Trọng sinh nguyên soái: Phu nhân là tang thi

Chương 28: Đấu trường ảo

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Đang tải ảnh, vui lòng đợi xíu

Không tình nguyện đi theo Viên Cảnh Trạch cùng Viên Doãn Ca ra cửa, sau hành trình nửa giờ đi xe, ba người xuống ở một quảng trường náo nhiệt. Viên Cảnh Trạch quen cửa quen nẻo đi vào một quán trà, thẳng lên một gian phòng có ghế lô ở lầu ba.

Đẩy cửa ra, căn phòng vốn đang ầm ĩ nháy mắt liền trở nên yên lặng, bốn đôi mắt nhất trí nhìn sang. Sân Mộc cũng đơn giản nhìn lướt qua, trong đó phát hiện có hai người quen mắt.

"Cảnh Trạch, Doãn Ca nhị tỷ, chúng tôi đang chờ các người." Lam Hòa tắt đi bàn cờ giả thuyết trước mặt, vẫy tay cười hì hì.

Viên Doãn Ca dẫn đầu đi vào, bốn người lần lượt chào hỏi. Viên Cảnh Trạch sợ Sân Mộc lạ lẫm nên luôn giữ hắn bên cạnh. Lam Hòa cùng Mộ Đồ tức khắc nhìn về phía Viên Cảnh Trạch.

Viên Cảnh Trạch đưa Sân Mộc vào phòng, tri kỷ kéo ra ghế dựa. Viên Doãn Ca dương dương cằm giới thiệu "Sân Mộc, đều nhận thức cả đi."

Nam sinh bạch y mắt đào hoa cười một tiếng, dẫn đầu đánh vỡ sự yên tĩnh. "Vị này chính là tân sinh phá huỷ khu khảo hạch kia? Ngươi hảo, ta là Bạch Thiên Ngân."

"Trọng Lê." Một người khác giới thiệu.

Mộ Đồ cùng Lam Hòa nhìn thoáng qua nhau, cũng ôn hoà tự giới thiệu. Sân Mộc nhàn nhạt gật đầu "Sân Mộc."

"Ngày thường luôn rất ầm ĩ, lúc này như thế nào đều thành người câm?." Viên Cảnh Trạch liếc mắt quét qua một cái, ngữ khí có chút không vui. "Sân Mộc ca của ta, về sau chính là người của nhóm chúng ta."

Sân Mộc ca? Bốn người hai mặt nhìn nhau. Viên gia từ khi nào lại có một nhi tử lớn như vậy?.

Tò mò thì tò mò, cũng không ai dám dò hỏi tới cùng, mấy người đều giới thiệu lẫn nhau, rất nhanh liền quay về bầu không khí tịch mịch. Nghe không hiểu quá nhiều thuật ngữ chuyên nghiệp, Sân Mộc cũng không phải người nói nhiều, đơn giản ngồi ngốc ở một chỗ.

"Năm bốn có thể xin học thực chiến, học viên đến quân khu trở thành quân dự bị trước." Viên Doãn Ca ma xát cái ly trong tay, trầm tư nói. "Ta đã báo danh với học viện, xin tốt nghiệp trước, chờ sang năm, kết thúc chương trình học năm ba liền đi quân khu."

"Học viện hội thẩm phê chuẩn sao?" Mộ Đồ cũng không ôm hy vọng. "Đây là trái với điều lệ, quân đội bên kia sẽ không thu nhận."

Viên Doãn Ca trầm ngâm một lát "Chỉ cần thông qua khảo hạch của học viện, thành tích tốt nghiệp được loại ưu, ta ở lại học viện không cũng không có gì quan trọng."

Viên Cảnh Trạch suy nghĩ hồi lâu, mở miệng nói "Kỳ thật ta cũng có tính qua phương diện này, trước tiên kết thúc việc học, xin vào quân bộ học thực chiến, các ngươi thì sao?"

"Nếu có thể, đương nhiên là trước tiên kết thúc tốt việc học." Bạch Thiên Ngân trong tươi cười nhưng ít nhiều cũng có chút bất đắc dĩ. "Nhưng chúng ta không có được thành tích loại ưu như các ngươi, học viện sẽ không phê duyệt cho chúng ta tốt nghiệp trước."

Viên Cảnh Trạch vỗ vỗ bả vai Bạch Thiên Ngân "Bất quá chỉ một năm, ta ở quân bộ chờ các ngươi."

Bạch Thiên Ngân cười "Lời này của người nói như chính mình đã được phê duyệt tốt nghiệp trước vậy, nói không chừng học viện trực tiếp bác bỏ người cũng nên."

Mộ Đồ cong lên khóe miệng "Hiện tại nói chuyện này để làm gì, liền tính thời gian tốt nghiệp không phải vẫn còn hơn một năm sao? Ầm ĩ cái gì."

