Tranh bá Thiên hạ

Chương 61: Liền không nói cho ngươi

Cảnh sắc ven đường thực ra không khác nhau là mấy. Nhưng không biết vì sao, sau khi rời khỏi Hà Đông Đạo tiến vào phạm vi của Kinh Kỳ Đạo, Phương Giải luôn cảm thấy mình phát hiện ra một cái gì đó khác biệt trên quan đạo này. Đế đô Trường An là trái tim của Đại Tùy. Mà Kinh Kỳ Đạo, chính là xương sườn bảo vệ trái tim.

Đại Tùy có hai mươi bốn đạo, trừ Kinh Kỳ Đạo ra, Tổng Đốc các đạo khác đều là quan Nhị Phẩm. Mà Tổng Đốc của Kinh Kỳ Đạo, lại quan to Nhất Phẩm.

Có lẽ trong nhận thức của dân chúng, quan to Nhất Phẩm đơn giản là một vị quan rất lớn rất lớn mà thôi. Nhưng phải biết rằng quan rất lớn rất lớn đó đại biểu chính là sự tín nhiệm của Hoàng Đế. Từ Đại Tùy lập quốc tới nay, Tổng Đốc đảm nhiệm Kinh Kỳ Đạo đều là những người được Hoàng Đế cực kỳ coi trọng. Kinh Kỳ Đạo bảo vệ xung quanh đế đô, Hoàng Đế sao có thể giao một khu vực rộng lớn vàquan trọng này cho người mà mình nghi ngờ chứ?

Giống như, lúc chém giết trên chiến trường, binh lính sao dám để cho địch nhân ở sau lưng?

Kinh Kỳ Đạo là một đạo tương đối nhỏ so với hai mươi bốn đạo còn lại. Dù vậy, diện tích của Kinh Kỳ Đạo vẫn lớn hơn nước Đông Sở một ít.

Lúc Phương Giải tiến vào Kinh Kỳ Đạo, thì thời tiết đã chuyển sang ấm áp. Mỗi lần chứng kiến những cụ già ngồi trên bó củi phơi nắng, nói chuyện phiếm, Phương Giải đều có cảm giác hâm mộ và hoài niệm kiếp trước. Người già luôn có chút mệt mỏi, chậm chạp, nên bọn họ thích ngồi sưởi nắng dưới ánh mặt trời ấm áp hơn là người trẻ.Bọn họ nói chuyện phiếm có lẽ không liên quan gì tới quốc gia đại sự, thường thường là kể cho nhau những chuyện lúc mình còn trẻ tuổi.

Phương Giải nhìn những cụ già kia, nhịn không được suy nghĩ. Những thôn dân thoạt nhìn tuổi già sức yếu này, có lẽ có người đã từng là lão binh trải qua nhiềm lần chém giết trên chiến trường. Có lẽ có người đã từng là phú giáp một phương. Dù về già bọn họ không còn giàu có, nhưng rất an bình.

Trải qua trăm năm, xã hội Đại Tùy đã từng bước hoàn thiện. Đối đãi với những người già cũng có quy định riêng. Chẳng hạn như người già trên năm mươi tuổi, có thể được trợ cấp mười đồng tiền từ trong thôn. Người già trên sáu mươi tuổi, có thể được trợ cấp mười lăm đồng tiền. Vào mùa đông hàng năm còn được tặng thêm áo bông và chăn mền. Nếu có thể sống tới bảy mươi tuổi, không những được nhiều trợ cấp và chiếu cố hơn, thậm chí huyện lệnh xuất hành nhìn thấy cụ già trên bảy mươitrở lên, đều phải tránh đường.

Nhất là tới Hoàng Đế hiện tại, càng thêm đối xử tốt với người già, làm cho lòng người ấm áp. Cho nên Hoàng Đế Dương Dịch được các dân chúng xưng là vị đế vương tôn lão chí hiếu nhất trong vòng trăm năm qua của Đại Tùy.

Có một chuyện xưa, dù không biết thật hay giả, nhưng rất lưu hành trong dân gian. Chuyện xưa nói rằng, năm đó lúc Hoàng Đế mới chỉ là Tứ hoàng tử. Có một lần dùng thân phận khâm sai đi tuần về phía nam. Lúc đội ngũ đi qua một cây cầu đá, một cụ già chống gậy có lẽ là vì đi đường mệt mỏi, liền nghỉ tạm ở trên cầu. Không biết có phải vì lúc ấy đang giữa trưa, thời tiết ấm áp hay không, cụ già ngồi dựa vào cầu đá một lúc liền ngủ.Tứ hoàng tử Dương Dịch ngăn lại thủ hạ muốn đánh thức cụ già, đích thân đi tới cởi áo khoác của mình đắp cho cụ già kia. Sợ cụ già cảm lạnh, hắn còn sai người lấy chăn bông trong xe ngựa của mình đặt bên cạnh cụ già. Động tác nhẹ nhàng đỡ cụ già nằm xuống chăn bông. Sau đó hắn ngồi xuống bên cạnh cụ già, cầm một cái quạt bồ đuổi muỗi cho cụ già.

