Trâu tiểu thư tìm kiếm tình yêu

Chương 19

Trong trí nhớ của tôi có một đoạn trống, tựa như đĩa nhạc nhảy chậm, hoặc là phần cứng bị hỏng hóc đâu đó, vì vậy không cách nào đọc được dữ liệu, vết tích quá khứ trở nên tối tăm, có rất nhiều việc chỉ hiện lên một cách mơ hồ, vụn vặt, ngắt quãng.

Tỷ như tôi và Trình Tử Lương rốt cuộc bắt đầu quen nhau như thế nào, tôi cũng không nhớ rõ. Chỉ nhớ tất cả mọi người đều phản đối mối quan hệ của chúng tôi, mẹ tôi cảm thấy tôi còn quá nhỏ, mà Trình Tử Tuệ thì cực lực phản đối.

Cũng có lúc tôi và Trình Tử Lương cãi nhau, những khi đó tôi sẽ một mình một người chạy đến bãi cỏ ven sông vẽ cây vẽ cỏ. Tôi học vẽ đã nhiều năm rồi, lúc ấy mẹ tôi làm việc ở tiệm thẩm mỹ kiếm được nhiều tiền nên cho tôi đi học khiêu vũ, đàn dương cần, đàn violon…vv… Phàm là những môn nào bọn trẻ trong giới thượng lưu của thành thị thường học, bà đều giống như nổi điên kéo tôi đi học.

Tôi học rất nhiều thứ loạn thất bát tao, nhưng cuối cùng kiên trì nhất chỉ có hội họa. Tôi thích vẽ, thích thật lòng, nhưng mẹ tôi không cho tôi học mỹ thuật tạo hình chuyên nghiệp. Bà nói: “Ra trường chỉ có thể làm cô giáo, hoặc là giáo viên trợ giảng, không có tiền đồ”.

Tôi không thích mẹ suy nghĩ mọi chuyện như đầu cơ kiếm lời, không có chuyện gì lại chạy đi học mỹ thuật tạo hình chuyên nghiệp. Tôi chỉ thích vẽ mà thôi.

Tôi ngồi bên bờ sông, nhìn vầng thái dương dần dần hạ xuống, ánh nắng chiều tỏa ra ánh sáng chói mắt đẹp cực kỳ, tôi pha màu thật lâu, nâng bút lên vẽ một đường, lúc tôi vẽ tranh trong đầu hoàn toàn không suy nghĩ gì cả, chỉ chuyên tâm vẽ, điều này khiến tôi cảm thấy rất sung sướng thoải mái. Thế gian còn chuyện gì tốt hơn như vậy, có thể làm việc mình muốn làm.

Từng tốp năm tốp ba người đi qua, có người dừng lại nhìn tôi vẽ, có người đến gần muốn bắt chuyện, tôi đều hờ hững cho qua, chỉ lầm lũi vẽ tranh của mình, đợi đến khi mặt trời lặn xuống hẳn, không nhìn thấy được gì nữa. Tôi vừa ngẩng đầu lên, mới phát hiện ở chỗ đình nghỉ chân phía xa xa có một chiếc xe quen thuộc đang đậu.

Khi đó tôi tuổi trẻ khí thịnh không sợ trời không sợ đất, lập tức đi tới phía trước, vừa đi tới nhìn cũng không thèm nhìn anh ta, chỉ nói: “Anh còn tìm em làm gì?”

Anh ta liếc mắt nhìn tôi một cái, đưa tay giúp tôi ôm giá vẽ, tôi hoàn toàn không để ý đến anh ta, tức giận bỏ đi, anh ta nói: “Chúng ta đừng cãi nhau vì chuyện của chị nữa, chị ấy là bệnh nhân mà”.

Tôi vô cùng vô cùng buồn bực, kéo giá vẽ vác lên lưng, dọc theo đường đê mà đi, anh ta lẳng lặng đi theo phía sau, tôi đi bộ mệt muốn chết, thấy anh ta lại bỏ xe đi bộ theo tôi, càng tức giận hơn.

May mắn bên bờ sông có một nhà hàng, trước đây Trình Tử Lương từng đưa tôi đến đây. Tôi thuận thế quẹo vào, nhân viên trong nhà hàng rất nhiệt tình: “Xin chào, xin hỏi cô có đặt chỗ trước chưa?”

