Trâu tiểu thư tìm kiếm tình yêu

Chương 5

Hồi còn trung học, có một bạn nữ gọi là Trần Minh Lệ, thành tích ngữ văn hạng ưu, cô ấy thích nhất Trương Ái Linh, cả ngày ôm quyển sổ nhỏ ghi chép đầy những câu danh ngôn của Trương Ái Linh, còn lấy tên của tôi ra mà vui đùa, bởi vì Trương Ái Linh có viết một câu nhắc tới ‘Tào Thất Xảo’, bạn nữ đó mỗi ngày đều đem tôi ra trêu ghẹo, nói nhà Tào Thất Xảo mở tiệm bán dầu vừng, còn nhà tôi thì mở thẩm mỹ viện, quả thật rất giống nhau.

Tôi nghe ra giọng điệu khinh miệt trong lời nói của cô ấy, thẩm mỹ viện còn không bằng cửa hàng dầu vừng nữa. Vốn thời gian học trung học thành tích của tôi cũng không tốt lắm, cả ngày chơi bời lêu lổng với mấy bạn nam, tan học thì chạy đến tiệm game đầu đường chơi. Trường mà tôi theo học, không tốt không xấu, đứng hàng đầu trong các trường hạng ba, miễn cưỡng cũng được coi là trường hạng hai. Chẳng qua cách trường học của chúng tôi không xa là trường kỹ thuật thối tha ((tác giả dùng từ ‘xú’)). Khi đó bọn nam sinh bên trường kỹ thuật suốt ngày đứng ở cổng trường chúng tôi gây chuyện, trấn lột tiền tiêu vặt của nam sinh trong trường, mỗi lần nhìn thấy nữ sinh thì huýt sáo trêu đùa.

Có hôm tan học muộn, trời đã nhá nhem tối, tôi nhìn thấy một đám nam sinh trường kỹ thuật đang vây quanh Trần Minh Lệ ồn ào, Trần Minh Lệ khóc đến không kịp thở. Thì ra có một tên nam sinh đi theo phía sau vén váy cô ấy lên, Trần Minh Lệ mắng đồ lưu manh, bọn chúng ngược lại bao vây chung quanh, còn động tay động chân.

Bọn nam sinh trong trường nhìn thấy một màn này, đều e ngại vòng quanh tránh đi, tôi nhất thời tức giận, nhặt một cục gạch đi tới chỗ bọn chúng.

Chuyện này sau đó được lan truyền đi, cuối cùng bọn học sinh sinh động như thật miêu tả tôi thành nữ đại hiệp, nghe nói tôi cầm cục gạch một đấu bảy, thế nhưng khiến bọn nam sinh chạy trối chết. Làm gì khoa trương đến thế, đầu tiên đối phương chỉ có năm thằng, sau đó ta cầm cục gạch xông lên đánh một đứa máu chảy đầy mặt, dọa cho bốn đứa còn lại sợ đến choáng váng, tôi lại bay lên đá một cước vào bụng đứa thứ hai, nó đau quá phải ôm bụng gào khóc, cuối cùng theo bọn đồng lõa không đánh mà chạy.

Tôi cứ như vậy đánh một trận thành danh, từ đó có biệt hiệu ‘Thập tam muội’, nghe nói bảng hiệu đánh nhau giỏi nhất gồm 12 nam sinh, tôi ở tiếp sau bọn họ, bởi vậy đứng hàng thứ mười ba. Về sau dần dần biến tấu đi, lên đến trung học, nhóm nữ sinh đều kính sợ gọi tôi là ‘Thất tỷ’.

Hồi học trung học tôi được tài trợ học phí, khi đó mẹ tôi quen biết rộng rãi, thẩm mỹ viện lại được kinh doanh thuận lợi, mẹ tôi ngay cả xe cũng đổi thành BMW, còn mua thêm mấy căn nhà lớn, tôi thành đứa con gái nhà giàu mới nổi. Bà hiệu trưởng thường xuyên tời thẩm mỹ viện của mẹ làm đẹp, mẹ tôi nhờ bà ấy nói hộ cho, lại đóng tiền tài trợ trường học, nhờ vậy tôi được đựa vào trường trung học tốt nhất.

