Trò chơi chinh phục: Ông xã kiêu ngạo quá nguy hiểm

Chương 173: Anh là người đáng ghét như thế sao?


Trong lòng Hoắc Kỷ Thành cảm thấy bi thương, trong khoảng thời gian này số lần anh bị ghét bỏ hơi nhiều, thật phá kỷ lục của anh.

Trong lòng nghẹn ngào giống như một cây kim đâm dày vò!

Bỗng nhiên, bên ngoài vang lên một tiếng động, mờ hồ phóng viên phát hiện Tần Lạc ở phòng bệnh này, bị bảo vệ bệnh viện ngăn lại.

Bùi Tử Ninh thầm nghĩ không xong! Bệnh viện có nhiều người nhiều miệng, mới không đưọc bao lâu đã bị người ta phát hiện rồi sao?

Hoắc Kỷ Thành vội vàng nói: “Nơi này không an toàn, phóng viên bất cứ lúc nàocũng có thể tìm đến, nên đến bệnh viện Kiêu Dương có vẻ ổn hơn, nơi đó có một tầng riêng biệt dành cho VIP, y tá cùng bác sỹ cũng chỉ phục vụ một tầng kia, yêu cầu cao hơn chỗ khác.”

Tần Lạc không suy nghĩ cự tuyệt nói: “Không cần! Tôi ở đây.”

Hoắc Kỷ Thành cố gắng hết sức ôn tồn nói: “Lạc Lạc, em cần gì phảigây khó khắn cho thân thể mình? Chẳng lẽ em hi vọng chính mình mỗi ngày đều bị phóng viên quấy nhiễu sao? Cũng không có lợi cho đợt điều trị bình phụctiếptheocủa em.”

Tần Lạc cắn môi không có lên tiếng, cô đương nhiên chán ghét mỗi ngày bị phóng viên chạy đuổi theo, nhơng cô cũng không muốn nhậnân huệcủa Hoắc Kỷ Thành.

Bùi Tử Ninh cũng nghe thấy động tĩnh bên ngoài, suy nghĩ rồi nghiêm mặt nói: “Lạc Lạc, theo tình hình, bây giờ cậu quả thật cần nghỉ ngơi tĩnh dưỡng, tin tức cậu nằm viện nhất định là bị y tálắm mồm nào đấy truyền ra.”

Lời ngầm đó là: Từ giờ trở đi, đoán chừng đừng nghĩ đến có ngày yên bình.

Tần Lạc vặn ngón tay không lên tiếng, cô biết bạn tốt không phải giúp Hoắc Kỷ Thành nói chuyện, mà là phân tích khách quan chuyện này.

Chẳng lẽ mình thật sự phải nghe lời tên khốn Hoắc Kỷ Thành kia sao?

Hoắc Kỷ Thành thấy cô có chút do dự, vội vàng nói tiếp tái lệ, “Lạc Lạc, anh biết em đang lo lắng cái gì, anh đảm bảo sẽ cho em một hoàn cảnhyên tĩnh, sẽ không để cho bất kỳ người không liên quan nào quấy rầy em, bạn em còn có thể đến thăm embất cứ lúc nào.”

Tần Lạc liếc anh một cái: “Người không liên quan tôi cần tránh đi nhất bây giờ ;à anh đó.”

Hoắc Kỷ Thành: “ “

Bùi Tử Ninh tiếp thêm một câu: “Hoắc tiên sinh, anh đừng quên lời bản thân mình nói! Lạc Lạc bằng lòng qua đó cũng chỉ là không muốn bị phóng viên quấy rầy, anh đã thật lòng muốn tốt cho cô ấy, cũng đừng làm cho tâm tình cô ấytốt, người bệnh cần giữ tâm tình vui vẻ, nếu không bình phục chậm đi rất nhiều.”

Vẻ mặt Hoắc Kỷ Thành đầy vạch đen, thì ra mọi người đều coi anh như thú dữ cùng ôn dịch.

Anh là người đáng ghét như thế sao?

Lúc rời đi, Hoắc Kỷ Thành ôm Tần Lạc đi theo đường dành riêng cho viện trưởng, thần không biết quỷ không hay trốn ở mí mắt dưới đám phóng viên.

Bị Hoắc Kỷ Thành ôm vào trong ngực Tần Lạc rất không thoải mái, vừa lên xethì muốn đòingồi một mình ở trên ghế.

“Người bệnh không được yêu cầu quá nhiều, gắng gượng ngồi đối với thân thể em không tốt.”

