Trọng sinh chi Ôn Uyển

Quyển 4 - Chương 247: Ngã bệnh


Sắc mặt Hoàng đế vàng như nến, hơi đóng lại mắt, khẽ cười nói, không có chút sợ hãi do sắp chết, ngược lại rất bình tĩnh nói :”Uyển Nhi, hai năm qua ông ngoại có con theo ở bên người, ông ngoại trôi qua rất vui vẻ. Uyển Nhi, không nên khổ sở, chính con đã nói sinh lão bệnh tử, thiên đạo luân hồi. Sau này, có cậu che chở cho con, cả đời con không cần lo. Sau này, phải ngày ngày thật vui vẻ mà trải qua mỗi ngày, không nên như lúc trước, tuổi còn nhỏ mà suy nghĩ quá nặng, cũng không cần chuyện gì cũng giấu trong lòng, biết không?” .

“Con làm không được, con muốn phụng bồi ông ngoại. Ông ngoại, người đã hứa với con, muốn thấy con cập kê, muốn nhìn con gả đi rồi sinh con. Người còn nói sau này muốn ôm chắt nữ, ông ngoại hoàng đế, người không thể nói chuyện mà không giữ lời.” Ôn Uyển khóc đến không còn hình dáng. Trong lòng nàng biết rất rõ ràng, hoàng đế đây là hồi quang phản chiếu. Ông ngoại Hoàng đế đã muốn đi rồi.

“Nha đầu ngốc, ông ngoại cũng muốn , nhưng mà ông ngoại phải nuốt lời rồi. Hồng Chương, sau này, phải chiếu cố Ôn Uyển tốt hơn . Vì người làm Hoàng Đế , cũng là người cô đơn. Duy chỉ có người một mảnh lòng thành , mới có thể bất kể được mất, nếu có người cùng đứng ở bên cạnh thì sẽ không cô tịch nữa. Hi vọng con có thể cố gắng quý trọng tấm lòng chân thành này của Ôn Uyển . Về phần hậu sự, dựa theo lúc trước ta nói, hợp táng với mẫu hậu con.” Hoàng đế không có một chút sợ hãi nào, dường như còn có một tia giải thoát ở bên trong.

“Phụ hoàng, nhi thần đã biết.” Trong mắt Thái tử hàm chứa nước mắt, mặc dù phụ hoàng từ nhỏ đối với mình chán ghét, làm cho hắn hận. Nhưng mấy năm này đối với hắn rất từ ái. Cộng thêm một phen nói chuyện mới vừa rồi , trong lòng hắn cực kỳ cảm động .

Hoàng đế còn chút hơi thở, nên lệnh cho toàn bộ vương tử Hoàng Tôn, tôn thất Vương gia đi vào: “Truyền ý chỉ của trẫm, hoàng tử ở đất phong tế điện là được, không cần vào kinh thành. Đức Phi chôn cất vào phi viên. Trẫm cùng Thánh Nguyên hoàng hậu hợp táng cùng nhau.” Một đạo thánh chỉ cuối cùng của Hoàng đế lại không đồng ý mấy vị Phiên Vương trở lại đưa tang. Cuối cùng còn bắt Đức Phi phải chết theo. Nhưng Đức Phi lại có nhi tử .

Ôn Uyển không nghe được cái gì nữa , nàng chỉ biết là hoàng đế sẽ chết. Ôn Uyển ôm hoàng đế :”Ông ngoại, ông ngoại, ông đừng ngủ. Ông không được ngủ ! ông ngoại Hoàng đế , không được chết, không được chết.”. Khóc đến khàn giọng kiệt lực, từng tiếng mà kêu, dường như như vậy là có thể đem hoàng đế kêu trở về.

Thái tử nghe lời nói của hoàng đế liền hiểu rõ.Thứ nhất Hoàng đế sợ hắn hạ sát thủ đối với mấy huynh đệ , thứ hai cũng phòng bị mấy người kia nổi loạn.Không nói ra lời tốt, cũng không nói ra lời xấu.

Tiếng khóc của Ôn Uyển cũng không có tác dụng. Hoàng đế vẫn từ từ nhắm hai mắt lại. Ôn Uyển nhìn hoàng đế nhắm hai mắt lại, nàng chỉ cảm thấy sụp đổ xuống, toàn thân như bị kéo theo. Lập tức ngã quỵ xuống.

