Tranh bá Thiên hạ

Chương 200-1: Thắng lợi và âm mưu ((1))

Kỵ binh Mãn Đô Kỳ vọt vào đại doanh quân Tùy trở nên rối loạn, không thể duy trì được lý trí. Bọn họ nhìn thấy bộ binh Tùy nhiều không đếm xuể từ bốn phương tám hướng xuất hiện. Áo giáp màu đen dưới sự chiếu rọi của cây đuốc phát ra ánh sáng lạnh căm. Binh lính đông nghìn nghịt tuôn ra bao vây kín kỵ binh Mãn Đô Kỳ. Thật giống như bức tường đồng vách sắt.

Hơn vạn mũi lao rơi xuống giống như mưa đá, đánh cho đội kỵ binh Mãn Đô Kỳ tán loạn. Chỉ một vòng lao này đã giết chết một phần tư người Mông Nguyên. Tiếng kêu rên xen lẫn với tiếng hí dài của ngựa, tạo thành một khúc ca thảm thiết.

Ngay sau khi quân Tùy xuất hiện không lâu, một đội xe nỏ xuất hiện trong đội ngũ bộ binh. Theo mệnh lệnh của tướng lĩnh quân Tùy, tiếng trống trận lại vang lên. Truyền ra thanh âm chầm chậm, sau đó là tiếng vang của xe nỏ. Mấy trăm cự nỏ gào thét mà tới, thế không thể đỡ bắn vào đội ngũ kỵ binh.

Cự nỏ dễ dàng đóng đinh cả người lẫn ngựa. Thậm chí có thể bắn xuyên qua ba, bốn người liên tiếp. Vết thương do cự nỏ gây ra dù không ở chỗ yếu hại cũng là trí mạng. Kỵ binh Mông Nguyên bị cự nỏ bắn xuyên qua ngực, lưu lại một lỗ máu to như cái bát cơm.

Cự nỏ mang theo xương vỡ vụn trộn lẫn với nội tạng nát nhừ bay lả tả.

Một cự nỏ bắn mạnh vào vai binh lính Mông Nguyên, nửa vai của binh lính này lập tức mất giống như bị một con quái vật ngoạm một miếng. Binh lính ngã ra đằng sau, máu tươi vung vãi. Thế đi của cự nỏ không giảm tiến tới ngực của binh sĩ thứ hai, hất tung người này lên trời, bay được một đoạn, xuyên qua cổ một con chiến mã thì mới dừng lại. Chiến mã này đổ ầm xuống, kỵ sĩ trên lưng ngựa bị thi thể chiến mã đè lên không thoát ra được. Sự đau đớn và sợ hãi khiến y không nhịn được kêu rên cầu cứu.

- Bắn tên tạo một lối thoát!

Mãn Đô Đặc Lặc lớn tiếng rít gào, trong thanh âm khàn khàn lộ ra sự hoảng sợ.

Kỵ binh Mãn Đô Kỳ bắt đầu phản kích. Dùng tài cưỡi ngựa và bắn cung đáp trả bộ binh Đại Tùy. Tốc độ bắn của bọn họ rất nhanh, hơn nữa người nào cũng là xạ thủ xuất sắc. Nhưng bộ binh quân Tùy đã chuẩn bị kỹ càng. Dựa vào khiên lớn cao tới nửa người tạo thành một hàng rào lá chắn, ngăn cản phần lớn mũi tên bắn tới.

Lang nha tiễn bắn ra từ cung Hoàng Dương còn chưa đủ để xuyên thủng hàng rào bằng khiên lớn đó. Người Mông Nguyên phản kích rất mạnh mẽ. Trên hàng rào bằng khiên phía trước của quân Tùy đã cắm đầy mũi tên. Nhưng công kích như vậy chưa đủ để phá vỡ được hàng rào, nên không gây quá nhiều thương vong cho bộ binh Tùy.

- Áp!

Đại tướng quân Lý Viễn Sơn đứng bên cạnh Húc Quận Vương Dương Khai vung lệnh kỳ trong tay, đằng sau y lập tức vang lên tiếng trống trận. Nghe thấy tiếng trống, binh lính Tùy bao vây bắt đầu chỉnh tề ép về phía trước. Giống như một bức tường dần dần thu lại. Ép cho kỵ binh Mãn Đô Kỳ càng ngày càng loạn.

- Biên pháp này của Vương gia thật tuyệt. Để đối phó với kỵ binh không gì hiệu quả hơn binh khí dài.

Đại tướng quân Vu Chính Đông cười nói.

Dương Khai khoát tay nói:

- Đâu phải do ta nghĩ ra được. Đều nhờ lúc thảo luận các vị tổng kết ra. Ta đã phái người quay về mong bệ hạ hạ chỉ, bảo các xưởng lớn gấp rút chế tạo trường mâu. Thứ này có thể đối phó được với kỵ binh, khiến cho kẻ địch sợ hãi! Hơn nữa chế tác trường mâu đơn giản hơn trường sóc. Một cây côn gỗ gắn thêm một đầu thương sắt là đủ.

Ở trận chiến trước mặt bọn họ, binh lính đứng đằng sau thuẫn trận cầm không phải là trường sóc mà bọn họ hay dùng. Mà là vũ khí còn dài hơn trường sóc gần như một nửa, chừng bốn mét! Có lẽ nói về bản chất, đây căn bản không thể coi như là binh khí. Chỉ là một cây côn gỗ được vót nhọn ở đầu. Tuy không đủ sắc bén và cứng cỏi, nhưng côn gỗ dài này quả thực chính là khắc tinh của kỵ binh!

