Trâu tiểu thư tìm kiếm tình yêu

Chương 13

Tài xế thắng xe gấp, tôi ngồi ở băng ghế sau không có thắt dây an toàn, cái trán cứ thế đụng thẳng vào ghế phía trước, cũng may xe sắp ra cửa lớn nên tốc độ xe cũng không nhanh, bằng không coi như đầu rơi máu chảy. Tài xế cho xe dừng lại, bảo vệ thấy thế lập tức chạy đến định kéo người kia ra.

Tôi đương nhiên cần phải làm rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, vì thể bảo họ dừng tay tự mình xuống xe hỏi.

Nhân viên kia là một thanh niên trẻ, mới hơn hai mươi tuổi, gọi một tiếng: “Cô Ngưu”, nước mắt liền rơi xuống.

Tôi nói: “Cậu đừng khóc, rốt cuộc sao lại thế này?”

Cậu ta rối loạn đem chuyện từ đầu chí cuối nói lại cho tôi nghe, nhân viên của chúng tôi từ trên xuống dưới đều phải kiểm tra sức khỏe, bên Bộ vệ sinh phòng bệnh cũng thường đến kiểm tra đột xuất giấy tờ khám sức khỏe, vốn dĩ cậu ta rất khỏe mạnh. Chỉ là năm nay có quen một cô bạn gái, cả hai quyết định thuê nhà trọ ở chung, ai biết cô gái kia có bệnh viêm gan siêu vi B nhưng vẫn giấu không cho cậu ta biết, thời gian lâu đã lây bệnh sang cho cậu ta.

Bây giờ cậu ta bị sa thải, cô gái cũng không có việc làm, hai người bọn họ bây giờ không thể sống nổi trong thành phố được nữa, cậu ta nhất thời cảm thấy nản lòng tuyệt vọng, nên mới cản đầu xe của tôi.

Tôi nghe cậu ta nói xong, cũng cảm thấy rất cảm thông, lấy 1000 đồng trong ví tiền đưa cho cậu ta, nói: “Chế độ công ty là như thế, tôi cũng không có cách nào, đây là chút lòng thành của tôi, cậu cầm đi. Cậu còn trẻ như vậy, vẫn còn cơ hội tìm được công việc khác, không nhất định phải làm việc trong ngành phục vụ đâu”.

Cậu ta không chịu nhận tiền, chỉ đau khổ cầu xin tôi, tôi nhất thời mềm lòng, cầm danh thiếp đưa cho cậu ta: “Vậy cậu đi tìm người trên danh thiếp này, bọn họ làm nghề gia công, đối với yêu cầu sức khỏe không quan trọng lắm. Cậu đến đó xin việc đi, nói là tôi bảo cậu qua”.

Danh thiếp là của một người quen, dưới tay có mở vài xưởng gia đình, bình thường cũng hay chiếu cố đến công việc làm ăn của tôi, chuyện nhỏ như vậy, tôi tự cho là đúng sẽ không có vấn đề gì quá lớn.

Qua vài ngày, tin tức đăng lên hàng đầu thông tin có một đôi tình nhân mở khí ga tự sát, để lại bức di thư, cả hai đã chết tại phòng cho thuê. Khoảng thời gian đó vừa vặn là thời kỳ cao trào phản đối hành động kỳ thị người nhiễm viêm gan siêu vi B, chuyện này gây ra một trận chấn động rất lớn, phóng viên nghe được tin đương sự khi còn sống từng làm việc tại Trạc Hữu Liên, theo trong di ngôn để lại nguyên nhân tự sát chủ yếu cũng do bị Trạc Hữu Liên sa thải, vì thế gọi điện thoại đến muốn phỏng vấn.

Trần Quy treo bảng chức vụ Tổng Giám Đốc lên, nhỏ nhẹ nói xin miễn mấy lần, kết quả một phóng viên điều tra kiên quyết không buông tha, mỗi ngày đều gọi điện thoại đến, không chỉ thế, còn tiến hành thu thập những tư liệu tin tức xung quanh liên quan đến Trạc Hữu Liên.

Trần Quy cảm thấy thời điểm xảy ra chuyện có chút kỳ lạ mới nói cho tôi biết, tôi vừa nghe liền cảm thấy trong việc này có chút khó hiểu, dù sao mấy năm nay đã trải qua không ít sóng gió, nên vẫn bình tĩnh nhờ các bạn bè thân thuộc giúp đỡ hỏi thăm một vòng, cuối cùng biết được người đứng sau màn thao túng mọi chuyện là Hạ Nguyên Tân.