Nếu không phải học ở trường trung học đó, có lẽ tôi sẽ không quen biết Trình Tử Lương, anh ta là học sinh giỏi kiệt xuất được trường mời về diễn thuyết, tôi cùng với toàn bộ học sinh ngồi trong lễ đường háo sắc nhìn anh ta.

Khi đó toàn bộ nữ sinh đều tưởng tượng Bạch mã hoàng tử bất quá cũng chỉ như thế này thôi, tuấn tú lịch sự, phong độ, nói tiếng anh lưu loát như tiếng mẹ đẻ, nhân nghĩa lễ trí tín có đủ, gia thế bất phàm.

Lúc này Trần Minh Lệ đã là bạn tốt của tôi, từ khi tôi cứu cô ấy ở cổng trường, cô ấy đã xem tôi như chị em thân thiết. Cả ngày dạy tôi học, giải đề toán, cô ấy dồn hết sức chín trâu hai hổ mới thi đậu vào trường trung học này, cho nên rất khinh thường thái độ học tập ba ngày đánh cá, hai ngày nằm ườn phơi nắng của tôi. Thế là cũng giống hệt mẹ tôi suốt ngày bắt tôi học bài làm bài.

Thời Trung Học Trần Minh Lệ là người độc nhất vô nhị, được phong hoa hậu giảng đường, người theo đuổi cô ấy liệt kê mãi không hết. Mà tôi thì hâm mộ xen lẫn ganh tị, bởi vì không có một nam sinh nào thích tôi cả, bọn họ đều coi tôi như anh em mà thôi. Lúc đó tôi cố gắng trở thành một thiếu nữ văn nhã, mỗi ngày học hỏi Trần Minh Lệ, ngày ngày niệm đọc danh ngôn của Trương Ái Linh, xem Vương Tiểu ba cùng Anny bảo bối, đó cũng là thời điểm tôi bắt đầu để tóc dài, bởi vì muốn giống Anny bảo bối trong truyện có mái tóc thật dài.

Hôm đó Trần Minh Lệ là đại biểu của học sinh, sau khi Trình Tử Lương kết thúc diễn thuyết thì đến lượt cô ấy lên đài, bản thảo diễn thuyết là Trần Minh Lệ tự mình viết, đương nhiên cũng có sự giúp đỡ của thầy giáo gọt giũa lời văn giúp, bất quá Trần Minh Lệ đã tham gia diễn thuyết nhiều lần rồi, nên nói diễn thuyết thì càng là du dương êm tai, vô cùng khí phách. Tóm lại ngày đó Trần Minh Lệ đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng Trình Tử Lương, sau thầy giáo lại mời Trình Tử Lương ăn cơm, Trần Minh Lệ cũng bị an bài đi tiếp khách. Từ đó cô ấy kể cho tôi nghe rất nhiều điều về Trình Tử Lương một cách chi tiết tỉ mỉ, nói anh ta sao mà phong độ, gọi cô ấy là tiểu sư muội, giúp cô ấy kéo ghế, thời điểm nói chuyện ánh mắt luôn nhìn thẳng vào người đối diện, lúc cười rộ lên thì ôn nhu thân thiết.

Tôi nghĩ cả đời này của tôi, có lẽ sẽ không bao giờ gặp được Bạch mã hoàng tử giống như Trình Tử Lương vậy, sẽ gọi tôi tiểu sư muội, giúp tôi kéo ghế ngồi, thời điểm nói chuyện ánh mắt sẽ dịu dàng nhìn tôi.

Tôi thực sự rất hâm mộ Trần Minh Lệ.

