Trâu tiểu thư tìm kiếm tình yêu

Chương 47

Bản thân tôi cũng cảm thấy ý nghĩ này rất không tốt, bởi vì nhớ tới lần trước anh ca hát dỗ tôi, đó là tình huống xấu hổ biết chừng nào. Nhưng cứ nhìn thấy Tô Duyệt Sinh, tôi lại theo bản năng muốn làm nũng với anh, có lẽ bởi vì biết anh đối với tôi không có biện pháp, sẽ có thể cho tôi muốn làm gì thì làm. Trong người tôi lại đang mang bệnh yếu ớt, thời điểm con người yếu ớt, ai nhìn thấy cũng sẽ dung túng chính mình, sẽ quên hết tất cả.

Tôi cảm thấy ngượng ngùng, nên cười cười với anh. Có lẽ bởi vì nụ cười của tôi, nên anh cũng cười cười, hỏi tôi: “Tối nay muốn ăn gì?”

Đã một ngày một đêm rồi tôi gần như chưa ăn gì, lúc này đói đến nỗi ngực dán vào lưng, tôi liệt kê một hơi bảy tám món ăn, nhưng Tô Duyệt Sinh một lèo phản bác hết: “Nổi trái rạ không được ăn”. “Cái này cũng không thể”. “Món này vẫn không thể…”

“Vậy có thể ăn được gì…” Tôi quả thực muốn khóc thét lên rồi.

“Anh đã bảo người giúp việc gói sủi cảo, lát nữa sẽ đem tới”.

Đúng là người phương bắc, nói tới nói lui, liền cảm thấy sủi cảo là tốt nhất.

Dì kia gói sủi cảo thật thơm, tôi nhận ra nhân bánh chính là cà chua và thịt nạc, Tô Duyệt Sinh thì ăn món hoành thánh, tôi thèm ăn khủng khiếp, anh cũng không chịu nhường cho tôi lấy một cái hoành thánh.

“Em không được ăn tôm”.

Kỳ thực chỉ có hai con tôm trong nước canh hoành thánh thôi, trong nhân bánh vốn dĩ không có tôm, nhưng cũng đủ khiến tôi thèm chết rồi. Tôi lã chã chực khóc nhìn anh, cuối cùng anh dùng đũa và thìa bóc lớp vỏ hoành thánh ướt sũng nước canh ra, đút phần nhân bánh cho tôi: “Ăn mau đi, bác sĩ mà nhìn thấy chúng ta nhất định sẽ bị mắng”.

Tôi liền một ngụm nuốt chửng, ăn thật ngon.

Tối hôm đó tôi ăn hết 6 cái nhân hoành thánh bị lột da, còn có vài chiếc sủi cảo, ăn no nằm ì trên giường bệnh, tôi cảm thấy khỏe hơn rất nhiều.

Hôm nay tôi không thể tới bệnh viện, mẹ tôi nhất định sẽ cảm thấy kỳ quái, thôi kệ mai rồi tính, tất cả mọi chuyện đã xảy ra, ngày mai sẽ suy nghĩ.

Tôi an ủi bản thân, ợ lên một cái no nê, ngủ.

Ngày hôm sau tôi gửi tin nhắn cho mẹ, thành thật nói với bà tôi bị nổi trái rạ, tôi nghĩ nếu lừa dối bà, có khi lại dễ bị lộ, thôi thì cứ nói ra hết tránh cho bà suy nghĩ lung tung còn tốt hơn.

Mẹ tôi quả nhiên yên tâm, trái rạ không phải bệnh gì nặng, chỉ cần tránh gió, phòng ngừa nhiễm bệnh cảm mà thôi. Bà còn muốn phái người giúp việc đến bệnh viện, tôi vội vã nói đã có bạn đến giúp đỡ rồi.

Tôi không muốn để người giúp việc nhìn thấy Tô Duyệt Sinh, nhất định dì ấy sẽ lắm mồm với mẹ cho xem.

Đừng nhìn Tô Duyệt Sinh là một quý công tử, thế nhưng lại rất biết chăm sóc. Tuy rằng trong bệnh viện có y tá, tôi cũng có đủ sức lực hoạt động này nọ, không có chỗ nào cần đến sự giúp đỡ của anh cả. Nhưng anh mỗi ngày đều đến bệnh viện theo giúp tôi một chút, xem tôi thiếu cái gì hoặc muốn cái gì, bảo tiểu Hứa làm chân chạy vặt giúp tôi mua các loại vụn vặt này kia, anh còn cố ý đem laptop đến cho tôi chơi game, thời gian tôi ở trong bệnh viện được chăm sóc tốt lên rất nhiều.