Thái tử nhìn Ôn Uyển khóc đến ngất đi, lập tức lớn tiếng kêu :”Ôn Uyển, con làm sao vậy? Người đâu. Mau tới đây, thái y, thái y.”

Cùng lúc đó. Chuông lớn trong hoàng cung gõ vang. Lập tức, tất cả mọi người trong kinh thành đều biết. Hoàng đế đã băng hà.

Từng nhà đều treo vải trắng lên, mặc bạch y vào. Quan viên từ ngũ phẩm trở lên, đều mặc đồ tang tới hoàng cung lạy tế. Nhất thời, hoàn toàn không có chút ầm ĩ nào, ngược lại yên tĩnh đến mức làm cho người sợ hãi.

Lúc Ôn Uyển tỉnh lại, hoàng đế đã vào Hoàng dư (xe tang), đưa đến chánh điện của điện Dưỡng Hòa. Bởi vì lúc trước hoàng đế bị bệnh, nên thái y đã mơ hồ đoán trước, vì vậy hậu sự của hoàng đế cũng sớm đã an bài. Hậu sự tiến hành vô cùng thuận lợi, không có sai sót nào.

Sau khi Ôn Uyển tỉnh, bị Hạ Dao và Hạ Ảnh khuyên hồi lâu mới miễn cưỡng uống hai chén cháo. Giãy giụa chạy tới trước quan tài túc trực bên linh cữu.

“Quận chúa, Đức Phi cũng đi rồi.” lời này của Hạ Dao là nói cho Ôn Uyển hiểu.

Hạ Ảnh bưng chén đi ra ngoài, Hạ Dao giúp đở Ôn Uyển đắp chăn, nhẹ giọng an ủi:”Quận chúa, hoàng thượng thương yêu người như vậy, nếu thấy bộ dáng này của người, sẽ rất khổ sở . Quận chúa, hoàng thượng đã già. Sinh lão bệnh tử, là thiên đạo, là số mệnh . Quận chúa, người phải bảo trọng mình, không được cô phụ tình yêu thương của hoàng thượng đối với người .”

Ôn Uyển chỉ máy móc gật đầu, Hạ Dao thấy Ôn Uyển nghe lọt mới tiếp tục nói:”Ở đông cung tất cả cung nữ đều bị trượng đánh chết, không một người còn sống.”

Ôn Uyển đờ đẫn gật đầu, đứng lên mặc đồ tang đi đến linh đường, quỳ gối trước linh cữu hoàng đế , đốt tiền giấy. Nghe âm thanh phía ngoài gào thét rung trời, trong lòng bi thương không dứt.

Trong triều Đại Tề , chỉ có quan viên ngũ phẩm trở lên mới đi vào dập đầu bái biệt cho hoàng thượng . Quan viên Ngũ phẩm trở xuống, và thất phẩm đều ở điện Thái Hòa buồn bã, thất phẩm trở xuống không được nhập cung, chỉ có thể ở bên ngoài cửa cung xếp thành hàng. Cho dù như thế, ngoài cửa cung này ,Vương công đại thần cũng có hàng trăm …. Ôn Uyển bị bọn họ làm cho đầu óc choáng váng, hoa mắt, đầu rất nặng.

Túc trực bên linh cữu của Nhân Khang Hoàng Đế, Ôn Uyển bi thương quá độ, ăn không vô bất kỳ đồ gì, thân thể vượt ra ngoài phạm vi thể lực chịu đựng, lại một lần nữa ngất đi. Cho đến cuối cùng, thái tử phải lệnh cho người ta đem nàng trở về, buộc nàng nghỉ ngơi.

“Cậu, con mới vừa nằm mơ, mơ thấy ông ngoại.” Ôn Uyển rất bi thương. Nàng không tin, không tin hoàng đế cứ đi như vậy .

“Ôn Uyển, nếu phụ hoàng thấy bộ dáng này của con, sẽ không an lòng được. Người thương con như vậy, làm sao có thể thấy con vì người mà tiều tụy thế này. Đừng thương tâm nữa, ông ngoại năm nay sáu mươi tám tuổi, coi như rất thọ rồi, là người có phúc, con phải bảo trọng thân thể của mình, phải để cho người an tâm mà đi, đừng để cho người ở dưới cửu tuyền vẫn không yên lòng với con, biết không?” Nhìn hình dạng khô héo không có chút thần thái của Ôn Uyển, thái tử đau lòng không thôi.