Tôi và Hạ Nguyên Tân có chút chuyện không hay, kỳ thật cũng không thể gọi là chuyện không hay, chỉ là có lần Hạ Nguyên Tân uống say, nói thế nào cũng nhất quyết đòi tôi phải uống rượu giao bôi với anh ta, mọi thường tôi đều rất phóng khoáng, nhưng hôm đó vừa vặn Tô Duyệt Sinh đang ở gian ghế lô bên cạnh ăn cơm với bạn, Tô Duyệt Sinh ghét nhất chuyện tôi xã giao với người khác như vậy, cho nên tôi cứ lòng vòng đổi đề tài dụ dỗ Hạ Nguyên Tân, tự phạt ba chén, còn thì nhất định không chịu uống.

Có lẽ Hạ Nguyên Tân cảm thấy mất mặt trước tất cả mọi người, hoàn toàn mất hết kiên nhẫn, đập vỡ ly chỉa thẳng vào người tôi mắng to: “Cho cô chút mặt mũi cô liền lên mặt! Cô tưởng mình là ai? Còn không phải gái điếm ư! Hôm nay cô không uống ly rượu này, tương lai đừng hối hận!”

Lúc này đang có rất nhiều người, bạn bè bảy kéo tám khuyên đưa anh ta rời đi. Về sau Triệu Vân từng nói với tôi, Hạ Nguyên Tân và Tô Duyệt Sinh không hợp nhau, hôm đó biết có Tô Duyệt Sinh đang ở đây nên cố ý gây chuyện vậy thôi.

Tôi tuy không thể coi là nhân vật quan trọng gì, có điều vẫn sống nhờ ánh hào quang của Tô Duyệt Sinh, được cánh chim của anh ta bao phủ, lúc đó Hạ Nguyên Tân tuy nói vậy nhưng cũng không thể làm gì tôi được. Chẳng may phong thủy đổi dời, lúc này Hạ Nguyên Tân còn nhớ tới chuyện xưa.

Người ở dưới mái hiên, sao có thể không cúi đầu, tôi tuy vô cùng tức giận, nhưng vẫn nhờ người làm trung gian đi gặp Hạ Nguyên Tân nói tốt mấy câu, người kia trở về đều là mặt đỏ tai hồng nói với tôi: “Thất Xảo, chuyện này theo tôi cô nên tìm cách khác đi”.

Tôi biết nhất định Hạ Nguyên Tân đã nói gì đó không mấy tốt đẹp, vì thế mỉm cười: “Không sao đâu, Hạ tiên sinh bên kia có yêu cầu gì, ngài cứ nói cho tôi biết, tôi đã có tính toán trong lòng rồi”.

Người trung gian thở dài, đem những lời Hạ Nguyên Tân nói nguyên văn thuật lại cho tôi nghe… “Bảo con kỹ nữ Ngưu Thất Xảo kia cởi hết đồ ở trên giường chờ tôi, còn Trạc Hữu Liên, tôi chỉ cần đứng tên một nửa cổ phần”.

Tôi tự động xem nhẹ nửa câu đầu, tiếp tục nhờ người trung gian chuyển lời đến Hạ Nguyên Tân: “Hạ tiên sinh để ý đến Trạc Hữu Liên, là phúc khí của Trạc Hữu Liên, bất quá đứng tên một nửa cổ phần thì nhiều quá, nơi này ngoại trừ tôi vẫn còn một vài cổ đông khác, Hạ Tiên Sinh có hứng thú hợp tác kinh doanh, có thể bớt chút lượng cổ phần hay không, để lại chén cơm cho mọi người”.

Những lời này đưa đi lại không có câu trả lời về, không chỉ có phóng viên bên kia không yên tĩnh, hơn nữa Bộ vệ sinh phòng bệnh, thuế công thương, tất cả đều theo nhau đến đây. Mỗi người đều là người quen, người nào cũng lắc đầu nói với tôi: “Thất Xảo, cô lại trêu chọc đến vị đại gia nào vậy?”

Tôi không nói lời nào, chỉ có thể cười tiếp lời: “Phải, phải, là tôi làm việc cảm tính quá, là tôi làm việc không đáng tin”.

