Tranh bá Thiên hạ

Chương 188: Lời nói sắc bén

Vì có thể nhìn thấy Tức đại gia múa Lưu Hoa Thủy Tụ ở bên ngoài, mà nhã gian không đóng cửa. Sân khấu ở lầu một gần như cao tới lầu hai, cho nên người ở lầu hai và lầu ba có thể thoải mái thưởng thức diễn xuất. Tiểu Đinh Điểm giới thiệu xong vài câu liền đi xuống. Đám tôi tớ lập tức đi lên bố trí sân khấu.

- Giái Hiểu, trước kia ngươi đã từng thấy Tức đại gia múa Lưu Hoa Thủy Tụ chưa?

Di Thân Vương Dương Dận cười hỏi.

Trong phòng chỉ có hai người bọn họ. Tùy tùng của Dương Dận đứng canh hai bên cửa. Y là khách quen của Hồng Tụ Chiêu, cho nên những vị khách phía dưới đều biết căn phòng ở trên lầu hai này là dành riêng cho Di Thân Vương. Mọi người thấy Phương Giải đi vào, khó tránh khỏi cảm khái.

Đều nói Phương Giải là một bước lên trời. Một tiểu tốt biên quân Phan Cố, đạt được chín điểm xuất sắc ở cuộc thi Diễn Vũ Viện. Không những được bệ hạ thưởng thức, mà còn có rất nhiều trọng thần bắt đầu lôi kéo vị thanh niên tài tuấn xuất thân hàn môn này. Có người từng nói, triều đình mười năm sau, có lẽ là triều đình của Phương Giải. Chính như Lễ Bộ Thượng Thư Hoài Thu Công trước khi lùi sau khỏi màn, có chừng hai mươi năm ngồi ổn định ở vị trí đứng đầu triều thần.

Từ sau khi bệ hạ lên ngôi, ông ta mới lấy lý do tuổi tác, thỉnh cầu cáo lão hồi hương. Bệ hạ không đồng ý. Hoài Thu Công một mực kiên trì, mới chuyển công tác của ông ta sang làm Lễ Bộ Thượng Thư, nhưng vẫn chưa ly khai triều đình. Phải biết rằng, trước khi bệ hạ đăng cơ, tiên đế cực kỳ coi trọng Hoài Thu Công.

Phần lớn chính lệnh của triều đình tới từ Hoài Thu Công, chứ không phải là tiên đế. Nhưng tiên đệ vẫn rất tin tưởng ông ta.

Triều đình Đại Tùy không bố trí Tể tướng. Quan viên tam tỉnh chia sẻ chức quyền của Tể Tướng. Nhưng trong hai mươi năm phong quang của Hoài Thu Công, mặc dù ông ta không phải là Tể tướng, nhưng lại có quyền lực của Tể tướng. Văn võ cả triều đều đứng dưới ông ta. Rất nhiều chuyện báo cho Hoài Thu Công trước rồi mới báo cho tiên đế. Sự tín nhiệm như vậy, rất ít khi xuất hiện trên người một vị đế vương.

Mà thường thường những người được đế vương tin tưởng và giao cho quyền lực thật lớn đó, đều không có kết cục tốt. Hoài Thu Công thông minh ở chỗ, sau khi tân đế lên ngôi, ông ta lập tức giao hết quyền lực của mình, nguyện ý lui xuống. Làm như vậy liền giảm bớt đi rất nhiều phiền toái. Hoàng Đế không cần phải e dè ông ta nữa, mà ông ta cũng có được một kết cục tốt.

Có người nói người càng già càng tham luyến quyền lực. Hoài Thu Công có thể ở thời điểm mẫu chốt giã từ sự nghiệp khi đang ở trên đỉnh vinh quang, là một điều đáng giá ca tụng.

Hoài Thu Công là điển hình được Chân Tông Hoàng Đế đẩy lên. Phương Giải là điển hình được đương kim bệ hạ đẩy lên. Thừa dịp Phương Giải còn chưa có quyền lực gì, gặp gỡ làm quen với hắn cũng không phải việc gì xấu. Nói không chừng tương lai thu hoạch nhiều kinh hỉ.

Ngay cả Di Thân Vương Dương Dận đều chủ động làm quen, thì ai có thể bỏ qua được vị thanh niên có tiền đồ huy hoàng trong tương lai này?

