Trọng sinh chi Ôn Uyển

Quyển 2 - Chương 212: Bi thương ( ba )


Edit: Leticia


Ôn Uyển khom người cất bàn cờ vào tráp. Ôm tráp đứng dậy, chuẩn bị đưa cho Hạ Ngữ, nào biết đâu rằng Tư Hàm ở bên cạnh không biết làm sao đột nhiên đụng vào. Chuyện phát sinh quá mức đột ngột, không kịp ngăn cản, thoáng chốc đã đụng vào người Ôn Uyển, người Ôn Uyển mất thăng bằng, bổ nhào về phía trước, tráp trong tay cũng rời khỏi tay, rơi trên mặt đất. Cũng may giường cách mặt đất cũng không cao lắm. Nếu là rất cao, khẳng định bàn cờ sẽ vỡ thành các mảnh nhỏ, tuy chỉ ột chút như vậy, nhưng cũng nghe thấy được thanh âm nứt vỡ. Ôn Uyển sửng sờ ngay tại chỗ.

“Không phải là muội, muội không cố ý, là Đại tỷ đẩy muội đấy.” Tư Hàm nhìn bàn cờ rơi trên mặt đất, vội vàng giải thích. Nàng vốn còn muốn hảo hảo kết giao với vị biểu tỷ này. Không nghĩ tới, thế nhưng lại thành như thế này.

“Chính ngươi không đứng vững, sao lại đổ lên trên người ta. Làm người, làm việc mà một chút trách nhiệm cũng không có, có chút chuyện nhỏ cũng đổ tội cho người khác. Ôn Uyển, muội cũng đừng hẹp hòi như vậy, không phải chỉ là một bàn cờ nhỏ thôi sao, mặc dù hiếm có, nhưng để cho phụ vương đền ngươi một bộ là được, không có gì lớn.” Nhìn Ôn Uyển còn đang đứng ngốc lặng. Trong lòng Tư Thông cực kỳ đắc ý. Mấy năm này nàng bị Ôn Uyển đoạt đi bao nhiêu thứ. Làm cho nàng ta cũng nếm thử cảm giác đồ đạc của mình bị người khác làm hỏng, bị người khác phá hỏng.

Lúc này, Ôn Uyển đúng là không có suy nghĩ gì. Cuống quít mở tráp ra, quả nhiên thấy trên bàn cờ xuất hiện vài vết nứt, mặc dù rất nhỏ, nhưng ở trên bàn cờ ngọc trơn bóng thuần trắng thì đặc biệt thấy rõ ràng.

Ôn Uyển vuốt bàn cờ trơn bóng trắng tuyền, chạm tới mấy vết nứt kia, ánh mắt nhanh chóng ảm đạm. Gắt gao cắn chặt hàm răng, hai tay nắm thật chặt cái tráp.

Tư Hàm mờ mịt luống cuống, trong lòng rất sợ hãi, nhìn Tư Thông. Khóe miệng Tư Thông hàm chứa ý cười, rốt cục cũng nhả được mấy ngụm uất ức mấy năm nay.

Vương phi đi tới, thấy Ôn Uyển còn đang trầm mặc, nói ” Ôn Uyển, cháu yên tâm, mợ sẽ tìm thợ khéo nhất để sửa chữa.”

Ôn Uyển nghe Vương Phi nói, ngẩng đầu lên, nhìn Vương Phi một cái, nhìn sự ôn hòa trong mắt Vương phi, đúng, vẫn là ôn hòa. Nhìn ánh mắt Tư Thông chứa vẻ đắc ý, nhìn tất cả một đám người lớn nhỏ trong nhà đều mang thần sắc khác nhau.

Ôn Uyển nhìn thần sắc của mọi người, càng xem mặt càng rét, càng xem mắt càng lạnh. Cuối cùng, lạnh lùng nhìn lướt qua mọi người, không nói gì, cũng không tỏ vẻ gì. Ôm bàn cờ bị rơi vỡ, xoay người rời đi.

