Trọng sinh nguyên soái: Phu nhân là tang thi

Chương 1: Vạn năm sau

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Đang tải ảnh, vui lòng đợi xíu

Nắng hè nóng bức, mặt trời chói chang trên sa mạc mênh mông vô tận, nền cát vàng bị gió nóng cuốn lên đầy trời, liếc mắt một cái nhìn sương mù mênh mang một mảnh, làm người phân không rõ thật giả.

Sân Mộc chân trần đứng trên bãi cát nóng, mờ mịt nhìn gió cát ở phương xa như ẩn như hiện đã thạch hóa như nhà cao tầng, tựa hồ không cảm giác được nó là bờ cát nóng rực.

Trong không khí độ ấm đã đạt tới một độ cao cực hạn, ép khô từng sinh mệnh trên hoang mạc, nhưng là đối với điều này, Sân Mộc cũng không có cảm giác gì.

Thế giới yên tĩnh tựa hồ chỉ còn lại một mảnh cát vàng xám xịt cùng tiếng gió ô ô, không có nhân loại, thậm chí không có tung tích bất cứ sinh mệnh nào.

Sân Mộc từ trong một tảng băng tan mà tỉnh lại. Lúc mới tỉnh, Sân Mộc có chút mờ mịt, hắn không biết chính mình là ai, không biết chính mình đến từ nơi nào, cũng không biết nơi này là địa phương nào. Mang theo ký ức trống rỗng, hắn mờ mịt lưu lạc ở đây, trong thế giới tĩnh mịch đầy tuyệt vọng, mỗi ngày làm bạn hắn chỉ có bãi cát vàng đi mãi không thấy được điểm dừng.

Sân Mộc cô độc lưu lạc tại nơi đầy cát vàng này đã nửa năm, nửa năm này hắn bắt đầu dần dần khôi phục lại một ít quá khứ bị hắn quên đi.

Hắn tên là Sân Mộc, sau khi mạt thế tiến đến hắn bị cảm nhiễm bệnh. Sân Mộc biến thành tang thi, nhưng Sân Mộc biết hắn cùng các nhiễm thể khác bất đồng, hắn có ký ức thuộc về nhân loại.

Mạt thế trăm năm, Sân Mộc trở thành tang thi vương, mà nhân loại vì đối phó với tang thi, không ngại dùng hết thủ đoạn. Chỉ số thông minh của Sân Mộc bị nhân loại làm cho hỗn lộn mà giảm xuống, vì thế hắn dứt khoát đóng gói gia sản, quyết định lánh đời.

Lánh đời không đến hai tháng, ăn sạch lương thực dự trữ. Sân Mộc quyết định hảo hảo ngủ một giấc, lại không nghĩ tới, khi lần nữa mở to mắt, nơi này đã trở thành một thế giới xa lạ.

Ký ức Sân Mộc chỉ có thế, chính là những thứ khác vẫn như cũ trống rỗng. Trước mạt thế hắn làm gì? Sau mạt thế hắn như thế nào biến thành tang thi? Sau khi biến thành tang thi đã xảy ra chuyện gì?.

Theo ký ức dần dần khôi phục, Sân Mộc càng ngày càng sợ hãi, càng ngày càng vô thố. Thế giới an tĩnh này cùng thế giới trong trí nhớ hắn không giống nhau, chiến tranh kết thúc sao? Nhân loại thất bại sao? Vì cái gì thế giới này đã không còn sinh mệnh?

Sân Mộc nhìn không trung mờ nhạt vô thức ôm chặt hai tay, mờ mịt như một hài tử bị vứt bỏ. Hắn há miệng thở dốc muốn kêu thành tiếng, thế nhưng đầu lưỡi lại cứng đờ, vì thế thứ âm thanh đơn giản nhất muốn phát cũng làm không được.

Một tiếng vang lớn đánh vỡ thế giới an tĩnh, Sân Mộc hoảng sợ, ngơ ngác nhìn về phương hướng thanh âm truyền đến, thật lâu không lấy lại được tinh thần.

Thanh âm này hình như là tiếng nổ mạnh? Sân Mộc nhìn thoáng qua biến dị thể không ngừng chạy qua bên cạnh mình, mắt sáng rực. Có thể làm cho biến dị thể hưng phấn như vậy - có nhân loại?.

Sân Mộc vui vẻ muốn nhảy dựng lên, chạy nhanh theo những biến dị thể, cùng tìm nơi phát ra âm thanh kia, nếu chậm trễ bị tang thi ăn luôn thì xong.

