Tranh bá Thiên hạ

Chương 192: Hậu mưu quân tâm

Tô Bất Úy biết hoàng đế có chuyện cần nói riêng với Phương Giải, bèn khẽ cúi mình mời đám người Trần Bác Lai ra ngoài chờ Lễ bộ thượng thư Hoài Thu Công. Mấy vị ngoại thần lần đầu vào thành Trường An, lần đầu vào cung yết kiến bệ hạ, sợ bóng sợ gió ngoan ngoãn khúm núm đi ra khỏi Đông Noãn các, như người mộng du, thậm chí còn không biết mình làm thế nào ra khỏi đó.

- Được rồi, đừng khoe mẽ nữa.

Hoàng đế chỉ vào một chiếc ghế cách đó không xa nói:

- Trước mặt đám người Trần Bác Lai cố tỏ vẻ như vậy, có phải bọn họ đã đắc tội gì với ngươi không? Trẫm không vạch trần, là vì trẫm biết những ngày bị nhốt trong mật lao khiến ngươi ôm lòng oán hận. Ngồi xuống rồi nói... trẫm có chuyện này muốn hỏi.

Phương Giải cúi đầu đáp vâng, lòng thầm nghĩ không ngờ hoàng đế lại có thể nhìn thấu tất cả. Từ lần đầu gặp gỡ, Phương Giải đã biết người đàn ông này có khả năng nhìn thấu mọi việc. Trong triều có không ít đại thần được xưng tụng là thông tuệ, nhưng so với hoàng đế, bọn họ dường như chẳng thông minh bằng nổi một góc của người. Hoặc có lẽ, hoàng đế vốn không phải người thông minh bẩm sinh, mà nhờ từ từ tích lũy theo năm tháng, đủ cả kinh nghiệm lẫn trí tuệ.

Phương Giải không ngồi xuống mà hơi khom người nói:

- Trước mặt bệ hạ, thần vẫn nên đứng nói thì hơn.

Hoàng đế ừm một tiếng, vừa cầm bút son phê duyệt tấu chương vừa thản nhiên nói:

- Mật lao của đại nội thị vệ cách Đông Noãn các của Trẫm không xa, nếu đi nhanh cũng chỉ mất khoảng một nén nhang. Trẫm biết ngươi ở trong lao phẩm hạnh thế nào, nếu không phải sau này nhờ Trác tiên sinh và Khưu giáo thụ của Diễn Võ viện đến khuyên răn, ắt hẳn ngươi đã thật sự tự mình sa ngã? Nếu đúng như vậy, trẫm giữ ngươi lại còn có tác dụng gì?

Phương Giải không đáp lại, hắn biết không cần phải trả lời.

Hoàng đế khẽ dừng một lát rồi tiếp tục nói:

- Ngươi cảm thấy oan ức sao?

Phương Giải trầm mặc hồi lâu rồi trả lời:

- Không oan, nhưng ức.

Hoàng đế dừng bút, trầm tư một hồi rồi nói:

- Không oan nhưng ức, nói hay lắm. Nếu trong lòng ngươi không có chút oán giận nào, trẫm mới thật sự phải sai người nhốt ngươi lại điều tra cẩn thận lần nữa. Phật Tông là kẻ địch của Đại Tùy, là kẻ địch lớn nhất... So ra mà nói, sức uy hiếp của Mông Nguyên với Đại Tùy chẳng là gì cả so với Phật Tông. Trẫm đưa ngươi ra làm tấm gương điển hình cho đám tử đệ xuất thân hàn vi, cho ngươi vinh hoa phú quý, đây vốn là một chuyện tốt có tác dụng khích lệ tinh thần cầu tiến của bá tánh, vậy nên trẫm không muốn vì một chuyện tốt như vậy mà bị người đời sau vin cớ chê bai.

Hắn ngẩng đầu nhìn Phương Giải, cười nói:

- Cũng may, ngươi rốt cuộc không có quan hệ gì với người của Phật Tông.

- Cũng may.

Phương Giải lặp lại lần nữa, ngữ khí tựa hồ hơi lộ vẻ bất bình.

