Trọng sinh hậu cung sấm quan ký

Chương 44: Rơi xuống nước

Hàn Phong thấy sắc mặt Tử Oánh trắng bệch thì đến bên nàng nhỏ giọng hỏi “ Muội nghĩ đến điều gì sao?”

Tử Oánh lắc đầu “ Chỉ là đột nhiên cảm thấy thân mình mệt mỏi, nghĩ đến chắc là do gần đây ngủ không ngon.”

“ Gần đây trời quá nóng, không mưa giống như mấy ngày trước.”

“ Ngày mai là đại lễ sắc phong của tỷ tỷ, muội chờ hồng bao của tỷ.” Mấy người vừa đi vừa giỡn, đến Phương Hoa hiên uống trà, khi trời không còn sớm mới cáo từ về Khải Tường cung.

“ Tỷ tỷ, ngày mai nắng to, người phải cẩn thận.” Đến cửa cung Họa Phiến gắt gao cầm tay nàng, Tử Oánh hiểu rõ, trong lòng ấm áp, gật đầu.

Theo quy củ ngày mai nhận đại lễ nên hoàng thượng không đến. Tử Oánh bước vào hồ nhỏ trong Noãn các, nhớ tới chuyện hoang đường đã phát sinh ở đây thì đỏ mặt, tắm qua loa.

Cuối cùng nàng cũng có thể làm chủ một cung. Kiếp trước nàng không có phúc khí này.

“ Đào nhi, triều phục và hài ngày mai nội vụ phủ đã mang đến chưa?”

“ Hồi nương nương, chiều nay đã đưa tới, Xảo nhi đang kiểm tra, chắc Hoàng Hậu cũng không dám động thủ.”

“ không chắc được.” Đào nhi cầm lược chải tóc cho Tử Oánh, Hoàng hậu lại không phải nữ nhân thông minh.

Xảo nhi nâng triều phục vào, vẻ mặt nôn nóng “ Nương nương, trên triều phục có lỗ hở..”

“ mang đến ta xem.” Tử Oánh đứng dậy, cùng Đào nhi liếc nhau, mặc dù đây không phải là biện pháp sáng suốt nhưng có thể đả kích nàng!

Chỉ vàng, bạc thêu Loan Điểu triêu tú ở vạt trước của triều phục bị hở một lỗ, lấy tú công của nàng thì chắc chắn không thể sửa hoàn mỹ được.

Đào nhi và Xảo nhi đã lâu không động chạm, Tô Noãn.. chuyện này càng ít người biết càng tốt, cho dù bây giờ bẩm báo nội vụ phủ thì bọn họ chắc chắn cũng sẽ không cho người làm. “ Đào nhi, đi tìm Tô đáp ứng, nói ta muốn thêu này nọ, không được kinh động người khác.”

Đào nhi lĩnh mệnh rời đi, Tử Oánh hơi ngẩn người, sắc trời vừa rồi còn sáng nay đã tối.Nàng nhất định sẽ là cho tổng quản nội vụ phủ thân bại danh liệt..

Đợi nửa canh giờ, Đào nhi vẫn còn chưa về, trán Tử Oánh lại đột nhiên chảy mồ hôi lạnh, nàng liền dẫn Xảo nhi muốn đi Thải Vi cung.

“ Nương nương, trời tối rồi người còn định đi đâu?” Tô Noãn bưng trà và mâm hạt sen cao vào phòng thấy Tử Oánh muốn ra ngoài mở miệng hỏi.

“ Ta đi gặp Hàn tỷ tỷ, ngươi để lại cửa hông rồi đi nghỉ sớm đi.”

“ vâng” Tô Noãn để trà xuống lui ra ngoài.

Gió đêm phất phơ, đi được nửa đường thì thấy Đào nhi gấp rút chạy về “ Nương nương, Tô, Tô đáp ứng rơi xuống nước..”

Rơi xuống nước?

“ Sao lại thế?” Ngữ khí của Tử Oánh rất nghiêm túc “ Mai Ngôn có việc gì không?”

“ May mắn phát hiện kịp thời, thái y đang chẩn trị cho Tô tiểu chủ.”

“ Mau đỡ ta qua đó.”

Trong Kiêm Hà các đèn đuốc sáng trưng, Hàn Phong đứng dưới hành lang, ánh đèn mông lung chiếu lên người nàng, nhìn có vẻ rất cô độc. Đến gần phát hiện trên mặt nàng đầy hoảng hốt.

“ Sao muội lại đến đây.” Oán trách nhìn thoáng qua Đào nhi “ không do nàng, là muội muốn đến, Mai Ngôn sao rồi?”

“ Vừa nôn ra mấy ngụm nước, may là phát hiện kịp thời, bằng không..”

Tử Oánh cảm thấy căng thẳng, nắm tay Hàn Phong hạ giọng nói “ Tỷ tỷ, đang êm đẹp sao Mai Ngôn lại rơi xuống nước?”

Hàn Phong thấy xung quanh không có ai, hạ giọng nói “ Huệ tần triệu Mai Ngôn đi chép kinh thư cho Nhị hoàng tử, nhưng trên đường về không ai biết tại sao lại rơi xuống nước?”