Lưu lạc nơi này nửa năm, Sân Mộc phát hiện trong thế giới tĩnh mịch này có rất nhiều biến dị thể cùng tang thi, tang thi cả người màu xanh đen, làn da lồi lõm lại cứng rắn vô cùng, giống như kim loại. Hốc mắt hãm sâu đen nhánh, bên trong là một đôi đồng tử màu đỏ tươi thật lớn, hàm răng bén nhọn như đinh sắt, hơn nữa tang thi đều giống như còn có trí tuệ không thấp. Nếu không phải ngoại hình tang thi này so với trí nhớ hắn không sai, Sân Mộc cơ hồ đã cho rằng đây là một loại quái vật mới.

Bất quá đối với Sân Mộc mà nói, biến dị tang thi này ở trong mắt hắn chỉ là lương thực dự trữ mà thôi. Lưu lạc lâu như vậy, điều an ủi duy nhất của Sân Mộc chính là tang thi biến dị kiểu mới này trong đầu có tinh hạch, hương vị thực hảo, năng lượng cũng thực sung túc.

Sân Mộc đi vào một nơi có những lầu cao đã bị thạch hóa, nơi này hẳn đã từng là một tòa thành thị, Sân Mộc phỏng đoán.

Nhìn đến một nơi rất xa đã bắt đầu khởi động thi triều loại nhỏ, Sân Mộc nhìn nửa ngày, mượn lực nhảy qua một dãy tòa nhà lớn, trong đầu nghĩ muốn hướng trung tâm thi triều đi đến.

Một nam nhân ngồi dựa vào cạnh tòa thành bị cát vàng vùi lấp chỉ còn lại có nóc nhà trên vách đá, mình đầy thương tích, huyết nhục mơ hồ, trên người máu tươi nhiễm hồng tảng lớn lan xuống bờ cát.

Một kẻ khác nhìn qua thực cường tráng, nam nhân này trong tay không ngừng kích phát ra ngọn lửa thô bạo, vừa thiêu đốt vừa canh chừng người kia, muốn thoát khỏi tang thi cùng biến dị thể.

"Phàn Diệp, không cần lại lãng phí dị năng, lập tức rời khỏi nơi này." Nam nhân ngã trên mặt đất cố nén thân thể đau nhức, thanh âm khàn khàn thâm trầm mang theo áp bách tuyệt không thể cự tuyệt.

Phàn Diệp nhếch khóe miệng, dùng sức bổ xuống tang thi phía trước, bất chấp lau đi vết máu trên mặt. Thân thể gã đã sớm đến cực hạn, hiện tại chỉ có thể miễn cưỡng dựa vào nghị lực chống đỡ làm cho bản thân không ngã xuống.

"Nguyên soái! Ngươi đừng nói nữa!"

"Phàn Diệp! Đây là mệnh lệnh!" Nam nhân ngẩng đầu, một vết máu dữ tợn đem mặt y phân thành hai mảng, máu tươi sền sệt che đi dung mạo y. Y nhăn mày, có thể thấy được nam nhân này ẩn nhẫn tức giận.

"Nguyên soái! Hiện tại ngài như vậy đánh không lại ta." Phàn Diệp ha hả cười, lại không cẩn thận bị một con biến dị thể xé rách bả vai, bắn ra một mảng máu thịt. Phàn Diệp kêu lên một tiếng, dị năng trong tay đã dần dần khô kiệt, thân thể nhoáng lên, quỳ một gối ở trên mặt đất.

"Nguyên soái, Cửu quân có thể toàn quân bị diệt, nhưng nguyên soái còn sống sẽ có hi vọng." Phàn Diệp nhìn thi triều dần dần vây đến, trong mắt cũng tràn đầy tuyệt vọng.

Thời điểm ngay lúc Phàn Diệp chuẩn bị ra sức một kích cùng tang thi đồng quy vu tận, đột nhiên một bóng hình từ trên trời giáng xuống, vững vàng dừng lại trước mặt Phàn Diệp, trong gang tấc ngăn cách hắn cùng thi triều đang tiến gần.

Phàn Diệp trừng mắt nhìn Sân Mộc trong nháy mắt xuất hiện kịp thời đang đưa lưng về phía mình. Phàn Diệp thấy mày nam nhân phía sau nhíu lại, đồng tử đen nháy mang theo sự thăm dò cùng cảnh giác.