Hoàng đế không thèm để ý đến tính tình trẻ con của hắn, trỏ vào xấp tấu chương trên bàn nói:

- Những thứ này, đều mới được đưa đến sáng nay. Chiến sự Tây Bắc vừa mới bắt đầu, chỉ là hơi gặp trở ngại mà thôi. Vậy mà không ít văn võ bá quan khuyên trẫm nên thu binh nghị hòa... cả đám người ngu như heo đó, trẫm điều bảy mươi vạn đại quân đến Tây Bắc, đánh được một trận rồi nghị hòa, bọn họ tưởng đang chơi đánh trận giả chắc?

Phương Giải biết cuộc chuyện trò sắp đi vào chủ đề chính, liền tập trung tinh thần lắng nghe.

- Từ lúc mới đăng cơ, trẫm đã mưu đồ tiến quân vào Tây Bắc, suốt mười hai năm qua, không thời nào khắc nào là không lên kế hoạch chuẩn bị cho việc này. Mở mang bờ cõi dĩ nhiên là một trong những nguyên do, nhưng ngoài ra còn có thâm ý khác, ngươi có biết không?

- Thần ngu dốt.

Phương Giải cúi đầu đáp.

Hoàng đế buông bút son xuống, ngồi thẳng dậy nói:

- Mười hai năm trước, sư phụ ngươi, thất đệ của trẫm, Trung Thân Vương Đại Tùy đến phía Tây diệt giặc, chuyện này chắc ngươi cũng đã biết?

- Thần có nghe qua một chút, chỉ huy sứ của đại nội thị vệ La Úy Nhiên từng nói với thần.

- Ừm, trẫm cũng lường trước được hắn sẽ không giấu ngươi.

Hoàng đế tựa hồ rất hài lòng với sự thẳng thắn của Phương Giải, ngưng một lát rồi tiếp tục nói:

- Mười hai năm trước, lão thất dẫn mấy trăm lữ khách giang hồ đi về phía Tây, tiêu diệt bọn mọi rợ Mông Nguyên bên ngoài biên cương. Nhưng số người chết quá nhiều, lão thất từ đó cũng vắng biệt tin tức, trẫm còn có đợt cho rằng hắn đã tử chiến nơi Tây Bắc hoang sơ... Từ đó đến nay, trẫm càng kiên quyết có ý định cử binh chinh phạt Mông Nguyên. Báo thù cho lão Thất, báo thù cho những nghĩa sĩ đã tử chiến của Đại Tùy. Sau này trẫm cùng Đại Hãn quân Mông Nguyên kí kết minh ước, chẳng qua cũng chỉ vì muốn chuẩn bị kỹ lưỡng hơn cho trận chiến Tây Bắc.

- Ngươi đã hiểu chưa?

Hoàng đế hỏi.

Phương Giải gật đầu:

- Thần hiểu nỗi khổ tâm của bệ hạ...

- Chẳng được mấy người hiểu.

Hoàng đế thở dài nói:

- Há có thể để người khác ngáy bên cạnh giường? Mông Nguyên rất mạnh, Phật Tông còn mạnh hơn, trẫm không muốn ngồi đợi đến khi người Mông Nguyên đến tập kích mới đánh một trận. Nếu đợi đến lúc đó, người chịu thảm cảnh chính là bá tánh Đại Tùy của trẫm. Nếu phải hủy giang sơn thì tốt hơn là hủy của người khác,

- Nhưng... nhiều người lại không hiểu được đạo lý này.

Hoàng đế nhìn Phương Giải hỏi:

- Ngươi có suy nghĩ thế nào về việc trận đầu ở Tây Bắc gặp bất lợi? Dù sao ngươi cũng từng là thủ hạ của Lý Hiếu Tông suốt ba năm, nghe nói quan hệ giữa ngươi và hắn kể ra cũng không tồi.