Lòng mang ghen tị có khối người. Nhưng sẽ không ảnh hưởng tới sự kích động khi sắp được trông thấy Lưu Hoa Thủy Tụ của Tức đại gia. Phương Giải được ngồi cùng Di Thân Vương là chuyện của Phương Giải. Bọn họ đứng ở dưới lầu nhìn lên sân khấu là cuộc sống của bọn họ. Phương Giải luôn nói mình chỉ là một tiểu nhân vật đứng dưới núi nhìn lên. Nhưng tới hiện tại, trong lúc lặng yên, trong mắt của những người phía dưới kia, hắn đã rời khỏi chân núi, cất bước đi lên lưng chừng núi.

Phương Giải nhìn đám tôi tớ lanh lẹ bố trí sân khấu, khiêm tốn đáp:

- Bẩm Vương gia, đây mới là lần đầu tiên học sinh may mắn được nhìn thấy Tức đại gia múa Lưu Hoa Thủy Tụ. Nhờ Vương gia nâng đỡ, bằng không học sinh cũng không có phúc để chứng kiến.

Dương Dận khoát tay, mỉm cười nói:

- Không cần tạ ơn cô…Đây cũng là lần đầu tiên cô xem Lưu Hoa Thủy Tụ. Lúc Hồng Tụ Chiêu khai trương, cô được Tức đại gia cho một cơ hội mời Tức đại gia múa Lưu Hoa Thủy Tụ. Nhưng cô luyến tiếc sử dụng cơ hội đó. Cảm thấy cần có một người biết thưởng thức như cô, để cùng xem điệu nhảy đẹp nhất thiên hạ này.

- Cô vốn nghĩ định mời Hoài lão tới thưởng thức cùng cô. Nhưng cẩn thận nghĩ lại, Hoài lão đã già rồi, sao còn biết thưởng thức điệu múa khuynh thành của mỹ nhân nữa? Nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng không nghĩ ra được nên mời ai cùng nhau thưởng thức. Hôm nay ngẫu nhiên gặp ngươi, cô ngay lập tức cảm thấy có thể sử dụng cơ hội duy nhất này. Cho dù về sau không còn cơ hội nhìn thấy vũ kỹ của Tức đại gia, cũng không hối hận.

Phương Giải vội vàng đứng dậy thi lễ:

- Học sinh sợ hãi, sao gánh được sự ưu ái của Vương gia?

Dương Dận nói:

- Ngồi xuống nói chuyện đi. Ở Hồng Tụ Chiêu xem nhảy nghe nhạc, nếu còn cần nhiều lễ tiết quy củ như vậy, thì còn thú vị gì nữa? Tính tình của cô thẳng thắn, sảng khoái, không thích mấy thứ lễ nghĩa rườm rà. Đi chơi chính là đi chơi, ngươi đừng coi cô là Thân Vương. Mà cứ coi cô là một người bằng hữu, được không?

- Học sinh sao dám mạo phạm.

Phương Giải vẫn rất quy củ trả lời.

Dương Dận hơi lộ vẻ không vui:

- Người trẻ tuổi nên thoải mái chút. Câu nệ ở cấp bậc lễ nghĩa mới là không phóng khoáng. Nếu cô như ngươi, chẳng lẽ tùy tiện tâm sự cũng phải hất hàm vênh mặt?

Phương Giải bật cười, nói:

- Học sinh đã hiểu. Chỉ có điều học sinh sợ mình không biết ăn nói, ảnh hưởng tới tâm tình xem nhảy múa của Vương gia. Học sinh xuất thân hàn vi, còn nhiều điều bỡ ngỡ, nên khó tránh khỏi sẽ có chút gò bó.

- Giác Hiểu, ngươi là một người tốt, có tâm huyết, biết tiến thoái, hiểu tôn ti…Tương lai trong triều đình chắc chắn có một chỗ cho ngươi. Tuy cô không ở triều đình, nhưng tốt xấu hơn ngươi nhiều tuổi, cũng nghe qua gặp qua nhiều hơn ngươi. Cho nên nếu ngươi nguyện ý, không ngại tới phủ của cô chơi. Cô thích những người trẻ tuổi như ngươi. Cũng hy vọng Đại Tùy có nhiều người đền đáp triều đình, đền đáp bệ hạ như ngươi. Cho nên cô sẽ không keo kiệt chỉ điểm cho ngươi.

Phương Giải hơi chấn động, trong lòng tự nhủ, cuối cùng cũng nói tới việc chính.

Hắn vội vàng cúi đầu nói:

- Vậy sau này học sinh phải làm phiền Vương gia rồi.

