Trọng sinh tu tiên tại đô thị

Chương 42: Ba cái pháp khí


Sau một lúc,

Diệp Trần đi theo Ngô Bá Hùng, đi tới tầng hai của Cổ Nguyệt Trai, cho dù là hoàn cảnh xung quanh, hay là những vật thể được trưng bày, phẩm chất sõ ràng cao hơn tầng một.

Ở vị trí trung tâm trên tầng hai, có một số bàn làm bằng gỗ hoàng lê, có khoảng hai mươi ba mươi người đứng xung quanh cái bàn đó, hoặc đứng hoặc ngồi.

"Tiểu Trần, có thể đến để tham gia vào bữa tiệc riêng tư của Cổ đại sư, đều là những nhân vật có mặt mũi ở thành phố Vân Châu, đợi chút nữa cháu đi theo chú, không được nói lung tung, biết không?"

Ngô Bá Hùng từ từ đi về phía đám người kia, một bên khẽ nhắc nhở Diệp Trần.

Diệp Trần nhẹ gật đầu,

"Chú Ngô chú cứ yên tâm, cháu có chừng mực!"

...

"Ồ, Ngô tổng cũng ở đây, xin hãy ngồi xuống! Hãy ngồi xuống đi!"

Khi Ngô Bá Hùng vừa đến gần, ai đó ngay lập tức đến và chào đón hắn ta, rõ ràng có thể thấy trong số những người này, sự nổi tiếng của hắn cũng không tệ lắm.

Sau khi Ngô Bá Hùng và mọi người hàn huyên một lúc, sau đó dẫn Diệp Trần đi thưởng thức ở xung quanh,

"Đây là một viên ngọc độc đáo, kết cấu tinh tế tỉ mỉ, hiệu suất đánh bóng tốt...đây là Lục Tùng thạch, còn được gọi là Kin Châu thạch...đây là Tử Thủy tinh..."

Ngô Bá Hùng rõ ràng là rất thích nghiên cứu về ngọc bích, trong khi xem, vẫn không quên giải thích về chủng loại và đặc điểm khác nhau cho Diệp Trần nghe.

Thực thì Diệp Trần đối với mấy thứ này căn bản không có hứng thú, hơn nữa hắn phân biệt ra loại ngọc thạch nào tốt hay xấu rất đơn giản, chỉ cần ngọc thạch nào có linh khí tràn đầy chính là ngọc thạch tốt, nhưng đối với Ngô Bá Hùng nhiệt tình giảng giairm hắn cũng không tiện từ chối, đành phải nhẫn nại đứng nghe.

Đột nhiên,

Ngay vào lúc Ngô Bá Hùng đang giải thích cho hắn nghe về loại pha lê phỉ thúy, có một người ở bên cạnh hô lên:

"Cổ đại sư tới rồi!"

Diệp Trần lập tức thuận theo ánh mắt của mọi người nhìn lại, chỉ thấy một người đàn ông ước chừng năm sáu mươi tuổi, có mái tóc màu xám mặc quần áo cổ trang, đang từ từ đi xuống cầu thang, theo sau là một cô gái xinh đẹp quyến rũ đẹp lạnh lùng ước chừng hai mươi tuổi trên người mặc sườn xám đỏ, cầm một chiếc hộp màu đỏ trong tay.

"Đi, chúng ta cũng đi qua!"

Ngô Bá Hùng thấy sự xuất hiện của Cổ đại sư, đột nhiên vui mừng và không tiếp tục lo giải thích kiến thức về ngọc bích, ngay lập tức kéo theo Diệp Trần đi tới.

Đi về phía trước, Diệp Trần nhìn vào vị Cổ đại sư có danh tiếng ở Vân Châu bắt đầu đánh giá, trên mặt đột nhiên hiện ra sự ngạc nhiên,

"Không nghĩ tới vị Cổ đại sư này, thật đúng là người tu chân! Đáng tiếc hắn chắc là chỉ biết một số phương pháp thổ nạp thô thiển, chẳng những tu vi rất yếu, chỉ có cảnh giới Luyện Khí tầng hai, hơn nữa chân nguyên tán loạn, sự là ngay cả võ giả Ám Kình cũng đánh không được..."

Sau khi liếc mắt đã nhìn thấu nội tình của Cổ đại sư, Diệp Trần không thể không âm thầm lắc đầu.

Chỉ là Luyện Khí tầng hai, rõ ràng có thể trở thành đại sư trong miệng của mọi người, có thể thấy được trên trái đất này, một mạch tu chân xác thực đã xuống dốc, khó trách kiếp trước đi qua hơn nửa vòng trái đất, cũng chưa từng thấy được một người tu chân nào.