Phương Giải vẫn một mực muốn né tránh vấn đề này, nhưng rốt cuộc cái gì tới cũng phải tới. Phương Giải biết bệ hạ tuyệt đối không chỉ đơn thuần muốn hỏi cách nghĩ của hắn, nên nếu chỉ nói một vài câu mập mờ qua loa thì không thể nào ứng phó được, còn có khả năng gây nên họa sát thân.

- Thần...

Phương Giải mở miệng định nói, rồi lại nuốt ngược nửa câu sau vào bụng.

Hoàng đế liếc nhìn hắn, lập tức xua tay đuổi người hầu ra ngoài. Ngoài trừ Tô Bất Úy, tất cả cung nữ thái giám đều lui ra.

- Người hãy còn trẻ, còn rất trẻ.

Hoàng đế thản nhiên nói:

- Sau năm mười năm nữa, trong triều mới có vị trí cho ngươi. Vậy nên giờ không phải là lúc ngươi nên sợ bóng sợ gió nhìn trước ngó sau, người trẻ tuổi nên có sự dũng cảm quyết đoán của người trẻ tuổi, nghĩ gì nói nấy, cần gì nói nấy. Trầm đã nói đến vậy rồi, hàm ý trong đó lẽ nào ngươi không hiểu?

Phương Giải thở phào một hơi nhẹ nhõm, ngẩng đầu lên thành khẩn nói:

- Thần biết lòng yêu mến của bệ hạ, nhưng thứ thần lo không chỉ là tiền đồ của mình, so ra mà nói, vinh nhục của cá nhân thần có đáng là gì... Chiến sự Tây Bắc, những điều thần biết còn hạn chế. Nhưng thần cũng có thể nhìn ra một số điểm khuất tất trong đó, bệ hạ có ánh mắt tinh tường, hiển nhiên càng thấy rõ hơn. Trong triều có người không muốn chiến sự Tây Bắc vừa bắt đầu đã thuận lợi, về phần tâm tư đó rốt cuộc là gì, thần không dám phỏng đoán.

Nghe đến câu này, Tô Bất Úy bất giác liếc nhìn Phương Giải. Người này trước nay vẫn luôn là một thái giám khiêm tốn trầm mặc, ánh mắt nhìn Phương Giải lộ rõ vẻ lo lắng.

- Vậy nên trẫm mới cho gọi ngươi tới.

Hoàng đế trầm mặc một lát rồi nói:

- Nghĩ đi nghĩ lại, có một chuyện mà chỉ ngươi là thích hợp thực hiện nhất. Ban nãy ngươi cũng đã nói, vinh nhục của cá nhân ngươi chẳng đáng là gì, thế thì trẫm sẽ giao nhiệm vụ này cho ngươi. Trẫm vốn đã tính toán cả rồi, đợi ngươi ra khỏi Diễn Võ viện sẽ được tái nhậm chức, nhưng nếu đã đụng phải chuyện này, thôi thì cứ để ngươi ra mặt gặp người trước.

Khả năng tồi tệ nhất mà Phương Giải đã nghĩ đến trước lúc tiến cung, rốt cuộc cũng xảy ra rồi.

Hắn tựa như giằng co một lúc, sau đó mới nhìn hoàng thượng thành khẩn nói:

- Thần nguyện phân ưu giúp bệ hạ, nhưng xin bệ hạ ban cho thần một ý chỉ, thần không muốn khi chuyện này kết thúc, cũng bị trở thành loạn thần tặc tử.

- Ngươi không tin trẫm?

Hoàng đế có chút khó chịu nói.

- Thứ thần không thể tin là miệng lưỡi thiên hạ, miệng lưỡi thiên hạ rất đáng sợ.

Phương Giải cúi đầu.

- Tô Bất Úy.

Hoàng đế chỉ vào Phương Giải nói:

- Từ nay trở đi, giao Phương Giải cho ngươi. Chuyện này phải hết sức bí mật, để tránh có người hiểu lầm... Về phần ý chỉ, Phương Giải, trẫm sẽ ban cho ngươi, nhưng ngươi phải nhớ rõ, chiến sự Tây Bắc không có thời gian để ngưng trệ chỉ vì chuyện khuất tất này, quyết tâm động binh với Tây Bắc của trẫm cũng sẽ không hề suy suyển.

