Tranh bá Thiên hạ

Chương 96-2: Rác rưởi cũng có chỗ hữu dụng (2)

Trầm Khuynh Phiến ngẫm nghĩ một chút nói:

- Ngươi đã khiến một ít quyền quý trong triều đình chú ý tới mình, thừa dịp ngươi chưa phát triển, họ hoặc là lôi kéo ngươi thành người trong trận tuyến với họ, hoặc là chèn ép ngươi để ngươi không ngẩng đầu lên được. Bệ hạ mỗi ngày có trăm công ngàn việc, căn bản không thể nào nhớ một tiểu nhân vật như ngươi, đám công tử thế gia này tâm cao khí ngạo, sau khi biết tên ngươi dĩ nhiên là nhắm vào ngươi rồi.

- Bọn họ tuyệt đối sẽ không cho phép mình bị một người có xuất thân hèn mọn như ngươi đè xuống, sẽ nghĩ đủ biện pháp để khiến ngươi không thể ngẩng đầu lên được. Mà những thế gia có con cháu tham gia cuộc thi sẽ tận hết lực để bồi dưỡng họ, những nhà không có con cháu tham gia cuộc thi sẽ chú ý lôi kéo những thí sinh yếu kém để làm việc cho mình. Ý của Tán Kim Hậu là nếu ngươi không thể nổi tiếng tạicuộc thi ở Diễn Võ Viện, chỉ sợ tám chín phần mười sẽ bị thế gia chèn ép, muốn ngẩng đầu cũng khó!

Để Bệ hạ thỉnh thoảng nghe đến tên của ngươi, đó mới là bản lĩnh...

Phương Giải đột nhiên nghĩ đến những lời trước đây của Trác Bố Y, sắc mặt trở nên ngưng trọng. Trầm Khuynh Phiến nói không hề sai, đám thế gia này đều đang đợi xem kịch vui, nếu mình xuất đầu, cành ô liu sẽ không ngừng ném đến, nếu bị đám con cháu quý tộc này giẫm xuống, ngay lập tức sẽ bị áp chế, khiến Bệ hạ cảm thấy hắn căn bản không bằng rác rưởi, không đến một năm, Bệ hạ còn nhớ đến hắn không?

Giờ Phương Giải mới hiểu được dụng ý của Tán Kim Hậu.Mà trên thực tế, vào thời khắc hắn gặp Hoàng đế, bản thân hắn đã bị dồn vào tình cảnh không thể không tranh đấu, chỉ là hắn chưa nghĩ ra mà thôi.

Hậu viện Đại nội thị vệ xử.

Một bức tường thấp đen chia viện tử lớn thành hai viện trước sau, nhìn bề ngoài tường thấp đơn giản này chính là tác dụng bài trí, trên thực tế đâu phải tách viện tử? Viện tử phía nam của bức tường thấp chính là Đại nội thị vệ xử, viện tử quy mô nhỏ hơn là Tình nha.Chức vị bề ngoài của Trấn Phủ sứ Tình Nha Hầu Văn Cực là Phó chỉ huy sứ Đại Nội thị vệ xử, thân phận cũng tương đương Mạnh Vô Địch, nhưng dù là người can đảm nhất ở Đại Nội thị vệ xử cũng không dám cho là như vậy. Quan viên trong triều biết tình hình cụ thể và tin tức tỉ mỉ cũng không ai dám cho rằng như vậy. Ở Đại Nội Thị Vệ Xử, Hầu Văn Cực và La Úy Nhiên là nhân vật có thể cùng ngồi ăn, thậm chí đều có tiếng nói, luận độ thân tín với bệ hạ, Hầu Văn Cực còn hơn La Úy Nhiên một chút.

Dù sao La Úy Nhiên là xuất thân giang hồ, mà Hầu Văn Cực có xuất thân thế gia.

Hầu Văn Cực dựa vào ghế đọc sách vừa lật xem vừa nghe thủ hạ báo cáo vụ ánbuổi sáng. Lúc nghe phần kết luận, y khép sách lại ngẩng lên hỏi:

- Khai rồi?

Lưu Độc Tú - một trong Thất đại Thiên hộ Đại Nội Thị Vệ Xử hiệu xưng là Thần Nhãn khom người nói:

- Dùng hình đã khai rồi.

- Hai kẻ mà lúc đêm Trác tiên sinh bắt kia một kẻ là Viên Ngoại lang Ưng Thứu thuộc Binh Bộ, là thân tín của Binh Bộ thị Lang Ngu Đông Lai, nhưng chuyện Ưng Thứu ám sát Phương Giải không hề liên quan đến Ngu Đông Lai, sở dĩ y giết Phương Giải, chính là bởi vì vụ án của Phan Cố. Y có một em trai ruột, sau khi theo Thái giám cầm bút Ngô Bồi Thắng tuần tra Phan Cố thì chết, quân địa phương và Binh Bộ, bao gồm cả Đại Lý Tự Hình Bộ đều nói em trai y và Ngô Bồi Thắng chết trận sa trường, nhưng trên thực tế Phương Giải không thoát khỏi liên can.- Một người muốn giết một người, ngược lại người đi giết bị người bị giết kia giết chết...

Hầu Văn Cực cười cười nói:

- Là đệ đệ y rác rưởi, không trách người khác được.