"Ta muốn tốt nghiệp trước." Trọng Lê vẫn luôn trầm mặc đột nhiên mở miệng, biểu tình bình đạm dưới mái tóc thật dày. Người bên cạnh nhìn thoáng qua nhau, trong lòng biết rõ nguyên nhân Trọng Lê muốn được tốt nghiệp trước, tất cả đều ngậm miệng không nói.

Viên Cảnh Trạch đem tầm mắt quét một vòng dừng lại trên người Sân Mộc, thấy Sân Mộc đã uống xong đồ uống trước mặt, Viên Cảnh Trạch đem ly nước còn chưa uống trong tay đưa qua.

Sân Mộc lắc đầu không nhận, Viên Cảnh Trạch nói "Ta chưa uống qua."

"Ta không muốn uống nữa." Chẳng qua nhàm chán hắn mới uống chơi, mấy đồ uống này uống vào miệng hắn, tư vị chính là không khác gì nước sôi để nguội.

"Có phải nhàm chán không?." Nhớ tới từ lúc tiến vào tới giờ Sân Mộc đều không rên một tiếng, Viên Cảnh Trạch có chút áy náy.

"Là rất nhàm chán." Nghiêm túc gật đầu. Nói cái gì từ đầu tới đuôi một câu nghe cũng không hiểu. "Ta muốn trở về, ngươi đưa ta về."

"Sẽ đi chơi." Viên Cảnh Trạch có điểm chột dạ, đi ra một chuyến để người ngồi yên nửa ngày, nếu để Viên Úc Thần biết được, khẳng định sẽ không tha cho cậu.

Bạch Thiên Ngân nhận được ánh mắt Viên Cảnh Trạch, nghĩ nghĩ mở miệng kiến nghị "Phố Tam Thứ mới mở đấu trường ảo mới, muốn cùng đi xem không?"

Sân Mộc híp mắt hứng thú nhìn thiếu thiếu, Viên Cảnh Trạch liếc nhìn Sân Mộc đang rục rịch, tâm động không bằng hành động, Viên Cảnh Trạch mong chờ nhìn Sân Mộc "Sân Mộc ca, đi nơi đó đi, chúng ta tới đánh một lát."

Sân Mộc không nói lời nào dùng khóe mắt nhìn Viên Cảnh Trạch, Viên Cảnh Trạch chân thành gật đầu "Đấu trường có rất nhiều cường giả, Sân Mộc ca không nghĩ đi xem không?"

Sân Mộc như suy tư gì đó, một lát cố gắng mà gật đầu "Được."

"Chúng ta bây giờ liền đi." Dường như là sợ Sân Mộc hối hận, Viên Cảnh Trạch nhanh chóng chạy ra cửa. Nhìn bộ dạng "chân chó" của Viên Cảnh Trạch, mấy người Mộ Đồ trao đổi ánh mắt, có chút ý vị thâm trường.

Ra khỏi trà quán, phố Tam Thứ cách cũng không xa, muốn để Sân Mộc nhìn ngắm khắp nơi, Viên Cảnh Trạch liền không dùng phi hành khí, chuẩn bị đi bộ trước.

Nhìn đường phố phi thường náo nhiệt, Sân Mộc vốn luôn ỉu xìu rốt cuộc cũng có chút hứng thú, đôi mắt nhìn ngắm những cửa hàng công nghệ cao, thường hay duỗi tay trêu đùa người máy mô phỏng một chút.

"Đây là máy ảnh mini." Thấy Sân Mộc ghé vào bên ngoài cửa kính kim loại nhìn hình ảnh bên trong, Viên Cảnh Trạch mở miệng giải thích. "Máy ảnh mini có thể liên kết với quang não và máy tính, thông qua tinh thần lực đem cảnh tượng giả trong đầu mô phỏng ra."

Hai mắt Sân Mộc sáng lên, duỗi tay muốn đi sờ sờ, lại bị cửa thủy tinh thật dày ngăn cách. Nhìn hồi lâu, Sân Mộc quay đầu nhìn Viên Cảnh Trạch "Có thể mua cho ta không?"

"Ách......" Viên Cảnh Trạch ngẩn người.

Sân Mộc nhíu mày "Không được sao?", "người xem" nhiều như vậy, động thủ cướp đoạt sẽ chọc đến phiền toái đi.

"Không phải, chỉ là......" Chỉ là thứ này có ích lợi gì sao. Cuối cùng một câu Viên Cảnh Trạch cũng không nói ra, chỉ nhìn Sân Mộc muốn nói lại thôi.

Viên Doãn Ca tách khỏi Viên Cảnh Trạch đi vào toà nhà, thật nhanh liền cùng một người máy thiếu nữ đến đón. "Xin chào, xin hỏi ngài có yêu cầu trợ giúp gì?"

