Tranh bá Thiên hạ

Chương 239-1: Ta biết người đó là ai ((1))

Lúc Phương Giải dẫn theo Hắc Tiểu Tử từ phủ Tản Kim Hầu đi ra đã gần chính ngọ, Diễn Võ Viện đã tan học, Phương Giải không cần phải đi báo cáo và chuẩn bị, sắp đến 12 tháng 2 rồi, lúc hắn quyết định quay về, tiện đường hắn đã đến Hồng Tụ Chiêu. Đây là nơi mà từ sau khi Phương Giải đến kinh thành, lần đầu tiên hắn chuẩn bị kinh doanh trở lại, ban đầu hắn cũng định từ bỏ cái nghề này, nhưng hiện tại thì không thể không coi trọng nó.

Đại Tùy không giống với các triều đại trước, địa vị của thương nhân rất thấp kém, sĩ nông công thương, thương nhân bị xếp sau cùng. Chính vì như vậy, mà thương nhân không thể nhập sĩ… Trước khi Phương Giải đến thành Trường An đã chuẩn bị rất kỹ, trừ phi bất đắc dĩ lắm hắn mới buôn bán trở lại nhưng sau khi đến thành Trường An hắn mới hiểu được rằng, bất cứ nơi đâu cũng không thể không có tiền.

Phía sau mấy đại nhân vật kia, có ai là không dính dáng tới buôn bán đâu?

Bổng lộc của triều đình Đại Tùy mặc dù không thấp nhưng chỉ trông chờ vào mấy đồng bạc đó mà sống qua ngày thì chỉ sợ là họ đều hít không khí mà sống rồi. Từ khi hắn biết đằng phía sau Hàng Thông Thiên Hạ có nhiều nhân vật lớn như vậy, thì suy nghĩ của hắn về chuyện kinh doanh buôn bán càng thêm kiên định. Nếu muốn tiến thêm một bước xa hơn trên con đường quan lộ, không có ngân lượng thì mọi chuyện đều không thể thuận lợi được.

Mở một xưởng y phục chỉ là bước đầu, Phương Giải còn có rất nhiều ý tưởng khác nhưng thiếu thốn nhất vẫn là tiền, việc kinh doanh y phục nếu như làm ăn thuận lợi thì mọi chuyện sau này đều có thể xử lý được. Ngân lượng của Ngô Nhất Đạo, hắn không thể dùng quá nhiều được, không phải là hắn hiểu được chuyện gì đó mà là hắn lo lắng số ngân lượng sớm muộn gì cũng bị người khác lấy mất, khi mà hắn vẫn chưa dùng đến.

Hắc Tiểu Tử thì giống như người ở trong rừng sâu lần đầu được ra ngoài vậy, nhìn cái gì cũng thấy mới mẻ thú vị. Hơn nữa trông hắn không có một chút gì đó gọi là tác phong của một thư đồng, chốc chốc lại chạy lên phía trước xem người ta bán son phấn, chốc chốc lại chạy lại đằng sau khá xa, ngồi chồm chỗm xem mấy con chó ngao còn nhỏ.

Phương Giải cũng không có hơi sức đâu mà để tâm đến hắn, một mình đi lên phía trước.

Lúc đi qua một con hẻm, hắn phát hiện ra có rất nhiều người đang tập trung lại xem cái gì đó. Phương Giải tiến sát lại quan sát, thì ra trong đó có một cặp vợ chồng đang cãi nhau, thỉnh thoảng lại có cái bát cái bình bay ra ngoài, mỗi lần là một thứ, dân chúng bên ngoài thì lại tỏ ra vô cùng thích thú.

- Nhà ngươi dám ném hộp son nước của lão nương, vậy thì lão nương sẽ ném văn phòng tứ bảo (bút, mực, giấy, nghiên) của ngươi.

Tiếng cãi nhau ồn ào một góc, những người vây quanh thì lại thi nhau hưởng ứng:

- Ném bàn học đi! Ném gương đồng đi!

Gương đồng là thứ đáng giá nhưng không phải lúc nào cũng có thể mua được. Phương Giải nghe xong thì cười phá lên đồng thời quay người bước đi. Cũng trong khoảnh khắc đó, đột nhiên từ trong đám đông đó chui ra một thanh kiếm dài đâm về phía lưng của Phương Giải.

Mọi người đều đang để tâm vào trận cãi vã của đôi vợ chồng kia nên không có ai để ý đến sự xuất hiện đột ngột của thanh kiếm này, người cầm kiếm cứ như một con rắn độc nhanh nhẹn linh hoạt chui ra từ trong đám đông, bàn chân hơi chạm xuống mặt đất và lướt nhẹ trên đó, nhìn thoáng qua cứ như thể thanh kiếm đó đang kéo hắn cùng bay vậy, chính vì lúc đó Phương Giải đang chuẩn bị rời khỏi chỗ đó nên không nhìn thấy cái bóng đằng sau lưng mình.

Nhưng đúng lúc đó, đám đông chợt hoảng loạn lên, không biết Hắc Tiểu Tử từ lúc nào đã xen lẫn vào trong đám đông xem trò vui. Đúng cái lúc mà thanh trường kiếm kia hướng thẳng về phía lưng của Phương Giải cũng là lúc Hắc Tiểu Tử xông ra từ trong đám đông như một con trâu điên. Người cúi xuống, hai vai hơi hướng lên đụng một cái, cũng không thể hiểu nổi tại sao cái thân hình gầy gò của Hắc Tiểu Tử lại có một sức mạnh lớn đến như vậy, khiến cho cả đám người nháo nhào cả lên.

