Trọng sinh hậu cung sấm quan ký

Chương 27: Cánh ve

Tuyết tần thần sắc luôn lạnh lùng, khí chất tất nhiên là phi thường. Là năm Gia Khánh thứ ba, Hoàng Thượng đi Giang Nam mang về, chi tiết trong đó nàng không biết.

Kiếp trước nàng bị biếm vào lãnh cung, Tuyết tần được chẩn có thai, chắc cũng vì nguyên do này mà Hoàng Thượng không chút do dự biếm nàng vào lãnh cung.

Tuyết tần nhấp một ngụm trà, ánh nắng gay gắt, gió cũng mang theo chút oi bức, Tử Oánh không hiểu, sao Tuyết tần không ở Giáng Tuyết hiên tránh nắng mà lại đến Thiên Thu đình?

“ Trước đây bản cung thích nhất là chèo thuyền hái hạt sen.” Tuyết tần chậm rãi nói “ Nghe nói Thu đáp ứng là người Vĩnh Phong, chắc cũng biết đến trò này.”

“ Hồi nương nương, trước đây nô tỳ cũng thích chèo thuyền hái hạt sen. không ngờ là nô tỳ trèo cao, có cùng sở thích với nương nương.” Thu đáp ứng cười nói.

“ Tiến cung cũng đã lâu. Bản cung lâu rồi không được đi hái hạt sen, thật là tưởng niệm.”

Tựa hồ Tuyết tần nhớ đến quãng thời gian thiếu nữ, trong giọng nói có chút nhớ nhà.

Về Khải Tường cung, Tử Oánh uống một chén trái cây ướp lạnh mới không cảm thấy nóng. Thoạt nhìn là Tuyết tần nói chuyện xưa với Họa Phiến. đến khi mặt trời lên qua đỉnh đầu, Tuyết tần tỏ thái độ khác lạ. mời Họa Phiến đến Giáng Tuyết hiên.

Cẩn thận nhớ lại, vào thời gian này kiếp trước cũng không xảy ra chuyện gì lớn, sao Tuyết tần lại như vậy?

“ Tiểu chủ, nội vụ phủ không cho người mang băng đến, trời nóng như vậy, sao chúng ta chịu được.” Xảo nhi tiến vào, oán giận nói với Tử Oánh.

“ Trong cung, cung nhân đều phủng cao thải thấp, lần này nội vụ phủ nói thế nào?” Tử Oánh cũng không oán trách.

“ Hoàng công công nói Lưu đáp ứng kêu nóng, nên đã đưa hết sang bên đó.” Xảo nhi tức giận bất bình “ Tiểu chủ, rõ ràng đó không phải là ân sủng của nàng ta.”

“ Xảo nhi, không được nhắc đến chuyện này. hiện thời nàng ta đang ở đầu sóng ngọn gió nhưng lại không biết thu liễm, sẽ làm người khác ghen ghét. Nàng ta không biết hay là do ngu xuẩn.”

“ Tiểu chủ, đến giờ dùng bữa?” Tô Noãn nói “ Được, bày trong phòng đi, Đào nhi hầu hạ ta rửa mặt chải đầu.”

Dùng xong ngọ thiện, đổi sang quần áo bình thường, Tử Oánh vẫn cảm thấy cả người toàn mồ hôi, cung điện yên tĩnh, chỉ có tiếng ve kêu trên cây, thật là phiền chán. Ánh mặt trời chiếu vào bình mỹ nhân trên bàn trà.

“ Tô Noãn” Tô Noãn đang đứng quạt ngẩng đầu lên “ Tiểu chủ, muốn uống trà sao?”

“ Chuẩn bị lễ, chúng ta đi thăm Thẩm Quý nhân.” Vào cung lâu như vậy cũng nên đi thăm “hảo” muội muội của nàng.

nói xong xoay người ngồi dậy, đến phòng khách tĩnh tâm phao trà, đến khi hương trà tràn ngập phòng mới miễn cưỡng áp chế phiền muội trong lòng.

Bước vào cửa Trường Lạc cung, một cỗ mát mẻ ập đến, Liễu quý phi luôn điệu thấp, ở trong cung cũng có vài phần uy vọng, nội vụ phủ tất nhiên là mang băng đầy đủ.

Uyển âm ở tại Đông Thiên điện, Lệ Xuân hiên. Để tiểu thái giám thông báo, Tử Oánh mới mang Đào nhi tiến vào. Tô Noãn xin phép đi vấn an Quý phi.

Bố cục ở Lệ Xuân hiên giống Hương Vận hiên, bình phong chia phòng làm hai. Án kỷ, cung phiến, một khay bút thiên thanh đã cũ, trên đó treo bốn năm loại bút lông, trên kỷ án bày vài bức họa.

“ tỷ tỷ” Uyên âm kêu một tiếng cũng không hành lễ, Tử Oánh không so đo với loại chuyện nhỏ này, luận lễ phải là nàng hành lễ với Uyển âm, không biết sao Tử Oãnh cũng không hành lễ nói “ Sắc mặt muội muội có vẻ tốt hơn nhiều.”

“ Đúng vậy, dù sao Quý phi nương nương đối xử với muội cũng rất tốt. Nghe nói tỷ cũng đã thị tẩm” Uyển âm cũng không để Bích Nguyệt dâng trà.