Sau này Trần Minh Lệ đậu vào một trường Đại học rất tốt, mà tôi thì miễn cưỡng qua được kỳ thi cấp ba, còn phải nhờ mẹ đóng một khoản học phí đáng kể. Tôi đã cho cả đời này sẽ không có cơ hội gặp lại cái người tên gọi Trình Tử Lương đó nữa, thế nhưng đến mùa hè đột nhiên Trần Minh Lệ gọi điện cho tôi nói: “Ngày mai Trình sư huynh mời khách, cậu đi không?”

“Ai là Trình sư huynh?”

“Trình Tử Lương đó! Anh ấy nói sau khi kỳ thì vào trường Cao Đẳng kết thúc sẽ mời mình ăn cơm”.

Tôi cũng chưa từng nghĩ tới Trần Minh Lệ và Trình Tử Lương có liên lạc với nhau, hơn nữa Trình Tử Lương còn có thể mời cô ấy ăn cơm, tôi vô cùng vô cùng hâm mộ, lại vô cùng vô cùng cảm thấy ganh tị, kiệt lực không để chính mình phát ra âm thanh mang vị chua: “Mình đi làm gì? Anh ta đâu có mời mình!”

“Nhưng một mình mình đi ăn với anh ấy, cảm giác là lạ”. Trong giọng nói Trần Minh Lệ lộ ra vẻ ngượng ngùng, cô gái hơn mười tuổi, đi đâu cũng đều muốn kéo theo một người bạn tốt, tôi thường thường là người bạn tốt mà cô ấy muốn kéo theo, cùng đi học, cùng tan học, cùng chạy bộ tập thể dục, có nam sinh xa lạ đến gần, tôi lạnh lùng liếc mắt một cái, đem đối phương trừng đuổi trở về. Chúng tôi thường xuyên ở cạnh nhau, gần như đã có thói quen lúc nào cũng ở cạnh bên nhau.

“Mình thấy vẫn không nên đi, cậu và Trình sư huynh hẹn hò, mình đi không tốt lắm đâu”.

Dường như vì những lời này của tôi, ngược lại đã khiến Trần Minh Lệ trở nên nóng nảy, sống chết cũng muốn kéo tôi theo để chứng minh cô ấy và Trình tử Lương chỉ là bạn bè bình thường.

Mấy cô gái thời đại có ai không già mồm cãi láo như vậy đâu? Mọi người đều thế cả thôi.

Vậy là tôi cứ thế bị Trần Minh Lệ tha đi theo làm cái bóng đèn to, Trần Minh Lệ trước mặt nam sinh vẫn là bộ dáng văn nhã dịu dàng, ăn cũng không nhiều, ngày đó đồ ăn quả thật rất ngon, cô ấy nói chuyện cùng Trình Tử Lương tôi cũng không thể chen miệng vào, vì thế luôn cúi đầu ăn chăm chỉ.

Thật lâu thật lâu sau đó, Trình Tử Lương mới nói với tôi, anh ta chưa bao giờ thấy nữ sinh nào có thể ăn nhiều đến vậy.

Khi đó tôi còn trẻ tuổi, da mặt mỏng, nghe anh ta nói vậy liền bóp lấy cổ anh ta không buông tay: “Nói lại! Nói lại ngay!”

Anh ta cười to, thuận thế nắm lấy cánh tay tôi, hôn thật sâu nói: “Anh thích người ăn nhiều”.

Có một số việc kỳ thực không thể nghĩ ra được, suy nghĩ một chút liền cảm thấy trong lòng hoang vắng. Tình yêu mới bắt đầu, có lẽ đã sớm nhận định phải kết thúc, tuổi tôi còn trẻ nên không biết đem theo mắt mà đi nhìn người. Lời mẹ nói vẫn là sâu sắc nhất, bà nói: “Con và Trình Tử Lương không có kết quả tốt đâu, một đứa con gái nếu không danh không phận đi theo một người đàn ông, thời gian qua lâu, cái gì cũng sẽ không có”.

