Trọng sinh hậu cung sấm quan ký

Chương 47: Vây săn

Khu vực săn bắn nằm trên núi, xuất phát từ hành cung mất khoảng nửa canh giờ, ca ca của QUý phi là tướng quân nhưng đã trả lại binh phù, hiện tại thường xuyên luyện kiếm nên dáng người rất khôi ngô. Lúc này cưỡi khoái mã, nhìn rất oai hùng. Quý phi cũng đã đổi sang kỵ trang, nhìn cả người có tinh thần hơn không ít.

Đào nhi khoác thêm cho nàng áo choàng, ở trong xe ngựa phẩm trà. Hai đời làm người nàng cũng chưa cưỡi ngựa, cũng không dám thử, Vinh tần và Huệ tần cũng mặc kỵ trang, nhìn tổng thể có vẻ không đối nghịch với nàng.

Hôm nay Dịch Thụy Cảnh mặc áo choàng tím thêu ngũ long trảo, nàng chưa nhìn thấy hắn mặc xiêm y màu này nên nhìn nhiều hơn mấy lần, hắn quay lại bắt gặp ánh mặt nàng, nàng kinh hãi vội vàng buông rèm không nhìn nữa.

Nhiều tiểu thư quan gia cũng không cưỡi ngựa như nàng, Vận Điềm là người thích náo nhiệt, sau khi quấn lấy Lâm phu nhân một hồi mới được đồng ý cho cưỡi một con ngựa con. Điều này cũng đủ làm Vận Điềm vui vẻ thật lâu, thấy nàng cũng không hành lễ hỏi “ Sao Tử Oánh còn ngồi đây?”

Lâm thị vội vàng cười nói “ Điềm nhi, không được hồ nháo như ở nhà, mau gọi nương nương.” Bản thân bà ta lại không hành lễ với nàng, dùng ánh mắt tà nghễ nhìn nàng.

Đào nhi nhịn không được, vừa định nói chuyện, Tử Oánh lại đè tay nàng lại. Nếu chuyện này để Đào nhi ra mặt chính là các nàng vô lý, nói không tốt còn bị chụp tội danh bất kính với trưởng bối!

Tử Oánh cười, chỉ nhìn Lâm thị mà không nói chuyện. Cho tới tận bây giờ nàng vẫn không thích vị tiểu cô này, nàng cũng thừa hiểu bà ta là dạng người gì. Nàng mới không theo ý bà ta, mặc kệ hôm nay là ai cũng đừng mong chiếm được chỗ tốt từ phía nàng. Kiếp trước Uyển âm có thể đắc thế là do nàng âm thầm hỗ trợ, Vận Điềm lại không ít lần thương tổn đến nàng, nàng sao có thể nuốt xuống cục tức này.

Vận Điềm xuống ngựa, không cam lòng hành lễ, trong miệng lại nói “ Biểu muội”

Theo lễ nên hô “ nương nương” là hành lễ. hiện tại Vận Điềm ỷ có chỗ dựa là Thái Hậu liền chỉ hành bình lễ của tỷ muội. Tử Oánh cười gật đầu “ Biểu tỷ thật là hiểu lễ nghĩa. cô lo lắng nhiều rồi.”

Lời này làm Lâm thị biến sắc, hiện tại Vận Điềm đã mười sáu lại chưa định thân. Thái hậu lại chậm chạp không lên tiếng, bên ngoài Vận Điềm lại mang danh dã man, xảo quyệt, không biết là ai tung tin ra ngoài!

Lâm thị phúc thân hành lễ, thanh âm cao hơn vài phần “ Thần phụ gặp qua nương nương, nương nương vạn phúc kim an.” Bà ta không tin một vị tần nho nhỏ cũng dám nhận lễ của bà ta! Thanh âm của bà ta là Huệ tần và Vinh tần cùng nhìn về phía này.

Sắc mặt Tử Oánh không đổi, nâng Lâm thị dậy “ cô đây khồn phải là chiết sát ta sao? Tự dưng lại hành đại lễ, để người ngoài nhìn thấy lại chê cười. Người không biết lại tưởng ta dùng danh hào của Trấn Nam hậu để tạo thanh thế của bản thân. cô thật làm tổn thương ta.” nói xong yêu liều cười một tiếng.