Nhân viên ở tầng quản lý bên dưới mơ hồ nghe được chút tiếng gió, Trần Quy cùng A Man hai người làm việc rất tốt, A Man làm tròn bổn phận chính mình, không để cho nhân viên chính mình quản lý bàn tán lung tung, về phần Trần Quy, cả ngày anh ta bày ra bộ mặt xem thường tôi: “Gọi một cú điện thoại cho Tô Duyệt Sinh sẽ chết à?”

Sao tôi có thể nói với Trần Quy, tôi và Tô Duyệt Sinh đã ai đi đường nấy, tôi còn đi tìm anh ta ư, tôi là gì chứ?

Cuối cùng là chuyện Trạc Hữu Liên bị phóng hỏa khiến mọi chuyện đạt tới cao trào, một tòa nhà nhỏ đột nhiên bốc cháy, hệ thống báo cháy của chúng tôi trang bị là loại tốt nhất, 119 đến cũng đặc biệt mau, lúc cứu hỏa đến lửa đã được dập tắt, nhưng lượng lớn phóng viên đang mai phục bên ngoài thì dũng mãnh xông vào đòi phòng vấn.

Tôi biết bản thân cần cẩn thận nên rất lưu tâm, thế nhưng vẫn trúng bẫy. Cũng may lúc trước cho xây dựng Trạc Hữu Liên đã cố ý xây một con đường bí mật, trừ tôi và Trần Quy A Man ba người ra, còn lại các nhân viên ai cũng không biết. Tôi ứng phó với phóng viên, A Man Trần Quy dẫn khách theo lối đi bí mật thoát ra ngoài. Mặc dù có kinh sợ chứ không nguy hiểm, nhưng tất cả mọi người đều đã biết, Trạc Hữu Liên không an toàn nữa.

Đối với các hội viên cao cấp mà nói, hai chữ ‘an toàn’ hàm ý rất sâu nặng. Ở đây ý nói không chỉ là nghĩa đen, mọi người vì sao tình nguyện đến chỗ này, còn không phải vì tính riêng tư tốt, cẩn mật cao hay sao? Bây giờ một đống phóng viên nhìn chằm chằm vào, bất cứ lúc nào cũng chụp được biển số xe, với tình hình này, ai còn dám đến?

Tôi vô cùng phiền não, như con thú bị vây khốn, biết rõ đối phương tính toán cái gì, lại không ứng phó được.

A Man thấy tôi tâm phiền ý loạn, nên ép tôi về nhà nghỉ ngơi hai ngày. Tôi cũng lười tranh cãi với anh ta, vì thế lái xe về nhà.

Trong lúc chờ đèn đỏ trên đường, vẫn có một đống người huýt sáo với tôi.

Một cô gái xinh đẹp quần áo gọn gàng, chạy xe thể thao đắt tiền, mọi người đều biết cô gái xinh đẹp như hoa này, lửa nóng kèm thêm dầu nhất định là bồ nhí của nhà phú quý, còn khẳng định là chuyện bí mật không thể cho ai biết. Vì thế bọn họ lớn mật quấy rầy tôi, thậm chí có người kêu: “Người đẹp, quay đầu lại cười một cái đi!” Trước giờ da mặt tôi vốn dày, nói không chừng sẽ quay đầu nở nụ cười, nhưng hôm nay tôi chỉ trầm mặt xuống, chờ hết đèn đỏ chuyển sang đèn xanh liền phóng xe chạy mất.

Xe tôi thuộc loại tốt, tốc độ có thể lên đến cả trăm cây số trong thời gian ngắn, rất ít xe có thể đuổi theo.

Nhưng hôm nay không giống vậy, hôm nay có một chiếc vẫn luôn đi theo tôi, trong lòng tức giận đến cực điểm, còn dám phái người theo dõi tôi, vậy tôi sẽ cùng chơi đùa với mấy người.

Đó là chiếc SUV đen bí hiểm, tựa như màu sắc của chính nó, sâu không lường được. Kỹ thuật lái xe của tôi rất tốt, hơn nữa xe tôi là xe thể thao, khả năng khống chế tương đương linh hoạt, xuyên qua giữa các dòng xe cộ, có mấy lần tưởng cắt đuôi được chiếc xe kia, nhưng vẫn vô ích.

