Trời đất tác thành

Chương 37: Hoàng Hôn Lạc Hướng (1)


Ấn Độ Dương, hoàng hôn tại du thuyền.

Lúc cả người lại vào trạng thái yên lặng, không biết thời gian trôi qua bao lâu.

Doãn Bích Giới dùng sức nhắm mắt lại, cố gắng làm cho chính mình duy trì trạng thái tỉnh táo, cô ngẩng đầu nhìn bốn phía.

Căn phòng khép kín sạch sẽ, chỉ có một cửa sổ nhỏ, nhìn ra ngoài là mặt biển phẳng lặng mênh mông trong đêm tối.

Sau khi lên chiếc du thuyền, Cảnh Trạm đưa cô vào khoang thuyền này thì rời khỏi, chẳng biết đi đâu, cô ngồi trên ghế, cảm thấy hai chân bị trói hơi run lên, mà hai tay vẫn bị còng đã sớm không còn tri giác.

Cô biết, Kha Khinh Đằng cũng bị mang lên chiếc du thuyền này, nhưng giam giữ ở một chỗ khác.

Ai có thể nói cho cô biết, anh vẫn bình an chứ?

Trên người rét run từng đợt, cô muốn tê liệt chính mình không suy nghĩ đến tình cảnh hiện tại và những gì sắp sửa xảy ra, nhưng cái liếc mắt cuối cùng trước khi xa cách của anh rõ ràng ở trong mắt cô, khiến cả người cô không ngừng rùng mình.

Cô chưa từng có giây phút nào hối hận đối với những việc mình làm như vậy.

Nếu cô không có ý nghĩ nông nỗi, một mình đi ra khỏi vùng biển được anh kiểm soát, nếu cô không bảo anh đi tìm mình, nếu cô không nhận cú điện thoại của Cảnh Trạm, nếu anh không đi tìm nước sạch cho cô…

Nếu hiện tại anh ở bên cạnh cô.

Chỉ cần để cô có thể nhìn anh, như vậy, dù cho hậu quả đáng sợ thế nào chăng nữa, cô có thể chấp nhận, chỉ cần nhìn thấy vẻ kiêu căng tự cao tự đại và nắm chắc phần thắng của anh.

Bởi vì anh là tín ngưỡng và chỗ dựa của cô.

Vì vậy cô hiểu được, cả đời này cô đã không còn cách nào rời khỏi anh.

“Răng rắc” một tiếng.

Cửa phòng truyền đến tiếng mở khoá, cắt ngang mọi suy nghĩ trong đầu cô.

Cô nghiêng đầu, nhìn thấy khuôn mặt ảm đạm của Cảnh Trạm, anh ta đang từng bước một đi vào phòng.

Anh ta đóng cửa, lấy ra một cái ghế khác ở cạnh bàn, xoay người ngồi xuống đối diện cô.

“Em đang suy nghĩ, cảnh tượng này rất châm biếm, đúng không?” Bốn mắt nhìn nhau, anh ta nhìn cô, chậm rãi mở miệng.

Trái tim cô trầm xuống, khẽ lắc đầu, “Em chỉ cảm thấy, anh vô gián đạo*, quả thật chơi đến trăm cay nghìn đắng, dốc hết tâm huyết.”

vô gián đạo: dùng để chỉ tầng địa ngục thứ 8 (Avici, A Tì địa ngục) nơi chúng sinh tạo nghiệp cực ác phải chịu thống khổ liên tục không được nghỉ ngơi. [nguồn: buddhahome]

Anh ta há hốc miệng, thần sắc có chút lưỡng lự, liền nghe thấy tiếng nói lạnh lùng hơi châm chọc của cô nói tiếp, “Bốn năm đại học, ngay cả chính em cũng không đếm được em sai anh giúp em làm bao nhiêu việc, giúp em múc nước, giúp em nấu cơm, giúp em chép bài, giúp em lấy vé xem biểu diễn số lượng có hạn, em ở trường nếu ngang ngược gây chuyện thì anh giúp em nói tốt trước mặt hiệu trưởng, em chỉ không hiểu, bảy năm nay anh ở bên cạnh em, chỉ là vì ngày hôm nay, anh không biết anh thật sự rất thiệt thòi sao?

Cô cũng từng thật lòng coi người trước mắt là bạn tốt, thời gian bảy năm thật sự không ngắn, cô có thể nói cô từng nghiêm túc tín nhiệm người này, thời gian trải qua cùng nhau rất tốt, nhưng hiện giờ thân phận của anh ta chuyển đổi như vậy, khiến cô thất vọng, đồng thời không khỏi cảm thán tâm tư lòng dạ sâu thẳm của anh ta.