Đối với chuyện chơi game này, tôi chân chính bội phục Tô Duyệt Sinh sát đất, laptop của anh cấu hình rất cao, cái này cũng thôi đi, mấu chốt là anh rất nhanh tay, những lúc vừa vội lại loạn, anh cũng có thể thao tác rất khá, tôi nhìn anh một tay nhấn phím một tay gõ nhịp, ngay cả chuột cũng không thèm xài, lại đánh vô cùng tốt, liên tiếp các động tác phức tạp được thực hiện, mà nửa điểm sai lầm cũng không có, khiến tôi theo không kịp.

Tôi quấn quít lấy anh đòi anh dạy tôi cách đánh Boss, nick của tôi đã nhờ anh chơi giúp tôi vài ngày, cấp thăng vèo vèo, nhưng dù sao cũng phải tự mình chơi mới thú vị chứ đúng không?

Hai chúng tôi đầu kề đầu, vai kề vai ngồi trên sofa, hết sức chuyên tâm đánh Boss, đang lúc tối quan trọng, có người đẩy cửa bước vào, tôi còn tưởng là y tá đến đo nhiệt độ, cho nên đầu cũng không nâng lên: “Chờ em nửa phút, nửa phút thôi là được rồi!”

Lời còn chưa dứt, lượng máu quái thú trong vòng vây đã cạn thành màu xanh, ầm ầm ngã xuống, tôi nhẹ nhàng thở ra, cười hì hì nói với Tô Duyệt Sinh: “Cửa tiếp theo chờ em đến nhé!”

Tôi ngẩng đầu lên liền thấy là Trình Tử Lương, cả người tôi không khỏi ngốc đi, anh ta đứng đó, lạnh lùng nhìn tôi và Tô Duyệt Sinh, mặt anh ta vì phẫn nộ mà đỏ lên, Tô Duyệt Sinh cũng đứng lên, Trình Tử Lương thế nhưng không hề để ý đến anh, cứ sững sờ nhìn tôi, qua nửa phút, anh ta nói: “Tôi đã lựa chọn tin em, em ngược lại đối xử với tôi như vậy?”

Tôi không nói được gì, việc này là do tôi sai, tôi nhấp nhấp miệng, lại không biết nên nói gì mới tốt. Đột nhiên Trình Tử Lương vừa giơ tay liền cho tôi một bạt tai, tôi không ngờ tới anh ta lại phẫn nộ đến mức sẽ ra tay như vậy, Tô Duyệt Sinh xông lên phía trước một bước, một tay kéo tôi ra phía sau mình, tay kia nắm lấy cánh tay Trình Tử Lương: “Chúng ta ra ngoài nói chuyện đi”.

Mặt tôi nóng bừng, trong giọng Trình Tử Lương lộ ra tức giận: “Còn gì nữa mà nói!” Anh ta vung tay đấm Tô Duyệt Sinh một đấm, Tô Duyệt Sinh quay đầu né tránh, anh buông tay tôi ra, kéo Trình Tử Lương ra ngoài: “Chúng ta ra ngoài nói chuyện!”

Hai cánh tay Trình Tử Lương đều bị anh nắm lấy, anh ta tức giận, giơ một chân lên đá, đúng lúc đó tôi đang bổ nhào qua muốn cố gắng chen vào giữa hai người họ, một cước này cứ thế vừa lúc đá vào bụng tôi. Trình Tử Lương vô cùng kinh ngạc, lần này thấy tôi đau đến ra mồ hôi lạnh. Tô Duyệt Sinh ôm chặt lấy tôi, âm giọng đã hoàn toàn thay đổi: “Thất Xảo!”

Toàn thân tôi vô lực, cổ họng có vị ngọt, thân mình Trình Tử Lương hơi hơi động, dường như muốn đến xem tôi, nhưng cuối cùng anh ta nhịn xuống. Tôi ôm bụng, chịu đứng nước mắt, nói với anh ta: “Trong điện thoại tôi đã nói rõ ràng, sau này anh đừng đến tìm tôi nữa”.

