Tranh bá Thiên hạ

Chương 604-1: Có một loại nô tài tên là Tô Lão Cẩu ((1))

Có ai ngờ tới, Hoàng Đế trở về, một đám từng là thủ vệ từng là nô tài của y lại ngăn cản y trở về, hơn nữa còn dùng cung tên ngăn cản. Cuộc đời Thiên Hữu Hoàng Đế Dương Dịch có thể chia làm ba giai đoạn. Giai đoạn thứ nhất là lúc y làm Hoàng tử, tuy rằng phải sinh hoạt trong sự lục đục tranh chấp với nhau, nhưng ít nhất mỗi ngày y có thể ngủ một giấc tử tế.

Giai đoạn thứ hai là sau khi lên ngôi rồi tới tây chinh, mười một năm này có thể nói là thời gian huy hoàng nhất của y. Trong mười một năm này, y lật tay thành mây, úp tay thành mưa. Mà ngay cả đối thủ trong bóng tối của y, cũng không thể khen một tiếng y là thánh minh quân chủ có thể so sánh với Thái Tổ Thái Tông.

Giai đoạn thứ ba, chính là sau khi tây chinh binh bại rồi tới hiện tại.

Mấy năm qua, y từ một Hoàng Đế cao cao tại thượng, hiện giờ đã ngã xuống thành một người đáng thương có nhà nhưng không thể trở về. Lúc rời khỏi thành Trường An, y từng chém hơn ba vạn đầu người. Lúc đó y chỉ muốn lưu lại cho Thái tử một triều đình sạch sẽ. Lúc ở Tây Bắc, y lại chém mấy trăm đầu người, mục đích vẫn không thay đổi.

Nhưng lúc y trở lại, những người đã chết kia bắt đầu làm loạn.

Người chết tất nhiên không thể sống lại được, nhưng những người chết đó cũng không phải người thường. Có không ít người sống bởi vì người chết này, trong lòng đã tràn đầy hận ý với Hoàng Đế. Người đã chết có bằng hữu, có người thân, có họ hàng, bọn họ tất nhiên không muốn thấy lại Hoàng Đế trở về thành Trường An.

Đương nhiên, mặc dù không có những người chết đó, thì cũng có rất nhiều người muốn Hoàng Đế chết.

Mà người quan trọng nhất trong đó, mới là người khiến cho Hoàng Đế cảm thấy đau đớn và mâu thuẫn.

Một lão thái giám thoạt nhìn gầy yếu cõng Hoàng Đế thoạt nhìn còn gầy hơn cả ông ta cưỡi ngựa đón mưa tên đầy trời, vẫn lao về mấy nghìn tinh binh không hề sợ hãi. Lúc này, ông ta thi triển hết ra tu vị Thông Minh Cảnh của mình. Ông ta dùng tất cả nội kình bảo vệ bốn phía thân thể, ngăn cản mưa tên cho Hoàng Đế.

Nếu như Tô Bất Úy đang tuổi tráng niên, cho dù không có tu vị thâm hậu như bây giờ thì cũng có thể thuận lợi thoát thân trước mưa tên. Ông ta có thể không cần đánh trả, mà tránh đi rồi bỏ chạy.

Nhưng dù hiện tại tu vị của Tô Bất Úy tinh thâm, nhưng ông ta đã rất tiều tụy mệt mỏi rồi. Dọc theo con đường này ông ta gần như là không ngủ không nghỉ để chiếu cố Hoàng Đế, tinh lực gần như hao hết. Mà hiện tại ông ta vẫn còn phải cẩn thận, bởi vì phía sau lưng ông ta chính là một tòa núi lớn. Thân thể của Hoàng Đế rất nhẹ, nhưng phân lượng rất nặng!

Nếu chỉ là tránh né, với tu vị của ông ta, có thể thong dong ứng đối.

Nhưng ông ta lại cứng rắn xông vào.

Cho dù ở trong mắt ông ta, từng binh lính trong mấy nghìn tinh nhuệ kia yếu đuối như con kiến, nhưng tụ cùng một chỗ lại có thể giết chết một người đại tu hành. Sau hai đợt mưa tên, tất cả Cẩm Y Giáo đều đã chết. Lúc này Tô Bất Úy mới vận chuyển nội kình bảo vệ thân thể, bởi vì ông muốn bảo tồn thực lực. Ngăn cản trước mặt hai người, chưa hẳn là mấy nghìn cung tiễn thủ.

Chiến mã kêu rên một tiếng, rốt cuộc không chịu được mà ngã xuống.

Tô Bất Úy tập trung toàn bộ tinh lực bảo vệ Hoàng Đế nên không có dư lực chiếu cố nó. Mưa tên quá dày đặc, khó lòng phòng bị.

Trong chớp mắt chiến mã gục xuống, Tô Bất Úy liền nhảy lên. Ông ta giống như một con chim ưng đã già nhưng vẫn có thể vỗ cánh bay cao, rồi rơi thẳng xuống tiễn trận, sau đó giẫm lên đầu những binh lính kia tiến thật nhanh về phía trước. Trong tiếng kinh hô của binh lính, đao không ngừng vung lên, muốn chém rụng, nhưng căn bản không theo kịp tốc độ của ông ta.

Binh lính phía sau bắt đầu tản ra để cho Tô Bất Úy không còn chỗ mượn lực.