“Ngay từ lúc đầu anh không hề mang mục đích tiếp cận em.” Cảnh Trạm nghe cô nói xong, vẻ mặt càng u sầu hơn, “Bốn năm trước khi liên bang đến tìm em tiếp cận Kha Khinh Đằng, anh vì vậy mới nhận nhiệm vụ này.”

Nói cách khác, ba năm trước anh ta không hề hiểu rõ mọi chuyện.

“Lý do.” Sau khi nghe xong, cô tập trung nhìn anh ta, “Anh nên rõ ràng bọn họ tới tìm em là vì Doãn thị cần tiền vốn lớn châm vào để phòng ngừa phá sản, vậy còn anh?”

Anh ta mấp máy đôi môi mỏng xinh đẹp, nhất thời không trả lời.

“Cảnh Trạm.” Cô bỗng nhiên cười, “Em không muốn dùng chiêu bài tình cảm, chúng ta quen biết bảy năm, hiện tại em không có thời gian truy cứu trong bảy năm nay anh giả vờ không biết gì, lừa gạt em mấy năm, nhưng anh phải cho em một lời giải thích rõ ràng trước khi em chết.”

“Em sẽ không chết.” Anh ta cao giọng ngắt lời cô, trịnh trọng lớn tiếng nói, “Doãn Bích Giới, chỉ cần có anh ở đây, anh sẽ không để em chết.”

Trong phòng im lặng, vẻ mặt của người đàn ông anh tuấn đến mức lăng nhăng cô chưa từng thấy qua, không phải vẻ bất cần đời của ngày xưa, cũng không phải hoang mang của mấy lần trước muốn dẫn cô rời đi.

Là cực nóng, dứt khoát, còn có một dòng tình cảm khiến cô kinh hãi.

Cô nhìn một lúc, bỗng nhiên giơ tay che miệng.

Cảnh Trạm thấy rõ ràng, lập tức từ trên ghế đứng lên, chỉ thấy cô cúi xuống trên tay vịn ghế, không ngừng buồn nôn, cả vành mắt bởi vì khó chịu mà trở nên đỏ ngầu.

Vẻ mặt của anh ta đột nhiên thay đổi.

Bàn tay vốn muốn xoa tóc cô chậm rãi thu về, đáy mắt anh ta dần dần xuất hiện một tia thống khổ và lạnh giá.

“Anh đồng ý giúp liên bang ẩn náu bên cạnh em, là bởi vì trưởng bối của anh từng thiếu bọn họ một nhân tình.” Anh ta nhìn xuống cô, “Đền bù khoản nợ của gia tộc, làm xong có thể thu tay, lúc ấy điều kiện trao đổi của anh và liên bang là anh vẫn ở bên cạnh em, cho đến khi bọn họ bắt được Kha Khinh Đằng, sẽ để anh và em bình an trở về thành phố S.”

“Anh tưởng rằng em nói với anh, em hận hắn là thật, mục tiêu của chúng ta đã nhất trí, chúng ta là cùng một loại người, đáy lòng đều lạnh như băng, vì đạt được mục đích, tiến thoái cũng sẽ không giữ lại tình cảm gì.”

“Em để anh thất vọng rồi, phải không?” Cô cố gắng chịu đựng từng cơn buồn nôn ở cổ họng, mạnh mẽ chống dậy, dùng ánh mắt kiêu ngạo nhìn lại anh ta, “Em nên thành thật hoàn thành mục tiêu của mình, không thể như mong muốn của anh và liên bang, thúc đẩy anh ấy đến đường chết.”

Cảnh Trạm không nói gì, cả người toả ra càng nhiều hơi lạnh.

Thật lâu sau, anh ta dùng một bàn tay chống lên mặt bàn, khom lưng, càng kề cận nhìn thẳng vào mắt cô.

Khoảng cách rất gần, trong chớp mắt như vậy, cô thậm chí cho rằng anh ta sẽ trực tiếp cúi đầu hôn lên môi cô.

“Nói cho anh biết, hắn lấy đồ của liên bang, rốt cuộc là thứ gì? Hiện tại bị thế lực nào lấy đi?”

Hô hấp của anh ta quanh quẩn một bên mặt cô, khiến cô tự dưng cảm thấy càng khó chịu.

Quay đầu đi chỗ khác, cô trả lời rất rõ ràng, “Em không biết.”

“Không thể nào.” Anh ta phản bác.

“Anh không phải rất thông minh sao?” Cô lạnh lùng cong khoé miệng, “Anh và liên bang có thể bắt được anh ấy, còn không thể nghĩ ra thứ trong tay anh ấy là gì, bị đưa đến chỗ nào sao?”

Anh ta nhìn thấy ý lạnh xa cách ngàn dặm chống cự người khác của cô, cảm thấy trong lòng như bị người ta hung hăng rọc một dao.