Trình Tử Lương dường như rất rất đau lòng, anh ta không biết làm sao nhìn về phía tôi, tôi đau đến đầu đầy mồ hôi, Tô Duyệt Sinh ôm tôi đứng dậy, đỡ tôi nằm lên giường, tôi nghe thấy tiếng anh to giọng gọi bác sĩ, ngay cả bấm chuông cũng quên luôn. Y tá bác sĩ đều chạy tới, vội vội vàng vàng hỏi rõ nguyên nhân, ba chân bốn cẳng đưa tôi đi xét nghiệm, xem có bị tổn thương đến nội tạng hay không, sau một trận hỗn loạn tôi bị khiêng lên xe đẩy, Tô Duyệt Sinh dường như rất khẩn trương, bác sĩ khoa ngoại cũng bị lôi đến đây, mấy người vây quanh màn hình siêu âm nhìn thật kỹ.

Cuối cùng xác nhận nội tạng đều không sao, y tá cầm túi chườm tới vội đắp cho tôi, Tô Duyệt Sinh cùng Trình Tử Lương cũng không thấy đâu, tôi nằm một lúc thì Tô Duyệt Sinh quay lại, anh cũng lấy một cái túi chườm đá tới, giúp tôi đắp mặt.

Tôi đem túi chườm ấn lên gò mà, trong lòng vừa mát lại vừa chua xót, nói không nên lời là cảm giác gì. Anh nói: “Trình Tử Lương đi rồi, anh đã nói chuyện với anh ta, sau này sẽ không như vậy nữa”.

Hơi ngừng một chút, anh còn nói: “Sau này sẽ không như vậy nữa, sau này anh sẽ không để bất luận kẻ nào khi dễ em”.

Tôi hơi hơi nhắm mắt lại, nghe được lời này của anh, cũng lười mở to mắt.

Tôi không biết anh và Trình Tử Lương đã nói những gì, nhưng tôi và Trình Tử Lương kể như xong thật rồi. Tôi cũng cảm thấy kỳ quái, vì sao bản thân lại có thể trấn định mà đối diện với hết thảy mọi chuyện như vậy, có lẽ bởi vì đã trải qua quá nhiều trắc trở. Tình cảm giữa tôi và Trình Tử Lương tựa như thanh sắt cực nóng, thời điểm bị một gáo nước lạnh hắt lên, thanh sắt vẫn như cũ cháy đỏ bừng bừng, nước lạnh ngược lại hóa thành một mảnh khói trắng. Nhưng khi bị vô số gáo nước lạnh hắt lên, thanh sắt rốt cục cũng dần dần nguội lạnh.

Có lẽ thật sự, chính là như vậy.

Bệnh trái rạ của tôi khỏi hẳn thì được xuất viện, bệnh của mẹ tôi cũng đã tốt lên được 7 8 phần. Bà là người không bao giờ chịu ngồi yên, huống chi lại đang xảy ra nhiều chuyện như vậy, cho nên vừa ra viện, liền vội vàng đi xem việc làm ăn của bà. Chuyện này cũng vừa vặn hợp ý tôi, bởi vì tôi không muốn bà biết chuyện tôi kết giao với Tô Duyệt Sinh.

Nhưng tôi có ý muốn tạo một chút tiếng gió truyền đến tai bà, bởi vì tôi dự định sẽ hung hăng khi dễ Lý Vân Kỳ một lần.

Nói tôi không độ lượng hẹp hòi cũng được, nói tôi không buông tha người cũng tốt, dù sao sau khi xuất viện, tôi nói muốn tổ chức một buổi party.

Trên phương diện này Tô Duyệt Sinh hoàn toàn không có ý kiến gì, chỉ hỏi tôi muốn tổ chức ở đâu.

“Du thuyền đi, không phải anh nói muốn ra biển chơi sao”.

Kỳ thực tôi rất lo lắng Lý Vân Kỳ sẽ không đến, nhưng Tô Duyệt Sinh mời khách, ai lại không tới?

Huống chi Lý Vân Kỳ hoàn toàn không dự đoán được tôi sẽ có mặt trên du thuyền của Tô Duyệt Sinh.

Cho nên khi cô ta vừa bước lên sàn tàu, lúc nhìn thấy tôi đang đứng trên đầu thuyền cười hì hì, miệng mở ra đến mức quả thực có thể nuốt trọn một cái trứng gà.

Tôi khách khách sáo sáo chiêu đãi cô ta cùng những vị khách mời khác.

Không biết có phải Tô Duyệt Sinh cố tình giấu diếm hay không, dù sao tin tức ở Bắc Kinh bên kia căn bản không hề truyền tới, những khách mời nhận được thiệp đều cho rằng Tô Duyệt Sinh muốn cùng Lục Mẫn tổ chức đính hôn trên du thuyền, cho nên từng vị khách lên du thuyền, nhìn thấy tôi đều giống như nhìn thấy người ngoài hành tinh.