Tôi không ngờ là phải đặt bàn trước mới được, sợ run một chút định quay đầu đi, bỗng nghe tiếng người nói: “Cô ấy đi với tôi”.

Tôi vừa quay đầu lại, đó là người tôi đã từng cứu hôm nào.

Lần trước sau khi đi nhờ xe xong, chúng tôi cũng không gặp lại nhau. Nhưng tôi vẫn nhớ rõ anh ta, bởi vì người như anh ta khiến người ta rất khó quên. Tôi đang định nói với anh ta, bỗng nhiên anh ta nghiêng đầu nhìn thấy Trình Tử Lương.

Trình Tử Lương cũng đến gần, rất kỳ lạ dường như đang gọi tên anh ta: “Tô Duyệt Sinh”.

Lúc này tôi mới biết thì ra tên của anh ta là Tô Duyệt Sinh.

Trình Tử Lương nhìn nhìn tôi, hỏi Tô Duyệt Sinh: “Các người biết nhau sao?”

Tô Duyệt Sinh liếc mắt nhìn tôi một cái, lập tức lờ đi không còn một mảnh: “Không biết, bất quá thấy anh đi phía sau, nên tôi đùa chút thôi”.

Tô Duyệt Sinh và Trình Tử Lương biết rất rõ về nhau, tối hôm đó ba người chúng tôi cùng ăn cơm chiều, món ăn đích thị là cá sông, vô cùng ngon, có điều chỉ thấy hai người bọn họ nói chuyện, tôi thì trầm mặc ít lời, không ngừng ăn.

Cơm nước xong Trình Tử Lương đi trước lấy xe, tôi và Tô Duyệt Sinh ở trong nhà hàng chờ anh ta. Trình Tử Lương đi không lâu lắm đã quay trở lại, Tô Duyệt Sinh cười với tôi, anh ta cười rộ lên lộ ra hàm răng trắng đều rất chỉnh tề, anh ta nói: “Thế nào, không sợ Trình Tử Tuệ tạt cà phê nữa à?”

Tôi liền phát hoảng, sững sờ nhìn anh ta.

Anh ta châm điếu thuốc, chậm rãi nói: “Lần trước ở quán cà phê, tôi vừa vào cửa đã thấy bà ta lấy cà phê hắt lên người cô, lúc đó tôi còn nghĩ cô gái nhỏ này làm gì mà chọc được Trình Tử Tuệ phát điên nhanh đến thế, chậc chậc, thật là giỏi. Thì ra là vì Trình Tử Lương”.

Tôi giống như con ngỗng ngốc nghếch, chỉ biết ngơ ngác nhìn anh ta, qua một lúc lâu mới nói: “Thì ra anh đã thấy”.

“Đâu chỉ thấy, lúc đó cô khóc sướt mướt chạy vào toilet, tôi nghĩ quần áo của cô chắc hỏng hoàn toàn rồi, làm sao ra gặp người được. Vừa vặn trên xe tôi có một chiếc váy, vốn tính mua tặng người ta, nên lấy ra nhờ người đưa cho cô luôn”. Anh ta liếc mắt đánh giá tôi từ trên xuống dưới: “Không ngờ cô mặc chiếc váy kia lại rất hợp”.

Khi đó tôi đã nghĩ, ồ, người tặng váy nhất định là một vị anh hùng cái thế. Giờ thì đã biết không phải anh hùng cái thế, mà là Tô Duyệt Sinh.

Tôi vô cùng xấu hổ nói: “Cảm ơn.”

“Không có gì để cảm ơn hết! Chuyện Trình Tử Tuệ mất hứng, khiến tôi rất cao hứng. Hơn nữa mỗi ngày làm một việc tốt sẽ có hậu ái, chẳng phải sau đó cô đã cứu tôi ư?”

Tôi chưa có kinh nghiệm giao tiếp với loại người như Tô Duyệt Sinh, đành phải kiếm chuyện nói nhảm: “Anh là bạn học của Trình Tử Lương à?”

Tô Duyệt Sinh chỉ cười, nụ cười đó biết hình dung thế nào nhỉ? Dù sao cũng khiến tôi cảm thấy chột dạ trong lòng.

