Trọng sinh chi Ôn Uyển

Quyển 5 - Chương 42: Hi vọng


Thiên lão nhi thấy hoàng đế ngây ngốc, thì lẳng lặng đứng yên ở nơi đó.

Hoàng đế nhìn Thiên lão nhi nói: “Vậy bệnh của trẫm thật sự không có hi vọng sao?”

Thiên lão nhi im lặng mười giây rồi mới nói: “Thần không biết Hoàng Thượng bị bệnh gì. Nhưng thần biết rõ, Hoàng Thượng chỉ có ba mươi lăm năm tuổi thọ.”

“Ba mươi lăm năm …” Hoàng đế hơn Ôn Uyển hai mươi tuổi, ngẫm lại thì vừa vặn ba mươi lăm năm. Hoàng đế một thoáng đã hiểu ra. Hắn vẫn nghĩ mình đang khỏe mạnh bỗng nhiên sao lại bị bệnh, còn là bệnh nan y không thể trị. Thì ra, nguyên nhân là ở chỗ này. Nguyên nhân ở chỗ hắn chỉ có ba mươi lăm năm tuổi thọ. Cho nên, mới xuất hiện những bệnh cổ quái loạn thất bát tao này.

Hoàng đế nhớ tới thọ nguyên của Ôn Uyển chỉ có sáu tuổi, trong mắt lóe lên tia sáng hi vọng: “Ôn Uyển có thể thay đổi mệnh, trẫm nhất định cũng có thể cải mệnh. Quốc sư…”

Thiên lão nhi lắc đầu: “Hoàng Thượng, thần đạo hạnh nông cạn, không có công lực bậc này. Người có thể nghịch thiên cải mệnh, không chỉ phải có đại cơ duyên đại phúc phận, còn phải có đại tạo hóa. Người có phúc khí như thế, chỉ có thể ngộ chứ không thể cầu. Nếu không, cho dù mệnh có sửa được, cũng sẽ không được chết già.”

Hoàng đế nhìn chằm chằm vào Thiên lão nhi: “Ý khanh nói, trẫm cũng chỉ có thể chờ chết?”

Thiên lão nhi không có cố kỵ việc hoàng đế tức giận, tiếp tục nói “Kỳ thật lúc trước, tiên hoàng đã để thần tính toán mệnh cho Hoàng Thượng ba lần. Tiên hoàng biết rõ Hoàng Thượng chỉ có ba mươi lăm năm tuổi thọ, người vô cùng do dự, luôn nghĩ sẽ bỏ qua hoàng thượng.”

Hoàng đế mắt trừng lớn. Chuyện này hắn không hề biết gì, vậy mà phụ hoàng đã sớm biết: “Phụ hoàng đã biết, vì sao còn có thể, còn có thể chọn. . .”

Thiên lão nhi rất bình tĩnh nói: “Bởi vì tiên hoàng không còn có lựa chọn nào khác. Chọn Hoàng Thượng, Đại Tề mới có một đường sinh cơ. Còn nếu như chọn những hoàng tử khác …”

Hoàng đế càng nghe càng mơ hồ: “Nhưng, trẫm. . .”

Thiên lão nhi liếc Hoàng thượng một cái mới nói: “Tiên hoàng sở dĩ chọn Hoàng Thượng, là vì quận chúa. Tiên hoàng cũng đã từng hỏi qua vấn đề này. Lúc ấy thần nói với tiên hoàng, mệnh của hoàng thượng đã biến hóa, tương lai không thể nào dự đoán được. Người được chọn làm thái tử ngay lúc đó, cũng chỉ có Hoàng Thượng là thích hợp nhất. Muốn Đại Tề thịnh vượng, ngoài Hoàng Thượng ra thì không còn có ai khác làm được. Bởi vì quận chúa chỉ nguyện ý phụ trợ cho Hoàng Thượng thôi. Lui một vạn bước mà nói, cho dù Hoàng Thượng tráng niên mất sớm, chỉ cần người an bài thỏa đáng. Lại có quận chúa ở đây, Đại Tề cũng có thể vượt qua cửa ải khó khăn này.” Tiên hoàng hiểu rất rõ tính tình của Ôn Uyển. Nếu những người khác làm hoàng đế, đừng nghĩ đến chuyện nàng sẽ ra một phần sức để giúp. Nếu ép buộc nàng, nàng nhất định sẽ chạy mất. Nhưng Trịnh Vương làm hoàng đế thì không giống vậy. Nếu lúc lâm chung Trịnh Vương có phó thác lại, đương nhiên Ôn Uyển sẽ mềm lòng mà đáp ứng. Hơn nữa bản chất Ôn Uyển cũng không phải là người thích quyền lực. Đây cũng là điểm mà tiên hoàng nhìn trúng ở nàng.