“Nhưng con sợ. Cậu, con sợ. Người con yêu thương, người con quan tâm đều xa cách con. Cậu, cậu nhất định phải thật khỏe mạnh, cậu không thể rời Ôn Uyển. Cậu, ngươi phải tốt.” Ôn Uyển thật sự sợ. Hôm nay, thiên hạ này, nàng chỉ còn dư lại người thân là thái tử. Nếu hắn có gì ngoài ý muốn, nàng không biết mình có chịu đựng được không.

“Sẽ không, cậu sẽ thật tốt, vẫn luôn tốt. Uyển Nhi không cần lo lắng. Sau này cậu còn muốn nhìn con gả đi rồi sinh con, trải qua cuộc sống gia đình vui vẻ.” Hoàng đế vuốt đầu Ôn Uyển. Đoán chừng khi còn bé bi thương quá sâu, mới có thể sợ mất đi như vậy.

“Cậu, chúng ta móc tay nhé.” Cùng hoàng đế móc tay, làm khế ước xong mới yên lòng.

“Nằm xuống đi, con đã nửa tháng không có một giấc ngủ tốt rồi.” Nhìn Ôn Uyển giãy giụa , thái tử bận rộn khuyên .

“Không cần, con muốn theo bên cạnh ông ngoại. Sau này muốn thấy người, cũng không còn cơ hội nữa.” Ôn Uyển vẫn kiên trì mỗi ngày đến đại điện túc trực bên linh cữu hoàng đế .

Thái tử đối với hành động của Ôn Uyển thật sự là nhìn không được nữa, sai Hạ Dao đem nàng áp tải đi nghỉ ngơi. Chưa kể đến, cho uống thuốc xong ngày thứ hai lại đến. Bằng không tang lễ của hoàng đế xong, chỉ ba ngày, nàng lại bị bệnh.

Ôn Uyển mỗi ngày trừ ngủ ra, đều ở bên linh cữu của hoàng đế. May là có thái tử phòng bị, chờ đưa hoàng đế đi rồi Ôn Uyển liền ngã bệnh. Một mực sốt lên không ngừng, nằm trên giường vô ý thức mà khóc kêu ba ba, ma ma không được chết, ông ngoại không được chết. . . . . . Hoàng đế chết đEdit: Nhiên Nhiên

Beta: Tiểu Tuyền

“Hoàng thượng, Quận chúa, Quận chúa sợ là. . . . . .” Vương thái y khó khăn nói.

“Phụ hoàng là do tuổi đã cao, các ngươi nói không có biện pháp, trẫm có thể thông cảm cho các ngươi. Dù sao sinh lão bệnh tử là chuyện thiên đạo. Nhưng bây giờ Uyển Nhi mới mười bốn tuổi, thân thể luôn luôn khỏe mạnh lại còn trẻ tuổi. Nếu Uyển Nhi còn tam trường lưỡng đoạn, trẫm liền chém các ngươi chôn cùng Uyển Nhi.” Hoàng đế mang vẻ mặt âm trầm, nếu không phải những tên thái y này còn hữu dụng, hiện tại hắn hận không thể giết toàn bộ họ. Một đám vô dụng.

“Viện sử, Quận chúa không chịu uống thuốc, phải làm sao bây giờ.” cái trán của thái y có mồ hôi nhỏ xuống. Nhìn tư thế của hoàng đế , đoán chừng nếu Quận chúa thật có tam trường lưỡng đoản gì bọn họ cũng không cần sống nữa.

“Hiện tại cũng không chú ý được nhiều như vậy. Nhét một cái ống vào trong miệng Quận chúa, rót từng chút một vào trong ống cho nó chảy xuống.” Trong lòng Vương thái y trầm xuống. Thân thể Quận chúa hai năm qua nuôi dưỡng vô cùng tốt, tiểu bệnh như vậy vốn chỉ là râu ria. Có điều tâm thần bị tổn thương, nên cả người không còn ý thức. Hiện tại mấu chốt là phải uống thuốc, chỉ cần có thể uống thuốc được là sẽ khỏe. Vị thái y trẻ tuổi kia lập tức dựa theo phân phó, từng cái làm theo.