Sân Mộc đem hai người bảo hộ ở phía sau, kiêu căng ngạo mạn mà nhìn những thứ kia đang tiếp tục tới gần, thấy lũ tang thi rõ ràng đang sợ hãi, ánh mắt hung hăng trừng chúng như đang tuyên bố quyền sở hữu "hai người này là của ta, dám đoạt, giết! "

Những tang thi thèm nhỏ dãi mùi máu tươi trên người hai người Phàn Diệp, rồi lại sợ hãi khí áp trên người Sân Mộc, nhất thời rụt rè sợ hãi không dám tiến lên.

Sân Mộc ngửi mùi máu trong không khí càng lúc càng nồng, trong lòng có chút sốt ruột, nhân loại này hẳn là thực yếu ớt đi, nếu máu cứ chảy như vậy, người này có thể chết.

Trong lòng nghĩ, Sân Mộc không quản những tang thi kia nữa, dù sao có hắn ở đây, những tang thi đó cũng không dám lại đây làm loạn.

Sân Mộc xoay người, Phàn Diệp cùng nam nhân kia liền thấy được bộ dạng của hắn. Sân Mộc bộ dáng thực thanh tú, thoạt nhìn phá lệ nhu nhược ngoan ngoãn, này cùng với những nhân loại đã cải tạo gien Phàn Diệp gặp qua thực không giống nhau. Thiếu niên trước mắt thoạt nhìn tinh xảo yếu ớt như giống cái, hơn nữa xem như còn là vị thành niên a.

Thiếu niên dáng người gầy yếu tinh tế, làn da tái nhợt vô sắc, mang theo một chút bệnh trạng. Quần áo tả tơi, nói là quần áo thực ra càng giống vài miếng vải miễn cưỡng có thể che khuất bộ vị trọng điểm trên cơ thể. Một đầu tóc đen cơ hồ đã sắp kéo dài đụng trên mặt đất, ít nhất Phàn Diệp chưa từng gặp qua người nào có mái tóc dài như vậy a.

Sân Mộc nhìn Phàn Diệp một lát, xác định người này tạm thời còn không chết được, sau đó đem ánh mắt chuyển sang nam nhân phía sau Phàn Diệp, đón nhận đôi mắt sâu không thấy đáy của y, Sân Mộc liền cảm thấy một cổ áp lực cùng nguy hiểm ập vào mặt mình.

Người nam nhân này rất cường đại, đây là ấn tượng đầu tiên Sân Mộc đối người nam nhân này.

Nhìn nam nhân nửa ngày, Sân Mộc lại đem sự chú ý phóng tới tới miệng vết thương trên người nam nhân, trong mắt hiện lên tia khổ sở, y hẳn là đã sắp chết đi?

Thế giới này còn có sinh mệnh tồn tại sao?.

Nam nhân cũng đang nhìn chằm chằm vào Sân Mộc, tự nhiên cũng bỏ qua khổ sở trong mắt hắn, nam nhân trong lòng xẹt qua một mạt kinh ngạc, thiếu niên thần bí này là vì y khổ sở?

Sân Mộc há miệng thở dốc như muốn nói cái gì đó, chính là như thế nào cũng thể phát ra được bất cứ thanh âm nào. Sân Mộc có chút ảo não, nhấc chân hướng nam nhân đi tới. Nhìn động tác Sân Mộc, Phàn Diệp cả kinh, nhanh chóng đem nam nhân bảo hộ ở phía sau, vẻ mặt đầy cảnh giác trừng mắt nhìn Sân Mộc.

Sân Mộc mới không để ý tới gã, hắn hiện tại càng cảm thấy hứng thú với hương vị nam nhân có phần tương tự mình kia hơn. Thấy Sân Mộc không có ý định dừng bước, Phàn Diệp nhanh chóng móc ra khẩu súng ống kim loại nhắm ngay ấn đường Sân Mộc.

"Đứng lại! Không được tiến về phía trước!"

Nhìn súng trong tay Phàn Diệp, bước chân Sân Mộc dừng lại, trong lòng có chút chán ghét và mâu thuẫn. Hắn cũng không biết vì cái gì, chính là đối với súng đặc biệt có phản cảm, Sân Mộc cảm thấy này hẳn cùng với đoạn ký ức biến mất trước kia có quan hệ.

"Phàn Diệp, thu hồi súng." Nam nhân mở miệng, thanh âm trầm ổn bình tĩnh rất giống những âm hưởng cũ kỹ trong trí nhớ Sân Mộc, trầm thấp làm lòng người thực an tâm.

"Nguyên soái......" Phàn Diệp vẻ mặt khó xử, chính là nam nhân lại đang thực bình tĩnh nhìn Sân Mộc, khí thế lãnh liệt không cho phép cự tuyệt.

Phàn Diệp qua một hồi lâu, chậm rãi đem súng thu hồi, trên mặt lại như cũ cảnh giác cùng phòng bị nhìn chằm chằm Sân Mộc.