Thần sắc trong mắt Hoàng đế biến đổi hoàn toàn. Hắn rốt cục đã hiểu được, vì sao trong một năm cuối cùng, tiên hoàng lại để cho Ôn Uyển bắt đầu tham chính. Chuyện tham chính này, không giống với hai năm trước, là chỉ để cho Ôn Uyển ở bên cạnh đả tương du (giả bộ đánh cho có khí thế). Mà một năm cuối cùng kia, tiên hoàng lại bắt Ôn Uyển ở một bên nghe báo cáo và quyết định sự việc, còn để cho Ôn Uyển đọc tấu chương cả năm, bản thân mình thì ở bên cạnh nói nên xử lí chính vụ như thế nào. Tự tay dạy bảo Ôn Uyển phải xử lý quân quốc chính vụ (nhận thức của Ôn Uyển ngay lúc đó là tiên hoàng ăn no rồi đùa chơi với nàng). Lúc ấy hắn rất nghi ngờ, vô cùng nghi ngờ. Chỉ là không dám hỏi ra. Thì ra chân tướng sự thật là như thế.

Nghĩ tới đây, hoàng đế sắc bén hỏi: “Vậy nếu những hoàng tử khác được chọn. Đại Tề sẽ như thế nào? Nói đi? Rốt cuộc còn có ẩn tình gì?”

Trầm mặc thật lâu…

Cuối cùng Thiên lão nhi tỏ vẻ chính bản thân mình cũng không biết. Đương nhiên, ông không định kích thích hoàng đế tiếp nữa. Ngay lúc hoàng đế sắp phát tức giận ra, thì ông lập tức chuyển chủ đề: “Hoàng Thượng, không phải là ngài không có hi vọng. Mệnh của người bởi vì quận chúa mà sửa đổi. Có lẽ quận chúa có thể cứu mạng người. Quận chúa là người phúc hậu, lại cùng Phật gia hữu duyên. Có lẽ, lão lừa trọc Giác Ngộ sẽ có biện pháp.”

Hoàng đế từ trong trầm tư hồi phục lại tinh thần, vừa nghe được nhưng lời này, trong mắt dần hiện ra ngọn lửa, giống như người sắp chết đuối mà vớ được khúc gỗ vậy. Để cho Thiên lão nhi đi xuống xong, hoàng đế lập tức truyền Ôn Uyển tới. Đem Ôn Uyển ôm vào ngực. Ôn Uyển ở trong ngực hoàng đế, cảm thấy có chút là lạ, nhưng lại không thể nói ra chỗ nào quái dị.

Không biết qua bao lâu thời gian, hoàng đế liền thì thầm nói với Ôn Uyển: “Ôn Uyển, cháu đi Hoàng Giác tự tìm Giác Ngộ đại sư đi. Giác Ngộ đại sư có biện pháp cứu cậu. Ôn Uyển, cậu chờ cháu trở về.” Có lẽ, thực sự sẽ có chỗ hữu dụng.

Ôn Uyển mở to hai mắt: “Giác Ngộ đại sư? Chẳng lẽ y thuật của ông ấy rất cao siêu sao?” Không thể nào a? Trước đến giờ Giác Ngộ đại sư vẫn đoạt bát cơm của thầy bói. Về sau còn cướp bát cơm của Nguyệt lão, cái này thì cũng thôi đi. Hiện tại ông ta còn muốn cướp bát cơm của lang trung đại phu nữa sao? Qủa thật quá toàn năng mà.

Hoàng đế thấy bộ dáng Ôn Uyển như thế liền nói: “Giác Ngộ đại sư sẽ có biện pháp cứu cậu. Nhưng phải là cháu đi mới được. Đây là hi vọng duy nhất của cậu.”

“Cậu đã nói vậy, cháu sẽ cho người chuẩn bị ngựa, rồi lập tức đi Hoàng Giác tự tìm đại sư.” Thời điểm chuẩn bị tốt mọi thứ xong thì trời mới tờ mờ sáng.

Hoàng đế thấy Ôn Uyển chuẩn bị khởi hành, hắn suy nghĩ một lát rồi nói: “Ôn Uyển cháu chờ một chút, Tôn Đức Công, đem kim ti nhuyễn giáp lấy tới đây.” Sau khi nói xong, hoàng đế đem chuỗi hạt châu mình vẫn luôn mang theo của Giác ngộ đại sư ra, đeo lên cổ tay của Ôn Uyển.

Ôn Uyển tiếp nhận bảo vật mà nàng mới chỉ nhìn thấy ở trong sách, kim ti nhuyễn giáp. Nàng vuốt ve kiện giáp nghe đồn được dùng thiên tàm ti cùng với tơ vàng chế thành, thì thấy thủ công thật tinh xảo, mềm mại như tơ, nhưng lại có khả năng đao thương bất nhập.