Anh ta nói: “Chúng tôi có thân thích, là quan hệ thông gia”.

Tôi không thể không biết xấu hổ mà tiếp tục hỏi, đành phải ngượng ngùng ngồi một bên. Tô Duyệt Sinh cũng không nói gì nữa, anh ta hút thuốc rất nhanh, một hơi rồi lại một hơi, tôi bị ngộp rất muốn ho khan, nhưng đành phải miễn cưỡng nhịn xuống.

Trở lại xe, tôi rốt cục nhịn không được hỏi Trình Tử Lương về Tô Duyệt Sinh, Trình Tử Lương nói: “Tô Duyệt Sinh là con riêng của chị anh”.

Con riêng? Đầu tôi náo loạn hoàn toàn không hình dung ra.

“Chị anh gả cho Tô Khiếu Lâm, Tô Duyệt Sinh là con trai của Tô Khiếu Lâm và vợ cũ”.

À! Cuối cùng tôi đã hiểu.

Trình Tử Lương nói: “Anh ta nổi danh là Hỗn Thế Ma Vương*, haiz, chị anh bị anh ta quậy đến mệt không biết bao nhiêu bận, anh ta không thích chị anh”.

((*Đại ma đầu chuyên gây chuyện hại người))

Kỳ thực tôi cũng không thích Trình Tử Tuệ, giữa phụ nữ với nhau là bạn hay thù đều có thể cảm giác được, Trình Tử Tuệ đặc biệt không thích tôi, còn đối xử với tôi như vậy, tôi làm sao thích Trình Tử Tuệ cho được.

Trình Tử Lương vĩnh viễn cảm thấy chị mình là bệnh nhân nên hẳn là có thể thông cảm. Nhưng vậy thì ai sẽ thông cảm cho tôi.

Cứ tiếp tục như vậy, tôi sẽ ngày càng ấm ức mà thôi.

Mười tám tuổi bầu trời dù có hậm hực thì cũng không phải u ám vĩnh viễn, mặt trời mọc hướng đông sẽ lặn ở hướng tây, mỗi lúc cãi nhau, đến thời điểm giảng hòa lại cảm thấy ngọt ngào vô cùng. Tôi và Trình Tử Lương bên nhau vẫn cứ giằng co như vậy, cho đến khi Trình Tử Tuệ tìm đến mẹ tôi gây phiền toái.

Khi đó việc làm ăn của mẹ đang rất thuận lợi, mối quan hệ quen biết cũng không ít, nhưng bất kể thế nào cũng không ngăn cản được quyền thế của nhà họ Tô. Chỉ là mẹ sợ tôi buồn phiền nên một chữ cũng không nói với tôi. Mãi cho đến một ngày tôi ngẫu nhiên từ trường học trở về nhà, bà đầu bù mặt bẩn nằm trong phòng ngủ, tôi đi gọi bà, lúc này mới phát hiện cả gương mặt bà đều sưng tấy.

Tôi hoảng sợ, vôi vàng gọi bà dậy, bà ách xì một cái, nhìn thấy là tôi, sờ sờ tay tôi nói: “Con gái ngoan, mặc áo như vậy hơi ít thì phải, trời bên ngoài lạnh mà”.

“Mẹ, mẹ làm sao vậy?”

Mới hơn bảy giờ tối, bà lại ở nhà ngủ, thường thường vào giờ này bà hẳn đang ở thẩm mỹ viện tới lui bận tối mặt tối mày, hoặc là ra ngoài xã giao chứ chưa về nhà đâu.

“Thấy hơi mệt nên muốn nằm nghỉ chút”.

Tôi cảm thấy rất lo lắng: “Đi bệnh viện đi, mặt mẹ sưng hết rồi kìa”.

Lúc này mẹ mới sờ sờ mặt nói: “Ngủ xong sẽ khỏe thôi”.

Bà đứng dậy chải đầu rửa mặt, tôi cảm thấy tinh thần của bà không tốt lắm, nghĩ có lẽ bà bị bệnh nên không thoải mái, liền thúc giục bà đến bệnh viện. Đôi co một hồi tôi mới biết, mẹ tôi không phải bị bệnh, mà là bị Trình Tử Tuệ khó dễ.