Trong nhà, mấy người bắt đầu nghĩ sẽ nói cái gì khi bảo bối của Ôn Uyển bị rơi vỡ. Nhìn bộ dạng của Ôn Uyển thì thấy nàng cực kỳ để ý đến vật này. Rồi lại nói đây là đồ ngự tứ(vua ban), nếu không nói tốt, đến lúc đó ai cũng không có quả ngon để ăn đâu. Hơn nữa nghe nói Ôn Uyển Quận chúa được Hoàng thượng cực kỳ cưng chiều, nếu đến lúc đó nàng đi cáo trạng trước mặt Hoàng thượng, bọn họ đều gặp xui xẻo.

Đều đang nghĩ nói gì mới tốt, nhưng bị ánh mắt sắc bén của Ôn Uyển nhìn qua, các nàng sợ đến mức một câu cũng không nói ra được. Loại ánh mắt này của Ôn Uyển, sao mà giống hệt Vương gia như thế. Lúc này mọi người mới phát hiện, diện mạo này, ánh mắt này, mới thật là thập phần giống a!

Vương Phi kịp phản ứng đầu tiên, vừa định mở miệng khuyên giải lần nữa. Chỉ thấy Ôn Uyển đã ôm tráp xoay người rời đi rồi, Trịnh vương phi ngạc nhiên. Cứ như vậy đi mà không nể mặt ai, ngay cả cấp bậc lễ nghĩa cũng không để ý.

Chờ Ôn Uyển ra khỏi phòng, mọi người trong nhà mới phục hồi lại tinh thần. Mọi người ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi. Xem ra Quý Quận chúa, đúng là được sủng ái, được cưng chiều đến không biết trời cao đất rộng là gì, không biết đạo lý lớn nhỏ, bối phận. Dù thế nào, không phải chỉ là một bàn cờ thôi sao, chẳng lẻ vì một bàn cờ mà muốn trở mặt cùng phủ Trịnh vương.

Vương phi sửng sốt khoảng hai mươi giây, sau đó nhanh chóng đuổi theo. Đáng tiếc Ôn Uyển bước đi mà giống như chạy, quá nhanh, nàng ra đến cửa thì đã không thấy được bóng người rồi.

Ôn Uyển đi rất nhanh, Hạ Ảnh theo sát ở phía sau. Ôn Uyển dồn dập mà đi, nàng chỉ là muốn đi, muốn rời khỏi nơi này. Nơi này, khiến cho lòng nàng có cảm giác buồn bực, buồn bực rồi lại có một trận khó chịu, khó chịu đến nỗi nước mắt từ trong hốc mắt cứ chực rơi.

Kiếp trước ở Ôn gia, chỉ cần là đồ vật nàng thích, thì sẽ không có một cái nào có thể giữ được lâu. Không phải là mất thì chính là hỏng. Khi đó nàng chỉ có thể ôm món đồ chơi bị hỏng ngồi trong phòng. Không phải là nàng không đi tranh luận, nhưng là đối mặt với ánh mắt lạnh nhạt của bà nội, còn có ánh mắt không tin, cuối cùng là chán ghét khiển trách. Đối mặt bác Hai cùng với cô nói nàng vu cáo mà tức giận mắng nàng, nàng cũng không nói thêm một câu nào nữa. Nàng chỉ có thể một người ngồi trong phòng, ôm những món đồ chơi hỏng, yên lặng rơi nước mắt.

Từ nhỏ đến lớn, chỉ cần là món đồ mình thích, cuối cùng cũng sẽ không thuộc về mình. Yêu thích món đồ chơi cũng như vậy, bạn trai yêu nhau năm năm cũng như thế; bằng hữu giao hảo hai mươi năm cũng giống nhau. Món đồ chơi là vì ca ca nhỏ quá bướng bỉnh tranh giành với nàng, còn có thể nói là không hiểu chuyện. Bạn trai là bởi vì muốn leo lên tầng lớp quyền quý, nghĩ tới cuộc sống của người thượng lưu, lại không biết gia thế nhà nàng, cuối cùng dựa vào nữ nhi nhà giàu mà bỏ qua nàng, là hắn lựa chọn tài phú, địa vị, muốn thành người quyền quý, là hắn sai, không phải sai lầm của mình. Bạn gái bởi vì một người đàn ông, vì tình yêu, mà ruồng bỏ tình bằng hữu hai mươi năm của các nàng, vì tình yêu vứt bỏ bằng hữu, là lựa chọn của nàng ta, cũng không phải là lỗi của mình.

