Trọng sinh tu tiên tại đô thị

Chương 214: Gặp lại bạn cùng lớp


Nhưng ngay sau đó, lại xảy ra một chuyện mà khiến cho lái xe phải trợn mắt há hốc mồm, đối với người được gọi là nữ thần của cả nước chủ độngxin số điện thoại, tiểu tử kia thế mà ngay cả đầu cũng không thèm ngoảnh lại, trực tiếp vô cùng bình thản quăn tới một câu, "Vẫn là thôi đi a! Bình thường tôi không hay dùng điện thoại a!"

Quẳng xuống lời này xong, Diệp Trần trực tiếp xuống xe, hướng về nhà ga chậm rãi đi tới.

Trang Phỉ Phỉ lập tức tức giận giậm chân một cái, cô ta thế nhưng là phải bỏ ra dũng khí rất lớn mới hỏi ra câu hỏi này, nhưng mà đây cũng là lần đầu tiên cô ta chủ động hướng một người đàn ông xin số điện thoại, không nghĩ tới hắn vậy mà trực tiếp từ chối dứt khoát tới như vậy!

Tuy nhiên cô ta còn còn có chút không cam tâm, nhịn không được hướng về phía Diệp Trần hô một câu, "Vậy chúng ta sẽ còn gặp lại sao?"

Tuy nhiên, Diệp Trần không có trả lời, chỉ là hướng cô ta giơ tay lên vẫy vẫy cũng đã càng đi càng xa, rất nhanh tiến vào trong nhà ga.

Thẳng đến bóng dáng Diệp Trần biết mất được một lúc lâu, Trang Phỉ Phỉ vẫn còn tức chưa nhịn được, cuối cùng toàn bộ đã chuyển hóa thành một tiếng thở dài tràm ngập nỗi oán hận trong lòng, sau đó thấp giọng tự nhủ:

"Tên đáng ghét! Chúng ta nhất định sẽ gặp lại! Chắc chắn!"

...

Lại nói tới Diệp Trần sau khi tiến vào nhà ga, ở trên máy bán vé tự động trong phòng lớn, mua một cái vé tàu đi về thành phố Thiên Hải.

Không nghĩ tới thế mà vừa đúng lúc tới thời gian tàu đã chuẩn bị xuất phát, sau khi lấy vé trực tiếp đi vào nơi soát vé rồi lên tầu.

Điều khiến hắn càng bất ngờ hơn là hắn vừa mới lên tàu, ở cửa toa tàu thế mà lại gặp được một người quen!

"A? Diệp Trần, không phải lớp trưởng nói ông không đến tham gia tua du lịch mùa Đông sao? Làm sao? Ông hối hận rồi?"

Diệp Trần cũng là sửng sốt một hồi lâu, mới nhớ ra tên người quen trước mắt này.

Trương Bằng Vũ, bạn học cùng lớp với hắn!

Ở kiếp trước hai người có quan hệ coi như không tệ, mặc dù không có gần gũi như Ngô Lỗi nhưng so với các bạn học trong lớp khác thì gần hơn một chút.

Nghe được lời này của Trương Bằng Vũ, Diệp Trần lập tức lại sững sờ, sau đó giật mình nhớ tới, trước đó Đường Thanh Nhã đã từng đề cập qua với hắn chuyện này, trong lớp tổ chức tham quan du lịch mùa đông, mà nơi đến dường như cũng chính là Thiên Hải...

Vừa nghĩ tới đây, trong lòng Diệp Trần lập tức đang lên một cỗ dự cảm không tốt, không thể không cười khổ nói:

"Ông tuyệt đối không nên nói với tôi, tất cả bạn học lớp chúng ta đều ở trên toa tàu này nha?"

Trương Bằng Vũ cười nói:

"Không phải vậy! Không phải thời tiết đột nhiên trở nên lạnh lẽo sao? Có người nói rằng mấy ngày vừa qua còn có bão tuyết đây! Cho nên rất nhiều bạn học không tham gia, lần này tổng cộng chỉ có mười một người...