- Thần sẽ mau chóng hoàn thành.

Phương Giải cúi người nói:

- Không phụ trọng trách bệ hạ giao phó.

...

...

Rốt cuộc hoàng đế sai Phương Giải đi làm gì, chỉ có ba ngươi biết. Bản thân hoàng đế, bản thân Phương Giải, và cả Tô Bất Úy người đứng hầu bên cạnh hoàng đế lúc ấy. Đây vốn là một việc vô cùng nguy hiểm, điều Phương Giải không muốn nhất chính là bị dính vào những chuyện thế này. Theo hắn thấy, bản thân vẫn chưa đủ tư cách để chảy xuống đầm sâu. Hơn nữa với tính cách của hắn, e là đầm nước kia sẽ nuốt chửng luôn cả hắn, vạn kiếp bất phục.

Từ cổ chí kim, quyền mưu chốn quan trường đã dìm chết biết bao người?

Vậy nên lúc rời khỏi Đông Noãn các, sắc mặt Phương Giải tuy trông vẫn bình tĩnh, nhưng trong lòng thì chẳng bình lặng chút nào? Hôm qua lúc chè chén ở chỗ Hồng Tụ Chiêu và La Úy Nhiên, Phương Giải đã đoán được phần nào qua lời nói của La Úy Nhiên. Hôm nay gặp hoàng đế, suy đoán này đã được chứng thực.

Trận chiến Tây Bắc, hoàn toàn không đơn giản như người ta nghĩ. Hoàng đế muốn dựa vào trận chiến này để một lần nữa mở mang bờ cõi Đại Tùy, cũng muốn nhân đó lưu tên mình vào sử sách. Còn có nhiều người chăm chăm vào trận chiến này hòng thu lợi, mà những người này thì hoàn toàn chẳng hề lo nghĩ vì Đại Tùy. Những người này, hiện đều không phải là hạng người mà Phương Giải có thể dây vào nổi.

Còn nhiệm vụ mà hoàng đế giao cho hắn, giống như đưa hắn vào hang cọp.

Nhìn sắc trời âm u, Phương Giải không khỏi lắc đầu cười khổ. Vốn định đến Trường An để lánh nạn, để có thể an ổn sống quãng đời còn lại. Ít ra ba năm trong Diễn Võ viện, không cần lúc nào cũng phải đề phòng bị ám sát.

Nhưng cuộc đời nào ai có thể dự đoán trước được?

Mỗi ngày đều biến hóa, mỗi khắc đều đổi thay. Nếu có ai có thể làm cuộc sống diễn ra theo đúng sắp đặt của mình, thì kẻ đó đã sớm thoát ly khỏi phạm trù loài người rồi. Hắn là thần, bất kỳ người nào có thể nắm được vận mệnh của mình trong tay đều là thần. Đương nhiên, Phương Giải chưa thấy ai làm được điều này.

Đúng là phiền toái!

Hắn thở dài thườn thượt, rồi lại bật cười.

Cứ liều vậy, một tương lai huy hoàng, có ai không nhờ liều mạng mà có?

Hoàng đế ngồi trên giường sưởi, mở mắt nhìn thiếu niên đang chậm rãi bước đi qua khung cửa sổ, hắn giống như đang tự lẩm bẩm:

- Ngay từ đầu trẫm đã biết việc khó nhất trên thế gian này chính là làm hoàng đế, cũng biết người mất tự do nhất trên thế gian này chính là hoàng đế. Nhưng trẫm đã ngồi trên ngôi vị này rồi, tự mình làm khó chính mình cũng đã nhiều rồi, lẽ nào còn cho phép người khác đến làm khó trẫm nữa?

- Bệ hạ, có lẽ chỉ là... muốn chia một chén súp.

