Thí thiên đao

Chương 241: Đêm không yên tĩnh

Vương Đại Phát không kìm nổi hít vào một hơi lạnh.

Trái tim bao năm nay đã kết thành sắt thép, không rõ nguyên nhân vì sao, đột nhiên có sự kích động cứ đập thình thịch không ngừng, dòng máu vốn bình ổn bỗng có cảm giác sôi trào!

- Nếu, thực sự đệ có thể làm được... thật sự có thể chọc thủng cái lưới trời lồng lộng của ngày hôm nay, vậy lão ca sẽ cùng tung hoành với đệ một cách oanh liệt, cũng có làm sao?

Vương Đại Phát híp mắt, đứng dậy, đi về hướng phòng tối. Tới lúc y phải làm một số việc rồi.Nếu đã muốn cùng chọc thủng lưới trời này với Sở Mặc, thì đâu có đạo lý để một mình Sở Mặc gánh vác hết toàn bộ chứ?

- Ta cũng phải làm một chút gì đó mới được!

Vương Đại Phát lẩm bẩm nói, khi vẫn chưa vào hẳn địa đạo.

Một thương nhân lợi hại thực sự, thời khắc mấu chốt, phải có dũng khí đoạt lấy.

......

Nhìn Sở Mặc đi đường có cảm giác không nhanh nhưng thật rakhông hề chậm, đi một hồi cũng tới cửa thành.

Cửa thành đã đóng cửa từ sớm, binh sỹ canh thành thấy Sở Mặc, nhanh chóng hét to với Sở Mặc từ đằng xa:

- Cửa thành đã đóng, mau trở về đi. Nếu muốn rời thành, sáng mai hãy tới!

Binh sỹ canh thành không hề quen biết Sở Mặc, nhưng có không ít người muốn ra khỏi thành ban đêm. Vì vậy, binh sỹ canh thành cũng không quá để ý Sở Mặc.

Sở Mặc cười cười, tay giơ một miếng lệnh bài:

- Ta là Sở Mặc, tôn tử tướng quân Phàn Vô Địch, có chuyện ra khỏi thành, mong chư vị tạo điều kiện cho.

- Sở Mặc? Là Sở Mặc công tử sao?

Trong đám binh sỹ giữ thành, có một người chạy tới bên cạnh Sở Mặc, tỉ mỉ đánh giá Sở Mặc. Sau đó mới nhận tấm lệnh bài xem cẩn thận.

Mặc dù hiện giờ rất thái bình, nhưng mở cửa thành cũng không phải là chuyện nhỏ. Nếu có chuyện, đừng nói là mấy binh sỹ thông thường như bọn họ, ngay cả tướng quân trấn thủ thành Viêm Hoàng cũng phải gánh trách nhiệm.Binh sỹ này nhìn tấm lệnh bài mấy lần, nao nao trong lòng rồi cung kính trả tấm lệnh bài cho Sở Mặc, rồi nói:

- Đây là chức trách của ta, mong Sở công tử lượng thứ!

Nói rồi, liền hướng về phía mấy binh sỹ đằng sau:

- Mở cửa nhỏ, để Sở công tử ra ngoài.

Đây chắc hẳn là một tiểu đội trưởng, sau khi nhận lệnh, mấy binh sỹ liền mở cửa nhỏ ngay lập tức, để Sở Mặc ra khỏi thành.

Nói là cửa nhỏ, nhưng trên thực tế cao hơn một trượng, lúc mở ra phát ra những tiếng động rất lớn. Đại môn của thành đô còn nặng hơn rấtnhiều, kể cả có dùng chùy công thành, chưa chắc đã công phá được.

Sở Mặc tạ ơn mấy tên lính rồi rời thành.

Cửa nhỏ cũng ngay lập tức được đóng lại. Có mấy binh lính tò mò hỏi:

- Đội trưởng, cứ cho là tôn tử của Phàn lão tướng quân, nhưng chúng ta để hắn đi như thế này... cũng không đúng lắm thì phải?

Tên binh lính vừa mới nói chuyện với Sở Mặc, trầm giọng nói:

- Các ngươi thì biết cái gì? Tấm lệnh bài trong tay hắn là của Phương Nguyên soái đấy!- Trời ạ... hắn có cả lệnh bài của Phương Nguyên soái!

- Xuất thân cao quý đương nhiên không tầm thường rồi...

- Bao giờ chúng ta được làm phó tướng, thì đời này còn gì sướng bằng...

Đám binh lính canh thành đứng đó bàn tán. Phải trực ban đêm đầu xuân giá lạnh này cũng rất vất vả. Khó khăn lắm mới có một chủ đề đủ để cho bọn họ bàn luận cả đêm.

Những lời bàn luận ấy rơi vào tai đám người theo dõi Sở Mặc rõràng mồn một.