Trương Bằng Vũ vừa nói, sau đó không biết phải nói gì, đã kéo Diệp Trần vào trong toa tàu, đồng thời còn không quên nói:

"Nhiệt độ bây giờ thấp như vậy, ông mặc mỏng manh hở hang như vậy mà không thấy lạnh sao? Hơn nữa làm sao ngay cả hành lý ông cũng không mang theo? Chúng ta nhưng phỉa ở lại thành phố Thiên Hải hai ba ngày..."

Diệp Trần thuận miệng trả lời qua loa vài câu, Trương Bằng Vũ đã lôi kéo hắn đi tới chỗ bạn học cùng lớp đang ngồi ở trong toa.

Diệp Trần phóng tầm mắt nhìn một cái bất thình lình nhìn thấy mấy người Đường Thanh Nhã, Liễu Mộ Bạch xuất hiện, nhưng lại không có nhìn thấu bóng dáng Ngô Lỗi người anh em tốt của mình.

"Mọi người nhanh nhìn là ai tới?"

Trương Bằng Vũ lôi kéo Diệp Trần đi tới trước mặt mọi người, trực tiếp cất giọng nói.

Lúc này mặc dù đã tiến vào tháng chạp, nhưng không khí của mùa xuân còn chưa tới, hơn nữa mọi người mua gần như toàn bộ vé tàu của một toa, cho nên toàn bộ người trong toa cũng không phải rất nhiều, gần giống như bao hết toàn bộ toa tàu này.

Mọi người thấy người bên cạnh Trương Bằng Vũ là Diệp Trần, lập tức có người vui vẻ có người buồn.

"Diệp Trần! Sao "anh" lại tới đây?"

Đường Thanh Nhã vẻ mặt ngạc nhiên đứng lên, một đôi mắt đẹp gần như cong thành hình trăng lưỡi liềm, biểu tình mừng rỡ hiện ra trên mặt.

Diệp Trần tự nhiên không có khả năng nói cho mọi người mục đích đi thành phố Thiên Hải lần này của mình, thế là bịa chuyện ra nói:

"Ta nghĩ tới nghĩ lui, cảm thấy lần đi du lịch mua đông này là một cơ hội rất hiếm có cho nên mới tới!"

Diệp Trần vừa mới nói xong lời này, lập tức vang lên một giọng nói trào phúng, "Một ít người thật đúng là đánh một tay tính toán thật hay a! Trước đó lúc nộp tiền đi du lịch thì không xuất hiện, bây giờ đột nhiên lại chạy tới đi theo..."

Nghe được điều này, hai mắt Diệp Trần không thể không khẽ híp một cái, nhìn về phía người nói chuyện.

Đây là một người có thiếu niên gầy cao trên mặt đeo kính, tên gọi là Lý Ứng Huy, hắn luôn được biết tới với khả năng tính toán của mình, mà vào lúc này người đang ngồi ở bên cạnh hắn chính là Liễu Mộ Bạch.

Nghe được lời này của Lý Ứng Huy, ngoài Đường Thanh Nhã và Trương Bằng Vũ trên mặt còn hiện ra vẻ mặt giận dữ ra, mọi người còn lại thì thi nhau quăng ra anh mắt khinh bỉ nhìn về phía Diệp Trần, mà Liễu Mộ Bạch càng hiện ra dáng vẻ cười trên nỗi đau của người khác. Tuy rằng, biết rõ Lý Ứng Huy này chắc là bởi vì đi lại tương đối gần với Liễu Mộ Bạch, cho nên mới mới cố ý nhắm vào mình, tuy hắn hắn nói cũng không sai.

Đúng là hắn còn chưa có nộp tiền đi du lịch, bất kể lý do gì, cho dù giải thích như thế nào thì điều đó vẫn mang lại cho mọi người cảm giác hắn ham món lời nhỏ.

Hơn nữa, ở trong ấn tượng của mọi người, Diệp Trần có gia cảnh không tốt, đây là chuyện mọi người cũng đều biết, hắn làm như vậy dường như cũng chẳng có gì lạ.