Lúc ấy quan viên tùy tòng đi theo đều động dung. Cứ như vậy ngồi nửa canh giờ, cụ già mới tỉnh dậy. Tứ hoàng tử Dương Dịch hỏi ông ta bao nhiêu tuổi, cụ già đáp bảy mươi hai tuổi. Dương Dịch lập tức đưa một cái phong bao đỏ thẫm cho cụ già, nói là triều đình hiếu kính với người già trên bảy mươi tuổi.

Hắn dùng chữ hiếu kính, chứ không phải là ban ơn.

Sau khi cụ già tỉnh lại, Dương Dịch dắt cụ già qua cầu, sau đó đội ngũ mới khởihành. Đang lúc mọi người cho rằng việc này đã xong, Dương Dịch lại làm một việc khiến người ta không thể không kính nể. Hắn sai người tìm hiểu cụ già kia ở nơi nào. Sau đó bắt một đám người bao gồm con trai, con dâu, cháu nội của cụ già kia tới, ở trước mặt toàn bộ dân chúng trong thôn hung hăng mắng một trận.

Để cho một cụ già hơn bảy mươi tuổi ra ngoài một mình, không ai dìu dắt, đây là tội bất hiếu. Nhất làcụ già này muốn đi bộ hơn mười dặm tới huyện thành để mua bánh hoa quế để ăn. Trong nhà có hơn mười miệng ăn, lại không có người nào giúp cụ già đi mua, điều này càng không thể tha thứ.

Một trầu roi trút xuống, con cháu của cụ già kia liền kêu khóc nhận phạt.

Chuyện này luôn được dân gian tán dương. Đương nhiên cũng rất nhanh rơi vào tai Hoàng Đế Đại Tùy lúc đó. Sau khi Hoàng Đế biết được việc này, trầm mặt thậtlâu, về sau liền bỏ đi ý niệm để Tam hoàng tử làm Thái tử.

Về sau nghe nói cụ già đó sống tới chín mươi mấy tuổi, không bệnh tật gì, chết già.

Trước khi lâm chung, cụ già kéo tay đứa con đã gần tám mươi tuổi, nói rằng, ủy khuất cho con rồi. Khiến cho nửa đời của con không ngẩng đầu được ở trong thôn. Tuy nhiên, một trầu roi đổi lấy nhà chúng ta cả đời vô ưu, cũng đáng. Không phải còn được thưởng một số bạc lớn đó sao. Ta sắp chết rồi, con có thể dùng số bạc đó vào thành mua một tòa nhà, để cho bọn nhỏ chuyển tới trong thành ở đi. Ta không thể để bọn nhỏ cũng bị người trong thôn chê cười giống như con được.

Đương nhiên, lời lâm chung này không có ai biết.Lúc tới Kinh Kỳ Đạo, Phương Giải nghe được chuyện xưa này. Lúc ấy hắn chỉ cười cười, thấp giọng nói một chữ. Dù Đại Khuyển, Mộc Tiểu Yêu và Trác tiên sinh đều nghe thấy chữ đó, nhưng không hiểu nghĩa của nó. Trác tiên sinh cẩn thận suy nghĩ, mới biết, thì ra vị thiếu niên thoạt nhìn cà lơ cà phất này, tâm tư lại tinh tế khiến cho người ta giật mình.

Phương Giải nói một chữ là "Mầm"

Kinh Kỳ Đạo có bảy quận. Đám người Phương Giải từ Hà Đông Đạo tiến vào Kinh Kỳ Đạo là qua quận Tây Bình. Đi qua quận Tây Bình là tới quận Bắc Địa. Lạiqua Tam Dương, Tam Nguyên, chính là đế đô Trường An của Đại Tùy.

Không thể không nói, trị an ở Kinh Kỳ Đạo tốt khiến cho người ta tán thưởng. Đoàn người Phương Giải lúc đi ở Hà Tây Đạo, Hà Đông Đạo, thỉnh thoảng gặp phải đám cướp đường ở vùng sơn dã. Sau khi đi vào quận Tây Bình, Phương Giải mới bừng tỉnh đại ngộ, mình luôn cảm thấy khác biệt là cái gì. Mỗi một tòa thành, thậm chí là từng thôn nhỏ, đừng nói là kẻ gian, cho dù là ăn mày cũng không thấy một người.