Tôi không nghe vào, hơn nữa Trình Tử Lương đã từng hứa hẹn sẽ cưới tôi, anh ta gọi tôi là vợ của anh. Khi đó tôi rất ngốc, anh ta nói gì tôi cũng tin, mãi cho đến cuối cùng, tôi kỳ thực vẫn hy vọng anh ta sẽ dẫn tôi theo.

Có điều trên đời này làm gì có nhiều cô bé lọ lem, truyện cổ tích đều là bịa ra để gạt người thôi, hoàng tử diệt rồng ác, cứu cũng là công chúa. Huống chi trên đời chắc gì đã có rồng ác, nói không chừng tự bản thân vị hoàng tử đó cố ý bịa ra.

Lúc tôi xuất viện Hướng Tình còn chưa được ra, Tô Duyệt Sinh đến bệnh viện thăm tình nhân, vừa hay gặp tôi xuất viện, anh ta liền thuận thuận tiện tiện đón tôi luôn. Vốn tôi muốn từ chối ý tốt của anh ta, vì thế mới nói: “Không sao đâu, tài xế đang trên đường đến đây rồi, anh ở trong này bồi Tình Tình đi.”

“Anh có chuyện muốn nói với em”

Tô Duyệt Sinh rất ít khi nói chuyện nghiêm túc với tôi, kỳ thật là tôi ít khi gặp được Tô Duyệt Sinh, anh ta ở địa bàn khác, còn tôi tuy ngủ trong gian phòng của anh ta, nhưng anh ta lại ít khi đến đây.

Ở trên xe Tô Duyệt Sinh cũng chưa nói chuyện, chỉ đến khi về nhà, tôi rửa hoa quả cắt cho anh ta ăn, anh ta mới mở miệng nói chuyện, “Trình Tử Lương gặp em rồi phải không?”

Tôi tập trung cắt táo, cũng chưa ngẩng đầu: “Không có, chỉ là mấy người Tề Toàn mời khách ở Trạc Hữu Liên, mới rồi em phát bệnh được đi bệnh viện, sau đó anh ta cũng không có tới”.

Cuộc sống cũng không phải như phim truyền hình, chia tay là chia tay, nào có nhiều chuyện phức tạp không rõ như vậy. Trên thực tế tôi cũng không hiểu vì sao Tô Duyệt Sinh lại hỏi đến Trình Tử Lương, anh ta chưa bao giờ lo lắng chuyện vô ích không liên quan mình.

“Anh có chút chuyện phiền phức với Trình Tử Tuệ*, còn tưởng Trình Tử Lương sẽ đến tìm em báo thù thay chị anh ta chứ”.

((Nhắc lại một chút, Trình Tử Tuệ là mẹ kế của Tô thiếu gia chúng ta đấy))

Tô Duyệt Sinh cười rộ lên, khóe miệng hơi nhếch, trong lòng tôi lại nói xấu anh ta cười trông như bị trúng gió, thở dài: “Ở bên ngoài có lửa, đừng đốt đến em đang yên phận trong chậu này là tốt rồi”.

“Dù sao em cũng xem như người của anh, nếu bên ngoài thực sự có lửa, em cũng sẽ xui xẻo”.

Tôi bấm tay đếm đếm, lại lắc đầu. Tô Duyệt Sinh hỏi: “Em đang tính gì vậy? Bói toán tử vi hả? Học được môn này hồi nào thế?”

“Không phải, em đang đếm, năm nay tổng cộng chúng ta có ngủ chung giường một lần, cũng là do ngày lễ tình nhân hôm đó anh uống say. Em thật sự oan uổng đi gánh cái hư danh này. Ngoài cửa bị cháy đến, rất oan”.

Mỗi lúc Tô thiếu gia giận tím mặt, ước chừng người bên ngoài rất ít thấy, kỳ thực tôi cũng hiếm khi thấy. Anh ta tức giận hai mắt đều đỏ lên, tôi vẫn không hiểu anh ta tức giận cái gì, táo cũng không thèm ăn, dằn mạnh chén trà xuống bàn, thiếu chút nữa ném ngã luôn chén trà.

