Trọng lai nhất thứ

Chương 46: Tuyết

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

"Tuyết lớn quá." Trầm Thiệu quấn một lớp quần áo thật dày, dựa vào cửa sổ nhìn tuyết đóng lại trong sân, trong lòng có chút hâm mộ, ở nơi tấc đất tấc vàng như Bắc Kinh, trong biệt thự còn có một khoảnh sân rộng như vậy, đây không phải sân mà là tiền a.

Vì bác sĩ đã dặn dò, tuy mùa đông rất lạnh, nhưng trong nhà có người bệnh, phải chú ý thông thoáng, cửa sổ không được đóng kín, nên dù Trầm Thiệu đang ngồi trong phòng, cũng quấn áo lông thật dày.

Cố Ninh Chiêu ngồi trên sofa đọc sách, nghe thấy cậu nói liền ngẩng đầu nhìn: "Tuyết có gì đẹp?"

"Vì đẹp thôi a." Trầm Thiệu quay đầu bước lại cạnh y, mắt nhìn quyển sách y đang cầm, nhất thời bớt đi hứng thú thu lại ánh mắt, "Mùa đông quê tôi rất ít tuyết rơi, khi học tiểu học trong sách giáo khoa có tả cảnh đắp người tuyết vào mùa đông, làm khi bé tôi vô cùng hâm mộ."

Cố Ninh Chiêu khép lại quyển sách trong tay, sờ sờ lên khăn quàng cổ của Trầm Thiệu: "Chờ sức khỏe cậu hồi phục, tôi sẽ cùng cậu đắp."

"Bây giờ cũng không còn suy nghĩ đó nữa." Trầm Thiệu cười cười, bước đến giá sách rút quyển "Chu dịch", ngồi xuống cạnh Cố Ninh Chiêu, "Mỗi người đều sẽ giữ lại vài phần tiếc nuối của tuổi thơ, đến khi trưởng thành, mặc dù biết đó tiếc nuối, cũng không sao nữa cả." Cậu huơ huơ tay, tủm tỉm cười nhìn Cố Ninh Chiêu, "Cuộc đời vốn đã không toàn vẹn, sẽ có vài thứ không giữ được, có thời gian cũng không lấy lại được."

Đời trước lúc cậu bất lực, chui vào ký túc nhân viên của khách sạn gặm màn thầu bột ngô miễn phí của nhà hàng, khi đó cậu hận cha cậu vô tình, trách mẹ cậu yếu đuối, nhưng về sau, trải qua đủ chuyện bị coi thường bị làm khó làm dễ, liền nhận ra cuộc sống không có khó khăn nào mà không vượt qua được, cha mẹ cũng được, bạn bè cũng thế, không phải ai cũng có người che chở giúp đỡ mình, trừ bản thân phải tiếp tục bước tới, không có ai thật sự giúp được mình cả đời.

Hiện tại đã được trở lại, mặc dù cậu dựa theo ước mơ của đời trước, càng đi càng thuận lợi, nhưng dù có thành công, cũng không thể quên được đời trước cậu đã cầm thư thông báo trúng tuyển trung học trọng điểm chui vào trong chăn khóc nức nở. Có một số việc xảy ra cũng xảy ra rồi, thời gian đã trôi qua quá lâu, nhưng không thể nói nó chưa từng xảy ra.

Chẳng qua là bỏ hay không bỏ xuống mà thôi.

Cố Ninh Chiêu đứng lên bước ra ngoài cửa, hai phút sau đã trở lại, trong tay còn ôm theo chiếc áo măng tô, y bước đến trước mặt Trầm Thiệu rút quyển sách trong cậu ra, "Cho dù thời gian không thể quay ngược lại thì cũng liên quan gì, chỉ cần mở tấm lòng là được."

Nhìn tay mình được đối phương nắm chặt lấy, Trầm Thiệu ngẩn người, bước theo Cố Ninh Chiêu ra khỏi phòng.