Nhưng hiện tại thì sao, tại sao kiếp trước là như vậy, kiếp này cũng giống như thế. Bảng chữ mẫu cũng như vậy, bàn cờ cũng thế. Nàng thật lòng suy nghĩ muốn giao hảo với phủ Trịnh Vương, nàng mới gặp mặt bọn họ lần đầu tiên. Tại sao lại muốn đối xử với nàng như vậy, tại sao lại không muốn nhìn thấy nàng tốt. Nàng đến tột cùng đã làm sai chuyện gì, bọn họ lại hung ác với nàng chính là không muốn nàng được tốt, chính là muốn khiến cho nàng không được sống tốt. Hiền phi với Tư Nguyệt thì không nói làm gì, đó là người đối lập với nàng. Nhưng vì cái gì mà các nàng cũng như thế. Chẳng lẽ nàng làm cho người ta chán ghét, thống hận đến như vậy sao? Nàng bị người khác ghét đến như vậy sao?

Tại sao, tại sao bất kể là kiếp trước hay kiếp này, cũng đều giống nhau. Dường như nhất định, nàng không thể có được đồ vật mình yêu thích. Nhất định là nàng phải bị mọi người chán ghét. Tại sao, tại sao muốn bảo vệ món đồ mình yêu thích lại luôn không thể được. Vì sao nàng muốn nhận được sự yêu mến của mọi người lại khó khăn như vậy.

“Quận chúa, đừng khó chịu quá. Chúng ta đi tìm người tay nghề giỏi sửa lại cho tốt là được. Quận chúa, người không nên thương tâm. Chúng ta nhất định có thể mời được thợ khéo để sửa chữa tốt đấy.” Nhìn Ôn Uyển ôm bàn cờ, bước đi nhanh chóng, trên mặt không che dấu được bi thương, thậm chí còn muốn khóc lên. Hạ Ảnh thấy cũng rất khó chịu, ở bên cạnh nhẹ giọng an ủi.

Từ khi nàng hầu hạ Ôn Uyển cho đến bây giờ, đã năm năm rồi, đối mặt với người Bình gia gây khó khăn, đối mặt những kẻ không hiểu chuyện công kích, đối mặt với uy hiếp tử vong, nàng đều có một bộ dạng không sợ trời không sợ đất, thậm chí là bộ dạng châm chọc, cùng vẻ mặt khinh thường. Đối mặt với chuyện hãm hại gài tang vật, đối mặt lời đồn đãi nhảm nhí, nàng cũng chỉ có vẻ mặt ôn hòa, bình tĩnh. Không hề tức giận, thậm chí cả mày cũng không nhăn một chút nào. Rồi hai lần bị hoảng sợ rất kinh khủng nàng cũng cắn răng chịu được tới bây giờ.

Nhưng bây giờ, hiện tại, hiện tại Quận chúa thế nhưng ôm bàn cờ với bộ dáng bi phẫn gần chết, mặc dù không khóc, nhưng đáy mắt chứa đầy vẻ bi thương, nàng biết rõ. Quận chúa thích bàn cờ này như thế nào. Mình lúc ấy làm sao lại vì cố kỵ ở đó cũng là chủ tử, mà không xuất thủ đón lấy bàn cờ. Nếu là lúc ấy có thể trước tiên đón được, cho dù đụng chạm đến mấy vị Vương phi, thì có quan hệ gì chứ. Ít nhất Quận chúa sẽ không khó chịu như vậy. Hạ Ảnh áy náy rất nhiều.

“Làm sao vậy, đây là làm sao?” Đúng lúc Trịnh vương trở lại, mới vừa vào Vương phủ, đã nhìn thấy Ôn Uyển ôm bàn cờ, sắc mặt chán nản đang muốn lên xe ngựa, liền vội vàng ngăn cản.

“Bàn cờ của Quận chúa bị rơi vỡ, Quận chúa rất khó chịu.” Hạ Ảnh nức nở.

“Không phải chỉ là một bàn cờ thôi sao? Cậu đi tìm cho con cái khác, hình dạng bàn cờ này như thế nào, cậu đi tìm cho con. Đừng khó chịu, cậu nhất định tìm cho con một bàn cờ tốt hơn. Tốt lắm, đừng khó chịu nữa. Nha đầu ngốc, không phải chỉ là một bàn cờ sao? Đừng khó chịu nữa!” Trịnh vương nghe lý do, không khỏi buồn cười .