Viên Doãn Ca giơ tay bảo "Máy ảnh mini, lấy cái tốt nhất."

"Vâng ạ, xin hỏi yêu cầu cấp độ của ngài."

"Tinh thần lực 3S."

Mấy người Mộ Đồ đi theo liền sửng sốt "Doãn Ca nhị tỷ, theo phép máy ảnh không thể tải được tinh thần lực lớn như vậy."

"Máy ảnh mini cấp độ thông thường sẽ bị vỡ." Dị năng Sân Mộc đã là 3S, máy bình thường căn bản không thể tiếp nhận tinh thần lực hắn.

Lam Hòa nhìn thoáng qua Sân Mộc đứng một bên, có chút kinh ngạc. "Chẳng lẽ, dị năng của hắn là 3S?"

Viên Doãn Ca không trả lời, xem như cam chịu. Mấy người trong lúc nhất thời đều khiếp sợ, nhìn Sân Mộc như nhìn thấy quái vật.

Người máy hướng dẫn rời đi không lâu, thực mau liền đổi đến một nam nhân. "Xin chào, ta là người phụ trách chịu trách nhiệm khu mua sắm này, xin hỏi là ngài yêu cầu máy ảnh mini 3S sao?"

Viên Doãn Ca nhìn lướt qua bảng thân phận của hắn, nhàn nhạt gật đầu "Ân."

Nam nhân liếc một cái đánh giá mấy người, thái độ cung kính "Là như vầy, máy ảnhmini tiêu chuẩn không thuộc về phương diện công kích, không thể chịu được năng lượng 3S."

Viên Doãn Ca đem một tờ tinh tệ đưa cho nam nhân "Làm theo yêu cầu sản xuất, cho ngươi thời gian năm ngày."

Sau khi nam nhân nhìn thấy tinh tạp trong tay Viên Doãn Ca sắc mặt liền đại biến, thái độ vốn cung kính càng thêm phần khiêm tốn "Viên tiểu thư, ta lập tức phân phó khu sản xuất làm theo yêu cầu, không biết ngài còn yêu cầu gì không?."

"Ba cái." Suy nghĩ trong một cái chớp mắt, Viên Doãn Ca nói ra một con số thích hợp, dùng hỏng rồi cũng có cái đổi. "Làm xong thì đưa đến phủ nguyên soái."

"Vâng."

Mấy người ra khỏi tòa nhà, tâm tình Sân Mộc thực tốt, nhìn Viên Doãn Ca cũng càng thêm thuận mắt. Ánh mắt Lam Hòa liên tục nhìn phía Sân Mộc, vài lần muốn nói lại thôi.

"Sân Mộc học đệ, trước kia ngươi làm gì?" Bạch Thiên Ngân dẫn đầu hỏi ra nghi hoặc. Tuổi nhỏ như vậy đã là dị năng giả cấp 3S, vô luận ở nơi nào cũng tuyệt không phải người vô danh yên lặng qua đường, chính là Bạch Thiên Ngân lại chưa từng nghe qua sự tồn tại của Sân Mộc.

Sân Mộc vừa định há mồm trả lời, Viên Doãn Ca đã trả lời trước hắn. "Sân Mộc là dân chạy nạn ở một tinh hệ xa xôi, từng là lính đánh thuê."

Sân Mộc liếc mắt nhìn Viên Doãn Ca một cái cũng không có phản bác, xem như đồng ý lời Viên Doãn Ca nói. Lam Hòa gật đầu như suy nghĩ cái gì "Lính đánh thuê? Cũng thật lợi hại."

"Là đoàn đánh thuê nào?." Trọng Lê hỏi.

"Không có đoàn." Sân Mộc mở miệng làm Viên Cảnh Trạch chuẩn bị giải thích thì nuốt trở vào. "Ta đều luôn hành động một người, không thể tin cậy đám rác rưởi chỉ biết chặn chân sau."

Sân Mộc trong chớp mắt hiện lên huyết khí, làm mấy người ở đây đều cảm giác được áp lực, đó chính là sự giết chóc.

Dường như cảm giác được Sân Mộc không vui, mấy người đều không tiếp tục dò hỏi, không khí lại lần nữa ngưng trọng. Một đường trầm mặc đi đến đấu trường ảo ở phố Tam Thứ trong miệng Bạch Thiên Ngân, Lam Hòa ha ha mở miệng điều hòa không khí. "Tới rồi, chúng ta vào đi thôi! Mộ Đồ, chúng ta phải hảo hảo đánh một trận."

"Ân." Mộ Đồ cười cười, đuổi theo bước chân Lam Hòa.

Bảy người trước sau tiến vào cửa lớn, xuyên qua hành lang tối tăm, lên hai vòng cầu thang, trước mắt hiện lên một mảnh bạch quang, lại mở mắt nhìn lần nữa, cảnh tượng đã đại biến.