(áo măng tô)

Khi xuống đến dưới lầu, cửa biệt thự mở lớn, Cố Ninh Chiêu choàng thêm áo măng tô lên người cậu, nhận chiếc dù từ bác Bạch, sau khi ra ngoài cửa bung dù rồi thì quay đầu nhìn Trầm Thiệu còn đang sững sờ: "Hiện tại cậu đang bệnh không thể đắp người tuyết, bất quá có thể nhìn họ đắp, lại đây." Y vươn tay về phía Trầm Thiệu, vẻ mặt trịnh trọng.

Không biết có phải do vẻ mặt nghiêm túc của Cố Ninh Chiêu lây không, Trầm Thiệu không nhịn được bước ra cửa biệt thự, liền thấy hai vệ sĩ đang mặc áo bông cào tuyết trong sân, sau đó cố gắng biến đống tuyết thành quả cầu. Bất quá dù bản lĩnh họ khá cao, nhưng kỹ năng đắp người tuyết không có một chút xíu xìu xiu, quả cầu tuyết được đắp thành bánh xe bị đè bẹp dúm.

Hình như Cố Ninh Chiêu cũng phát hiện thấy, đưa dù qua che cho Trầm Thiệu mím môi không nói tiếng nào.

"Rất ý nghĩa." Bị động tác vụng về của các vệ sĩ làm mắc cười, Trầm Thiệu tủm tỉm liếc nhìn Cố Ninh Chiêu một cái, rồi lại nhìn những vệ sĩ xếp đống tuyết thành người tuyết vốn rất đáng yêu trở thành sinh vật quái dị kinh khủng.

Thấy Trầm Thiệu cười, sắc mặt Cố Ninh Chiêu dịu bớt. Chờ đến khi đắp người tuyết xong, y kéo tay Trầm Thiệu đến cạnh người tuyết, để vệ sĩ chụp một tấm ảnh cho họ.

Một người tuyết xấu xí, hai thiếu niên tuấn tú, giống như một bức tranh tuyệt mỹ, cũng là khoảnh khắc ấn tượng nhất.

"Quá xấu." Trầm Thiệu đưa tay sờ sờ cái mũi người tuyết, thực tế chính là vỏ trái cam, gắn lên trên quả cầu tuyết nhìn chẳng ra làm sao, nếu không nhìn kỹ, thật sự không thể nhìn ra nó là một người tuyết.

"Rất xấu." Cố Ninh Chiêu vô cùng đồng ý gật gật đầu, bất quá nhớ đến sức khỏe Trầm Thiệu, y nhìn nhìn bầu trời vẫn đang hạ tuyết: "Sức khỏe cậu chưa bình phục, lần sau chúng ta tự đắp."

"Được." Trầm Thiệu cười cười, cậu không phải đứa con nít thích cái gì thì không rời tay, thành ý của Cố Ninh Chiêu, đã làm tim cậu ấm áp rồi.

Thấy hai người họ trở vào trong, bác Bạch bưng cho mỗi người một chán canh gà còn nóng hổi, đợi họ uống xong mới nói: "Nhị thiếu, vừa rồi ông chủ cho người lái xe jeep đến đây, nói gần đây tuyết rơi dày, đi xe jeep an toàn hơn."

Cố Ninh Chiêu gật gật đầu, "Tôi biết rồi."

"Bác trai rất quan tâm cậu," Trầm Thiệu cười nói, "Ngay cả việc nhỏ này cũng để ý đến, có phải cậu cũng nên gọi điện thoại cho bác trai không?"

Trước ý cười tràn đầy trong mắt của Trầm Thiệu, Cố Ninh Chiêu gật đầu, sau đó nhờ bác Bạch lấy giùm điện thoại không dây, bấm gọi cho Cố Sùng Trị.

Điện thoại nhanh chóng được nhận, Cố Ninh Chiêu cộc lốc thưa một tiếng: "Ba."

"Ninh Chiêu, ở bên đó đã quen chưa, có cần ba sắp xếp thêm vài người phụ con không?" Cố Sùng Trị hiếm khi nhận được điện thoại của con nay vui sướng ngất ngây, sau khi dặn dò vài câu thấy đứa con nói ít quá, nhân tiện hỏi thêm, "Đầu bếp nấu món ăn có hợp khẩu vị con không?"

"Đều rất tốt." Cố Ninh Chiêu nghiêng đầu nhìn Trầm Thiệu đang ngồi bên cạnh bấm remote TV, ngữ khí bất giác êm dịu thêm một chút, "Người trong biệt thự đã nhiều quá rồi."