Lúc bấy giờ mẹ tôi ở trong thành thị cũng coi như có chút danh tiếng, hắc bạch lưỡng đạo đều quen biết, nhưng lần này cả hắc bạch hai bên đều khắp nơi tìm bà gây chuyện phiền toái. Một vị khách ở trong tiệm của bà chiếu laze làm đẹp, kết quả cả khuôn mặt bị sưng đỏ, không ngừng tróc da, vị khách kia đến sở công thương kiện cáo, thẩm mỹ viện của mẹ tôi lập tức bị niêm phong, mẹ tôi còn bị người ta đánh lén mặt mày sưng húp.

Mới đầu mẹ tôi nghĩ việc này là tai nạn ngoài ý muốn, bởi vì chiếu tia laze làm đẹp đã làm rất nhiều lần rồi, đa số khách hàng đều có phản ứng tốt, thỉnh thoảng mới có người nói bị dị ứng, đến bệnh viện thoa thuốc mỡ cũng sẽ khỏi. Lần này chuyện trở nên lớn như vậy, mẹ tôi nhờ người đến sở công thương biện hộ, tình nguyện bồi thường đền tiền cho khách, một người quen mới lén nói cho bà biết, chuyện này không phải vì tiền, là có người cố ý tìm bà gây chuyện. Vị khách bị dị ứng kia chẳng qua là lừa gạt đến gây chuyện mà thôi.

Trong lúc vô tình tôi nghe mẹ gọi điện thoại mới biết được chuyện này, nhưng lúc đó tuổi còn nhỏ, nghĩ tới nghĩ lui cũng không nghĩ ra được cách nào giúp bà, tôi cũng không thể nói với Trình Tử Lương, trong lòng tôi hiểu rất rõ, nếu nói với Trình Tử Lương là chị anh ta gây ra có khi chuyện càng không thể dàn xếp.

Bất chợt ý nghĩ lóe lên trong đầu tôi nghĩ đến Tô Duyệt Sinh, biết nói thế nào đây, người đã từng giúp mình một lần, nhất định sẽ chịu giúp thêm một lần. Hơn nữa quan hệ giữa Tô Duyệt Sinh và Trình Tử Tuệ không tốt, ngay cả Trình Tử Lương cũng nói Tô Duyệt Sinh là Hỗn Thế Ma Vương, anh ta nhất định sẽ có cách đối phó với Trình Tử Tuệ.

Lúc đó tôi tuổi trẻ dễ xúc động, suy nghĩ không chu toàn, trong lòng quyết tâm cứ thế xem lén di động của Trình Tử Lương, tìm được số điện thoại của Tô Duyệt Sinh liền lặng lẽ nhớ kỹ, sang ngày hôm sau thì gọi điện hẹn gặp Tô Duyệt Sinh.

Anh ta tuy rất ngạc nhiên, nhưng cũng không từ chối: “Vậy cô qua đây đi, tôi đang ở Night Club Kim Cương”.

Night Club Kim Cương đặc biệt nổi danh thời bấy giờ, là nơi tiêu tiền sang cả nhất xứ, các loại tin tức lớn nhỏ về nó được lan truyền một cách thần bí, nào là mỹ nữ khiêu vũ múa cột, nào là mỹ nữ đẹp tựa thiên tiên bồi rượu… Tôi chưa bao giờ đến những nơi như thế này nên trong đầu cũng có chút lo sợ.

Trong lúc đang do dự, giọng Tô Duyệt Sinh trong điện thoại cười nhẹ: “Thế nào, không dám tới hả?”

Dám! Có gì mà không dám! Tôi bị khích tướng, quyết liều một phen, cả gan đem hoàng đế kéo xuống ngựa, không phải là Night Club thôi sao, không lẽ Tô Duyệt Sinh dám ăn tôi?

Tôi xách túi đi thẳng tới Night Club Kim Cương, cửa lớn nơi này đặc biệt khí thế, hai bên cửa đứng một loạt gái đẹp, tôi còn chưa xông vào được đã bị mấy người đón khách rất tế nhị ngăn cản, sau khi hỏi rõ là tôi đến tìm Tô Duyệt Sinh, gương mặt cô gái kia liền cười đến càng đẹp mắt: “Tô tiên sinh ở trên lầu khu ghế lô, để tôi đưa cô đi”.