Sân Mộc đi đến trước nam nhân nửa thước thì dừng lại, một đầu gối ngồi xổm ngồi dưới đất, tò mò đánh giá nam nhân. Sân Mộc rất muốn hỏi nam nhân, vì cái gì thành thị đều biến thành cục đá, nhân loại đều đi đâu? Chiến tranh kết thúc sao? Là nhân loại thắng, hay tang thi thắng?

Sân Mộc một bụng lời muốn hỏi, chính là đầu lưỡi cứng đờ lại làm hắn căn bản vô pháp phát ra bất cứ thanh âm gì, khiến ngực Sân Mộc tích tụ một đoàn tức giận.

"Ngươi không thể nói chuyện?" Nhìn chằm chằm Sân Mộc nửa ngày, thấy được vội vàng trong mắt hắn, nam nhân thử mở miệng dò hỏi.

Sân Mộc gật đầu. Nam nhân hiểu, mắt quét một vòng nhìn bốn phía thi triều đang ngo ngoe rục rịch lại không dám tới gần, con ngươi thâm thúy. "Bọn chúng, sợ ngươi?"

Như cũ gật đầu, ở chỗ này hắn là lão đại, hắn chính là tang thi hoàng, bọn chúng đương nhiên sợ hãi hắn. Sân Mộc vẻ mặt kiêu ngạo đắc ý.

"Ngươi là ai? Vì sao lại ở di tích chiến trường địa cầu cổ." Nam nhân lại lần nữa đặt câu hỏi.

"Ta là tang thi hoàng, chính là không thể nói cho ngươi, bất quá, di tíchchiến trường địa cầu cổ là cái gì?" Sân Mộc nghi hoặc nhìn nam nhân.

Nam nhân vừa định nói cái gì đó, đột nhiên sắc mặt biến đổi, khom lưng khụ ra một ngụm tanh ngọt, biểu tình bình tĩnh ban đầu cũng bắt đầu vặn vẹo, tựa hồ đang chịu đựng thống khổ thật lớn.

"Nguyên soái!" Phàn Diệp đỡ lấy nam nhân, lưng ứa mồ hôi lạnh, rồi lại chân tay luống cuống, không biết nên làm cái gì bây giờ.

Máu tươi của nam nhân khiến tang thi xung quanh lần nữa xao động, Sân Mộc mặc kệ bọn chúng, ánh mắt gắt gao khóa trên người nam nhân.

Mắt thấy sinh mệnh nam nhân càng ngày càng yếu, Sân Mộc không nói hai lời, đem Phàn Diệp vướng bận xách qua một bên, một tay đem nam nhân đỡ lên trên vai. Sân Mộc một mét bảy khiêng tráng hán một mét chín, khiến Phàn Diệp bị ném qua một bên cảm thấy hình ảnh này thật đẹp đến có nỗi không dám nhìn. (hahaha yo men ~~~~)

Mắt nhìn Sân Mộc muốn khiêng nguyên soái nhà mình đi, Phàn Diệp phục hồi tinh thần, lại tức khắc nóng nảy. "Ngươi, ngươi muốn làm gì! Đoạt người ngươi cứ thế mà đoạt sao?"

Không thể không nói, dưới tình thế cấp bách, người đều có điểm hoảng loạn không chọn được ngôn từ. Sân Mộc liếc mắt nhìn Phàn Diệp một cái, bắt đầu do dự nên hay không cứu người này.

"Phàn Diệp...... Cùng hắn đi." Nửa hôn mê nam nhân chịu đựng đau đớn thấp giọng phân phó.

Phàn Diệp lo lắng thương thế nam nhân, phục tòng mệnh lệnh đem súng trên tay chậm rãi thu hồi, đôi mắt lại như cũ cảnh giác phòng bị nhìn chằm chằm Sân Mộc, tựa hồ chỉ cần Sân Mộc có một dị động, hắn liền lập tức cùng Sân Mộc đồng quy vu tận. (Anh chàng này thích đồng quy vu tận phết hỉ =)))))))

Sân Mộc khiêng nam nhân thẳng đàn tang thi đi đến, nơi hắn đi qua tang thi làm như nhìn thấy thứ gì đó đáng sợ, lập tức sôi nổi lui về phía sau. Sân Mộc căng mặt nhìn tang thi hai bên, một bộ như "ai dám lại đây, ta liền xé xác."

Phàn Diệp theo sát phía sau Sân Mộc, biểu tình kinh ngạc, không tin nhìn tang thi bốn phía đang sôi nổi rời đi, có loại cảm giác không chân thật.