Tô Bất Úy rơi vào đám người,. sau đó đẩy hai tay về phía trước. Một cỗ nội kình mạnh mẽ như dời non lấp bể xông về phía đám người đối diện. Trong nháy mắt, có mười mấy binh lính bị áp lực cực lớn đánh chết, binh lính phía sau lập tức tán loạn.

Tô Bất Úy cõng Hoàng Đế xông về phía trước, vô số cự thuẫn thủ ở phía cung tiễn thủ xông lên vây kín, muốn dồn ép Tô Bất Úy. Tô Bất Úy tung một chưởng vào cự thuẫn, binh lính cầm cự thuẫn này lập tức chấn động, bàn tay rời khỏi cự thuẫn bay ra ngoài.

Cự thuẫn bay về phía sau, đập chết mấy binh lính.

Bốn năm tướng lĩnh có tu vị không tầm thường ngăn đón phía trước, bị Tô Bất Úy tung quyền đập chết hai người, một cước đạp bay một người, người phía sau còn chưa kịp ra tay thì Tô Bất Úy đã xông ra ngoài rồi. Mấy nghìn người chen chúc trên quan đạo, mật độ quá dày không dễ để phá tan.

Nhưng Tô Bất Úy căn bản không có tâm tư giết người, mỗi kích tung ra chỉ là để mở đường.

Binh lính ngã xuống ngày càng nhiều, Tô Bất Úy giống như một con thuyền cô độc ngược dòng mà đi, chẳng những không bị dòng nước xô về, mà còn bổ dòng nước ra làm hai. Những nơi y đi qua, con sông nứt ra một khe hở, sóng nước dạt sang hai bên.

Chỉ ngắn ngủi vài phút, Tô Bất Úy đã xé mở một lỗ hổng của tiễn trận rồi xông ra ngoài.

Dương Thuận Hội ở cách quân trận không xa nhìn sang, lông mày nhíu lại.

- Ngăn cản.

Ông ta nói, sau đó lại lâm vào trầm mặc.

Binh lính phía sau tiễn trận tách ra, lộ hơn mười máy bắn nỏ.

Phốc mộ tiếng, hơn mười nỏ lớn bắn về hướng Tô Bất Úy. Sau khi xông ra đám người, Tô Bất Úy vừa cảm thấy trống vắng thì hơn mười nỏ lớn bay tới, hoàn toàn không cố kỵ những binh lính phía sau Tô Bất Úy.

Đồng tử Tô Bất Úy co lại, chuyển người tránh một nỏ lớn, sau đó giẫm lên một nỏ lớn nhảy lên không trung, thân hình nhẹ tênh đã hạ xuống phía sau xe nỏ. Hơn mười nỏ lớn này bắn ngã bảy tám chục binh lính phía sau, tiếng kêu rên lập tức vang lên.

Tô Bất Úy dừng ở phía sau xe nỏ, Tô Bất Úy không quay đầu lại tiếp tục xông về phía trước.

Đối diện

Ít nhất ba trăm tinh kỵ bắt đầu tăng tốc lao lên.





Khóe miệng Tô Bất Úy hơi co giật, sau đó hung hăng mắt một câu, đám nô tài chết tiệt! Trong mắt ông ta, tất cả mọi người ở đây đều là nô tài của bệ hạ.

Ông ta mạnh mẽ tăng tốc về phía trước, sau đó len lỏi qua hai con chiến mã. Trong nháy mắt giao nhau, ông ta nắm chặt cương ngựa rồi kéo xuống. Kỵ sĩ trên lưng ngựa lập tức bay lên trời.

Lão thái giám thoạt nhìn gầy yếu kia, dùng hai tay vung vẩy hai con chiến mã để mở đường, giống như sát thần từ trên trời xuống.

Thân hình nhỏ gầy tạo cảnh tướng đối lập với hai con chiến mã cao lớn, khiến cho người ta rung động.

Ông ta không ngừng vung vẩy chiến mã đánh chết từng kỵ binh. Lúc ông ta xuyên qua ba trăm kỵ binh, để lại thi thể đầy đất trên quan đạo. Đám kỵ binh này chưa từng nghĩ tới, lại có người dùng cách đó đánh bại bọn họ.

Tô Bất Úy tùy tiện vứt hai con chiến mã đã chết vì không chịu nổi kia đi, sau đó chỉ tay đánh nát đầu một kỵ binh rồi cướp ngựa của người này chạy về hướng Trường An.

- Bệ hạ, ngài có bị thương không?

Ông ta vừa giục ngựa vừa vội vàng hỏi.

Hoàng Đế lắc đầu:

- Không, vất vả ngươi rồi.

Trong lòng Tô Bất Úy an tâm chút, sau đó không ngừng giục chiến mã xông về phía trước. Kỵ binh ở phía sau ông ta đã quay đầu ngựa lại chuẩn bị đuổi theo. Dương Thuận Hội bỗng nhiên khoát tay nói:

- Không cần đuổi theo.

Ông ta nhìn con ngựa kia đần đi xa, lẩm bẩm nói:

- Cần gì phải trở về.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Với mong muốn giúp cho học sinh học tốt môn văn, chúng tôi cùng với đội ngủ các bạn giáo viên cư nhân văn, chuyên văn, học sinh giỏi văn biên soạn ra những bài văn hay nhất trên trang học tốt văn chẳng hạn như van 7 dan y cam nghi ve que huong yeu cua em, van 12 phan tich kho 1 cua bai tho tay tien quang dung sẽ giúp ích nhiều cho các bạn trong việc học tốt môn văn của bạn từ tiểu học đến trung học.

loading...
DMCA.com Protection Status