Tôi vội vã thành tâm thành ý nói xin lỗi: “Anh biết em nói chuyện không phân nặng nhẹ mà, anh cứ cho là em nhìn thấy Trình Tử lương nên bị động kinh đi”.

Tô Duyệt Sinh nói móc tôi: “Xem ra cô đối với anh ta quả thực chưa dứt tình nhỉ?”

“Cũng không phải tình chưa dứt”. Tôi có hơi ũ rũ, vực dậy không nổi tinh thần: “Em chẳng qua là nhân vật nhỏ bé, các người đi tới đi lui, đứng núi này đánh trâu bên kia, tùy tiện ném xuống một đao cũng đủ khiến em xong đời. Cả ngày lo lắng đề phòng, rất khó chịu. Sao Trình Tử Lương không tiếp tục ở nước ngoài nữa? Anh ta trở về làm gì?”

Tô Duyệt Sinh ngược lại không tức giận nữa, gương mặt giống như bình thường nhìn không ra hỉ nộ ái ố, âm giọng cũng rất bình tình: “Anh ta trở về để kết hôn”.

Tôi ‘A’ một tiếng, làm rơi cả quả táo. Tô Duyệt Sinh nhắc nhở tôi: “Rơi quả táo kìa”.

“Quả kia mới dành cho anh”. Tôi nhanh chóng đem mâm đặt ở trước mặt Tô Duyệt Sinh: “Quả này do em chọn, lớn nhất, màu hồng đậm, nhất định là quả ngọt”.

“Không ăn táo nữa, hôm nay anh đền cho em”.

Tôi hơi sững sờ kinh ngạc: “Cái gì?”

Tô thiếu gia không kiên nhẫn: “Không phải nói năm nay chỉ ngủ chung giường với em có một lần sao? Hôm nay anh đền, đỡ cho em phải oan uổng gánh lấy hư danh”.

Tôi không biết nên khóc nên cười nên kinh ngạc vì được cưng chiều hay khiếp sợ xấu hổ mới tốt, qua một lúc sau đành phải cười ngây ngô với Tô thiếu gia một chút.

Ngủ chung giường với một người như Tô Duyệt Sinh, kỳ thực cũng không quá khó chịu, dù sao kỹ thuật cũng là ngàn đánh trăm luyện, tốt hết lời để nói. Lần đầu tiên anh ta ngủ chung giường với tôi biểu hiện không được tốt lắm, có lẽ do tôi khiến khẩu vị Tô thiếu gia không ngon nên từ đó về sau cũng rất ít chạm vào tôi. Thời gian lâu lại thành người tình trong trắng thuần khiết rồi.

Hôm nay Tô thiếu gia tâm tình không tốt, phát huy rất kém cỏi, tôi tuy có ý định cố gắng lấy lòng anh ta, nhưng cũng không thể khiến anh ta cao hứng bao nhiêu. Hai người cuối cùng hao hơi tốn sức đi ngủ, hơn nữa còn là đưa lưng về phía nhau mà ngủ.

Trong lúc tôi nửa tỉnh nửa mê, bỗng nghe tiếng Tô Duyệt Sinh hỏi: “Cô cố ý?”

Tôi giả bộ ngủ, Tô thiếu gia lại đá tôi một cái, vừa vặn đá vào ngay mắt cá chân đang bị thương của tôi, tôi đau đến nhe răng nhếch miệng ngồi dậy, ôm chân xuýt xoa một hơi: “Em cố ý cái gì chứ?”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Công nghệ máy tính, điện thoại, internet và game đã trở thành một phần không thể thiếu trong công việc & đời sống, đặc biệt là giới trẻ. Những thủ thuật máy tính, tin học, mẹo vặt đời sống, thiết kế web cơ bản và nâng cao từ trang thiên long truyền kỳ chẳng hạn như ten tieng anh hay cho game, share acc fb chắc chắn những kỹ thuật này sẽ hỗ trợ rất nhiều trong cuộc sống, học tập và công việc của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.

loading...
DMCA.com Protection Status