Triệu hoán thần binh

Chương 206: Tin dữ


Trong lòng Vu Nhai chấn động. Hắn cảm giác được tướng khí của Vũ Qua, tuyệt đối không kém hơn so với mình. Đây là một đối thủ đáng sợ. Đương nhiên, hiện tại xem như là đứng ở cùng một trận doanh.

- Ngươi... Vậy ngay cả ngươi cũng bắt!

- Hừ, không nói các ngươi có thể bắt được ta hay không, chỉ riêng Phá Quân Doanh của ta cũng không phải chỉ để trang trí!

Vũ Qua nói xong, ánh mắt nhìn về phía rừng rậm bên ngoài.

Một đội nhân mã vọt vào. Các tinh binh khác xung quanh đều nhường đường. Mỗi người đều lộ ra vẻ sợ hãi. Sắc mặt các giáo quan cũng điên cuồng biến đổi.

Tinh binh Phá Quân Doanh cũng đã tới, hơn nữa còn đồng lòng như thế?

Vũ Qua chỉ nhìn lướt qua tinh binh Phá Quân Doanh, sau đó nhìn sang trên người giáo quan nói:

- Nếu như không đủ, Phá Quân Doanh ta cũng có giáo quan!

Uy hiếp trắng trợn. Vũ Qua có sức lực này, có khí phách này!

Trên mặt từng giáo quan biến thành màu gan heo. Bọn họ không ngờ lại bị một tinh binh như vậy làm cho không có đường nào có thể lui. Không, phải nói là bị một mỹ nữ làm cho không có đường lui. Vũ Qua bởi vì Dạ Tình mới nhúng tay. Lần này Phá Quân Doanh thật sự quá cường đại.

- Được, tốt lắm. Vũ Qua, như vậy thì do ngươi đưa họ Vu kia tới chờ thành chủ thẩm lí và phán quyết!

Giáo quan đầu lĩnh nói xong, xoay người rời đi. Phá Quân Doanh nghe nói là thế lực của thành chủ. Bọn họ không dám dùng sức mạnh, trong lòng uất nghẹn. Lúc trước mới sử dụng lực lượng đè người, hiện tại bọn họ bị lực lượng ép ngược lại, ép tới mức không thở nổi.

- Xôn xao...

Các tinh binh xung quanh lại loạn lên. Chẳng ai tưởng tượng nổi mọi chuyện lại phát triển theo chiều hướng này. Bốn doanh liên thủ, giáo quan ra tay, vẫn chịu thua thiệt như vậy, vẫn không thể nắm quyền chủ đạo đối với Vu Nhai. Điều này thật sự khó có thể tiếp nhận nổi.

- Vu Nhai đúng không? Ngươi rất mạnh, có tư cách làm đối thủ của ta!

Vũ Qua nhìn cũng không liếc mắt nhìn giáo quan, xoay người lại, nhìn thẳng vào Vu Nhai nói.

- Đa tạ. Cảnh giới ngươi cao hơn ta!

Vu Nhai gật đầu. Lúc trước hắn cũng không lo lắng. Có Dạ Tình ở đây, tổ Kỳ Binh tạm thời không có việc gì. Hắn muốn chạy trốn cũng không phải quá khó. Đừng nói Tiểu Thúy tồn tại, cho dù chỉ lấy vòng hắc ám thêm thuật ám ảnh chặn giết, hắn cũng không sợ chạy không về được Bắc Đấu Thành.

Kế hoạch của hắn chính là trốn, sau đó trực tiếp tìm thành chủ, nói ra mọi chuyện. Không được sao, vậy lấy Thất Tinh Thần Kích bảo vệ chính mình. Một người thanh niên nắm giữ hai Huyền Binh bản mạng, tuyệt đối có tư cách để nhân vật lớn coi trọng.

- Đúng vậy, cảnh giới của ta cao hơn ngươi, nhưng ta không nhất định mạnh hơn ngươi đúng không?

Vũ Qua đột nhiên phát ra tiếng cười gượng, chợt nghiêm mặt nói:

- Không cần cảm ơn ta. Bởi vì Dạ Tình, ta mới ra tay. Ngươi... Hừ, dưỡng thương cho tốt. Xử lý xong mọi chuyện tệ hại, chúng ta lại đánh một hồi. Người nào thua, người đó rời khỏi!

- Rời khỏi, có ý gì?

Vu Nhai ngây người nói.

- Vu Nhai, ngươi không sao chứ?

Thủy Tinh không biết vì sao, lập tức phản ứng lại, giống như món đồ chơi yêu thích bị cướp đi, chạy thật nhanh đến bên người Vu Nhai, lấy khăn tay ra lau cho Vu Nhai.

Vũ Qua có phần sững sờ. Hắn đột nhiên cảm thấy có chút không thú vị, cảm giác hình như mình đã tự mình đa tình.

Không biết vì sao trong lòng Dạ Tình cảm thấy rất phiền muộn. Đặc biệt là khi nhìn thấy Vu Nhai và Thủy Tinh thân mật, trong lòng nàng lại có chút tức giận. Chỉ có điều rất nhanh đã bị nàng ép xuống. Nàng chạm vào chiếc mặt nạ trong người, trong lòng cảm thấy an ổn hơn rất nhiều.

Vu Nhai rốt cuộc đã biết ý của từ rời khỏi có nghĩa là gì. Trên mặt không chỉ có ý cười, còn nhìn Thủy Tinh cười không ngừng. Thủy Tinh bị hắn cười, quả thực muốn đánh hắn. Nhưng bây giờ không phải là lúc. Vu Nhai còn muốn đối mặt với thành chủ.

