳ đau khổ. Y thật không ngờ, mình lại hại học sinh của Diễn Vũ Viện.

Một cảm giác chịu tội đè nặng trong lòng, khiến y không thở nổi.

- Áy náy?

Vừa lúc đó, lão tăng giống như yêu mỵ kia không biết từ khi nào xuất hiện ở đằng sau y. Lão tăng ngồi khoanh chân trên tảng đá lớn, chỉ chỉ ba cỗ thi thể, nói với Phương Hận Thủy:

- Bất kể như thế nào, từ giờ trở đi ngươi đã trở thành địch nhân của Đại Tùy rồi. Bất kể là đi tới chỗ nào của Đại Tùy, nếu bị người biết ngươi từng bán đứng học sinh của Diễn Vũ Viện, thì ngươi chỉ có một kết cục…Bị người Đại Tùy giận dữ xé thành mảnh nhỏ.

- Thu thập đồ ăn trên người mấy thi thể này. Nếu ngươi hạ thủ được, dùng dao găm cắt phần thịt ở đùi và mông. Ngươi có biết nếu muốn rời khỏi Đại Tùy còn rất xa không. Nếu chẳng may hết đồ ăn, thì chỉ khổ cho ngươi thôi. Đương nhiên…cho dù ngươi không hạ thủ được, thì cũng phải làm!

- Ta không làm!

Phương Hận Thủy khóc hô một câu, sau đó quỳ xuống, không ngừng dập đầu trước mặt lão tăng:

- Ta van cầu ngài, ta van cầu ngài tha cho bọn họ được không? Ta nguyện ý làm trâu làm ngựa cho ngài, nguyện ý dâng thịt của ta cho ngài ăn. Nhưng ngài đừng giết người nữa được không? Ta van cầu ngài…

- Cầu ta thì có tác dụng gì?

Lão tăng mỉm cười nói:

- Không phải ta giết người.

Y nhìn Phương Hận Thủy, bình thản nói:

- Là ngươi dẫn bọn họ lên đây. Ngươi là mồi câu, mà bọn họ đều là cá. Không có ngươi, bọn họ sẽ không chết. Cho nên ngươi có thể nghĩ mình là đầu sỏ gây ra cái chết của bọn họ. Nghĩ như vậy cũng không tệ lắm. Nếu ngươi cảm thấy áy náy, có thể tự sát tạ tội. Có thanh đao cách ngươi không xa kia kìa, rất sắc. Nếu ngươi nhanh tay cắt đứt cổ họng của mình, thì sẽ không cảm thấy đau đớn khi chết.

- Thử xem?

Y nói.

Phương Hận Thủy run rẩy kịch liệt, cuối cùng không nhặt thanh đao đó.





Trần Nhai chậm rãi giơ tay lên, chỉ về hướng một học sinh Diễn Vũ Viện. Nhưng vừa lúc đó, vẻ mặt của y bỗng kinh ngạc.

Bởi vì y nhìn thấy, nữ sinh chạy trốn kia, giờ quay lại.

- Mã Lệ Liên, vì sao cô không trốn?

Một học sinh la lớn, thanh âm có chút run rẩy.

Mã Lệ Liên cầm hoành đao, viện phục rất bẩn. Trên mặt còn chảy máu do bị va vào nhánh cây. Nhưng bàn tay cầm đao của nàng không hề run rẩy.

- Không thể quay về. Các ngươi không ngăn đươc y. Nếu ta quay về, y sẽ đuổi theo ta mà tìm được đám người Viên Thành Sư.

Lúc nói những lời này, vẻ mặt của nàng rất kiên định. Vài học sinh của Diễn Vũ Viện còn sống sót hơi sửng sốt, sau đó mở một lối trong trận hình tròn:

- Cô vào bên trong đi.

- Không!

Mã Lệ Liên cắn môi nói:

- Bởi vì ta mà ba người đã chết. Có lẽ chúng ta cũng sẽ chết. Nhưng ta không muốn các ngươi chết vì ta. Phải chết…thì chết trong tôn nghiêm, chết vì bảo vệ Đại Tùy!

- Chết vì Đại Tùy!

Một học sinh rống lên, không còn lui về phía sau nữa. Mà xông tới chém một đao về phía Trần Nhai, lại bị y dùng ngón tay ngăn cản dễ dàng.

- Nhìn xem, các ngươi sao mà nhỏ yếu. Mà ta dùng một mồi câu đã hư thối, câu được rất nhiều con cá béo mập.

Nói xong câu đó, trên trán học sinh kia bỗng xuất hiện một cái lỗ. Sau đó thân thể y ngã xuống, mà thanh hoành đao vẫn bị Trần Nhai giữ lấy.

Trần Nhai khẽ thở dài một tiếng, ngón tay chậm rãi nhắm về phía Mã Lệ Liên.

- Cô không sợ chết à?

Y hỏi.

Mã Lệ Liên lắc đầu, ánh mắt đỏ bừng như có thể tràn ra máu.

- Vậy thì chịu số phận của con cá đi.

Một cỗ kình khí bắn ra từ ngón tay của Trần Nhai. Mắt thấy sắp bắn trúng cái trán của Mã Lệ Liên, bỗng một bóng đen xuất hiện ở trước mặt nàng. Bóng đen giơ một thanh tàn đao ngắn củn đúng lúc chặn lại kình khí. Coong một tiếng, bàn tay cầm đao rung động. Nhưng người này không lùi về phía sau. Mà thanh tàn đao kia, không ngờ không chịu ảnh hưởng gì.

- Bọn họ không phải là cá, cũng không phải là mồi câu.

Xuất hiện ở trước mặt Mã Lệ Liên là một người trẻ tuổi, cũng mặc viện phục của Diễn Vũ Viện. Hắn chậm rãi đứng thẳng người, nhìn Trần Nhai, gằn giọng nói:

- Bọn họ chỉ là một đám quỷ không may. Ta mới là cá mà ngươi muốn. Cũng là mồi câu của người khác.

- Phương Giải!

Mã Lệ Liên kinh hô một tiếng, thanh âm đầy sự kinh hỉ.

- Cút!

Phương Giải không quay đầu lại, mắng một câu:

- Cút đi thật xa, đừng chết ở trước mặt ta!

Nói xong câu đó, hắn lôi một pháo hoa báo tin, kéo một cái, một chùm khói bắn lên trời rồi nổ vang.

Giờ khắc này, Phương Giải rất tức giận.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Nguồn học là vô tận và con người đứng trước kiến thức rộng lớn của nhân loại lại trở thành một loài sinh vật bé nhỏ, nó giống như hạt cát giữa sa mạc rộng lớn. Kiến thức là vô tận, nếu con người chúng ta cứ sống mãi trong khuôn phép, cứ tự cho mình là tài giỏi thì quả thật là thiệt thòi. Chính vì chúng ta không tiếp thu là tạo cơ hội cho người khác giỏi hơn mình. Blog cá nhân của Ngọc cập nhật và chia sẻ nhiều kinh nghiệm và kiến thức hay tại địa chỉ Ngọc's Blog chẳng hạn như huong dan chep tranh anime giong 100 bai 13, dong tan huyen chi nhac phim hoa giai loi nguyen học như một cánh cửa kì diệu nhưng không có chiếc chìa khóa nào để mở nó ra, vậy học cũng là đang dần dần chế tạo ra chiếc chìa khóa đó và khám phá mọi điều ở bên trong cánh cửa, đó là kiến thức và sự thành công

loading...
DMCA.com Protection Status