Huệ tần! Lại là Huệ tần!

Sắc mặt Tử Oánh xanh mét, thấy thái y vội hành lễ “ không biết Tô muội muội có sao không?”

Đổng thái ý vuốt râu “ Bị thương đến phổi, chỉ cần dưỡng thật tốt, tuyệt đối không thể để bị cảm lạnh.”

Tiễn thái y, Tử Oánh và Hàn Phong cùng vào. Mai Ngôn đã tỉnh, thấy các nàng thì chảy nước mắt “ Tỷ tỷ..” gọi hai tiếng đã khóc không thành tiếng.

“ Muội đừng kích động, nói cho tỷ biết đã sảy ra chuyện gì?” Hàn Phong nắm tay nàng ta, thay nàng lau nước mắt, động tác ôn nhu chăm sóc.

“ Muội không biết, chỉ nhớ khi đến gần hồ thì bị người ta đánh ngất, sau đó không nhớ gì nữa.”

“ Huệ tần thật thủ đọan! lại muốn đẩy muội vào chỗ chết!” Hàn Phong căm giận nói “ Nếu không phải Mai thường tại đến chỗ tỷ thì dù thế nào tỷ cũng đi cùng muội.”

“ Là ai cứu muoij?” Tử Oánh rót chén trà nóng cho Mai Ngôn, cung nữ bên cạnh Mai Ngôn hành lễ “ Bẩm nương nương, là thái giám bên cạnh QUý phi đưa Tiểu chủ trở về.”

Tử Oánh gật đầu: “ Mai Ngôn muội đùng suy nghĩ nhiều, dưỡng thân thể tốt rồi đến tạ ơn quý phi.”

Mai Ngôn gật đầu, dặn dò một hồi thấy Mai Ngôn hơi mệt Tử Oánh và Hàn Phong mới rời đi.

Trở về Khải Tường cung, người Tử Oánh đã đầy mồ hôi, nhìn thấy triều phục lại phiền chán, không biết ngày mai nên làm thế nào mới tốt.

Tô Noãn đang thêu giày cho nàng “ Nương nương, vừa rồi nô tỳ có nhìn thấy triều phục trên sạp, nô tỳ cả gan hỏi phải làm thế nào cho phải?”

“ Còn có thể như thế nào?” Vuốt vòng tay trên cổ tay, lòng nàng không thể bình tĩnh.

“ Nô tỳ nhớ khi Hiền phi nương nương được sắc phong của là triều phục thêu thanh loan năm đầu.”

Tử Oánh tinh tế cân nhắc một phen, hiện tại không còn cách nào khác ngoài việc làm phiền Hiền phi.

Hiền phi đang nằm trên sạp mỹ nhân, Cầm Sắt ở bên cạnh quạt, sau một hồi hàn huyên, Tử Oánh mới nói vào chủ để chính.

“ không phải là không được, chỉ là nếu bị người bắt được nhược điểm…”

“ Dù xảy ra chuyện gì cũng là nô tỳ phải chịu trách nhiệm.”

“ Ân, Cầm Sắt tìm cho Ngọc tần đi.”

một đêm không ngủ ngon, trong mộng tất cả là hình ảnh kiếp trước nhưng khi nàng tỉnh lại thì không nhớ rõ đã mơ gì.

Tô Noãn thấy nàng có quầng thâm thì dùng thêm phấn che đi. Mặc triều phục, treo triệu quan, thoạt nhìn tinh thần có vẻ rất tốt.

Lễ sắc phong tổ chức ở thái miếu, thái giám chấp lễ tuyên chỉ “ Ngọc tần Thẩm thị, công dung ngôn hạnh, tri thư lễ nghĩa, hiền thục, này sắc phong là Ngọc tần, khâm thử.”

Quỳ xuống tạ ơn đế hậu, Hoàng hậu thấy trên người nàng không phải là triều phục của tần thì muốn mở miệng răn dạy, Dịch Thụy Cảnh nhàn nhạt vẫy tay “ Hoàng hậu, mau kết thúc buổi lễ, trẫm muốn đi thỉnh an Thái Hậu.”

Hoàng hậu “ vâng” một tiếng, nói ra huấn đạo của tổ tiên, sau một canh giờ mới kết thúc buổi lễ.

Dịch Thụy Cảnh ra khỏi thái miếu, cùng hoàng hậu lên kiệu đến Thọ Khang cung, Tử Oánh đi theo cũng chuẩn bị thỉnh an Thái hậu, Dịch Thụy Cảnh quay đầu nói “ Hôm nay Ngọc tần không cần đi, ngày khác hãy đến thỉnh an Thái Hậu.”

Tử oánh lĩnh mệnh, bất an trong lòng nàng vì thế cũng giảm đi, dù sao nàng vẫn cảm thấy triều phục này… Còn có vì sao Hoàng Thượng không cho nàng đến thỉnh an Thái Hậu?

Buổi tối Hoàng Thượng không ngủ lại chỗ nàng, làm nàng thở phảo nột hơi, sau khi thu thập liền đến lãnh cung thăm Tường tần.