“ Tin tức của muội thật linh thông, tỷ nhớ trước đây đến mùa hè muội luôn khó chịu, sao giờ muội lại không dùng băng?” Tử Oánh làm bộ che miệng “ Muội đừng trách tỷ nói sai, băng này còn tùy thân phận mà phân.”

Uyển âm cười cười “ Tỷ tỷ càng ngày càng thiếu kiên nhẫn.” không chút để ý Tử Oánh trào phúng.

Tử Oánh cũng không để ý việc Uyển âm không tiếp lời, nếu chút việc nhỏ ấy mà Uyển âm cũng để trong lòng thì đã không phải là Uyển âm có thể hại chết nàng.

“ Nghe nói tỷ tỷ còn không bằng một đáp ứng được sủng ái.” Uyển âm cầm một bánh đậu xanh tinh tế ăn “ Thái Hậu nương nương thật thích tỷ tỷ”

“ Thái hậu nương nương đối với ta rất tốt. Chỉ là vừa tiến cung biết muội muội bị cấm túc, tỷ lo lắng hỏng luôn”

“ đã làm tỷ tỷ lo lắng” Hai người cảm thấy nói chuyện như vậy cũng không có ý tứ, liền không ai mở miệng nói chuyện.

Đến Trường Lạc điện bái kiến Liễu quý phi, Liễu quý phi đang nằm trên sạp mỹ nhân được cung nữ hầu hạ ăn chè hạt sen bách hợp, thấy các nàng tiến vào thì xúc miệng để cung nữ lui xuống.

“ Các muội mau ngồi đi. Trời như này cũng chỉ có các muội là ưa đi lại.”

“ Nương nương nói gì vậy. chúng muội muội đứng trước người cũng phải thất sắc. Nương nương yêu yên tĩnh, không giống như bọn tiểu hầu nhi muội.” Uyển âm thuần thục quỳ xuống bóp chân cho Quý phi.

“Miệng muội như bôi mật vậy, luôn dỗ bản cung cao hứng”

Tử Oánh cười nhìn, chỉ cảm thấy một màn này rất quen thuộc, giống như phương thức ở chung của Uyển âm và Lão phu nhân khi còn ở Thẩm phủ.

“ Đây là Ngọc thường tại sao” Liễu quý phi quay đầu nhìn Tử Oánh “ thật là một diệu nhân, chả trách Tô Noãn luôn khen ngươi là chủ tử tốt.”

“ Nương nương khen trật rồi, Tô Noãn được nương nương dạy dỗ nên mới có thể tri kỷ như vậy.”

Cáo từ hồi cung, Tử Oánh cảm thấy đầu đau lợi hại, buổi sáng sau khi thỉnh an Hoàng hậu trở về,nàng cảm thấy dị thường phiền lòng.

không bao lâu, Tố Trế bên người Hàn Phong hớt hải chạy vào, nhìn thấy nàng liền quỳ xuống “ Tiểu chủ, xin hãy cứu tiểu chủ của nô tỳ.”

“ Hàn tỷ tỷ làm sao?” Tử Oánh bị hù nhảy dựng lên, vội để Đào nhi nâng Tố Trễ dậy. Tố Trễ lại cố tình không đứng lên “ Tiểu chủ, từ sáng đến giờ tiểu chủ nhà nô tỳ vẫn không tỉnh” nói xong khóc không thành tiếng.

“ Trước tiên đừng khóc, nói cụ thể ta xem.”

Sau khi Tử Oánh và Họa Phiến rời đi, Hàn Phong liền ngủ bất tỉnh, Tố Trễ nghĩ chắc do mệt mỏi. Đến giờ cơm, dù nàng ta gọi thế nào Hàn Phong cũng không tỉnh, lúc này Tố Trễ mới kích động.

“ Thỉnh thái y chưa?”

“ đã thỉnh Bàng thái y, chẩn mạch hồi lâu cũng không biết là bệnh gì, chỉ nói là tật cũ của Tiểu chủ tái phát. Ngọc tiểu chủ, người cùng tiểu chủ giao hảo, phiền người mau đến xem tiểu chủ của nô tỳ.”

Tử Oánh cảm thấy đầu đau lợi hại những vẫn theo Tố trễ đến Thải Vi cung.

Sắc mặt Hàn Phong kém hơn so với lúc sáng, lộ ra xanh trắng. Cửa sổ khép chặt, trong phòng nồng nặc mùi thuốc, Tử Oánh sai cung nữ mở cửa sổ.

nói đến ân sủng ngoài Lưu đáp ứng thì Hàn Phong đứng thứ hai, có người muốn hại nàng cũng có khả nằng.

Như vậy sẽ là ai? Sợ rằng Hàn Phong cũng không phải đơn giản là bị phong hàn, mới vài canh giờ mà người đã thành như thế này.

Trong đầu xoẹt qua ý tưởng gì đó, nhanh đến nỗi nàng không nắm bắt được.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nếu bạn là kế toán thì không thể bỏ qua những bài chia sẻ về kiến thức và kinh nghiệm làm kế toán trên trang mạng kế toán ví dụ như chuan muc ke toan so 05, nhung bien phap chu yeu day manh chan nuoi gia cam o nuoc ta chắc chắn những kiến thức bổ ích và thực tế này sẽ hỗ trợ rất nhiều trong công việc kế toán của bạn.