“Không có phun ra, không có phun ra, thật tốt , không có phun ra, thật tốt .” Các thái y trẻ tuổi bên cạnh đều mừng rõ, lau nước mắt. Những thái y khác đều lau mồ hôi lạnh liên tục, có thể uống thuốc rồi, như vậy chứng minh rất nhanh quận chúa sẽ có chuyển biến tốt. Bọn họ cũng không cần phải chết. Tiếp theo, cứ cách hai canh giờ rót một lần thuốc, về sau thì thuốc nào Ôn Uyển cũng nuốt thuốc xuống hết. Tất cả thái y lúc này mới chân chính thở phào nhẹ nhỏm.

Sáng ngày thứ hai, Ôn Uyển rốt cục cũng tỉnh lại.

“Uyển Nhi, con hù chết cậu. Sao con lại không thương tiếc mình như vậy. Không có ông ngoại thì con còn có cậu mà, con đành lòng vứt bỏ lại cậu sao ?” Thái tử ôm Ôn Uyển, vuốt đầu Ôn Uyển. Trong lòng bi thương không thôi. Trong khoảng thời gian này, hắn bận rộn xử lý hậu sự của phụ hoàng, làm xong mọi chuyện rồi còn phải bận rộn chuyện đăng cơ. Mặt khác còn phải lo lắng thân thể của Ôn Uyển , thật vất vả lắm mới thấy Ôn Uyển tỉnh lại. Rốt cục hắn cũng có thể an tâm.

“Đã làm cậu lo lắng rồi, cũng là Ôn Uyển bất hiếu.” Tròng mắt Ôn Uyển sưng đỏ. Thấy sắc mặt của hoàng đế không tốt, nàng càng thêm áy náy.

“Chỉ cần sau này khỏe mạnh. Không thể bướng bỉnh như vậy nữa. Con vừa tỉnh lại chịu khó ăn chút cháo lấp bụng nhé.” Rồi đút từng muỗng từng muỗng cho nàng.

Mặc dù Ôn Uyển không có khẩu vị. Nhưng vẫn há miệng, bắt buộc mình nuốt xuống từng miếng một, nhưng mà lại ăn rất chậm. Lần này phát sốt chính nàng cũng bất ngờ .

“Nương nương giá lâm.” Trong chốc lát Thái Tử Phi đã đi vào, bởi vì Thái Tử còn không có đăng cơ, dĩ nhiên Thái Tử Phi vẫn chưa được sắc phong làm hậu, cho nên tạm thời không thể gọi là hoàng hậu, chỉ lấy nương nương gọi thay, nhưng mà, vị trí Hoàng hậu là không thể thay đổi được .

Thái tử phi vừa vào điện Dưỡng Hòa, nhìn thấy thái tử đang tự mình đút Ôn Uyển ăn cháo liền ngây ngẩn cả người. Trong đôi mắt hiện lên vẻ kinh dị. Nhưng mà rất nhanh khôi phục lại bình thường, sau khi vấn an hoàng đế xong. Liền hỏi tình huống của Ôn Uyển một chút , nghe được thái y nói chỉ cần dưỡng tốt, cũng sẽ không có việc gì.

“Điện hạ, người còn phải bận rộn chuẩn bị cho đại điển đăng cơ, chính vụ bận rộn, cứ giao Quận chúa cho Bổn cung chiếu cố là được.” Thái Tử Phi nói rất uyển chuyển.

“Chuyện Hậu cung cũng rất phức tạp, nàng cũng phải phí rất nhiều tâm tư. Bổn cung còn không bận đến mức cháu gái của mình mà không chiếu cố được. Bệnh của Ôn Uyển, Bổn cung có thể chiếu cố được, hơn nữa hiện tại Ôn Uyển cũng khỏe lại nhiều rồi, chỉ cần nghỉ ngơi tốt là được. Không sao.” Thái tử đem cái chén trong tay để xuống bàn nhỏ kim sơn bên cạnh , thản nhiên nói.

Ôn Uyển nhìn cậu dần lộ ra uy nghi thì trầm mặc không nói.

“Dạ, điện hạ.” Thái Tử Phi rất cung kính.

Thái tử thấy bộ dáng của Ôn Uyển, cả người vẫn ngây ngốc, biết là nàng tinh thần không tốt . Nên bảo Thái Tử Phi lui xuống trước.