Trên hành lang Night Club Kim Cương đều là gương thủy tinh, trên đó còn đính vô số những viên kim cương to bằng thủy tinh, vừa đi vào bốn phương tám hướng đều là người với người, quả thực đủ choáng váng dọa người. Nếu không phải có người dẫn đường, tôi thậm chí đi hướng nào cũng không biết.

Cô ta cười khanh khách dẫn theo tôi quẹo trái rẽ phải, đi được một lúc lâu, cuối cùng đến một cánh cửa lớn khí phách đẩy ra hai bên, tiếng nhạc cùng với mùi nước hoa gần như đập thẳng vào mặt, tôi lấy lại bình tĩnh, lúc này mới nhìn thấy khu ghế lô to lớn, bên trong có không ít người. Có người đang hát, có người đang chơi bài, còn có người uống rượu. Nhiều người lắm, tôi tìm khắp mà không thấy Tô Duyệt Sinh đâu, cuối cùng vẫn là Tô Duyệt Sinh nhìn thấy tôi trước, cho người dẫn tôi qua.

Tôi đi đến trước mặt anh ta mới thấy cả người anh ta đang ngồi gọn trên chiếc sofa nhung to lớn, chân dài gác trên bàn trà, dáng vẻ xem chừng đang rất thích thú.

Tiếng nhạc quá ầm ỹ, tôi cao giọng nói: “Tô tiên sinh, tôi có chuyện muốn nói với anh”. Tô Duyệt Sinh phất phất tay, cũng không biết là ai vỗ tay, mọi người gần như buông bỏ câu chuyện ngay lập tức, nối đuôi nhau rời đi, toàn bộ khu ghế lô thoáng chốc chỉ còn lại hai người, ngay cả tiếng nhạc cũng tắt, một cây kim rơi xuống cũng có thể nghe thấy tiếng.

Tôi lấy lại bình tĩnh, đơn giản tường thuật lại mọi chuyện, Tô Duyệt Sinh ngược lại không cho ý kiến gì, anh ta hỏi tôi: “Tại sao tôi phải giúp cô?”

“Không phải anh rất ghét Trình Tử Tuệ sao?”

“Dù vậy cũng phải có lý do để tôi ra tay chứ”. Tô Duyệt Sinh vẫn thế nở nụ cười sâu không lường được: “Con người tôi ghét nhất làm chuyện không công”.

Tôi không dám nói sẽ trả tiền, sợ anh ta lấy rượu hất vào mặt mình, người nhà họ Tô cái gì cũng không thiếu, càng đừng nói đến tiền.

Tôi cố lấy dũng khí hỏi: “Vậy anh muốn lấy gì làm thù lao?”

Anh ta cười lộ ra hàm răng trắng đều, đột nhiên tôi liên tưởng đến loài cá mập đáng sợ, mỗi khi chúng bơi lội dáng vẻ cực kỳ tao nhã, nhưng một khi bắt đầu săn mồi, bọt nước văng khắp nơi, các loài cá đều chạy không thoát bị chúng nó cắn nuốt mất mạng, răng nanh sắc bén trong nước khiến người ta không rét mà run.

Anh ta hỏi lại tôi: “Cô đoán thử xem?”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Việc tìm hiểu trước thông tin về doanh nghiệp hay sản phẩm dịch vụ sẽ giúp bạn có được lựa chọn đúng đắn trong giao dịch. Danh bạ Top 10 công ty uy tín tại Việt Nam bao gồm dịch vụ, thương mại và sản xuất. Các công ty chất lượng và uy tín được xếp hạng theo tỉnh thành giúp quý đối tác tìm kiếm công ty mình cần dễ dàng và nhanh chóng. Xếp hạng hàng ngàn công ty trên trang top 10 công ty chẳng hạn như top 10 cong ty quang cao noi tieng o ha noi 2021, cong ty thiet ke nha uy tin tai tp hcm rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích về doanh nghiệp và sản phẩm giúp bạn có được lựa chọn đúng. Tất cả đều có tại top10congty.com

loading...
DMCA.com Protection Status