Hoắc Kỷ Thành nói rất nghiêm trang, vốn Tần Lạc có thể ngồi trên xe lăn dời đi, nhưng là

Tần Lạc tức giận đến mi mắt nhảy dựng, mới đầu rõ ràng cô yêu cầu ngồi xe lăn!

“Thân thể của tôi bản thân tôi rất rõ ràng! Không cần anh khoa tay múa chân!”

“Em đã nói lần bị thương này có trách nhiệm của anh, anh đương nhiên muốn phụ trách đến cùng.”

“Vừa rồi anh đã đồng ý, bây giờ lạilật lọng!”

Tần Lạc giận không kềm được, tên khốn này! Vừa rồi anh ở trước mặt mình vớiTử Ninh nhận lỗi là cố ý dụ dỗ mình mắc mưu sao?

Con ngươi đen của Hoắc Kỷ Thành đầy vô tội: “Vừa rồi anh không nói không phụ trách đến cùng với em.”

Khóe môi Tần Lạc giật giật, biết thằng nhãi này sẽ nói sang chuyện khác! Quá lợi dụng sơ hở rồi!

Lập tức xoay người lười phản ứng lại anh, nói chuyện với anh chỉ khiến cô tức giận thêm.

*****

Giang Ánh Tuyết rất hài lòng nhìn tin tứcđiên cuồng truyền trên mạng, hơn nữa sau khi nhìn thấy Tần Lạc bị phóng viên giẫm đạp thì tâm tình lại càng thoải mái.

Vui vẻ từ nội tâm phát ra thật sự đã lâu rồi chưa có.

Chỉ là - -

Cô vừa mới chuẩn bị thuê người lướt weblàm hiệu ứngchút dư - luận, kết quảphát hiện tin video clip vừa rồi bỗng nhiên đã không thấy tăm hơi, mặc cho côtìm thế nào cũng chỉ hiện video clip lỗi.

Cô ta tức giận thiếu chút nữa ném điện thoại di động đi!

Bình tĩnh trở lại cô ta vội vã ở trên Weibotìm kiếm từ mấu chốt, đáng tiếc, tất cả đều không có.

Trong nháy mắt, cô ta bỗng nhiên ý thức được, vội vàng gọi điện thoại cho Hoắc Kỷ Thành, nhưng di động của anh luôn không người nhận nghe.

Giang Ánh Tuyết tức giận đến tốn hơi thừa lời, hay cho Tần Lạc! Ngược lại cô ta có thể chịu đựng! Lại ở dưới mí mắt tôiđào lấy góc tường của tôi! Dụ dỗ người đàn ông của tôi!

Tôisẽ không cho cô dễ chịu!

Dưới cơn thịnh nộ, cô ta đành phải bấm số di động của Trình Sâm, anh ta là con chó trung thành của Hoắc Kỷ Thành, chuyện của chủ nhânanh tanhất định sẽ biết.

Khi Trình Sâm thấy là Giang Ánh Tuyết gọi điện thoại đến, có chút đau đầu

Người gọi đến không tốt.

“Giang tiểu thư, cô có chuyện gì sao?”

“Trình Sâm, anh thành thật nói cho tôi biết, video clip tin tức của Tần Lạc là Hoắc Kỷ Thành bảo anh đi gỡ bỏ đúng không?”

Giang Ánh Tuyết cũng không vòng vo, dứt khoát nói thẳng.

Trình Sâm chỉ do dự hai giây: “Giang tiểu thư, đám phóng viên ở sân bay kia là cô tìm?”

Anh ta không đáp mà hỏi lại, nếu chuyện đã làm rõ, dứt khoát liền nói rõ.

Giang Ánh Tuyết cười lạnh mấy tiếng: “Thế nào? Trình trợ lý đang chất vấn tôi sao?”

Trình Sâm nở nụ cười: “Không dám,đâu nào nói Giang tiểu thư, tôi chỉ có chút nghi hoặc, cho nên hỏi Giang tiểu thư một chút mà thôi.”

Giang Ánh Tuyết cũng bất cứ giá nào, coi như Hoắc Kỷ Thành biết thì thế nào? Chẳng lẽ anh vẫn còn vì Tần Lạc mà đối phó mình?

Nếu anh dám làm như thế thì không trách được mình cùng anh cá chết lưới rách!

Lập tức lạnh giọng: “Là tôi làm thì sao? Không phải tôi làm thì sao? Chẳng lẽ ông chủ nhà anh tìm tôi tính sổ?”

“Giang tiểu thư nghĩ đi đâu vậy, một ngày Boss kiếm tỷ bạc, đâu có thời gian rảnh rỗi quan tâm đến những việc nhỏ này, người thông minh giống như Giang tiểu thư vậy, sẽ không làm chuyện hồ đồ gì mới đúng.”