“Uyển Nhi, bây giờ thân thể của con không tốt hãy ngủ tiếp đi. Những cái khác con không cần suy nghĩ nhiều, chỉ cần dưỡng bệnh cho thật tốt thôi, biết không?” Thái tử dìu Ôn Uyển nằm xuống, đắp kín chăn cho nàng, mang theo vạn phần yêu thương. Ôn Uyển mới vừa tỉnh lại tinh thần quả thật không tốt, bị thái tử dụ dỗ một chút liền ngủ thiếp đi.

Thái Tử Phi nhìn bộ dáng này của thái tử, trong lòng có chút khổ sở. Nhìn thái tử quan tâm đối với Ôn Uyển như vậy , nếu thái tử có thể đối với nàng một phần như đối với Ôn Uyển thì thật tốt, trong lòng nàng cũng thấy đủ rồi. Rốt cuộc thì nàng đã biết trong lòng hoàng đế , trừ giang sơn Đại Tề ra, thì là đứa cháu gái này là nặng nhất. Nghĩ như vậy , ý niệm trong lòng vòng vo trăm hồi mới quay trở về.

Bi thương trong đáy lòng Ôn Uyển, không những không thuyên giảm theo thời gian, ngược lại còn nhiều thêm. Tâm tình không ổn, nên ăn không thấy ngon, giấc ngủ cũng không yên. Thân thể không chống đỡ nổi, lại phát sốt, nhưng mà không có nghiêm trọng như lần trước . Lần này thì không cần nói cũng biết thái y lo lắng thế nào, Ôn Uyển biết mình không thể tiếp tục như vậy. Mỗi ngày đều ngoan ngoan chịu đắng mà uống thuốc bắc, vì suy nghĩ cho thân thể nên mỗi ngày đều phối hợp ăn nhiều hơn một chút, sớm đem thân thể bồi bổ trở lại.

Ôn Uyển nghe phía ngoài có tiếng pháo mừng rung trời: “Hôm nay là thời gian đăng cơ của cậu phải không? Hôm nay thân thể ta không khỏe , không thể đi xem lễ.” Bởi vì thân thể Ôn Uyển suy yếu, nên thái y đề nghị không nên đi xem lễ. Xem lễ mặc dù nói là xem, nhưng kỳ thật cũng là một chuyện cực khổ .

Hạ Dao ở bên cạnh khuyên: “Quận chúa, hôm nay là thời điểm thái tử điện hạ đăng cơ. Sau này, chính là tân hoàng. Quận chúa, mặc dù tiên hoàng đã đi rồi. Nhưng thuộc hạ tin tưởng, nếu như tiên hoàng nhìn thấy Quận chúa như vậy, nhất định sẽ rất thương tâm khổ sở . Quận chúa, người phải yêu quý bản thân mình.”

Ôn Uyển gật đầu: “Ngươi yên tâm, ta sẽ dưỡng bệnh thật tốt.”

Bên ngoài vô cùng náo nhiệt. Triều đình là một tình cảnh mới.

Hoàng đế vừa lên ngôi, ngàn đầu vạn tự, có rất nhiều chuyện nên tự nhiên là rất bận rộn. Mà không lâu sau đó, đã sắc phong Thái Tử Phi làm hoàng hậu. Sắc phong Kì Ngôn làm thái tử, vào ở Đông cung. Sắc phong Như Vũ làm Thái Tử Phi.

Mặc dù hoàng đế bận rộn như thế, nhưng mỗi ngày hoàng đế vẫn rút ra nửa canh giờ, tới Vĩnh Ninh Cung phụng bồi Ôn Uyển.

Ở Vĩnh Ninh Cung của Ôn Uyển không khí rất yên tĩnh. Từ khi hoàng đế chết đi Ôn Uyển không nở nụ cười nữa. Vẫn luôn rầu rĩ , nói chuyện lại càng ít đến đáng thương. Có đôi khi còn ở đằng kia ngẩn người. Hoàng đế biết, tiên hoàng chết đi, đối với Ôn Uyển là một đả kích rất lớn. Hắn phải ở một bên phụng bồi Ôn Uyển mới an tâm.

Ngày hôm đó Ôn Uyển ngốc ở trong phòng, đến buồn bực. Liền đi ra ngoài.