Nghe những lời này của Phương Giải, Di Thân Vương Dương Dận không nhịn được bật cười:

- Tốt, tốt lắm…ta nói không sai mà, ngươi quả nhiên là một người biết tiến thoái và thức thời.





Hai người đang nói chuyện, nghe thấy tiếng trống vang bên ngoài. Di Thân Vương Dương Dận cười cười, chỉ ra ngoài nói:

- Ngồi chỗ này nhìn không rõ lắm. Ra chỗ lan can xem thế nào?

- Học sinh tuân mệnh.

Phương Giải đứng dậy, tránh một bên mời Dương Dận đi ra ngoài trước. Hắn đi theo sau ra khỏi nhã gian. Hai người đứng ở lầu hai, vịn lan can nhìn về phía sân khấu. Dân gian vui đùa, mở màn thường gõ chiêng rồi mới đánh trống. Nhưng Hồng Tụ Chiêu lại trái lại. Mở màn đánh vài tiếng trống vang dội, rồi mới gõ chiêng.

- Trên chiến trường đánh trống là xông lên, gõ chiêng là lùi lại…Hồng Tụ Chiêu này dù phần lớn là con gái, nhưng làm việc chặt chẽ cẩn thận. Một điệu múa còn nghiêm chỉnh như vậy, sao có thể không đắt khách?

Dương Dận nghe thấy tiếng trống, liền tán thưởng một câu.

Phương Giải đã biết quy củ đánh trống mở màn này của Hồng Tụ Chiêu từ lâu. Nhưng chưa từng liên hệ với tiếng trống ở chiến trường. Mọi người nói Di Thân Vương Dương Dận là một con người tao nhã, xem ra hơn nửa là không giả. Mười năm này, tài danh cùng sự tao nhã của Dương Dận truyền khắp Trường An, chắc hẳn có vài phần tính cách thật ở bên trong.

Tiếng trống dừng, mười hai nữ tử mặc váy đỏ đi lên sân khấu. Mười hai người này tuổi đều mười sáu, eo nhỏ chân dài, giống như tiên tử cưỡi mây từ hai phía đi lên. Lúc các nàng dừng lại, tiếng trống lại vang lên. Sau đó là tiếng nhạc. Không biết Hồng Tụ Chiêu dùng cách nào, mà bậc thang đi lên sân khấu bỗng toát ra khói trắng. Kết hợp với tiếng nhạc, biến đại sảnh thành quỳnh lâu, tiên cung đẹp đẽ.

Tất cả khách nhân đều ngừng hô hấp lại, hai mắt mở to chờ đợi vị khuynh thành tuyệt thế đi lên sân khấu.

Sau khi tiếng nhạc vang lên, khói trắng lơ lửng. Một nữ tử mặc váy tím, để chân trần, chậm rãi đi lên. Gót sen khẽ nhấn, liền lao vút lên bậc thang giống như tiên nữ đang bay. Rõ ràng là vũ nữ, nhưng cho dù nhìn kiểu gì cũng thấy nàng rất thánh khiết. Giống như tiên tử cưỡi mây hạ xuống phàm trần.

Không ai trầm trồ khen ngợi, bởi vì e sợ làm hỏng bầu không khí thần tiên này. Lúc này bất kẻ là người nhã nhặn hay người thô tục, đều tập trung tinh thần nhìn chằm chằm vào người ở trên sân khấu. Chỉ bước lên đài thôi, đã khiến cho người xem khó quên.

- Mồ hôi thấm áo lộ da sứ, bờ eo dương liễu, mắt chim câu. Vũ y thấp thoáng, nghê thường thướt tha.

Dương Dận vịn lan can, nhìn nữ tử đó, không nhịn được khen vài câu. Bài thơ này không tính là hay, nhưng hạ bút thành văn, Phương Giải tự thấy mình không bằng. Để ngâm thơ đúng với ngữ cảnh, không phải tao nhân mặc khách thì khó mà làm được. Phương Giải vẫn cho rằng mình là một người thô hào, cách tao nhân mặc khách xa lắm.

Vẻ đẹp của Tức Chúc Tâm, cho dù là một kẻ lưu manh nhìn thấy cũng phải sinh lòng trìu mến. Một nữ nhân, chỉ dựa vào tướng mạo đã có thể tẩy rửa được tâm linh của người khác. Thì chỉ có thể nói rằng nàng được ông trời cưng chiều.