Đi mấy trăm dặm trong quận Tây Bình, lại không thấy một người ăn xin nào. Mặc dù là ở kiếp trước của Phương Giải, đây cũng là một việc rất khó làm được. Bởi vậy đủ biên quan viên ở Kinh Kỳ Đạo thực không dám lười biếng.

- Đại Tùy thinh thế, thật là hiếm thấy.Lúc tới huyện thành Lộc Lai tìm khách điếm, Phương Giải nhịn không được cảm khái nói.

Trác tiên sinh nghe thấy vậy chỉ cười cười, nói rằng bởi vì quan viên của Kinh Kỳ Đạo đều hiểu rõ một đạo lý, cho nên không dám lười biếng.

Phương Giải hỏi là đạo lý gì, Trác tiên sinh mỉm cười nói, từ lúc Đại Tùy lập quốc tới nay, Hoàng Đế các đời giết nhiều nhất chính là quan viên ở Kinh Kỳ Đạo. Bởi vì nơi này ở gần đế đô, hơn nữa quan viên với nhau thường không hoàn thuận. Cho nên ai phạm sai lầm, chỉ sợ không mất bao lâu, tấu chương buộc tội sẽ đặt trên thư án của Hoàng Đế.

Đám quan viên phải đề phòng không chỉ là điêu dân dám tới kinh thành cáo trạng, còn phải cẩn thận đề phòng đồng liêu bên cạnh. Ai cũng không biết, vị bạn tốtlúc trước còn uống rượu, ngâm thơ với mình, ngày hôm sau đã dâng tấu chương ghi lại lỗi lầm của mình lên triều đình hay không.

- Quan quan đề phòng lẫn nhau, thậm chí không tin tưởng vào nhau

Phương Giải thì thào một câu, sau đó thở dài:

- Không biết quan trường như vậy, là việc may mắn hay là bất hạnh với Đại Tùy.

Trác tiên sinh nghe thấy liền có hứng thú, sau khi ngồi xuống, hỏi:

- Cái gì gọi là may mắn? Làm sao lại bất hạnh?

Phương Giải ngồi xuống giường, thuận thế nằm xuống, gối lên cánh tay đáp:

- May mắn, bởi vì quan quan đề phòng lẫn nhau, các dân chúng đương nhiên càng được nhiều chỗ tốt. Cũng vì điều này, mà Hoàng Đế bệ hạ căn bản không cầnphải lo lắng tới việc quan viên kết bè kết cánh. Đám triều thần không cấu kết với quan viên địa phương, giang sơn Đại Tùy liền vững chắc như núi. Bệ hạ chắc cũng vui vẻ khi nhìn thấy cục diện này, thậm chí đã dùng không ít tâm tư. Dù sao ta chưa từng thấy đám quan viên lại đề phòng tới mức này.

- Nhưng bất hạnhta nói là nếu, nếu Đại Tùy gặp phải tình cảnh nguy hiểm gì đó. Mà các quan viên, tướng lãnh không tin tưởng vào nhau, chính là tai họa ngầm cực lớn. Chẳng hạn như kẻ thù tiến sâu vào cảnh nội Đại Tùy, khó bảo toàn quan viên vì tư oán cá nhân mà không hợp tác chống lại kẻ địch. Một khi gặp phải nguy cơ đó, chỉ sợ vấn đề lớn nhất của Đại Tùy, ngược lại là từ bên trong.

Nghe thấy câu này cùa hắn, Trác tiên sinh chỉ cười nhạt:

- Vậy ngươi thấy, đương thời có quốc gia nào có thể tiến vào lãnh thổ Đại Tùy một bước? Mông Nguyên? Hay là Đông Sở, Nam Yến yếu ớt như bầy cừu non?Ngữ khí đầy cao ngạo và tự tin của người Tùy.

Phương Giải cẩn thận nghĩ ngợi, sau đó lắc đầu:

- Xác thực là ta không nghĩ ra được có quốc gia nào trên thế giới này có thể hoành hành trong lãnh thổ Đại Tùy.

- Tuy nhiên

Hắn dừng một chút, nói:

- Nếu không có minh quân, chỉ sợ không dám để cho đám thần tử phía dưới nơm nớp lo sợ, lục đục với nhau như vậy. Bằng không chẳng phải Hoàng Đế sẽ mệt tới thổ huyết?

- Bất kính.Trác tiên sinh nhìn Phương Giải, nói.

- Kính hay bất kính không phải là ở mặt ngoài, mà là ở bên trong.

Phương Giải chăm chú nói.

Trác tiên sinh nhìn Phương Giải, bỗng thở dài:

- Ta không nhìn thấy ngươi có chút tôn kính nào với Hoàng Đế bệ hạ.