“Ôn Uyển, thân thể của con còn chưa khỏe toàn bộ, làm sao lại đi ra rồi. Các ngươi hầu hạ Quận chúa như vậy sao ? Nếu Quận chúa bị nhiễm lạnh trẫm sẽ lấy mạng của các ngươi.” Hoàng đế tức giận mắng .

“Cậu, không liên quan đến bọn họ. Là con nằm ở trên giường bị đè nén đến không chịu được, nên muốn đi ra ngoài một chút . Cậu, nếu cậu bận rộn thì đừng có sang thăm con nữa. Con đã khỏe lắm rồi, không có gì đáng ngại đâu.” Ôn Uyển nhẹ nhàng nói.

“Bận rộn hơn nữa cũng không thiếu một chút thời gian này . Hôm nay con có cảm thấy tốt hơn chút nào không, đồ ăn như thế nào, nếu không ngon, cứ sai bọn họ làm lại lần nữa.” Hoàng đế nhìn Ôn Uyển gầy giống như que cũi.Cái bộ dángnày nơi nào còn một phần phúc tướng, hắn biết đây là tâm bệnh, có an ủi cũng an ủi không được. Nhưng trong lòng lại lo lắng không thôi.

“Quận chúa. Đây là cháo trân châu ngươi thích nhất.” Ôn Uyển nhận lấy, uống hai phần, cũng không sao có khẩu vị được. Liền để xuống.

“Cậu. Bây giờ là tháng mười. Con muốn đi Ôn Tuyền thôn trang ở một thời gian ngắn. Nơi này ở không thoải mái, con ở Ôn Tuyền thôn trang , mỗi ngày đều ngâm Ôn Tuyền, thân thể sẽ khôi phục rất nhanh.” Thật ra thì nàng ngại trong hoàng cung ầm ĩ quá.

Ngay cả nàng đang có bệnh trong người, những nữ nhân kia của hoàng đế, mỗi ngày đều có người đến cầu kiến ba bốn lần. Vốn là người ngã bệnh, nơi nào còn kiên nhẫn với những thứ này. Nàng cũng không phải sợ đắc tội ai, chỉ là cảm thấy như vậy rất ồn ào. Làm cho nàng nhức đầu. Nơi nào có thể an tâm dưỡng bệnh.

Ôn Uyển vốn muốn nói sẽ trở lại phủ đệ của mình, nhưng ngẫm lại hoàng đế sẽ không đồng ý. Nên dứt khoát mượn lý do này, đi thôn trang dưỡng bệnh cũng tốt. Dù sao hiện tại đã là tháng mười.

“Được rồi, chờ đến lễ mừng năm mới thì phải trở lại nhé.” Hoàng đế suy nghĩ một chút, lo lắng cho tâm bệnh của Ôn Uyển, sống ở chỗ này đối với tâm tình của nàng cũng không tốt. Mỗi lần đi Ôn Tuyền thôn trang, khí sắc của Ôn Uyển so sánh với dĩ vãng luôn tốt hơn. Nên Hoàng đế vuốt đầu Ôn Uyển, gật đầu.

Ôn Uyển thấy cậu hoàng đế đồng ý, trong lòng hơi buông lỏng một chút. Nếu mỗi ngày sống ở chỗ này, nàng còn không biết có chịu đựng được nữa không ? Ngày thứ hai, hoàng đế phái người đưa Ôn Uyển đi Ôn Tuyền thôn trang.

Đến suối nguồn mỹ lệ, Ôn Uyển lập tức ngâm suối nước nóng. Cảm thấy toàn thân nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Nhưng đi tới, nhìn cảnh vật chung quanh, nghĩ tới năm ngoái vẫn cùng ông ngoại ở chung một chỗ, thoáng một lát liền ngẩn ngơ. Thời gian trôi qua thực vui vẻ, thoáng một cái đã một năm trôi qua.

“Ôn Uyển.” Ôn Uyển đang phát ngốc thì nghe thấy có người gọi mình. Vừa quay đầu lại, nhìn thấy Vũ Đồng cùng Y Y đi tới. Ôn Uyển cho là mình hoa mắt.