Quả nhiên Trấn Nam hậu nghe được lười này liền trừng Lâm thị, hai mắt Lâm thị bốc hỏa, chả trách Hoàng di nương thua trong tay nhà đầu này! thật là hảo thủ đoạn, không chỉ hóa giải nguy cờ còn làm lão gia đối với nàng không vui!

Huệ tần và Vinh tần nghe thấy quay mặt đi tự động nói chuyện với nhóm nữ quyến. CÒn tưởng có thể nghe thấy chút gì có thể chèn ép Ngọc tần, không nghĩ tới là tự làm xấu mặt.

Vận Điềm thấy mẫu thân bị khi dễ muốn đòi lại công đạo lại bị Lâm thị giữ lại, hôm nay nhiều người, còn có cả phu nhân tiểu thư của các phủ, không thể để bị chứng thực cái danh điêu ngoa không hiểu chuyện!

“ Ái phi, năm nay phải săn được hươu mới được.” Dịch Thụy Cảnh cầm cung nói “ Trẫm nhớ năm trước nàng chỉ săn được thỏ, gà linh tinh, thật không thú vị.”

Quý phi hơi nâng khóe môi “ Trí nhớ của Hoàng Thượng thật tốt, nô tỳ nhất định sẽ dốc sức săn được hươu, đến lúc đó Hoàng Thượng phải thưởng cho nô tỳ thật tốt đó.”

“ Ha ha.” Dịch Thụy Cảnh cười sang sảng, nói với tướng quân Liễu Thần Chương “ Nhìn xem, còn đòi phần thưởng với Trẫm.”

Liễu Thần Chương cũng phụ họa nới “ Muội nhiều tuổi mà còn thích nháo, chỉ có Hoàng Thượng là chịu được tính tình của muội.”

“ Ca ca” Quý phi ngượng ngùng kêu một tiếng. Huệ tần nhìn một màn trước mắt che dấu nụ cười trào phúng.

Hơn phân nửa nam nhân đi săn, chỉ lưu lại thị vệ và thái giám, Quý phi cũng cưỡi ngựa xông ra ngoài, Huệ tần và Vinh tần thì không góp vui, Vận Điềm la hét muốn đi, Lâm thị đảo mắtnăng nàng ta lải nhải. Nảng ta dỗi, nắm dây cương dắt ngựa đi bốn phía.

Tháng bảy như lửa, tháng chín lạnh. Tử Oánh mặc áo choàng mà vẫn cảm thấy trong rừng lạnh, hoa cúc dại không biết tên mọc khắp rừng, nhìn lại tao nhã một cách lạ thường. Từ trước đến giờ nàng chưa bao giờ đặt chân ra khỏi cửa nhìn thấy cảnh này cũng thấy an tâm. Quen nhìn những bông hoa trong chậu, nay lại nhìn thấy hoa dại, nhất thời cảm thấy sinh cơ vô hạn.

“ Nương nương, vị phu nhân bên kia là Hứa thị, là phu nhân mới của lão gia” Đào nhi thấp giọng nói, nhìn theo ánh mắt nàng ta là một vị phu nhân mặc xiêm y xanh da trời, thêu hoa lan, trên đầu là trâm phượng Xích Kim khảm nam châu, tai đeo trụy lưu ly, khóe miệng nho nhỏ khi cười lên nhìn rất ngọt ngào.

Xem ra Thẩm lão gia và Lão phu nhân rất thích nàng ta, trụy lưu ly kia là đồ hồi môn của Lão phu nhân, khi nàng tiến cung Lão phu nhân cũng không nỡ cho.

Hứa thị thấy ánh mắt của nàng thì nói gì đó với người bên cạnh rồi bước đến trước mặt nàng “ Thần phụ Hưa thị gặp qua nương nương, nương nương vạn phúc kim an.”

Tử oánh vội nâng nàng dậy “ Mau mau bình thân. Theo bối phận ta còn nên gọi ngài một tiếng mẫu thân.”