Tên thích khách kia bị giật mình, thanh kiếm đó nếu như được đâm xuống thì nhất định sẽ thành công, nhưng nếu y không né tránh thì chắc chắn cũng nhận lấy một cú đấm từ Hắc Tiểu Tử.

Trong hoàn cảnh ngàn cân treo sợi tóc, gã liền thu tay lại, lộn người giữa khoảng không rồi bật nhanh ra ngoài, gã vừa ra được bên ngoài thì Hắc Tiểu Tử dùng cú đấm uy lực của hắn, đấm mạnh vào bức từng phía sau lưng gã. Bịch một tiếng, cú đấm đã tạo nên một lỗ hổng khá lơn trên bức tường bằng gạch xanh. Sau cú đấm trượt đó, Hắc Tiểu Tử vẫn không chịu từ bỏ, hắn tiếp tục truy đuổi tên thích khách.

Tên thích khách kia quay lại, hướng mũi kiếm về phía ngực của Hắc Tiểu Tử, trong khoảnh khắc nguy hiểm đó, thật là không thể ngờ được, Hắc Tiểu Tử không hề né tránh, nhìn điệu bộ của hắn cứ như hắn muốn chết cùng với tên thích khách này vậy. Lúc thanh kiếm của tên thích khách đâm vào ngực của Hắc Tiểu Tử cũng là lúc nắm đấm của hắn định vị trên huyệt Thái Dương của gã kia. Đối mặt với kiểu đánh của kẻ vô lại như Hắc Tiểu Tử gã chỉ còn cách lẩn trốn, nhưng gã vừa quay người thì ôi thôi, Phương Giải đã đứng sẵn ở trước mặt gã.

Phía trước là Phương Giải, phía sau là Hắc Tiểu Tử.

Tên thích khách ngơ ngác một lúc, đột nhiên gã hét to lên một tiếng rồi động thủ.

ầm một tiếng, một bên tường của con hẻm đột nhiên sập xuống. Một thanh niên trai tráng trong tay lăm lăm một chiếc chùy rất lớn, y vung lên nhằm thẳng về phía đỉnh đầu của Phương Giải. Tên này ít nhất cũng phải cao 2m, cây chùy khủng bố trong tay ít nhất cũng phải 350 cân ( tương đương với 175,5 kg của Việt Nam), nếu như bị cây chùy này đánh trúng chắc cả người Phương Giải sẽ nát bét như bùn.

Gã này bước ra từ trong đám tường đổ nát đi về phía Phương Giải, đên khi khoảng cách giữa hai người bằng đúng độ dài của cây đại chùy thì gã dừng lại.

Phương Giải nhíu mày, lùi nhanh về phía sau bởi sức mạnh từ đôi chân của gã vô cùng có uy lực, đến những viên gạch xanh cũng bị gã đạp cho nát thành những viên nhỏ. Nhưng đột nhiên cây chùy trong tay gã đột nhiên rơi cái “rầm” xuống đất, khiến cho bụi bay mù mịt, mặt đưuòng kiên cố cũng bị hõm xuống thành một cái hố lớn hình vuông sâu khoảng nửa mét.

Trong cái khoảnh khắc cây đại chùy rơi xuống đất, tên thích khác có kiếm nhân cơ hội nhanh nhẹ xông lên, rồi cây đại chùy cũng nhanh chóng được nhặt lên một cách nhẹ nhàng, cây kiếm nhằm thẳng vào mặt Phương Giải.

Hắc Tiểu Tử đuổi theo tên thích khách, nhưng lại bị cái tên cầm chùy ngăn lại, gã ném thẳng cây đại chùy phía Hắc Tiểu Tử, cây chùy này bay tới, kèm theo cả tiếng gió, nếu như nó trúng vào eo của Hắc Tiểu Tử thì không nghi ngờ gì khi Hắc Tiểu Tử bay đến chỗ đống tượng vụ nát bên kia. Hắc Tiểu Tử vừa gầy vừa nhỏ, cây đại chùy kia to hơn nhiều so với phần thân trên của hắn, còn cái tên cầm chùy thì lại đô con, khỏe mạnh, thật là trớ trêu khi Hắc Tiểu Tử chỉ cao qua mông gã một ít.

Nhưng cảnh tưởng tiếp theo lại khiến tất cả mọi người có mặt đều phải trố mắt ra nhìn.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Nằm tại độ cao trung bình 1500m so với mực nước biển, Đà Lạt thật sự là một thiên đường nghĩ dưỡng cho bất kỳ du khách nào có dịp đặt chân đến đây. Khí hậu Đà Lạt không quá lạnh giá như mùa Đông miền bắc, mà chỉ se se lạnh đủ để lữ khách co ro thích thú trong chiếc áo ấm giữa rừng thông bạc ngàn nắng. Tất tần tật kinh nghiệm du lịch Đà Lạt từ ăn chơi ngủ nghỉ được chia sẻ từ trang yêu đà lạt chẳng hạn như 10 mon ngon nhat dinh phai thu khi du lich da lat, mon ngon da lat Đà Lạt đẹp mê hồn với một chút se lạnh trầm buồn, đủ để bạn diện đồ mùa đông, lang thang trên những con đường thơm mùi hoa lá, hay cùng nhau ngồi trong quán cà phê nhỏ xinh mà ngắm dòng đời chầm chậm trôi,… Bấy nhiêu đó thôi cũng khiến cho bất cứ ai đều phải khao khát được ghé thăm Đà Lạt dù chỉ một lần trong đời.

loading...
DMCA.com Protection Status