Phải, anh ta vẫn đánh giá chính mình rất cao.

Anh ta vốn nghĩ rằng, bảy năm nay, anh ta ít nhất dùng thân phận bạn tốt để cô dao động vào lúc này, một tia mềm yếu như vậy, anh ta không cần nhiều, chỉ cần một tia, có thể làm cho anh ta cam tâm tình nguyện vì cô tranh thủ sự bình an và bảo vệ với mức độ cao nhất.

Nhưng mà anh ta sai lầm rồi, trên thế giới này, ngoài Kha Khinh Đằng ra thì cô còn có thể thấy được ai?

“Được.”

Thật lâu sau, anh ta cười cười, nhưng đáy mắt không có nửa phần ý cười, “Anh biết rồi.”

“Bây giờ anh ấy bình an không?” Cô cắn chặt răng, hỏi.

“Muốn biết, em có thể tự nhìn xem.” Lúc này Cảnh Trạm đến trước TV đặt trước người cô, anh ta mở TV, sau đó bấm vài nút trên màn hình.

Doãn Bích Giới ngồi trên ghế, khi hình ảnh trên TV hiện ra rõ ràng trước mắt cô, cả người như đông cứng tại chỗ.

Trên màn ảnh là hình ảnh của máy theo dõi.

Có ba người mặc đồng phục SWAT, một trong số đó là Robinson đứng trước cái bàn, hai người khác đang ra tay tàn bạo với người kia.

Cô nhìn thấy, lồng ngực phập phồng kịch liệt, cảm thấy tầm mắt ở phía trước của mình bắt đầu trở nên hơi mơ hồ.

Hai đặc công SWAT kia đánh một hồi mới dừng lại, cô trông thấy trong tay bọn họ còn nắm roi ngắn, còn có dao.

Sau đó, cô nhìn thấy hai tay của Kha Khinh Đằng bị trói sau lưng ghế, mái tóc đen như mực có thể nhận ra rõ ràng.

Trên người anh không có quần áo, thân hình cường tráng trần trụi, vết máu dữ tợn chi chít, dưới ghế anh ngồi đã đầy máu tươi từ trên người anh chảy xuống.

Cô không biết, anh bị tra tấn như vậy đã bao lâu.

Nhưng cho dù bị đối đãi như vậy, cô không thấy anh kêu rên đau đớn dù chỉ một câu, gương mặt anh vẫn nhìn thẳng phía trước, trên mặt đầy vết thương vẫn hờ hững và ngạo mạn.

Trái tim như bị người ta xé rách, cô ra sức nhẫn nại, chịu đựng đến mức đôi môi bị chính cô cắn nát, máu tươi từ môi cô uốn lượn chảy xuống.

Trong hình ảnh của máy theo dõi, anh vẫn không nói gì, cô chỉ trông thấy bọn Robinson nói rất nhiều, đến cuối cùng, hắn ta như là giận dữ, hung hăng đạp một cước về phía ngực anh.

“Còn muốn xem không?”

Cảnh Trạm cẩn thận nhìn vẻ mặt của cô, lúc này anh ta giơ tay nhẹ nhàng tắt TV.

Hình ảnh trước mắt biến mất, cô chỉ cảm thấy ngay cả hô hấp nhỏ nhẹ cũng giống như đau đến lục phủ ngũ tạng.

“Em cũng biết, mỗi người của liên bang cực kỳ hận hắn, anh nghĩ rằng, hắn không chống nổi trước khi rời thuyền.” Cảnh Trạm vẫn không nhúc nhích mà nhìn cô, “Cho dù còn sống, cũng khẳng định bị tra tấn đến nửa sống nửa chết.”

Anh ta đặc biệt nói rõ bốn chữ này, cô dùng sức nhắm mắt lại, hoàn toàn không muốn nhìn thấy khuôn mặt của anh ta, chẳng nói được một lời.

Vẻ mặt của Cảnh Trạm nhất thời trở nên khó dò, anh ta vừa muốn nói gì, đột nhiên máy liên lạc đặt sát người vang lên.

“Alo.” Anh ta tiếp máy, lạnh lùng lên tiếng.

Đầu dây bên kia nói chút gì đó, anh ta nghiêng đầu nhìn thoáng qua Doãn Bích Giới, lạnh lùng mà ngắn gọn đáp lại, “Được, tôi đi gặp hắn.”

Tắt máy, anh ta thả lại máy liên lạc vào trong túi áo sát người.

Cô có trực giác cú điện thoại này có quan hệ với Kha Khinh Đằng, hồi lâu sau, cô mở mắt ra lạnh lùng nhìn anh ta.

“Robinson vừa nói cho anh biết, Kha Khinh Đằng chỉ đích danh muốn gặp anh.” Anh ta sờ cằm, đôi mắt mang theo vẻ nghiền ngẫm, “Hiện tại anh phải đi gặp hắn một lúc, em ở đây chờ tin tức của anh.”