“ Nương nương thật như đồn đãi, lúc trước thần thiếp còn không tin, chân thật gặp mới biết tin đồn không phải giả. Lão phu nhân rất nhớ nương nương. Ban đầu muốn thừa dịp này nhìn nương nương nhưng không khéo mấy ngày trước lại nhiễm phong hàn.”

“ Bệnh của tổ mẫu có nặng lắm không?” Tử Oánh vội hỏi, trên mặt là lo lắng.

“ không sao, do ban đêm có chút lạnh, uống vài thang thuốc đã tốt hơn nhiều.”

Tử Oánh niệm vài câu kinh “ Mẫu thân” Tử Oánh tỏ vẻ không thể không nói “ Mọi việc trong nhà cần người chăm nom, phụ thân lại là người niệm tình cũ.”

Sắc mặt Hứa thị không đổi, cười khanh khách trả lời “ Đó là việc nhà không cần phải kể lể.”

Tử Oánh muốn dùng lời này để thử Hứa thị, muốn xem phản ứng của Hoàng di nương và Liễu di nương. không ngờ Hứa thị lại lanh lợi như vậy, không tiếp lời của nàng.

“ Mẫu thân, có câu này không biết nên nói hay khồn. Phụ thân chỉ hai nữ nhi chúng ta, đến cùng cũng hiu quạnh. Nếu mẫu thân hoài con nối dòng mới chân chính là phúc khí của Thẩm gia.”

Hứa thị thở dài “ Dường như ông trời khồn cho ta phúc khí này.” Vào cửa đã mấy tháng mà vẫn chưa hoài con nối dòng, điều này làm bà ta lo lắng không ít.

“ Cùng lắm thì đi cầu, chỉ cần thành tâm sẽ được đền đáp.” không biết Hứa thị có nghe hiểu không, nghĩ đến bà ta cũng là người thông minh, hẳn là có thể nghĩ đến phương hướng đó.

Khi nói chuyện không biết một con ngựa ở đâu chạy đến. Mọi người hoảng sợ, con ngựa bị kinh hãi không khống chế được. Nàng và Hứa thị vội tránh sang hai bên, nhưng không ngờ con ngựa kia lại trùng hợp chạy về bên nàng.

Dưới tình thế cấp bách không biết ai đẩy nàng một cái. Nàng lảo đảo vài bước rồi ngã xuống. Mắt thấy ngựa chạy như điên về phía nàng, nàng lại chỉ ngẩng đầu nhìn, trán chảy mồ hôi, trên người không có một chút khí lực.

“ Nương nương!” Đào nhi kinh hô một tiếng, muốn vọt lên lại bị Lâm Ngôn ngăn lại.

“ Lâm Ngôn, buông ta ra! Ta muốn cứu nương nương!” Lâm Ngôn không trả lời chỉ là càng giữ nàng ta thật chặt. Đào nhi dùng hết sức cắn hắn, hắn cũng không thả.

Bọn thị về thấy Ngọc tần ngã ra đất thì nhào lên muốn khống chế con ngựa. có người ỷ võ công cao cường nhảy lên con ngựa điên với ý đồ làm nó chuyển hướng.

Mới thở phảo nhẹ nhõm lại nghe thấy tiếng vó ngựa, Dịch Thụy Cảnh cưỡi một con khoái mã màu đỏ từ hướng khác chạy như điên đến, đến gần Tử Oánh thì vươn tay kéo nàng lên ngựa, hai người chạy như điên về phía đông.

“Điềm nhi..” Lâm thị hét ầm ĩ, hóa ra con ngựa điên hất thị vệ và Vận Điềm xuống dưới.

Tim Tử Oánh vẫn đập rất mạnh, Dịch Thụy Cảnh cưỡi ngựa rất nhanh. Rất nhanh hai chân và mông nàng đã thấy đau, gió thổi vù vù qua tai, cảnh vật trước mắt lướt qua cực nhanh.

Đây là cảm giác nàng chưa bao giờ có, tựa như chú chim nhỏ bay lên không trung. Nhưng cảm giác này rất nhanh bị thay thế bởi xấu hổ, hắn thế nhưng đang trên lưng ngựa lại động tình.

“ hoàng, Hoàng Thượng, chúng ta là đi đâu a?” thấy người xung quanh ngày càng ít, dường như đã ra khỏi khu vực săn bắn. Nàng sợ dính lấy hắn, cảm giác không tốt kia lại đánh úp.