Hoàng đế vuốt đầu Ôn Uyển nói: “Lần đi này cháu phải cẩn thận, đi nhanh về nhanh. Cậu chờ con trở về.”

“Cậu yên tâm, con sẽ trở về nhanh thôi.” Ôn Uyển nâng kim ti nhuyễn giáp trở về thư phòng của mình, thay đổi xiêm y.

Xong xuôi liền từ chỗ Đặng Đỗ tiếp nhận hai trăm ngự lâm quân, mặt khác hoàng đế còn cho nàng thêm mười hai người, mấy người này Ôn Uyển vừa nhìn đã biết là công phu không thấp.

Lúc đi ở trên đường, Ôn Uyển vô cùng cảm kích ông ngoại hoàng đế và cậu đã phóng túng nàng một năm. Nếu không, giờ ngồi kiệu ít nhất cũng phải mất ba canh giờ. Lúc đến nơi, cũng không biết đã chậm trễ bao nhiêu chuyện. Vì vậy, lần này nàng cưỡi ngựa chứ không ngồi kiệu. Nếu cố gắng hết sức, khoảng nửa canh giờ sẽ tới được Hoàng Giác tự. Tiết kiệm được hơn một nửa thời gian.

Hoàng đế đợi Ôn Uyển đi rồi, suy nghĩ chốc lát rồi nói: “Gọi Đặng Bạc tiến vào.” Hoàng đế nói một chuyện với Đặng Đỗ xong. Sau đó, toàn bộ phi tần đã bị Ôn Uyển giam lỏng một ngày một đêm từng người được đưa về cung điện của mình. Tuy vậy, cũng không được phép đi ra, nếu không, sẽ bị thị vệ tùy ý tru sát.

Mọi người đều được tin biết hoàng đế đã tỉnh, khiến hoàng hậu có chút hãi hùng khiếp sợ. Nhưng cẩn thận ngẫm lại, mình cũng không làm gì quá phận, nên buông lỏng trái tim xuống.

Hoàng đế thảo ra một ý chỉ, nhìn phần thánh chỉ này, hoàng đế thì thào nói “Vẫn biết con muốn đi đất phong. Nếu như trẫm đi rồi, con liền trở về đất phong đi! Qua đó rồi con có thể nhàn nhã tự tại, vô câu vô thúc như mong muốn. Những tranh đấu này, con cũng không cần phải tham dự vào nữa.”

Ôn Uyển không biết hoàng đế đã chuẩn bị tốt cho trường hợp xấu nhất. Nàng cưỡi ngựa, đón gió phi nhanh tới Hoàng Giác tự. Hôm nay đã vào tháng mười, trên mặt đất quang đãng, không khí buổi sớm mát mẻ. Sương trắng mịt mờ khắp nơi, gợi cảm giác tiêu điều.

Gió táp vào mặt tạo nên cảm giác mát lạnh. Nhưng trong lòng Ôn Uyển lại nóng như lửa đốt. Bởi vì khẩn trương, cùng với xóc nảy nên trên trán đều đổ ra một tầng mồ hôi.

Ôn Uyển dùng tốc độ nhanh nhất để chạy, vừa đến Hoàng Giác tự, lập tức nói với Giác Hành đại sư “Ta muốn gặp Giác Ngộ đại sư.” Không phải thương lượng, mà là mệnh lệnh.

Giác Hành phương trượng ngăn cản Ôn Uyển. Nhưng thái độ Ôn Uyển rất cường ngạnh, nhất định phải gặp Giác Ngộ đại sư. Giác hành đại sư không có cách nào khác đành nói “Sư thúc đang bế quan, không gặp bất luận kẻ nào. Thí chủ mời trở về đi.”

Ôn Uyển đang định xông vào thì bị Võ Tinh ngăn cản “Quận chúa, nếu người xúc phạm tới các vị Bồ Tát, chẳng phải là khiến Hoàng Thượng càng thêm chịu tội sao? Vạn lần không thể, người nên tìm biện pháp khác a.” .

Vừa rồi Ôn Uyển cũng vì quá gấp, lúc này mới tỉnh táo lại đem Phật châu trong ngực hai tay dâng lên “Phương trượng đại sư, vật này là của Giác Ngộ đại sư. Người giúp ta đem vật này cho ông ấy, giúp ta chuyển một câu, người xuất gia vốn từ bi. Hi vọng Giác Ngộ đại sư có thể gặp ta.”

Ôn Uyển là tới cầu người ta, đương nhiên sẽ tiên lễ hậu binh. Nếu như Giác Ngộ đại sư thật sự không ra tay giúp nàng, lúc đó lại cường ngạnh xông vào cũng không muộn.