Ánh mắt của cô lạnh hơn, anh ta đưa lưng về phía cô thu hồi nụ cười suy ngẫm, mặt không thay đổi mà bước ra khỏi phòng.

***

Phòng thẩm vấn.

Robinson và các đặc công khác đang đứng ngoài cửa, thần sắc nhìn qua khá nôn nóng, Cảnh Trạm gật đầu với bọn họ, mở cửa ra rồi đi vào.

Chỉ thấy Kha Khinh Đằng ngồi bất động, gương mặt lạnh lùng vì tra tấn đau đớn mà có vẻ tái nhợt, cái trán đầy mồ hôi, nhưng lại không lộ ra một chút biểu tình yếu đuối gì.

Trên thế giới này cũng chỉ có anh, vào lúc đối mặt với nguy nan và khuất nhục như thế vẫn duy trì vẻ cao ngạo và mạnh mẽ sắc bén quan sát tất cả.

“Người của SWAT ban nãy hẳn là xem như cho anh một đánh giá khích lệ.”

Cảnh Trạm nhìn anh, đi đến chỗ cách anh không xa, nhìn thẳng anh, “Thật không dễ dàng, cho dù anh là cái gai trong lòng của bọn họ, nhưng vẫn chiếm được sự khen ngợi của bọn họ.”

“Bọn họ nói, anh là nham thạch cứng rắn nhất trên thế giới, bất cứ tra tấn nào cũng không có hiệu quả với anh.”

Sau khi anh nghe xong, không có biểu tình, đồng tử như ngọc đen vẫn không chuyển động.

Robinson ở ngoài cửa lúc này nhẹ nhàng gõ cửa, Cảnh Trạm biết bọn họ muốn bảo anh ta nhanh chóng vào vấn đề chính, anh ta cười cười mới nói, “Nếu hiện tại anh nói ra vật anh lấy của liên bang rốt cuộc có nội dung gì, hoặc là vật kia đang ở đâu, ít nhất da thịt anh không phải chịu đau đớn quá nhiều trước khi rời thuyền.”

Anh vẫn không định mở miệng.

“Sự kiên nhẫn của người Mỹ quả thật không tốt lắm, ý chí của anh chống chọi được, nhưng cơ thể của anh dù sao cũng không phải làm bằng sắt thép, có thể thời gian lâu dài sẽ chống cự không được…”

“Bây giờ cô ấy an toàn không?” Anh đột nhiên ngắt lời Cảnh Trạm.

Vẻ mặt anh ta thay đổi, trầm mặc một hồi, cơ thể áp sát, đến gần anh một bước.

“Hiện tại cô ấy ở một chỗ rất an toàn, bên cạnh không có bất cứ ai.” Khuôn mặt Cảnh Trạm hờ hững, nhưng vẫn gằn từng tiếng nói với anh, “Cô ấy cũng sẽ không gặp uy hiếp đến tính mạng.”

Khuôn mặt anh đột nhiên hiện lên một tia ấm áp rất nhạt, lập tức rốt cuộc cất lời, đây là câu thứ hai anh nói sau khi lên chiếc du thuyền này, “Cảm ơn.”

Tia ấm áp kia nhanh chóng biến mất, nhưng Cảnh Trạm vẫn thấy rõ ràng.

Người đàn ông này, cho dù bị nghiêm hình bức cung đánh tàn nhẫn, cho dù gặp tra tấn bản thân không thể chịu đựng, vẻ mặt cũng chẳng có một tia biến hoá nào, nhưng khi anh biết được Doãn Bích Giới an toàn lại đưa ra câu trả lời như vậy.

Tiếng “cảm ơn” này, trong tình cảnh như vậy, đã là lời nói long trọng mà nghiêm túc nhất.

“Cô ấy mang thai, phải không?”

Dưới ngọn đèn nóng sáng mãnh liệt, Cảnh Trạm nhẹ nhàng giơ tay, quấn chặt máy nghe lén trong túi áo, chăm chú nhìn hai mắt của anh.

Anh cũng nhìn lại Cảnh Trạm.

Không biết qua bao lâu, anh gật đầu, tia sáng trong đồng tử chứa đựng ánh sáng loá mắt nhất.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít phút giải trí đọc chuyện cười, xem hài kịch và cập nhật tin tức khoa học công nghệ và đời sống từ trang hay nhất chẳng hạn như con ơi bố cũng lạy mày, no đặc biệt có những mẫu chuyện và tiểu phẩm hài hước độc quyền chỉ có tại haynhat.com mang đến cho bạn những phút giây giải trí tuyệt với

loading...
DMCA.com Protection Status