Ôn Uyển nghe Trịnh vương nói, lắc đầu, một tay ôm bàn cờ thật chặt, muốn biểu thị thứ gì đó, cuối cùng ánh mắt ảm đạm xuống. Cái gì cũng không muốn nói. Nói cái gì chứ, những người kia là vợ con của cậu, nàng có lập trường gì, nàng nên nói cái gì. Nói ra, sẽ chỉ làm cậu khó xử mà thôi. Là sai lầm của nàng, là nàng không nên cưỡng cầu .

“Làm sao vậy? Bàn cờ này còn có nguyên nhân trọng đại gì nữa sao?” Trịnh vương thấy Ôn Uyển nghe mình xong, sắc mặt còn bi thương hơn, đáy lòng có nghi ngờ. Nhìn lại bộ dáng Hạ Ảnh, lập tức cảm thấy không được bình thường. Nghĩ lại, Ôn Uyển cũng không phải là người hẹp hòi, làm sao có thể vì một bộ bàn cờ mà khó chịu như vậy, xem ra chuyện không đơn giản.

Hạ Ảnh còn đang tràn đầy tự trách nói “, Bàn cờ này chính là bảo vật độc nhất vô nhị trong thiên hạ. Là Hoàng thượng hôm nay ban thưởng cho Quận chúa, rơi vỡ rồi thì không có nữa.”

“Thứ gì mà quý giá như vậy, còn độc nhất vô nhị nữa, cho cậu xem một chút.” Trịnh vương nhận lấy, mở ra nhìn, đầu tiên là sửng sốt, tiếp theo thì sắc mặt xanh mét. Trong tay Ôn Uyển chính là bàn cờ Linh Lung giá trị liên thành. bàn cờ Linh Lung là một trong mười kỳ trân dị bảo vật nhất trong thiên hạ, vẫn luôn được lưu giữ trong kho báu đại nội. Cái này đúng là bảo vật thiên hạ độc nhất vô nhị. Không nghĩ tới, phụ hoàng thế nhưng lại ban cho Ôn Uyển. Càng làm cho hắn căm tức hơn chính là đã bị rớt vỡ.

“Bàn cờ này là do Quận chúa thật vất vả mới xin được từ tay Hoàng thượng, Quận chúa coi như là bảo bối. Kể từ khi cầm bàn cờ, miệng Quận chúa vẫn chưa khép lại. Nô tỳ hầu hạ Quận chúa nhiều năm như vậy, cho tới bây giờ còn chưa nhìn thấy Quận chúa yêu thích một món đồ nhiều đến thế. Quận chúa được Hoàng thượng ban thưởng, kích động tới mức muốn cầm luôn cả cái khay đựng. Không nghĩ tới không cẩn thận bị rớt vỡ, Quận chúa rất yêu thích bàn cờ này. Cho nên mới khó chịu như vậy.” Hạ Ngữ ở bên cạnh nói rõ Ôn Uyển thích vật này như thế nào.

“Tại sao lại không cẩn thận làm rơi vỡ. Đồ vật quý trọng thế, tại sao lại không cẩn thận làm rơi. Sao lại không chú ý như vậy? Rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra, ngươi nói rõ ràng xem nào.” Trịnh vương là ai, vừa nhìn bộ dạng này của Ôn Uyển, cũng biết có ẩn tình ở bên trong, Ôn Uyển nếu coi trọng vật này như vậy, làm sao có thể không cẩn thận làm rơi đây! Nha đầu kia, đồ vật có thể vào được mắt nàng, thật đúng là ít ỏi đến đáng thương. Như thế nào lại không đem nó thành bảo bối chứ.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.3 /10 từ 4 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống hiện đại đầy áp lực thì bên cạnh vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số câu chuyện về nhân quả và lời Phật dạy từ trang luật nhân quả một số bài hay chẳng hạn như cau chuyen nay la minh chung ro rang nhat cho cau noi khon ngoan khong lai voi troi, cung sao thai am van khan dang sao giai han dau nam sẽ giúp cho bạn hiểu rõ hơn về nhân quả cuộc đời, rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.