- Đối ngoại chúng ta sẽ nói như thế nào?

Lưu Độc Tú hỏi.

- Nội gián.

Hầu Văn Cực bình thản nói:

- Trước đó có người ban đêm xông vào Binh bộ giết nhiều người như vậy, khôngcó nội gián sao có thể dễ dàng vào Binh bộ được? Ứng Thứu thân là quan viên lục phẩm của Binh bộ, không ngờ câu kết với gian tế Mông Nguyên phái tới ý đồ đánh cắp bản đồ bố trí phòng ngự quân lực biên cương của Đại Tùy, sau khi sự việc bại lộ đã cùng gian tế Mông Nguyên huyết tẩy Binh bộ, lúc chạy trốn đã bị Tình nha chúng ta bắt được.

Nói xong câu đó, Hầu Văn Cực lại bật cười:

- Ngu Đông Lai xui xẻo hết mức, vốn có thể vượt qua bất lợi, lại có một người ngu ngốc như vậy mang thêm phiền toái tới cho y, lần này y không muốn từ quan cũng không được! Lần này ngã xuống, y muốn đứng lên cũng khó như lên trời. Chuyện Binh bộ chúng ta từ trước chen vào không lọt quá kín kẽ, cũng là bởi vì Ngu Đông Lai bảo hộ quá nghiêm mật, mưu kế của La Chỉ huy sứ và ta rất lâu không có cách nào đem thực lực Đại Nội Thị Vệ Xử và Tình nha chúng ta thẩm thấu vào Binh bộ, cuối cùng lần này cũng bắt được cơ hội.- Chúc mừng Trấn Phủ sứ.

Lưu Độc Tú khom người nói:

- Ngu Đông Lai luôn có thái độ mạnh mẽ, cứng rắn với Đại Nội Thị Vệ Xử và Tình nha chúng ta, y ngã xuống, rất nhiều người vui thích đấy.

- Phương Giải này đúng là phúc tinh của Tình Nha ta, lúc trước nếu Mạnh Vô Địch thật sự giết hắn, nào có tiết mục phấn khích như này để chúng ta xem chứ? Ngu Đông Lai cùng ta và La chỉ huy sứ đấu nhau sáng tối lâu như vậy, không thể ngờ lại ngã trong tay một tên tiểu tốt, thật có ý tứ.

Hầu Văn Cực đứng lên, chỉnh trang lại y phục một chút, nói:

- Ta đi nói với La Chỉ huy sứ một tiếng, sau đó đi gặp tên ngu ngốc cung khai kia, sau đó ngươi chỉnh lý lại mọi thứ đưa đến Hình Phòng, trước khi trời tối phải đếnSướng Xuân Viên nói với chủ tử chuyện này.

- Vâng.

Lưu Độc Tú đáp, khom người lui ra.

Hầu Văn Cực uống cạn chén trà, nghĩ kẻ chiêu cung kia mà tức giận, trong lòng tự nhủ Ngu Đông Lai có một thủ hạ rác rưởi khiến y phải từ bỏ con đường làm quan, sao thủ hạ của La Văn người nào cũng đều là rác rưởi vậy? Thật không biết lúc trước La Diệu tuyển người như nào? Gia nô như vậy giữ lại có ích lợi gì.

Lại nghĩ tới thiếu niên Phương Giải kia, trong lòng y không kìm nổi thở dài.

Lúc trước khi nói chuyện với La Úy Nhiên, Phương Giải này vẫn chỉ là một nhânvật nhỏ đối với cục diện, bây giờ trời xui đất khiến lại trở thành một quân cờ chủ yếu trong ván cờ này, thật sự là một cục diện không ai ngờ tới.

Tiểu tử kia, cuộc sống của hắn hẳn không dễ chịu lắm, mới vào kinh thành mà đã khiến bản thân trở nên nổi bật như vậy. Xem ra hắn không hiểu đạo lý cây cao đón gió rồi. Lý Phục Ba so với ngươi còn thông minh hơn, thời điểm tiến vào Diễn Vũ Viện mọi người thậm chí còn không biết y là người của Lý gia Lũng Hữu, mà ngươi hiện tại buộc bản thân đứng ở nơi đầu sóng ngọn gió, có bao nhiêu thanh đao đang chờ chém ngươi thành tám khúc, ngươi giúp ta một việc lớn, ta có thể ra tay trả ân tình cho ngươi, nhưng trong tay đám con cháu thế gia có nhiều biện pháp nham hiểm, vẫn sẽ khiến ngươi chết không toàn thây.

Hầu Văn Cực cười cười, trong lòng tự nhủ may mắn lúc trước La Úy Nhiên ngăn cản, bằng không vì che đậy bí mật của thành Phan Cố, ta đã sớm giết ngươi ném vàotrong Loạn phần cương tử gì gì đó rồi, hiện giờ bởi vì ngươi lật đổ Ngu Đông Lai, xem ra rác rưởi cũng có lúc có tác dụng.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Xã hội phát triển, cuộc sống vật chất luôn nhiều áp lực ngày nay khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niemphat.vn chẳng hạn như thanh than, nhac chu dai bi tieng phan Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của quý vị.

loading...
DMCA.com Protection Status