"Ừ," biết tính đứa con, Cố Sùng Trị cũng không kiên quyết nữa, "Gọi điện thoại cho ba muốn nói gì hả?"

"Chuyện chiếc xe, cám ơn ba." Cố Ninh Chiêu sau khi nói mấy chữ cộc lốc kia, liền cúp điện thoại, quay sang đã thấy Trầm Thiệu không còn bấm remote nữa, ngược lại đang tủm tỉm cười nhìn mình. Cố Ninh Chiêu bất giác trừng mắt nhìn lại, nhưng tự đáy lòng cũng có chút vui vẻ.

Bác Bạch dường như đã ít nhiều hiểu được lý do ông bà chủ tin tưởng Trầm Thiệu, ông nhìn hai người đang ngồi trên sofa liếc nhìn nhau, im lặng đi ra ngoài.

Người tuyết xấu vô cùng kia đứng trong sân, giữa làn tuyết bay đầy trời, cũng mang vài phần mỹ cảm, bác Bạch hít một hơi, nếu ông bà chủ đều không có ý kiến gì với chuyện ở chung của Nhị thiếu và Trầm thiếu, ông chỉ là quản gia đương nhiên cũng không thể nói gì được.

...

Trầm Thiệu cảm thấy mình đã khỏe hẳn, bất quá với sự quan tâm của Cố Ninh Chiêu và bác Bạch, cậu vẫn nhận được ưu đãi cao cấp của người bệnh, tối trước khi đi ngủ, còn uống một chén canh gà ác chưng táo đỏ.

Cậu đã hết sốt rồi, cũng không phải mất máu, sao lại phải tẩm bổ kiểu này nữa chứ?

Buổi sáng lúc thức dậy, bên ngoài vẫn là một thế giới trắng xóa, Trầm Thiệu tắm rửa thay quần áo, cảm thấy cơ thể thoải mái cực kỳ.

"Cốc cốc cốc".

Cửa được gõ, mở ra thì thấy Cố Ninh Chiêu đã ăn mặc chỉnh tề, cậu vuốt tóc một chút: "Chờ tôi một chút, xong ngay đây."

Gom hết sách cần học trong ngày, Trầm Thiệu ra khỏi phòng, cùng Cố Ninh Chiêu xuống dưới lầu ăn sáng, rồi cùng ra ngoài, sau đó thấy được chiếc xe jeep được bác trai Cố sai người đưa đến ngày hôm qua.

Đó mà là xe jeep gì, thực sự là cỗ máy chiến đấu mới đúng. Chỉ cần là đàn ông, đều cảm thấy hứng thú với xe cộ, nên Trầm Thiệu chỉ cần nhìn thoáng qua, đã phát hiện ra chiếc xe này đã được cải tiến, đừng nói những cái quá lớn, chỉ nói đến giá của đèn xe trước, đã đủ mua một chiếc ô tô bình thường.

Cuộc sống này tàn khốc như thế đấy, Trầm Thiệu ngồi vào xe, dựa lên chiếc ghế êm ái, chỉnh tư thế ngồi thật thoải mái, hỏi Cố Ninh Chiêu: "Cửa sổ này chắc cũng dùng kính chống đạn cao cấp đi?"

Cố Ninh Chiêu lắc đầu nói: "Không biết nữa, nhưng chắc vậy." Là người của Cố gia, ai cũng không dám đảm bảo bản thân sẽ không gặp phải những người ngấm ngầm mưu tính, cho nên mặc kệ là ra ngoài hay ở nhà, đều sẽ sắp xếp người bảo vệ an toàn, chứ đừng nói đến chiếc xe để đi lại.

Trầm Thiệu cũng nhớ đến thân phận của Cố Ninh Chiêu, chợt nói: "Bất quá mọi người cũng cần cẩn thận một chút."

Không biết có phải do mới sáng sớm đã nói chuyện xui hay không, Trầm Thiệu vừa nói xong chưa được mất phút, đã có một người chạy xe đạp đụng thẳng vào đầu xe, may là đường hơi trơn trợt, tài xế lái xe rất chậm, tính năng của xe lại tốt, nên khi đối phương nhào tới, tài xế đạp thắng vừa kịp lúc.