Trình Sâm trả lời đánh thái cực vô cùng tốt, đã coi trọngGiang Ánh Tuyết, lại gián tiếp nói cho cô ta không cần luôn luôn làm loạichuyện nhỏ không ý nghĩa này, không có nổi chút tác dụng nàođể xoay chuyển Boss, trái lại có thể hoàn toàn ngược lại.

Giang Ánh Tuyết có chút xúc động: “Tôivới anh ấycòn có khả năng sao?”

Trình Sâm cũng biết lời của mình có chút tác dụng, vẫn nói lập lờ nước đôinhư cũ, “Cái này làm thuộc hạ thì không thể suy đoán xằng bậy ý ông chủ được.”

Lời anh ta coi như là vìGiang Ánh Tuyết để lại một cơ hội sống.

Nhưng Trình Sâm thông minh thì thật ra cái gì anh ta cũng chưa nói, không có chỉ ra quan hệ Tần Lạc với Hoắc Kỷ Thành, càng không nói cho Giang Ánh Tuyết là ông chủ vẫn còn chút tình cảm với cô ta, chỉ là làm cho cô ta không cần nhất thời hồ đồ.

Cúp điện thoại xong, Giang Ánh Tuyết mới biết được mình cái gì cũng chưa hỏi, năng lực nói sang chuyện khác của Trình Sâm thực rất hay, cũng khó trách anh ta có thể ở bên cạnh Hoắc Kỷ Thành nhiều năm như vậy.

Đồng thời, cô ta cũng tỉnh táo không ít, nếu tiếp tục nhằm vào Tần Lạc như vậy, có vẻ mình rất tồi tệ, nếu dì Phương biết mình dùng tất cả tinh lực đối phó với một người không có khả năng trở thành con dâu nhà họ Hoắc, bà nhất định sẽ rất thất vọng về mình.

Đúng! Cô nên tỉnh lại khiến cho mình thay đổi thành cô gái nhỏ, tranh giành tình nhân với người không hề bối cảnh như Tần Lạc không phải phong cách của mình!

Giống với Giang Ánh Tuyết vui vẻ sau đó liền thất vọng còn có mẹ con Lý Thúy Như, Đồng Ngữ Phỉ mới vừa phát hiện trên mạng không còn tìm thấy tin tức của Tần Lạc thì gọi điện thoại cho Giang Ánh Tuyết.

Rất muốn lấy 50 vạn còn thiếu kia.

Nhưng gọi liên tiếp vài cú điện thoại cũng không có người nhận, cô ta gấp đến độ giống như kiến bò trên chảo nóng không bình tĩnh được.

Cuộc điện thoại thứ sáu vừa có chuông, đã được nhận nghe.

“Đồng Ngữ Phỉ, cô không cần gọi điện thoại cho tôi nữa! 50 vạn còn thiếu kia tôi không thể cho cô, lúc trước chúng ta giao hẹn là phá hủy Tần Lạc, mà lúc này cái giao hẹn này vốn không thể thực hiện, làm người không cần quá tham lam!”

Giọng Giang Ánh Tuyết rét lạnh, có thể thấy rất bất mãn với Đồng Ngữ Phỉ gọi điện thoại quấy nhiễu mình.

Đồng Ngữ Phỉ không cam lòng nói: “Giang tiểu thư, làm người không thể không nói chữ tín! Lúc trước chúng ta nói là tôi bán tin tức cho cô, còn về phần phá hủy Tần Lạc đó là chuyện của cô, hưn nõa tin tức này cũng đủ để phá hủy cô ta, phát sinh ngoài ý muốn như vậy chúng ta đều bất ngờ, làm sao có thể để cho một mình tôi giải quyết?”

Giang Ánh Tuyết ung dung: “Mua bán là tin tức cô này thuộc về tôi tất cả, mà lúc này tôi mới có được mấy giờ? Mấy giờ đồng hồ tôi đã cho cô 50 vạn đó là nhân từ với cô rồi, cô còn dây dưa như vậy thì đừng trách tôi không khách khí!”

Đồng Ngữ Phỉ không đếm xỉa đến: “Giang tiểu thư, cô là nhân vật lẫy lừng, nếu tôi ra bên ngoài nói cô không có chữ tín, lừa gạt người dân nhỏ là tôi, cô nói người bên ngoài sẽ bàn luận về cô như thế nào?”

Giang Ánh Tuyết rất túc giận: “Cô uy hiếp tôi?”