Sân Mộc khiêng nam nhân đi trên hoang mạc đầy cát vàng, thẳng đến khi sắc trời dần tối, Sân Mộc đi tới một cái trấn nhỏ đã bị thạch hóa.

Sân Mộc mang theo hai người đi vào một chỗ giống như sân, đem nam nhân đã hôn mê đặt trên giường đá. Phàn Diệp bước nhanh đến, động tác nhanh chóng từ một nơi trống rỗng móc ra một kiện lại một kiện dụng cụ kỳ quái, đem những cái đó liên tiếp đặt trên người nam nhân.

Không gian dị năng giả? Sân Mộc chống cằm xem, có chút tư vị nghĩ.

Theo dụng cụ hoạt động, máu chảy đầm đìa cùng miệng vết thương trên người nam nhân lấy tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy bắt đầu khép lại. Sân Mộc tức khắc mở to hai mắt, tò mò nhìn chằm chằm dụng cụ trong tay Phàn Diệp.

Miệng vết thương trên người nam nhân đã tốt đến bảy tám phần, chính là lại như cũ không thấy tỉnh lại, chẳng những chưa tỉnh, cảm giác hô hấp của nam nhân rõ ràng càng yếu đi.

"Đáng chết!!" Phàn Diệp quỳ xuống, một quyền nện ở trên mặt đất, thấp giọng gào rống, trong thanh âm tràn đầy thống khổ cùng vô lực.

Nhìn nam nhân trên giường, Sân Mộc căng mặt, bàn tay chậm rãi để vào túi tiền, một viên ngọc lục sắc Sân Mộc xem như bảo bối liền bị nắm trong lòng bàn tay.

Viên ngọc lục sắc này là Sân Mộc trước khi ngủ cất giữ lại không ăn. Mạt thế trăm năm, nhân loại cùng tang thi đều có vương, thực vật tự nhiên cũng sẽ có.

Một gốc cây giải độc thảo sau mạt thế nhiễm biến dị, trăm năm thăng cấp đỉnh trở thành bá chủ thực vật. Sân Mộc nhớ rõ lúc trước hắn thiếu chút nữa bị cái cây kia biến thành thức ăn, cuối cùng liều nửa cái mạng mới lấy được viên tinh hạch này, cũng vì viên tinh hạch này mà nhân loại đuổi bắt hắn một thời gian thật dài.

Sau đó lúc hắn lánh đời ăn sạch đồ ăn dự trữ, chỉ còn lại có viên tinh hạch này, như thế nào cũng không nỡ ăn, thế liền đem cất đi.

Sân Mộc nắm viên tinh hạch, do dự nhìn nam nhân hôn mê trên giường, hắn không muốn người nam nhân này chết, chính là viên tinh hạch này là bảo bối của hắn a, cho nam nhân này ăn hắn có chút không nỡ.

"Cứu, cứu nguyên soái chúng ta!" Phàn Diệp " bùm " quỳ rạp xuống bên chân Sân Mộc, khóc đến nước mắt nước mũi đầy một phen. "Chỉ cần ngươi có thể đem nguyên soái cứu sống, ngươi muốn cái gì ta đều đáp ứng ngươi!"

Sân Mộc nhìn nam nhân trên giường không hé răng, tay nắm tinh hạch không ngừng xiết chặt.

Do dự hồi lâu, mắt thấy hô hấp của nam nhân đã như có như không, nếu tiếp tục trì hoãn, chính là có một trăm viên tinh hạch giải độc thảo cũng cứu không được. Sân Mộc khẽ cắn môi, nhấc chân đá đá Phàn Diệp.

"Cứu sống hắn, ta muốn các ngươi cả đời ở tại chỗ này bồi ta. " Sân Mộc hé miệng, không tiếng động nói ra yêu cầu của mình.

Sân Mộc nói xong, cũng mặc kệ Phàn Diệp nghe hiểu hay không, nhanh chóng đi đến bên người nam nhân, đem tinh hạch từ túi móc ra, vẻ mặt đau đớn nhắm mắt lại nhét vào trong miệng nam nhân.

"Ngươi ăn bảo bối của ta, về sau ngươi chính là vật sở hữu của ta. " (Vì thế đã có một anh công bán mình ra đời =)))))))))))
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Planning a trip to Vietnam? This is absolutely everyting you need to know when planning a trip to Vietnam - Visas, weather, flights, currency exchange, budget, itinerary and more. Please visit the blog vietnam visits such as vietnamese food, hanoi night market for sure you will have the best trip with above information.