Tô Noãn phủ thêm áo choàng cho nàng, Đào nhi mang theo ngọn đèn, hai người đi ra từ cửa hông, theo đường nhỏ đến lãnh cung.

Đây là lần thứ hai Đào nhi bồi nàng đến lãnh cung nhưng vẫn cảm thấy sợ hãi. Lãnh cung nằm ở phía tây bắc, bóng cây lắc lư lại ít người âm khí rất nặng.

Sau khi đút bạc đi vào, hơi thở mục rữa quen thuộc đập vào mặt, âm lãnh, đây là nơi nàng sống ở kiếp trước, thậm chí nàng có thể nhớ được từng viên gạch trên tường.

Nơi này nữ nhân đều điên rồi, mòn mỏi chờ đợi, chờ chết, có người từng tao nhã nhưng vì không đợi được thánh sủng… Người người đều nói Hoàng cung tốt nhưng trong mắt nàng nó chỉ là địa ngục.

Đào nhi kinh hô một tiếng, dưới hành lang là một nữ tử tóc tai bù xù, vẫn mặc váy tô tú ngày ấy, Tử Oánh tiến lên sờ thử, thân thể vẫn nóng.

Ra khỏi lãnh cung, Đào nhi hít từng ngụm khí “ Nương nương, bên trong thật khủng bố, nô tỳ không muốn đến nữa.”

“ Mong là vậy.”

“ Phi phi phi, nào có ai như nương nương tự nguyền rủa bản thân!”

Tháng chín chậm rãi đến, trong viện ngập tràn hương hoa quế, hơn một tháng nay nàng vẫn là sủng phi trong mắt mọi người. Thái Hậu đối với nàng rất ôn hòa, nhưng mỗi lần thỉnh an bà ta không ngủ thì là mệt mỏi, nàng cảm thấy đã hiểu rõ, bản thân đã mất đi chỗ dựa vững chắc là Thái hậu.

Hoàng Thượng muốn đến Tây Sơn đi săn. Hành cung ở Tây Sơn cách kinh thành hơn bảy mươi dặm, trên núi có nhiều cảnh đẹp lại có nhiều ôn tuyền, lá nơi tốt để dưỡng sinh.

Từ khi Hoàng Thượng đăng cơ đến nay đã bồi Thái Hậu đi ba lần. Năm nay Thái Hậu muốn niệm kinh nên không đi. Phi tần hậu cung đều rục rịch muốn ngóc đầu dậy, muốn được Hoàng Thượng mang đi.

Mùng ba tháng chín hoàng thượng hạ chỉ, ngày mười ba tháng chín xuất phát. Hành trình chặt chẽ, nội vụ phủ đã phái người đến hành cung chuẩn bị tiếp giá, trong cung cũng bắt đầu chuẩn bị xuất phát.

Dĩ vãng Hoàng thượng đi cùng Thái hậu, còn các phi tần trừ phi được hắn khâm điểm bằng không sẽ là nội vụ phủ báo tên. Mỗi lần như thế các cung đều không thiếu được phần chuẩn bị, ý đồ là có thể đi theo. Nội vụ phủ kiếm được không ít từ các phi tần trong những dịp như thế này.

Lần này Quý phi, Huệ tần, Ngọc tần, Vĩnh tần đi theo. Hoàng hậu, Hiền phi, Thục phi luu lại xử lý công việc trong cung.

Đào nhi và Xảo nhi hoan hỷ, Tử Oánh lại nhíu mày khổ sở, nghĩ đến thuyền xe khổ sở, hơn nữa ngày trước nàng thu của Luu tần mười năm vạn lượng bạc bị hoàng thượng biết được. Hoàng Thượng giận dữ tịch thu năm vạn lượng nàng định chiếm làm của riêng. Nàng càng thêm âm thầm khẳng định Hoàng thượng là người hỉ nộ vô thường, nếu đi theo thì ngày nào cũng phải đối mặt với hắn, lúc nào cũng phải đoán tâm tư của hắn.

Sáng sớm ngày mười ba tháng chín, bách quan ở Bắc Nhạn môn đưa tiễn, cờ trượng ngập sắc chậm rãi rời đi. Sau khi ra khỏi Dương môn sẽ xuất phát từ Huyền Thải môn, Trong phố bị cấm đường. Hai bên là cấm vệ quân. đi trước là đội nghi lễ có kỵ binh, sau đó là hộ vệ vây quanh long giá của hoàng thượng, sau đó là kiệu của Quý phi và kiệu của chư tần, quan viên, cuối cùng là bộ binh, đội ngũ thành hàng dài đi thật chậm.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nếu bạn là kế toán thì không thể bỏ qua những bài chia sẻ về kiến thức và kinh nghiệm làm kế toán trên trang mạng kế toán ví dụ như hach toan ban le hang hoa truc tiep tai cac quay hang, nhung rui ro thuong gap trong kiem toan phan hanh thue va cac khoan phai nop nsnn chắc chắn những kiến thức bổ ích và thực tế này sẽ hỗ trợ rất nhiều trong công việc kế toán của bạn.