Nhất là khi đối mặt với kỵ binh bị vây khốn, côn dài này còn phát huy tác dụng lớn hơn. Kỵ binh Mông Nguyên được xưng là đội quân nhanh nhất thế giới. Bọn họ tự xưng mình chạy còn nhanh hơn gió. Nhưng chính vì phải cam đoan tốc độ, nên kỵ binh nhẹ thường mặc giáp rất đơn giản. Chỉ khi phụ trọng thấp nhất, thì chiến mã mới có thể phát huy được hết tốc độ. Để có lực công kích mạnh mẽ và tốc độ nhanh chóng, thì tất nhiên phải loại bỏ phòng ngự chắc chắn.

Để đối phó với kỵ binh Mông Nguyên này, chỉ cần một cây côn gỗ dài bốn mét là đủ rồi.

Thuẫn trận không ngừng ép về phía trước. Người Mông Nguyên định dùng lang nhã tiễn buộc người Tùy dừng lại. Nhưng rất hiển nhiên, tuy quân Tùy tiến về phía trước bị tổn thương không ít, nhưng tuyệt không dừng bước. Cung tiễn thủ quân Tùy tránh ở sau thuẫn trận bắn trả lại. Bộ cung của Đại Tùy tuy không bắn nhanh bằng kỵ cung Mông Nguyên, nhưng lực bắn mạnh hơn nhiều.

Tam lăng tiến có thể dễ dàng xuyên thủng bì giáp của Mông Nguyên, thậm chí có thể xuyên qua ngực.

- Mau thổi sừng trâu cầu viện!

Mãn Đô Đặc Lặc đã gần như tuyệt vọng, hô lên một tiếng yếu ớt. Tới lúc này, y chỉ hy vọng vào hai nghìn kỵ binh ở bên ngoài đại doanh quân Tùy.

May mà để lại Mãn Đô Lang.

Mãn Đô Đặc Lặc không nhịn được nghĩ, nếu không phải vì sợ Mãn Đô Lang chiếm mất công lao mà lưu y ở bên ngoài. Chỉ sợ hôm nay mình phải chết ở nơi này rồi. Tới lúc này, tuy y gần như tuyệt vọng, nhưng vẫn có lòng tin với hai nghìn binh mã của Mãn Đô Lang. Chỉ cần hai nghìn kỵ binh này vọt vào, có thể giúp mình tiêu diệt đám người Tùy chết tiệt, mở ra một khoảng trống. Thất bại là khó tránh khỏi. Nhưng chỉ cần mình có thể lao ra ngoài, thì để ý nhiều như vậy làm gì?

Tiếng sừng trâu cầu viện xuyên phá màn đêm, vượt qua cả tiếng trống trận người Tùy vang ra ngoài. Mãn Đô Lang phụng mệnh ở lại bên ngoài đại doanh quân Tùy bảo vệ đường lui nghe thấy tiếng sừng trâu, nhưng y không tỏ vẻ gì cả. Thiên phu trưởng A Cổ Đạt Mộc lưu lại cùng y, nhìn về phía y một cái, cũng không lên tiếng.

- Tướng quân, là tiếng kèn cầu viện của Thiếu kỳ chủ.

Thiên phu trưởng Cổ Hãn giục ngựa chạy tới gần Mãn Đô Lang, vội vàng nói:

- Chúng ta lập tức xông vào tiếp ứng kỳ chủ!

Mãn Đô Lang thản nhiên nhìn y, nói:

- Đúng vậy, chúng ta nên mau chóng xông vào cứu viện Thiếu kỳ chủ. Ngươi nguyện ý xông lên phía trước mở đường không?

- Ta nguyện ý!

Cổ Hãn la lớn.

- Như vậy đi, chúng ta chia làm hai đường. Ngươi xông bên trái, ta xông bên phải, tạo thành hai thanh dao găm cắm vào đại doanh quân Tùy. Mặc kệ ai cứu được Thiếu kỳ chủ thì đều lập tức thổi kèn báo hiệu, đồng thời rút lui được không?

Mãn Đô Lang rất khách khí nói.

Trong lòng Cổ Hãn hổ thẹn. Hóa ra Mãn Đô Lang không lập tức hạ lệnh vì đang suy nghĩ chiến thuật.

- Tốt!

Y lớn tiếng đồng ý, sau đó giục ngựa chạy về đội của y.

Mãn Đô Lang nhìn bóng lưng rời đi của Cổ Hãn, bỗng nhiên cười cười. Sau đó phân phó cho A Cổ Đạt Mộc:

- Dẫn người đi vòng quanh bên ngoài đại doanh người Tùy, không nên tới gần. Ngay từ lúc đầu ta đã không cho rằng người Tùy khinh địch và dễ bị đánh bại như vậy. Chỉ có kẻ ngu mới tin tưởng người Tùy đang đón giao thừa mà không đề phòng.

Y cười rất rạng rỡ, thậm chí có chút đắc ý.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Starting to plan a holiday to Vietnam? We know there is a lot of information out there about where to go and when, what is the best foods... If you're not sure where to begin, read our website vietnam visits such as vietnamese food, binh tay market for sure you will have the best trip with above information.

loading...
DMCA.com Protection Status