Có người cười lạnh:

- Rời thành còn phải nhờ vào quan hệ, đến tường thành mà cũng không qua nổi, người như vậy, ta không tin có gì ghê gớm. Đuổi theo!

- Tuy tường thành cao, nhưng với chúng ta mà nói cũng chẳng là gì, đến đi tùy ý. Chắc cũng chỉ có loại người phàm tục như hắn mới phải dựa vào quan hệ để rời thành. Dù không biết hắn rời thành làm gì, nhưng nói không chừng, hắn muốn chạy trốn.

- Muốn chạy trốn mà lững thững như vậy sao?- Ngu lắm, đấy là hắn muốn đánh lạc hướng chúng ta, sau khi ra khỏi thành sẽ chạy thục mạng cho mà xem!

- Hả, lại còn vậy nữa sao?

- Ra xem là biết.

- Đám người đại môn phái, động tác nhanh chóng, bay qua tường thành cao vút của thành Viêm Hoàng.

Sau đấy, phát hiện không hề thấy bóng dáng của Sở Mặc đâu.Có người không kìm nổi mắng:

- Tên tiểu tử giảo hoạt giỏi lắm! Mai phục, thủ đoạn, cái chó gì cũng không có. Rõ ràng là hắn muốn chạy trốn.

- Đuổi theo!

- Đến tên tiểu tử nhãi nhép mà chúng ta cũng không đuổi kịp thì đừng sống nữa!

Nói rồi, cả đám người hướng về phía ngoại thành, phi điên cuồng.

Đám người theo sát Sở Mặc nhất hầu hết đến từ Thanh Long đường.Cả Đại lục Thanh Long đều là địa bàn của bọn họ. Ở đây, những người thường căn bản không có tư cách tranh đoạt với họ.

Nhưng thực tế đúng là như vậy sao?

Cũng không chắc.

Đám người Thanh Long đường vừa đuổi theo không lâu, có hơn trăm bóng người, nhảy qua tường thành cổ thành Viêm Hoàng, biến mất trong màn đêm mờ mịt.

Đám người này, đến từ vùng đất Chu Tước đại lục xa xôi!Động tác của họ còn nhanh hơn động tác của Chu Tước hội.

Đây chắc là vì tư lợi rồi.

Vì mỗi thành viên của Chu Tước hội, đều hy vọng môn phái đứng phía sau mình, có thể bắt được Sở Mặc, đoạt được phần truyền thừa kia. Bởi vậy, liền cho đệ tử truyền tin báo cáo tình hình khiến cho hành động của đám người này còn nhanh hơn cả Chu Tước hội.

Tiếp đó là mấy chục bóng người của Chu Tước hội, bay qua tường thành, phóng về phía ngoại thành.Sau cùng, lại có mấy trăm bóng người từ môn phái trên Đại lục Thanh Long.

Đây chính là điểm khác biệt giữa Chu Tước hội và Thanh Long đường.

Những người Thanh Long đường, dù cũng có quan hệ mật thiết với môn phái đứng đằng sau, nhưng điều bọn họ suy nghĩ trước tiên là lợi ích của Thanh Long đường sau đó mới đến lợi ích của môn phái. Đây cũng chính là quy củ được đề ra ngay từ khi thành lập Thanh Long đường.Nguyên nhân căn bản, chính là bởi vì Đường chủ Thanh Long đường, là ẩn giả!

Mà hội trưởng của Chu Tước hội lại xuất thân từ môn phái.

Từ tối đêm cho tới khi những tia sáng từ chân trời phía đông dần dần bao phủ màn đêm đen tối của thành Viêm Hoàng, có đến hơn một nghìn người từ cửa đông thành bước ra ngoài.

Đến cả Hoàng thượng nhận được tin tức này cũng thấy chấn động.

Thân là người thống trị cao nhất trong thế tục, Hoàng thượng khôngthể không hề hay biết gì về động tĩnh của

Nhưng hai bên đều duy trì ăn ý nước giếng không phạm nước sông. Vì lẽ đó, Hoàng thượng cũng chỉ lặng lẽ quan sát mà thôi.

Nhưng khi Hoàng thượng biết được, tối hôm qua Sở Mặc dùng lệnh bài Phương Minh Thông mà y đưa cho hắn để ra khỏi thành, liền đứng ngồi không yên. Sai sử hạ nhân cho gọi Phương Minh Thông và Hứa Trung Lương vào tiếp kiến.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.8 /10 từ 5 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nếu bạn là dân văn phòng, kế toán hay tài chính thì không thể bỏ qua những kiến thức và kinh nghiệm làm việc được mình tích luỹ trong suốt gần 20 năm làm việc và chia sẻ trên trang dân tài chính chẳng hạn như xử lý lỗi excel bị treo, quy dinh thue những kiến thức trong các bài viết đó hoàn toàn không mang tính lý thuyết suông và là những trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.