Vừa nghĩ tới đây, Diệp Trần không thể không âm thầm cảm thấy buồn cười, nghĩ tới hắn bây giờ cũng coi như là có quyền làm chao đảo một tỉnh, tài sản trong tay sớm đã hơn chục tỷ, không nghĩ tới lại bị người cho rằng hắn lại đi ham một món lời nhỏ như vậy...

"Khụ khụ!"

Diệp Trần ho nhẹ hai tiếng, ở trong ánh mắt khinh bỉ của mọi người, từ từ mở miệng nói:

"Chuyện thật ra thì ta làm không đúng, hay không như vậy đi, mọi người đi Thiên Hải chơi lần này, ăn ở đều tính cho ta, có được không?"

Diệp Trần vừa mới nói ra lời này, ngoài Đường Thanh Nhã biết được nội tình bây giờ của Diệp Trần ra thì không cảm thấy có vấn đề gì, những người khác thì lập tức hiện lên vẻ mặt khó có thể tin.

Diệp Trần luôn luôn nghèo rớt mồng tơi, làm sao đột nhiên lập tức lại trở nên khí phách như vậy rồi?

Chẳng lẽ là trúng thưởng xổ số hay sao?

Lý Ứng Huy càng nhịn không được mà châm chọc khiêu khích nói:

"Hắc hắc! Diệp Trần chém gió thì ai mà chẳng không biết chém? Bao tất cả mọi người ăn ở, ngươi có biết cần phải có bao nhiêu tiền không? Ngươi có nhiều tiền như vậy sao?"

Trương Bằng Vũ ở một bên cũng không nhịn được lôi kéo ống tay áo của Diệp Trần, thấp giọng nói:

"Diepj Trần, đừng xung động! Cùng lắm thi tiền tham gia đi du lịch của ông, ta trước tiên giúp ông nộp..."

Diệp Trần hướng về phía Trương Bằng Vũ mỉm cười, khoát tay áo nói:

"Không cần! Bằng Vũ, ông yên tâm đi, chút tiền ấy ta còn lấy ra được!"

Mọi người thất thời càng thêm kinh ngạc nghi ngờ, Lý Ứng Huy còn muốn mở miệng trào phúng, lại bị Liễu Mộ Bạch ở bên cạnh bỗng nhiên ngăn lại, cười lạnh nói:

"Diệp Trần đã có lòng tốt như vậy, chúng ta cũng không cần phụ lòng ý tốt của người ta nha, mọi người còn không tranh thủ thời gian cảm ơn Diệp thiêu sao?"

Lý Ứng Huy cũng rât khôn khéo, trong nháy mắt đã hiểu ra ý tứ của Liễu Mộ Bạch, lập tức cũng cười theo nói léo các cụ, "Liễu thiếu nói không sai! Vậy chúng ta đa tạ Diệp đại thiếu khoản đãi a, ha ha!"

Ngoài miệng thì Lý Ứng Huy nói như vậy, trong lòng cũng đang âm thầm hạ quyết tâm, "Chờ đến Thiên Hải, trực tiếp tìm một cái khách snaj năm sao vào ở, ta nhưng là muốn nhìn một chút, đến lúc đó ta muốn nhìn ngươi một cái tên nghèo tớt mồng tơi này sẽ có vẻ mặt như thế nào!"

P/S: Chương 2. Ta thích nào, cảnh giới Trúc Cơ đề cử 90 -100 nha, vui lòng vui lòng.... sắp đến đoạn hoành quyết đấu hoành tráng rồi, ủng hộ nha...
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.4 /10 từ 4 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nếu bạn đang học hoặc đang làm kế toán thì không thể bỏ qua những bài chia sẻ về kiến thức và kinh nghiệm kế toán trên trang học làm kế toán chẳng hạn như bài viết về chien luoc gia, cac chu the tren thi truong chung khoan chắc chắn bạn sẽ tìm thấy những kiến thức kế toán vô cùng bổ ích.