“Là chúng ta, ngươi không có nhìn lầm. Ta nghe mẹ ta kể, ngươi gầy đến không còn hình dáng, ta còn không tin. Hôm nay gặp ngươi, thật đúng là gầy không còn hình dáng gì. Mẹ ta biết ngươi đã đến Ôn Tuyền thôn trang rồi, nên cho ta tới đây cùng ngươi. Sợ ngươi có một người, lại càng dễ suy nghĩ lung tung. Nếu ngươi khổ sở thì khóc ra đi! Khóc lên sẽ khá hơn .” Y Y đau lòng nói .

“Cám ơn các ngươi, hiện tại ta đã tốt hơn nhiều rồi.” Ôn Uyển cảm kích nói. Hai người hoảng sợ nhìn Ôn Uyển, ngược lại vô cùng vui mừng.

“Ôn Uyển, ngươi có thể nói chuyện, ngươi thật có thể nói chuyện. Lúc trước ta nghe được tin đồn còn chưa tin, không nghĩ tới ngươi thật có thể nói chuyện. Lúc nào thì trị được rồi. Lần trước gặp chúng ta làm sao không mở miệng nói chuyện đây!” Vũ Đồng lôi kéo tay Ôn Uyển kêu lên.

“Đã hơn nửa năm rồi. Nhưng mà ta không thích nói chuyện, cho nên vẫn không nói.” Ôn Uyển nhẹ nhàng nói. Sau này sẽ không còn như vậy.

Ôn Uyển rất cảm kích nhìn Y Y và Vũ Đồng. Trong lòng có chút áy náy. Lúc trước nàng phong quang cực thịnh, cố ý không thân với các nàng. Không phải là nàng có địa vị cao liền quên mất bọn họ, chẳng qua là, sợ các nàng bởi vì quan hệ với mình , làm cha mẹ bọn họ khó xử. Hiện tại cậu hoàng đế cũng đã lên ngôi rồi, nàng không cần kiêng kỵ những thứ này nữa.

Dĩ nhiên, hai người lúc này có thể tới, Ôn Uyển cũng biết tất nhiên là cậu hoàng đế hạ thánh chỉ. Ôn Uyển đối với tấm lòng yêu thương của hoàng đế , vừa cảm động vừa cảm kích. Còn có một chút áy náy. Cậu Hoàng đế đã bề bộn nhiều việc mà còn phải lo lắng cho nàng . Nàng thật là bất hiếu. Phải mau đem thân thể dưỡng thật tốt, không thể để cho người quan tâm mình lo lắng, cũng không cần chịu khổ khi uống thuốc bắc.

Y Y thấy Ôn Uyển vẫn toát ra vô tận bi thương:”Không nên khổ sở, tiên hoàng thương ngươi như vậy, nhìn thấy ngươi thế này, nhất định sẽ không đành lòng. Đương kim Thánh thượng rất thương ngươi, ngươi như vậy sẽ làm cho người lo lắng.” .

Ôn Uyển kinh hoảng nói:”Ta biết, ta biết là mình bướng bỉnh. Sinh lão bệnh tử, ai cũng chạy không thoát. Chỉ là nhất thời ta khó mà tiếp nhận chuyện ông ngoại đã đi rồi. Chờ thêm một thời gian nữa là tốt rồi. Y Y, không phải ngày sáu tháng mười hai là ngươi xuất giá sao, làm sao vẫn còn ở nơi này.” .

“Ngươi thật choáng váng rồi! Tiên hoàng băng hà, trong vòng trăm ngày cấm cưới gả . Hôn sự của Y Y tự nhiên phải trì hoãn. Nhưng mà như vậy cũng tốt, chúng ta có thể đi theo ngươi, còn có thể ngâm suối nước nóng.” Vũ Đồng cười nói .

Ôn Uyển vỗ đầu một cái, thật đúng là, một lần bệnh liền làm mình choáng váng.

“Ai, ngươi đặc biệt tới giải sầu sao? Hay là đặc biệt tới ngâm suối nước nóng.” Y Y để ý nói. Có ý gì chứ, ước gì mình không gả đi được, tức chết nàng.

Vũ Đồng nhìn bộ dạng của Y Y , còn cố ý châm biếm:”Là ngươi tự nói, muốn làm nữ nhi nhiều hơn một chút. Gả cho người ta rồi sẽ không được tự do. Làm sao, hiện tại lại sợ mình không ai thèm lấy. Yên tâm, sang năm nhất định sẽ khiến ngươi an tâm gả ra ngoài. Ta sẽ chuẩn bị cho ngươi một phần lễ thật dầy, Ôn Uyển cũng sẽ chuẩn bị cho ngươi quà tặng thật dầy . Ôn Uyển, ngươi nói đúng không?” .