Đồng Ngữ Phỉ hừ lạnh: “Nếu Giang tiểu thư nói không giữ lời, thì tôi sợ gì? Dù sao tôi là một dân thường, cũng không ai quen biết tôi, nhưng Giang tiểu thư cô thì khác, cô là thiên kim đại tiểu thư, chẳng lẽ cô cũng không biết xấu hổ giống tôi?”

Giang Ánh Tuyết làm thế nào không nghĩ tới mình sẽ gặp một người vô lại như vậy, nhưng cô cũng không phải dễ chọc.

Lạnh giọng mắng: “Đồng Ngữ Phỉ, cô có biết là ai ở sau lưng giúp Tần Lạc không? Cô cảm thấy nếu tôi nói cho người nọ biết là cô bán tin tức cho tôi thì sẽ như thế nào? Uy hiếp tôi? Cô vẫn còn non lắm!”

Lời này thật đã hù dọa được Đồng Ngữ Phỉ: “Cô”

Giang Ánh Tuyết cười nhạo: “Biết điều thì câm miệng cho tôi! Đừng quên cô đã ký thỏa thuận giữ bí mật, trái với quy định là phải ngồi tù!”

Đồng Ngữ Phỉ bỗng nhiên la lớn: “Giang Ánh Tuyết, coi như tôi ngồi tù, tôi cũng sẽ kéo cô làm đệm lưng!”

Giang Ánh Tuyết cười lạnh: “Chỉ sợ cô không có khả năng lớn như vậy, cô cũng biết bối cảnh của tôi rất lớn, cô có tư cách gì đấu với tôi?”

Xoay chuyển lời nói: “Tôi thấy cô vẫn nên tự cầu phúc đi! Tôi cũng bị người ta điều tra ra được, cách người cũng không xa, coi như tôi cho cô thêm 50 vạn cũng không thể nào cứu được cô!”

Nói xong, trực tiếp cúp điện thoại, sau đó cho Đồng Ngữ Phỉ vào danh sách đen.

Nghe trong di động truyền đến âm thanh “Đô đô đô”, Đồng Ngữ Phỉ tức giận đến mức bộ ngực kịch liệt lên xuống, Giang Ánh Tuyết nói câu cuối cùng kia là có ý gì?

Người đàn ông sau lưng Tần Lạc rốt cuộc là ai?

Chẳng lẽ là Hoắc Tứ thiếu?

Lý Thúy Như nhìn thấy vẻ mặt con gái, thì có một dự cảm không tốt: “Thế nào? Giang tiểu thư nói thế nào?”

Sắc mặt Đồng Ngữ Phỉ rất tối tăm: “Cô ta không chịu trả tiền.”

Lý Thúy Như lập tức mắng: “Hèn hạ không biết xấu hổ! Còn lừa gạt chúng ta!”

Đồng Ngữ Phỉ lại vẫn suy nghĩ lời Giang Ánh Tuyết nói.

Lúc này, điện thoại bàn trong nhà bỗng nhiên vang lên, Lý Thúy Như theo phản xạ có điều kiện không muốn nhận nghe, liền kêu người giúp việc đi nghe, còn bảo nếu là tìm bà thì nói bà không có ở nhà.

Sau khi đối phương nghe thế thì trả lời thẳng: “Vậy cô thông báo cho Lý Thúy Như, trong vòng hôm nay vẫn không trả hết năm trăm vạn thì bắt đầu từ ngày mai đi làm công nhân dọn vệ sinh, đến khi bà ta trả hết năm trăm vạn mới thôi.”

Sau khi nghe người hầu thuật lại, Lý Thúy Như thiếu chút nữa ngất đi, vội vàng đi thẳng đến cướp điện thoại: “Các người rốt cuộc là ai? Đừng nghĩ rằng như vậy có thể dọa được tôi.”

Giọng Trình Sâm lành lạnh: “Vậy sao? Vậy bà Lý chờ đến sáng ngày mai đi!”

Sau đó, cúp điện thoại.

Lý Thúy Như ngã ngồi trên mặt đất, thật lâu dậy không nổi.

Đồng Ngữ Phỉ nhíu mày: “Mẹ, đây là điện thoại lừa gạt? Mẹ cần gì phải sợ thành như vậy?”

Lý Thúy Như thở dài: “Chỉ mong đúng như vậy.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10 /10 từ 1 lượt.

Ngày nay cuộc sống nhiều tiền nghi vật chất nhưng cũng luôn nhiều áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niem phat chẳng hạn như 7 loai vo, giang kinh phap hoa Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của quý vị.

loading...
DMCA.com Protection Status