- Chờ giải quyết xong mọi chuyện, chúng ta đánh một trận.

Vũ Qua khoát tay áo, lại quay sang Dạ Tình nói:

- Dạ...

- Dạ Tình tỷ đã có người thương!

Tiểu Mỹ chớp chớp đôi mắt to tròn, ngắt lời nói.

- Ách, ai?

- Một người cảnh giới và thực lực đều lợi hại hơn so với ngươi!

Tiểu Mỹ hình như có chút đắc ý nói:

- Qua đầu gỗ, ngươi cũng không cần tiếp tục si tâm vọng tưởng nữa. Lại nói, ta cảm thấy tên lường gạt kia cũng mạnh hơn ngươi!

Không nhìn tên lường gạt nào đó, Vũ Qua nhìn thẳng vào Dạ Tình nói:

- Đây là sự thật sao?

- Đương nhiên là sự thật. Tiểu Mỹ chắc chắn sẽ không gạt người.

Dạ Tình ngạo nghễ nói. Đối với Qua đầu gỗ này, từ trước đến nay nàng không có hứng thú gì.

- Ta muốn chiến đấu với hắn. Hắn ở đâu?

Vũ Qua đối mặt với vô số giáo quan không hề dao động, thoáng cái tâm tình kích động. Hắn thấy, cảnh giới cao không nhất định sẽ mạnh hơn hắn. Về điểm này cũng giống như Vu Nhai.

- Hắn ở...

- Ngao!

Dạ Tình còn chưa nói hết câu, trên bầu trời truyền đến tiếng kêu của Tiểu Thúy. Vu Nhai ngẩng đầu nhìn. Tốc độ của Tiểu Thúy thật sự rất nhanh. Chỉ có điều khi ánh mắt của hắn rơi vào trên lưng Tiểu Thúy, thoáng cái sắc mặt đã biến đổi.

- Thiếu gia, Vu thiếu gia!

Có một nữ hài ngồi ở trên lưng Tiểu Thúy. Vu Nhai đương nhiên sẽ không thể không nhận ra. Đó chính là thị nữ trong nhà hắn. Lúc này y phục của thị nữ bị gió thổi mạnh. Gió lớn khiến cho nàng nhắm chặt mắt, ôm thật chặt Tiểu Thúy, trong miệng kêu lên.

- Đã xảy ra chuyện gì? Sao nàng lại ở chỗ này?

- Ta, ta... Cả nhà đã xảy ra chuyện. Phu nhân nàng, phu nhân nàng!

- Mẫu thân ta thế nào?

Trong lòng Vu Nhai khẩn trương nói.

- Phu nhân, phu nhân...

Tiểu thị nữ thực sự đang khẩn trương nói không ra lời. Đúng lúc này, một đạo bạch quang phóng xuống. Là thuật chữa trị của Thủy Tinh. Cuối cùng tiểu thị nữ đã bình tĩnh trở lại, nói:

- Ta cũng không biết chuyện gì xảy ra. Nhị lão gia của Vu gia tới nhà chơi, đột nhiên khống chế phu nhân, nói muốn bắt nàng đưa cho, đưa tới Lạc gia!

- Cái gì?

Mắt Vu Nhai trợn trừng lên:

- Sau đó thì thế nào?

- Phu nhân tất nhiên không chịu!

Tiểu thị nữ nói:

- Sau đó Nhị lão gia lại lấy thiếu gia ra uy hiếp, nói nếu như phu nhân không phối hợp, vĩnh viễn đừng mong gặp lại thiếu gia. Nhị lão gia nói thiếu gia mất tích là do bọn họ phái người bắt lại, nói thiếu gia đang ở trong Lạc gia.

- Sau đó đã bị bắt đi sao?

Trong lòng Vu Nhai tức giận không kìm chế được.

- Đúng vậy. Tuy rằng phu nhân không tin thiếu gia bị Lạc gia bắt đi. Nhưng nàng đã bị khống chế, không tin cũng không có cách nào, chỉ có thể mặc cho Nhị lão gia bắt đi. Thậm chí không kinh động bất kỳ kẻ nào trong phố Anh Hùng. Ta cũng bị trói lại, nhưng ở nhà. Mãi đến khi Tiểu Thúy trở về mới… mới...

Tiểu thị nữ vừa nói vừa khóc, hiển nhiên bị sợ không nhẹ.

Lúc ở nhà Tiểu Thúy đều do thị nữ nuôi nấng, tất nhiên tương đối thân thiết với nàng.

- Phụt...

Vu Nhai phun ra một búng máu!

- Vu Nhai!

Tất cả mọi người kêu lên.

- Không có việc gì!

Vu Nhai lắc đầu, không chút do dự nói:

- Tiểu Thúy, chúng ta đi!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 4.5 /10 từ 3 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Những mẹo giúp cho phụ nữ tự tin hơn trong công việc, làm đẹp và chăm sóc sức khỏe gia đình. Các bí quyết giữ gìn hạnh phúc gia đình thời nay được chia sẻ từ trang web phụ nữ chẳng hạn như cach lam kem chuoi, rau diep ca tri benh tri Thế giới kiến thức là rất rộng lớn, để tiếp thu, tìm hiểu được hết mọi kiến thức thì chắc hẳn là không thể, thậm chí cả đời người cũng không xong, bởi vậy ngoài việc học nữa, thì còn phải học mãi.