“ Nàng muốn biết.” Hới thở của hắn bên tai nàng, làm tai nàng giật giật, muốn thoát khỏi trói buộc của hắn.

“ Đừng lộn xộn, bằng không ta không cam đoan là có thể không muốn nàng trên ngựa.” Dịch Thụy cảnh nghiến răng nghiến lợi trả lời, nàng vội vàng không nhúc nhích. Thầm mong nhanh chóng dừng lại.

một canh giờ sau hai người đứng trước một thôn trang, đây là một thôn trang rất phổ biến với cửa thôn màu đỏ loang nổ do năm tháng. Dịch Thụy Cảnh xuống ngựa, một mình Tử Oánh ngồi ở trên, con ngựa động đậy, tựa hồ không thích nàng cưỡi nó. Nàng sợ tới mức vội ôm chặt cổ ngựa: “ Hoàng Thượng, cho nô tỳ xuống dưới được không?”

“ Trẫm cũng chưa nói là nàng không thể xuống, bản thân nàng tự xuống đi.” Dịch Thụy cảnh cười cười đứng một bên.

“ Nô tỳ không dám, Hoàng Thượng….” Ngựa lại hí dài, Tử Oánh cả kinh không dám động đậy.

“ Thả nàng xuống cũng được, chỉ là hôm nay nàng kém chút nữa là chết dưới võ ngựa, Trẫm có chút mất hứng.”

Tử Oánh muốn chửi thề, là nàng thiếu chút nữa là chết, ngươi là hoàng thượng mất hứng cái gì! trên mặt lại tràn đầy cảm kích “ Nô tỳ không nghĩ là Hoàng Thượng yêu thương nô tỳ như vậy, nô tỳ cảm động đến rơi nước mắt.”

“ Ngọc tần hiểu sai ý Trẫm rồi. Ý Trẫm là ngươi chết thì trẫm lại phải tìm một người khác thay Trẫm làm việc, chẳng phải rất phiền toái sao.”

Tử Oánh muốn sặc nước miếng, ngựa lại không an phận. Cửa thôn trang chi nha một tiếng mở ra, một cô nương mười sáu mười bảy tuổi đi ra, trang điểm đơn giản, mặc y phục hồng đào, cười hành lễ “ Công tử đang ở bên trong chờ ngài.”

Dịch Thụy Cảnh dường như rất quen thuộc với nàng ta, cười gật đầu vào cửa. Tử Oánh trên yên ngựa nhìn hắn đi xa, ngại có người đang ở đây nên không dám gọi lớn.

“ Nương nương, thảo dân tên Chi Hoa” Chi Hoa giúp Tử Oánh xuống ngựa, Tử Oánh vừa đứng vứng liền chạy cách ngựa thật xa. Cảm thấy trên người đầy bụi đất, bắp đùi trong vô cùng khó chịu.

Chi Hoa giúp Tử Oánh sửa sang lại tóc “ đã sớm nghe nương nương mỹ mạo bất phàm, quả nhiên trăm nghe không bằng một thấy. Nương nương, mời vào trong nói chuyện.” vừa nói vừa giơ tay mời nàng vào trong.

Tử Oánh sinh hảo cảm, nắm lấy tay của Chi Hoa, lòng ban tay có một lớp chai mỏng, nghĩ đến cuộc sống của nàng ấy cũng trải qua nhiều chuyện.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Trang web 10Hay.com chia sẻ các nội dung top 10 cái nhất ở Việt Nam và trên Thế giới từ dịch vụ, sản phẩm, công ty... Chúng tôi thu thập, thống kê và xếp hạng top 10 giúp bạn tham khảo những thông tin hữu ích dễ dàng và nhanh chóng. Tuyển chọn hàng ngàn điều top thú vị trên trang 10 hay chẳng hạn như cach thuc khuya xem bong da ma khong buon ngu, 10 dia diem di choi noel o ha noi 2021 rất nhiều thông tin và kiến thức bổ ích giúp bạn mở mang trí tuệ và sống vui vẻ, độc quyền chỉ có tại 10hay.com.