Tới hiện tại, Phương Giải thấy nữ tử có thể đẹp ngang với Tức Chúc Tâm, chỉ có cô nàng quái dị Mạt Ngưng Chi kia. Lúc Phương Giải mới gặp Mạt Ngưng Chi, đã giật nảy mình. Cảm thấy không ai có vẻ đẹp ngây thơ như nàng. Nhưng sau khi nàng tới Trường An, ấn tượng của Phương Giải liền bị hủy. Nàng ta lộ ra một cỗ yêu tính. Nhất là lúc ở cửa hàng hôm nay, thậm chí Phương Giải cảm thấy nàng ta chính là Đát Kỷ hại nước hại dân.

Nhất vũ trường tụ động, lưu vân kinh tiên thần.

Có thể được chứng kiến điệu này Lưu Hoa Thủy Tụ này, cuộc đời này coi như không uổng. Phương Giải không giống với bất kỳ người nào ở thời đại này. Hắn đã từng thấy qua rất nhiều thứ xinh đẹp trên tivi. Nhưng dù vậy, điệu múa Lưu Hoa Thủy Tụ của Tức Chúc Tâm vẫn khiến cho hắn rung động rất lớn. Giống như lần đầu tiên hắn được nhìn thấy điệu múa Quan Âm nghìn tay trên tivi vậy

- Rượu ngon bình vàng, đàm tiếu nhân gian, ôm cầm nắm địch, say ngủ cây tùng, mơ mơ màng màng, giai nhân khẽ động, tay áo bồng bềnh, diệu tại khuyết trung…người đâu, thưởng!

Có vẻ như tâm tình của Dương Dận rất tốt, sáng tác ra một bài thơ chẳng đâu vào đâu.

Y cười nói:

- Nếu thưởng mấy thứ vàng bạc, có vẻ làm bẩn điệu nhảy tuyệt thế này của Tức đại gia.

Nghĩ một lúc, y cởi ngọc bội treo ở thắt lưng xuống, nói:

- Vậy này là lúc trước cô vào cung nhìn thấy rồi xin được bệ hạ. Là ngọc Tây Vực. Chất ngọc thượng thừa, bệ hạ thường xuyên thưởng thức. Mang ra ngoài chính là bảo vật vô giá. Người đâu, đưa tới tiểu đương gia, nói rằng cô tặng Tức đại gia.

Tùy tùng vội vàng đi lên, nâng hai tay nhận lấy rồi nhanh chóng bước đi.

- Cô có hào sảng không?

Dương Dận cười hỏi Phương Giải.

Phương Giải nói:

- Vương gia thưởng thứ có giá trị lớn như vậy, chỉ sợ người sau không biết nên tặng cái gì.

Dương Dận cười ha hả:

- Kỳ thực có rất nhiều người tầm nhìn thấp. Cứ nắm chặt mọi thứ trong tay, luyến tiếc không chịu bỏ ra. Nếu hiểu ra được phải thả lỏng một chút, mới đạt được càng nhiều thứ đẹp đẽ hơn. Nếu tầm mắt không mở rộng, chỉ nhìn chằm chằm ba thước phía trước, thì làm sao thấy được ba năm sau này?

- Giác Hiểu, ngươi cảm thấy cô nói đúng không?

Y híp mắt hỏi Phương Giải.

Phương Giải thầm thở dài, trong lòng rốt cuộc hiểu ra một việc. Tuy nhiên…kiểu phân tranh triều đình này, nếu có thể trốn nên trốn thật xa. Cho dù đoán được thì trong lòng cũng chỉ cảm thấy buồn bực. Nguyên bản hắn còn chưa hiểu vì sao với thân phận tôn quý như Di Thân Vương, lại vội vã lôi kéo mình như vậy. Cẩn thận cân nhắc những lời Dương Dận nói lúc trước, cùng với sự việc đang diễn ra…mọi thứ đều trở nên rõ ràng.

Có một số việc bén như dao sắc, hiện tại Phương Giải không dám đụng vào.

Cũng không thể va vào.

- Học sinh là một người có tầm nhìn hạn hẹp, nhìn không được xa như Vương gia. Nhưng có thể thấy được ba thước phía trước, học sinh cho là mình đã tiến bộ.

Phương Giải cười cười:

- Nếu lại có thể nhìn được ba thước đằng sau…thì chính là công đức viên mãn.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Với mong muốn giúp cho học sinh học tốt môn văn, chúng tôi đã biên soạn ra những bài văn hay nhất trên trang học văn 12 chẳng hạn như so do tu duy day thon vi da, phan tich kho 3 bai tho tay tien cua nha tho quang dung sẽ giúp ích nhiều cho các bạn trong việc học tốt môn văn từ lớp 6 đến lớp 12 của bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status