Chân mày Cố Ninh Chiêu không hề nhăn mại, giống như chuyện vừa xảy ra rất quen thuộc.

Ngược lại vệ sĩ của chiếc xe đi phía sau nhanh chóng bước xuống, đi trước là trợ lý sinh hoạt của Cố Ninh Chiêu - Trần Chương.

"Cậu thanh niên này, không sao chứ?" Vệ sĩ nâng thanh niên té ra đất dậy, Trần Chương bước đến liếc mắt đánh giá người nọ một cái, "Hay là chúng tôi đưa cậu đến bệnh viện kiểm tra một chút?"

"Không cần." Thanh niên phủi phủi tuyết trên người, dựng xe đạp của gã lên, nói, "Tôi không sao, bất quá lần sau mấy người đụng phải người ta, cũng nên để chủ nhân đứng ra xin lỗi, ít nhiều đó cũng là phép lịch sự."

Trần Chương ngoài cười nhưng trong không cười, nói: "Cậu thanh niên này nói đúng." Anh bước đến bên cạnh, vươn tay gõ gõ cửa sổ xe, tránh ra để tài xế bước xuống, "Nói tiếng xin lỗi với cậu thanh niên này đi."

Tài xế rất nghe lời, "Thật ngại quá, không nhìn thấy cậu nhào từ bên kia qua."

Nụ cười trên mặt gã thanh niên cứng đơ, giống như là gã đụng vào xe đối phương, nhưng đối phương lại khách sáo với gã như vậy, người ta chắc đang cười thầm gã.

Gã cẩn thận liếc mắt đánh giá chiếc xe có giá trị xa xỉ kia, lại nhìn nhìn xe đạp bị trầy xướt của mình, xấu hổ mỉm cười, đẩy chiếc xe đạp qua một bên.

"Cám ơn." Trần Chương khẽ gật đầu, sau đó rút mấy tờ đo đỏ ra nhét vào tay đối phương, "Đã làm cậu sợ rồi."

Gã thanh niên kinh ngạc nắm đống tiền trong tay, nhìn chiếc xe jeep chạy càng lúc càng xa, sau đó cúi đầu nhìn tiền trong tay mình, nhẩm đến khoảng tám trăm đồng, trong đầu rối rắm, không biết nên cảm thấy vui hay nên cảm thấy đối phương đang sỉ nhục nhân cách của mình.

"Vậy..." Trầm Thiệu cảm thấy hình như Trần Chương rất có kinh nghiệm trong những tình huống này.

"Quen là được." Cố Ninh Chiêu nói, "Sau này cậu sẽ thường xuyên đi chung xe với tôi, sẽ tập mãi thành quen."

Khóe miệng Trầm Thiệu co rút, tình huống này có gì hay mà quen là được?

"Kiểu như vậy là đuổi khéo, còn áp lực nhất là những kẻ chuyên gây rối," tài xế thở dài, "Những người đó cũng không thèm nghĩ, Nhị thiếu có thể mua được loại xe này, sao lại không mua được camera quan sát, bất quá lười so đo với họ mà thôi."

Trầm Thiệu từ chối nêu ý kiến, cậu cảm thấy gã thanh niên kia hình như vừa nãy cố tình đụng vào.

Ngược lại giống như... cố tình thu hút sự chú ý từ ai đó.

Chiêu này cũng còn khá mới ở thời đại này, bất qua về sau thì cũ rích, thậm chí còn trở thành kiểu bắc cầu (cho leo) trong phim thần tượng sau này.

Bất quá, nếu thật sự như vậy, hình như giới tính có hơi sai sai nha.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.5 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Chuyên trang tổng hợp mã giảm giá, chương trình khuyến mãi ưu đãi khi mua hàng online tại các sàn thương mại điện tử uy tín Việt Nam và các bài viết review sản phẩm rất uy tín từ trang hàng hay chẳng hạn như may ep trai cay, sua dau nanh chắc chắn bạn sẽ có được những thông tin bổ ích và lựa chọn được sản phẩm như ý từ những tham khảo trên.