Tô Bất Úy khó khăn lắm mới nói chen vào một câu, hoàng đế không kiềm được bật cười nói:

- Ngươi rất ít nói, nhưng câu nào cũng có thể thấy rõ nguồn gốc vấn đề. Trẫm không sợ có người muốn đến chia phần, điều trẫm lo là có người nhớ mãi muỗng canh đó. Đương nhiên, trẫm sai Phương Giải đi gặp người đó sớm như vậy còn có ý khác... Phương Giải là một hạt giống tốt, trẫm hiện đang vun bón cho hắn, đợi đến khi Thừa Càn trưởng thành, chính là lúc Phương Giải hữu dụng.

- Bệ hạ đương tuổi phong độ...

Tô Bất Úy còn chưa nói dứt, đã bị hoàng đế chặn ngang:

- Đương tuổi phong độ, không sai, nhưng ai cũng có lúc chết. Trẫm không kiêng cữ điều này, điều gì cần sớm an bài thì phải lo sắp đặt trước. Trẫm gần bốn mươi tuổi mới kế thừa hoàng vị, cứ cho sống lâu đi nữa thì cũng còn được bao nhiêu năm? Trẫm hy vọng thứ Thừa Càn tiếp nhận được từ trẫm, chính là thái bình thịnh thế. Việc nên làm, lúc tại vị trẫm đều đã làm rồi, nó chỉ cần ngồi vững trên hoàng vị là được.

Hoàng đế ho khan mấy tiếng, cổ họng hơi khô rát.

- Bệ hạ, người đã hai ngày một đêm không nghỉ ngơi rồi.

Tô Bất Úy vội nhắc nhở.

- Ngủ một lát... Trẫm biết rồi.

Hoàng đế nằm xuống giường sưởi, nhắm mắt nói:

- Chuyện giao cho Phương Giải khó mà cũng không khó. Không khó là vì chỉ cần đã ra tay thì ắt sẽ lộ đuôi chuột, Phương Giải đủ thông minh, không khó tìm ra điểm khuất tất đó. Khó là ở chỗ... hắn có thể vượt qua được cám dỗ hay không, có những lúc, những hứa hẹn suông cũng vô cùng hấp dẫn. Tô Bất Úy... ngươi chú ý theo dõi, đừng để Phương Giải bị người ta ngầm ám hại trong ván cờ này... nhưng nếu hắn đáng chết, người đích thân động thủ là được.

- Vâng.

Tô Bất Úy khẽ đáp, động tác dịu dàng đắp chăn cho hoàng đế.

Hoàng đế gần như nhanh chóng đi vào giấc ngủ, nhưng mày vẫn nhíu chặt. Tô Bất Úy thở dài cực khẽ, nỗi lo giữa đôi chân mày càng sâu thêm.

Hắn bước cực khẽ ra khỏi Đông Noãn các rồi đóng cửa lại, lúc ngẩng đầu lên nhìn mới phát hiện ra những hạt tuyết đang lặng lẽ rơi. Chẳng mấy chốc, mặt đất phủ một tầng trắng xóa, bao trùm dấu chân rời đi của người thiếu niên. Nhưng Tô Bất Úy biết, Phương Giải không ra khỏi Thái Cực cung, mà đi vào một ván cờ sinh tử.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Truyện ngôn tình là món ăn không thể thiếu, đặc biệt là những người mê truyện. Theo từng con chữ, cuộc sống của bạn như thể được khắc họa lên rõ nét hơn. Bởi vậy, nếu bạn có thời gian thì đừng nên bỏ phí những thước truyện trong top truyện ngôn tình xuyên không hay nhất mà chúng tôi chia sẻ. Đừng quên ấn nút chia sẻ nếu thấy thông tin hữu ích cả nhà nhé! Chúc bạn tìm được thật nhiều niềm vui khi đọc truyện tại truyenhay.com mỗi ngày. Tuyển chọn hàng chục ngàn bộ truyện hay gồm nhiều thể loại từ trang xem truyện hay chẳng hạn như cung chieu vo nho troi ban, diem ngo chi lu kho truyện phong phú đủ mọi thể loại phù hợp cho từng đối tượng và từng độ tuổi. Chắc chắn bạn sẽ tìm được những bộ truyện yêu thích tại xemtruyenhay.com.

loading...
DMCA.com Protection Status