“Hừ, ta cầu cho ngươi, sang năm cũng lập gia đình.” Y Y hừ lạnh kêu.

“Vậy ngươi đợi đi, ít nhất ta phải đủ mười sáu tuổi mới lập gia đình. Còn hai năm nữa! Đến lúc đó, ngươi có thể ôm hài tử tới xem lễ rồi.” Vũ Đồng một chút cũng không xấu hổ nói, Ôn Uyển nhìn hai người bọn họ làm ầm ĩ , tích tụ trong lòng cũng tản đi không ít.

“Ôn Uyển, chúng ta làm thơ đi.” Y Y cao hứng bừng bừng .

Ôn Uyển trầm mặc. Vũ Đồng đẩy Y Y một cái. Y Y ngượng ngùng .

“Cái kia, chúng ta đi làm người tuyết đi. Hạ Ảnh, đi lấy chút ít hạt châu đen cùng củ cải trắng tới đây, chúng ta làm người tuyết.” Lôi kéo Ôn Uyển, ba nữ hài tử cùng nhau làm người tuyết . Gắn hai viên châu đen vào làm mắt, đem củ cải trắng làm thành mũi.

“Ha ha, của ta là xinh đẹp nhất. Hai người các ngươi thật xấu, thật xấu.” Vũ Đồng cười ha ha, lập tức giễu cợt .

“Người tuyết con nít mới xấu.” Y Y cuộn một quả cầu tuyết, ném qua. Y Y tự nhiên không cam lòng chịu thua rồi, lập tức phản kích. Hai người, đánh khí thế ngất trời.

Ôn Uyển mặc dù không có tham gia, chỉ ở một bên nhìn. Nhưng trên khóe miệng hàm chứa nụ cười . Hạ Dao nhìn Ôn Uyển rốt cục thoải mái hơn một chút, tâm treo lên hơn mấy tháng , rốt cục cũng buông xuống. Xem ra chính mình xin hoàng đế ra mặt, để cho hai người này đến với Quận chúa là đúng. Có người phụng bồi, sẽ không nghĩ tới chuyện kia nữa, sức khỏe rất nhanh sẽ tốt lên.

“Mệt chết ta, lâu rồi không có vận động như vậy . Nhưng mà, thật thống khoái.” Vũ Đồng ngã lệch ở trên giường, nha hoàn liền tranh thủ thời gian đổi áo ngoài cho nàng .

“Đúng vậy, thật thống khoái. Không biết sau này, còn có thể cuộc sống tốt như vậy không.” Y Y cảm thán nói. Sau này lập gia đình rồi, cũng sẽ không có cuộc sống như vậy nữa

“Ta nghĩ tự mình làm đồ nướng đi.” Vũ Đồng đáng thương nói. Ôn Uyển cười để cho người đi chuẩn bị, sau đó tự mình động thủ làm một bàn đồ nướng, ăn rất ngon.

Ăn đồ nướng xong, nghỉ ngơi một chút, liền nhảy đến suối nước nóng. Ôn Uyển thấy vậy cười không thôi, từng người cũng đều vào suối nước nóng.

“Cổ nhân có lấy tuyết pha trà, hôm nay, chúng ta cũng lấy Tuyết pha trà, cũng làm phong nhã một hồi.” Vũ Đồng cao hứng bừng bừng kêu.

Ôn Uyển phụ họa của yêu cầu của bọn nàng, để người chuẩn bị dụng cụ.

Nhưng dùng tuyết pha trà, hương vị thật là không giống. Mất đi hương vị thanh nhã mà cổ nhân nói . Nhìn đầu lưỡi của Y Y cũng vươn ra, thật là bất nhã, Ôn Uyển mím môi cười.i, đã kích phát bóng ma sâu nhất trong đáy lòng Ôn Uyển .
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.3 /10 từ 4 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài thuyết pháp hay của các giảng sư từ trang thuyết pháp chẳng hạn như hoc cach chap nhan thay thich tam nguyen 2017, lam ban voi kho dau thay thich nhat hanh thuyet giang những bài giảng pháp này rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.