Đáng tiếc, Giác Ngộ đại sư không muốn gặp.

Toàn thân Ôn Uyển đều là lệ khí: “Nói cho Giác Ngộ đại sư biết, nếu như ông ta không gặp ta. Ta sẽ huyết tẩy cái Hoàng Giác tự này. Ta không sợ cái gì mà nhân quả báo ứng, ngũ đạo luân hồi. Nếu ông ấy không gặp ta, ta sẽ đem tất cả hòa thượng trong cái tự này giết sạch. Phật gia kết cục nhân quả tuần hoàn, ta không sợ. Nhưng ta tin tưởng, Giác Ngộ đại sư, nhiều người như vậy bởi vì ông ta mà chết, làm hư Phật duyên của ông ta, không biết ông ta có sợ hay không?”

Giác Hành phương trượng nhìn Ôn Uyển hung thần ác sát, lại mang theo mấy trăm thị vệ. Sợ nàng dưới cơn giận dữ sẽ huyết tẩy Hoàng Giác tự, vậy Hoàng Giác tự là tai vạ đến nơi rồi, liền lập tức quay người trở về.

Qua nửa khắc đồng hồ, rốt cục cũng thấy Giác Hành đại sư chầm chập đi tới “Giác Ngộ sư thúc đồng ý gặp thí chủ.” Đem toàn bộ tăng nhân trong tự đến áp chế, ai cũng không dám cam đoan, không thể chắc chắn sát thần này chỉ là nói, chứ không phải thật sự làm. Không thể không gặp a.

Ôn Uyển không nghe ông ta nói nhảm nữa, vội vã mà đi vào. Tiến vào thiện phòng, đại sư ngồi ở trên bồ đoàn, sắc mặt vô cùng bình tĩnh, phảng phất như vừa rồi, việc Ôn Uyển gây uy hiếp ông, chỉ là một hạt bụi chẳng đáng kể. Dáng ngồi của ông thật sự giống Bồ Tát, Ôn Uyển đem Phật châu lấy lại mang bên người.

Tuy nàng lo lắng không thôi, nhưng vẫn nhịn xuống quyết tâm lẳng lặng ngồi chờ ở đối diện đại sư. Nghe đại sư tụng kinh văn, tâm tình của Ôn Uyển, cũng theo thời gian dần yên tĩnh trở lại. Quỳ trên mặt đất nói: “Cầu Giác Ngộ đại sư mở lòng từ bi, cứu cậu hoàng đế của con một mạng. Ôn Uyển cảm kích khôn cùng.”

Giác Ngộ đại sư thấy sự quật cường dưới vẻ bình tĩnh của Ôn Uyển, chuyện nên đến sẽ đến có cưỡng cầu cũng không được. Lúc này mới nhàn nhạt nói “Thí chủ, lão nạp cũng bất lực.”

Điều Ôn Uyển chán ghét nhất chính là bốn chữ “vô năng vi lực” (bất lực). Nhưng nàng vẫn cố gắng kiềm chế lửa giận ở đáy lòng, trên mặt tỏ vẻ sợ hãi cùng cung kính nói “Cậu con sinh bệnh, mắc một loại quái bệnh. Mọi người vẫn nói đại sư thông hiểu trước sau ba trăm năm. Con nghĩ, nhất định đại sư sẽ có biện pháp cứu cậu con.” Cầu người vẫn nên có một thái độ cầu người đúng mực.

Tiếng nói của đại sư rất nhẹ “Lão nạp không cãi được ý trời.”

Lúc này trong đầu Ôn Uyển lại xuất hiện một ý nghĩ: không cãi được ý trời, cậu hoàng đế sẽ không cứu được sao?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.3 /10 từ 4 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Các nghiên cứu cho thấy, sự phát triển của bộ não trẻ diễn ra nhanh nhất vào tuổi 13 trở về trước, là một phụ huynh, khi không mang lại cho trẻ cơ hội suy nghĩ, tìm hiểu, có thể bạn sẽ phải rất ân hận! Thế giới ngày nay phát triển nhanh chóng, kho tàng kiến thức là vô hạn, luôn được đổi mới với tốc độ chóng mặt. Mỗi ngày bạn cần làm mới mình và cập nhật tin tức từ trang sự khác nhau chẳng hạn như su khac nhau giua dan ong ngoai tinh va dan ba ngoai tinh, su khac nhau oracle học như một cánh cửa kì diệu nhưng không có chiếc chìa khóa nào để mở nó ra, vậy học cũng là đang dần dần chế tạo ra chiếc chìa khóa đó và khám phá mọi điều ở bên trong cánh cửa, đó là kiến thức và sự thành công