May mắn bọn họ đều là người từng trải thấy nhiều, trong nháy mắt sự lúng túng lập tức được che giấu đi.

Trên thuyền tháp sâm banh được chuẩn bị tốt, tôi và Tô Duyệt Sinh cùng nhau mở sâm banh, các vị khách ào ào huýt sáo vỗ tay, Tô Duyệt Sinh cúi người thật sâu hôn tôi. Khách khứa lại càng ồn ào lợi hại hơn, khi tiếng nhạc vang lên, tôi và Tô Duyệt Sinh nhảy điệu đầu tiên, những người khác cũng ào ào gia nhập vào.

Tất cả mọi người dường như chơi đùa rất vui vẻ.

Tôi chớp thời cơ Lý Vân Kỳ đang một mình đứng ở chỗ đuôi thuyền, liền đi qua cười hì hì chào hỏi cô ta: “Chào cô Lý”.

Sắc mặt Lý Vân Kỳ đương nhiên không lấy gì làm đẹp mắt, cô ta không phải loại người có thể chân chính bảo trì vẻ mặt bình thản, cứ nhìn mấy chuyện cô ta đã làm đối với mẹ tôi thì biết. Cô ta lạnh lùng hỏi: “Thế nào? Tính toán muốn đẩy tôi xuống nước hả?”

Tôi nhún vai: “Không thể nhấn chìm chết cô, có gì thú vị”.

Lý Vân Kỳ nói: “Cô đừng nên đắc ý quá, cô dựa vào cái gì…”

Tôi cười khanh khách hỏi lại: “Vậy còn cô dựa vào cái gì thế?”

Tôi thật thoải mái tựa vào lan can của du thuyền, gió thổi vù vù làm làn váy tôi rung động, biển lớn phản chiếu ánh mặt trời, vô số mảnh ánh sáng vàng lóe lên trên ngọn sóng. Cánh buồm màu trắng trên du thuyền che bóng mát, khiến người ta cảm nhận được gió mát vây quanh. Tôi nói: “Nhân sinh giống như một món ăn vậy, cá nhỏ ăn tảo biển, cá lớn nuốt cá bé, cá mập ăn cá lớn… Càng là người có tiền có thế, càng bị mấy thứ đồ ăn này vây trên đỉnh đầu. Tôi trước giờ đều không nhận thức rõ điều này như vậy, là cô đã dạy tôi học được bài học thực tế. Đặc biệt là lúc cô đem tự tôn của tôi dẫm nát dưới lòng bàn chân, tôi rốt cục hiểu rõ, khả năng chiến đấu chính là một loại năng lực. Không sai, trước kia tôi bị trộn lẫn trong mớ đồ ăn, không, nên nói là ở dưới tận cùng của đồ ăn mới đúng. Kỳ thực tôi là người như thế, so với những kẻ chân chính không có tiền càng rất đáng buồn. Bởi vì kẻ không tiền, không thể lọt vào tầm mắt của cô, xuất hiện cùng những người không cùng giai cấp, nói không chừng cô nhìn thấy, còn có thể có chút thương hại người nghèo túng, tựa như cá lớn thương hại tảo biển nhỏ bé… Mà loại con gái của nhà giàu mới nổi như tôi, có được chút tiền, so ra vẫn kém xa các người gia thế giàu có hàng tỉ lần, cho nên bị cô khinh bỉ thậm tệ. Tôi chính là con cá nhỏ trong biển, cô là cá lớn, vốn dĩ có thể cắn nuốt chúng tôi”.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Tìm hiểu thông tin khoa học, xã hội và đời sống không những giúp bạn nâng cao tri thức mà còn giúp bạn có những lựa chọn đúng trong cuộc sống. 10Hay.com chia sẻ các bài viết top 10 cái nhất ở Việt Nam và trên Thế giới. Chúng tôi thu thập, thống kê và xếp hạng top 10 giúp bạn tham khảo những thông tin hữu ích dễ dàng và nhanh chóng. Tuyển chọn hàng ngàn điều top thú vị trên trang 10 hay chẳng hạn như 10 mon ca bien ngon giam cang thang hieu qua, 10 dich vu chung minh tai chinh o tphcm rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích trong cuộc sống và đa dạng nhất. giúp bạn mở mang trí tuệ và sống vui vẻ.

loading...
DMCA.com Protection Status