Đám người chen chúc ở đại sảnh, có vài màn hình ảo lớn được treo rất cao, trên đó chiếu mấy cảnh phim của đấu trường. Hai bên đại sảnh kim loại là cửa kính phía sau, trưng bày từng hàng khoang trò chơichỉnh tề, người chơi nằm ở trong khoang.

"Thông qua khoang trò chơi tiến vào cảnh tượng ảo, có thể lựa chọn đối thủ qua hệ thống, cũng có thể khiêu chiến tự do. Bên trên chính là chiếu cảnh và tên một trăm người chơi trong đấu trường, dùng để giúp người theo dõi trận chiến" Viên Cảnh Trạch một bên nhỏ giọng giải thích cho Sân Mộc. "Nếu ngươi muốn xem những người thi đấu khác, cũng có thể thông qua Tinh Võng tìm kiếm."

Sân Mộc hứng thú nhìn bốn phía, đối với loại tỷ thí này trong lòng vừa tò mò vừa thích. Thấy Sân Mộc cảm thấy hứng thú, Viên Cảnh Trạch lại nói thêm "Muốn thử xem không? Ta làm bồi luyện cho ngươi?"

Sân Mộc bước đến nhìn qua Viên Cảnh Trạch, nhìn đến khi Viên Cảnh Trạch đổ mồ hôi lạnh. Hồi lâu, Sân Mộc chậm rì rì thu hồi tầm mắt, nhàn nhạt gật đầu "Được a."

Viên Cảnh Trạch trong lòng vui vẻ, Bạch Thiên Ngân tiến lên. "Đi lên lầu, ta có đặt phòng đơn."

"Đi!" Viên Cảnh Trạch vui mừng. Từ lúc ở khu khảo hạch tân sinh cùng Sân Mộc đấu một trận, Viên Cảnh Trạch vẫn luôn đem tâm nhung nhớ, muốn đem toàn lực ứng phó cùng Sân Mộc đánh một trận công bằng, nhưng e ngại Sân Mộc sẽ không vui, hiện giờ thật vất vả chờ được Sân Mộc gật đầu, Viên Cảnh Trạch đương nhiên vui mừng.

Lên lầu, mấy người vào một gian phòng độc lập, có phòng khách cũng có phòng ngủ, rất rộng rãi. Viên Cảnh Trạch dẫn đầu đi vào phòng chơi, tùy ý chọn một khoang trò chơi nằm vào. "Sân Mộc ca, bắt đầu đi."

Sân Mộc gật đầu, cũng đi theo nằm vào, Bạch Thiên Ngân quay đầu bảo những người khác "Chúng ta đến phòng khách ngồi theo dõi trận đấu đi."

Cửa phòng chơi đóng lại từ bên ngoài, chỉ còn lại hai khoang trò chơi quạnh quẽ. Thân thể Sân Mộc thân ở trong một mảng bóng tối mờ ảo, vô số ánh sao lấp lánh bốn phía, tựa như bầu trời đầy sao vô cùng xinh đẹp.

Nối liền với quang não, giả thuyết bên trong dò ra một cái khung "Xin nhập tên vào giả thuyết."

"Tang thi hoàng."

Hình ảnh Sân Mộc xuất hiện, Sân Mộc làm điều chỉnh đơn giản, ngũ quan thanh tú trở thành góc cạnh rõ ràng, thoạt nhìn kiên cường không ít.

"Xin người chơi chuẩn bị sẵn sàng, sắp tiến vào cảnh tượng giả thuyết." Giọng nói kim loại lạnh lẽo vang lên, nháy mắt Sân Mộc đã đứng trong mảnh hoang mạc, đối diện là một thiếu niên xa lạ.

"Sân Mộc ca." Viên Cảnh Trạch cười cười. "Ta đặt cảnh tượng ảo ở chỗ này, ngươi có yêu cầu chỉnh sửa không?"

"Không cần." Mặt vô biểu cảm vén tay áo, đánh ở đâu cũng là đánh, hắn tận lực thủ hạ lưu tình chút là được.

Viên Cảnh Trạch cũng không tiếp tục ra vẻ, tay chuẩn bị hoạt động "Bắt đầu đi, Sân Mộc ca."

"Người chơi "Nguyên soái cuối cùng" hướng ngài khởi xướng khiêu chiến, tiếp nhận hay không?"

Nguyên soái cuối cùng? Sân Mộc nheo lại đôi mắt, tròng mắt mơ hồ hiện lên hung quang.

"Nhận!"
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn các bài thuyết pháp hay của các giảng sư từ trang thuyết pháp hay chẳng hạn như dai duc thich giac nhan noi ve coi am, chu tieu hoan hy part 26 mp4 rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.