Triền miên sau ly hôn

CHƯƠNG 5: PHIÊN DỊCH TIẾNG PHÁP



CHƯƠNG 5: PHIÊN DỊCH TIẾNG PHÁP

Lương Hạnh cũng không biết mình đã ngủ thiếp đi từ lúc nào, khi hơi tỉnh tỉnh thì bụng dưới đau quằn quại từng cơn.

Cô biết đây là dấu hiệu sắp đến kỳ kinh nguyệt của mình, vào những thời điểm này mấy lần trước, Triệu Mịch Thanh đều ở nhà nên lần này, theo bản năng, cô gọi anh: "Ông xã, bụng em đau quá..."

Cô vươn tay ra nhưng lại huơ phải khoảng không. Lương Hạnh mơ màng mở mắt ra, lúc này mới phát hiện bên cạnh trống không, lạnh lẽo, rõ ràng anh đã đi từ sớm rồi, tủ đầu giường lưu lại một tờ giấy.

Chữ của Triệu Mịch Thanh giống hệt con người anh, ngay ngắn chỉnh tề, khoảng cách giữa các chữ rất đều đặn. Lương Hạnh siết chặt tờ giấy vào trong ngực, sợi dây đè nén trong lòng cuối cùng đã đứt, cô vùi đầu khóc nức nở. Ba năm qua, khi anh không về, cô một mình trải qua vô số ngày đêm nhưng cô chưa từng cảm thấy khó chịu như bây giờ, đau đến rách tim gan.

Đau bụng do kinh nguyệt cộng thêm không cẩn thận bị cảm lạnh khiến cả người Lương Hạnh hết sức khó chịu, cô gọi điện đến công ty xin nghỉ, sau khi tắt điện thoại, cô trùm kín chăn ngủ thiếp đi, khi đói thì ra ngoài mua ít cháo.





Hai ngày sau, cô khỏi cảm, cuối cùng người cũng đã thoải mái hơn. Lương Hạnh đứng lên đi tắm một chút, thấy thoải mái hơn, bèn gọi điện cho Châu La La: "Lâm, tớ có chút việc muốn cậu giúp."

Châu La La hỏi: "Có chuyện gì thế?"

"Cậu có tiền không, có thể cho tớ vay một ít hay không?" Lương Hạnh biết nhà Châu La La là gia đình trung lưu, ba mẹ đều làm thuê, lương tháng cũng không cao, nhưng cô thực không còn cách nào khác.

"Là vì chuyện ba cậu à?"

Lương Hạnh ừ một tiếng. Tin tức về thẩm phán số một ở Nam Thành gặp chuyện bị điều tra đã lan khắp nơi, e là đến cả tên ăn mày cũng biết rồi.

"Tớ phải trực ca đêm, không xin đi được." Châu La La nói: "Tớ chuyển vào tài khoản cậu 240 triệu nhé, mặc dù hơi ít, nhưng trước mắt tớ chỉ có từng đó thôi, để tớ nghĩ xem có cách nào khác không."

"Vậy là đủ rồi, còn lại để tớ nghĩ cách." Lương Hạnh không biết nói gì cho phải, trong lòng như nghẹn lại: "Lâm, cảm ơn cậu nhiều lắm, cậu đã giúp tớ một việc lớn rồi."

Châu La La giận dỗi: "Cũng đâu phải ngày đầu tiên quen nhau. À đúng rồi, cậu từng học tiếng Pháp phải không nhỉ, tớ có vị khách cần một phiên dịch tiếng Pháp, một tối 300 triệu, cậu có muốn thử hay không?"

"Ba trăm triệu?" Phiên dịch một buổi mà được tận ba trăm triệu? Đây đúng là cọng cỏ cứu mạng với Lương Hạnh lúc này, hiện giờ cô cần nhất chính là tiền: "Có! Cậu gửi phương thức liên lạc của bên đó cho tớ nhé."





"Nhưng họ uống rượu kinh lắm, cậu có chịu được không?"

"Không sao, không sao, lúc trước đi học chúng ta cũng uống rất ác còn gì, cậu còn không biết tửu lượng của tớ sao?"

"Vậy được."

Hai người tán gẫu mấy câu, Châu La La nhanh chóng gửi tới một số điện thoại. Lương Hạnh gọi cho đối phương, vừa nói tên Châu La La, đối phương đã biết, bảo cô tự chuẩn bị quần áo, sáu giờ tối gặp ở khách sạn Hòa Duyệt, Lương Hạnh cầm giấy bút ghi lại.

Chỉ mất ba phút thỏa thuận đã có thể nhận được công việc phiên dịch tạm thời với khoản tiền kếch xù, tâm trạng Lương Hạnh vô cùng phấn chấn chỉ muốn thét lên. Tính cả tiền vay, tất cả cô đã có 540 triệu rồi.

Đối với công việc tạm thời này, Lương Hạnh rất thận trọng. Cô mất mấy giờ chọn tới chọn lui trong tủ quần áo, sau khi liếc nhìn thời gian không còn sớm nữa, cô nhanh chóng thay đồ, xách túi và chìa khóa xe đi ra ngoài.

Ước chừng mười phút, taxi đến khách sạn Hòa Duyệt. Lương Hạnh chỉ nói số điện thoại di động với tiếp tân, lễ tân đã biết là khách phòng nào, dẫn cô lên tầng ba, hành lang được trải thảm đỏ êm dài dằng dặc, bước lên không tạo ra bất cứ tiếng động nào.

Trong phòng có bốn người, Lương Hạnh liếc mắt đã nhận ra ai là lãnh đạo, cô vươn tay ra: "Tổng giám đốc Trần, tôi là Lương Hạnh phụ trách phiên dịch tiếng Pháp lần này."

"Ồ, tới rồi à?" Thấy Lương Hạnh vừa vào cửa đã chào hỏi mình, cộng thêm cô mặc trang phục phù hợp, tạo cảm giác thanh tao tự nhiên, tổng giám đốc Trần có chút tán thưởng, bắt lại tay cô.

Tổng giám đốc Trần giới thiệu ngắn gọn vài ba câu về người bên cạnh cho Lương Hạnh và nội dung cơ bản của cuộc đàm phán hôm nay là liên quan đến xuất khẩu hàng hóa, vì đại diện của bên đối tác là người Pháp nên bọn họ phải mời phiên dịch tới.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.9 /10 từ 292 lượt.

Nguồn học là vô tận và con người đứng trước kiến thức rộng lớn của nhân loại lại trở thành một loài sinh vật bé nhỏ, nó giống như hạt cát giữa sa mạc rộng lớn. Kiến thức là vô tận, nếu con người chúng ta cứ sống mãi trong khuôn phép, cứ tự cho mình là tài giỏi thì quả thật là thiệt thòi. Chính vì chúng ta không tiếp thu là tạo cơ hội cho người khác giỏi hơn mình. Mỗi ngày bạn cần làm mới mình và cập nhật tin tức từ trang sự khác nhau chẳng hạn như su khac nhau cpu, tinh yeu chan that rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích trong cuộc sống và đa dạng nhất. giúp bạn mở mang trí tuệ và sống vui vẻ.

loading...
DMCA.com Protection Status