Phương Giải ngạc nhiên, lập tức giận dữ nói:

- Ngươi đừng tự tiện như vậy được không?

Trác tiên sinh cười cười, trầm ngâm một lúc, nói:

- Ngươi vừa nói trừ khi có minh quân, nếu không không có năng lực khống chếtriều cục như vậy, vậy thì ta cũng cẩn thận nói cho ngươi biết. Bệ hạ đã có thể khiến triều cục biến thành như hiện nay, tự nhiên cũng có thể biến triều cục thành một cái dạng khác. Bệ hạ muốn quan viên không đoàn kết, thì không ai trong bọn họ dám đoàn kết. Bệ hạ muốn quan viên đoàn kết, có ai dám không đoàn kết?

Phương Giải khẽ giật mình, sau đó thành tâm nói một câu:

- Khí phách.

Trác tiên sinh nhìn Phương Giải, chăm chú nói:

- Vì sao ta luôn cảm giác trong lòng ngươi đều hoài nghi bất cứ điều gì, thậm chílà cảm giác nguy cơ? Ta chưa từng cảm nhận được tâm tư kiểu này trên người các thiếu niên khác. Mặc dù là người già đã gần đất xa trời, chỉ sợ cũng không nhìn thấu triệt một số việc như ngươi. Hàng ngày ngươi đều sống trong lo lắng, ngươi không mệt à?

Phương Giải nghĩ ngợi một lúc, đáp:

- Có lẽ đã thành thói quen.

Trác tiên sinh nói:

- Ta càng hiếu kỳ, ngươi đã trải qua kinh nghiệm như thế nào mới tạo thành thói quen đó?

Phương Giải cười nói:

- Không phải ngươi có thể nhìn thấu sao?Trác tiên sinh lườm hắn một cái:

- Ngươi cho rằng đọc tâm là không gì không làm được? Lúc trước ta đã nói qua, đối với những người có tâm trí kiên đình, hay là tâm phòng ngự chắc chắn, đọc tâm sẽ không có tác dụng. Ta không nhìn thấy sự che dấu sâu nhất trong lòng ngươi, cho nên mới nghi hoặc tuổi như ngươi, sao lại có lòng dạ sâu như vậy?

Phương Giải nghiêm trang nói:

- Đây là thiên phú, biết chưa?

Thấy hắn không muốn nhiều lời, Trác tiên sinh cũng không hỏi tiếp nữa. Hắn trầm ngâm một lúc, nói:

- Thực rađiều mà ta càng hiếu kỳ, chính là dù ngươi một mực nói rằng ngươi không nắm chắc tiến vào Diễn Vũ Viện, nhưng bất kể là ngữ khí hay là nội tâm, ngươi đều không có quá nhiều lo lắng với việc tiến vào Diễn Vũ Viện. Rốt cuộcngươiđã ẩn dấu bản lĩnh gì vậy?

Phương Giải hỏi:

- Tiên sinh thực sự muốn biết?

Trác tiên sinh gật đầu.

Phương Giải nhìn xung quanh thấy không có người, để sát vào tai Trác tiên sinh, thanh âm rất nhẹ:

- Liền không nói cho ngươi biết

Thấy biểu lộ kinh ngạc của Trác tiên sinh, Phương Giải cười cười nói:

- Thực ra ta không nắm chắc có thể tiến vào Diễn Vũ Viện, nhưng ta có chút nắm chắc có thể tiến vào quan trường Đại Tùy. Có lẽta thích hợp là một quan văn hơn?Bởi vì biện pháp ta nghĩ ra mặc dù có chút buồn cười và ngây thơ, nhưng dù sao nó còn mới, lại có hiệu quả và hữu dụng. Nói không chừng thực sư có thể khiến các vị học sĩ trong triều đình phải lau mắt mà nhìn. Thậm chí Hoàng Đế bệ hạ cũng phải lau mắt mà nhìn ta.

Trác tiên sinh nghĩ ngợi, nói:

- Có lẽ lúc ngươi làm quan văn mới phát hiện ra rằngthực ra mùi máu tươi trên người quan văn, còn đậm đặc hơn võ tướng rất nhiều.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Danh bạ Top 10 công ty uy tín tại Việt Nam. Các công ty chất lượng và uy tín được xếp hạng theo tỉnh thành giúp quý đối tác tìm kiếm công ty mình cần dễ dàng và nhanh chóng. Đánh giá, xếp hạng hàng ngàn công ty và sản phẩm trên trang so sánh nhất chẳng hạn như website dat ve may bay truc tuyen gia re nhat 2021, kiotviet rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích về doanh nghiệp và sản phẩm giúp bạn có được lựa chọn đúng.

loading...
DMCA.com Protection Status