Bất luận tôi đi đường vòng, hay chạy nhanh vượt lên, bất kể tôi đột ngột đổi hướng, hay thậm chí vượt qua hai cái đèn đỏ, nó cứ như chiếc bóng đuổi theo sau, bám chặt lấy xe tôi.

Vốn tôi định về nhà, nhưng nhìn đến loại tình hình này, ngược lại hạ quyết tâm, chạy vô đường cao tốc nhanh chóng ra khỏi thành phố.

Chiếc xe kia vẫn bám theo tôi đến một vùng ngoại ô nổi tiếng, tôi tìm một chỗ rộng rãi, ‘két’ một tiếng dừng xe lại, sau đó mở cốp xe tìm cái cờ lê.

Tình huống xấu nhất bất quá là tiền dâm hậu sát thôi, bà cô ta liều mạng với các ngươi.

Chiếc xe kia cũng dừng lại phía sau cách chỗ tôi không xa, lúc này có một người bước xuống, chầm chậm đến gần tôi, tôi trơ mắt nhìn anh ta, anh ta đột nhiên cười ôn nhu: “Thất Xảo”.

Chiếc cờ lê trong tay không biết rơi xuống đất từ khi nào, trong chốc lát tôi bỗng sợ run, xoay người lại tìm kiếm, anh ta giúp tôi nhặt lên nói: “Nếu nghĩ anh là người xấu, sao em còn cho xe chạy đến vùng ngoại thành xa xôi không một bóng người hả? Sao mà ngốc thế Thất Xảo?”

Tôi cố tỏ vẻ cứng rắn, cướp chiếc cờ lê lại, cưỡng từ đoạt lý: “Ai nói tôi nghĩ anh là người xấu? Chẳng qua tôi muốn ra ngoài đi dạo giải sầu thôi!”

“Vậy em lấy cờ lê làm gì?”

“Ai cần anh xen vào việc của người khác! Anh coi tôi là gì của anh?”

Tôi mở cốp xe ra, một lần nữa ném cờ lê vào trong, lập tức lên xe muốn quay đầu rời đi, Trình Tử Lương lại kéo tôi ra đẩy tôi ngồi vào vị trí ghế phụ, nói với tôi: “Thất Xảo, em đừng giận, anh biết em đang có chuyện, sao không gọi điện thoại cho anh?”

Tôi vẫn lặp lại câu nói kia: “Tôi là gì của anh?”

“Bạn bè cũng không được sao?”

“Không được!” Giọng điệu càng thêm cứng rắn: “Chúng ta không phải bạn bè”.

“Vậy là kẻ thù?”

“Ai có thù oán với anh?” Tôi cười lạnh: “Anh ở trong lòng tôi, không khác gì một người xa lạ”.

“Anh với em có cừu oán”. Biểu tình Trình Tử Lương trông rất thật: “Anh thực sự hận em, nhiều năm như vậy, dù có chuyện gì, em vĩnh viễn đều không gọi điện thoại cho anh”.

“Anh hại chết mẹ tôi”. Tôi nói: “Ở trong lòng tôi, anh so với người xa lạ còn không bằng, anh muốn đi đâu thì đi, tóm lại đứng đến phiền tôi là được rồi”.

“Em đâu thể không có đạo lý như vậy được”, giọng Trình Tử Lương mềm đi một ít: “Thất Xảo, năm đó là anh nợ em, em gặp chuyện, lẽ ra anh phải giúp em, em đừng xem anh như người ngoài”.

“Tôi nào dám xem Trình tiên sinh như người ngoài”. Tôi cố ý nhấn mạnh: “Chỉ là tôi có chút việc riêng, tôi không nghĩ người ngoài nên nhúng tay vào, cũng không hy vọng tăng thêm phiền toái không cần thiết cho Trình tiên sinh”.

Giọng điệu Trình Tử Lương hết sức bình thản, ánh mắt cũng không nhìn tôi, lại nói: “Quen biết em, cả đời này xem như là phiền toái lớn nhất rồi, còn sợ phiền toái gì nữa”.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Mặt trái của xã hội phát triển ngày nay là cuộc sống hiện đại luôn nhiều áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niemphat.vn chẳng hạn như dấu hiệu bạn đã tu từ nhiều kiếp trước, tu mau keo tre Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác rất hay và hữu ích để ứng dụng vào cuộc sống và sự tu tập của quý vị.

loading...
DMCA.com Protection Status