...

Sau khi vị Cổ đại sư kia xuất hiện, hướng về phía mọi người khoát tay áo, xem như lên tiếng chào hỏi, thần thái ngạo nghễ nói:

"Cảm tạ các vị có thể bỏ trăm công ngàn việc đến đây! Nửa năm vừa qua cho tới bây giờ, lão phu bế quan nghiên cứu, cuối cùng cũng không phụ sự kỳ vọng, lại một lần nữa chế tạo ra ba cái pháp khí, còn dựa theo quy củ cũ, mọi người đấu giá tranh giành, người nào trả giá cao thì được!"

Nói đến đây, Cổ đại sư dừng lại một chút, hướng về phía cô gái quyến rũ lạnh lùng ở sau lưng nói:

"Phi Yên, lấy pháp khí ra, để các ông chủ ở đây nhìn một chút!"

"Vâng, sư phụ!"

Cô gái quyến rũ lạnh lùng lên tiếng, đặt chiếc hộp trong tay đưa lên bàn và đặt nó xuống.

Hộp gấm được chia làm ba tầng, cô gái quyến rũ lạnh lùng trước tiên từ từ mở ra tầng đầu tiên, bên trong là dùng dương chi bạch ngọc chế tạo Ngọc Như Ý, chẳng những khéo léo lại đẹp đẽ, hơn nữa quanh thân nó tỏa ra ánh sáng lấp lóe, vừa nhìn là biết không phải vật bình thường.

"Bảo bối tốt!"

Mọi người người đột nhiên thi nhau than sợ hãi.

"Nguyên liệu làm ra Ngọc Như Ý này, đến từ đỉnh của dãy núi Thiên Sơn, chính là một loại ngọc tốt nhất, sau khi trải qua sư phụ tôi thi pháp, đã có được linh tính, đặt ở trên cao đường trong nhà, có thể bảo đảm gia đình hòa thuận, người nhà bách bệnh bất sinh..."

Cô gái lạnh lùng cầm Ngọc Như Ý lên và sau đó giới thiệu nó cho mọi người.

Không thể không nói, sau khi Ngọc Như Ý này vừa lấy ra, tất cả mọi người đột nhiên cảm thấy loại cảm giác như một làn gió mùa xuân, ngay cả khi họ không am hiểu, họ có thể cảm thấy rằng vật này không phải là vật tầm thường.

Mọi người ở đây, ngoại trừ Diệp Trần lại âm thầm lắc đầu, trong mắt mọi người còn lại tất cả đều tràn đầy vẻ nóng bỏng.

"Phi Yên tiểu thư, cô trực tiếp nói ra giá quy định đi!"

"Không sai! Lần trước không thể cướp được pháp khí mà Cổ đại sư tự tay chế tác, lần này ta nhất định phải đạt được!"

"Hừ! Nói cũng không nên nói quá nhiều!"

...

Những người có mặt ở đây hầu hết là những người giàu có nhất ở thành phố Vân Châu, và ngay cả những doanh nhân giàu có ở nơi khác cũng chạy tới đây, đạt tới thành tựu như bọn họ, người nhà bình an, thân thể khỏe mạnh, hiển nhiên quan trọng hơn so với bất kỳ thứ gì, vì thế không tiếc bỏ ra số tiền lớn.

Cô gái lạnh lùng nhìn thấy màu nóng trong mắt mọi người, một nụ cười xuất hiện trên khuôn mặt lạnh lùng, mở miệng từ từ nói:

"Cái pháp khí Ngọc Như ý này, giá khởi điểm là 1000 vạn!"

Lời nói của cô gái lạnh lùng với mới nói ra, một người đàn ông trung niên tai to mặt lớn, lập tức mở miệng nói:

"Ta ra 1500 vạn!"

"Ta ra 2000 vạn!"

"2200 vạn!"

"2300 vạn!"

...

Chỉ trong nháy mắt, giá cả cạnh tranh vậy mà đã lên tới gần 3000 vạn!

Cho dù Diệp Trần bây giờ đã coi là kẻ có tiền, không không thể không âm thầm tắc lưỡi.

Mặc dù cái Dương Chi Ngọc Như ý này rất đáng yêu, hoàn toàn chính xác được tính là ngọc thạch cực phẩm, nhưng nhiều nhất cũng chỉ có giá trị giới hạn là một trăm vạn, bây giờ chẳng qua ở trong khắc một chút phù văn đơn giản, ngay lập tức liền có giá cao tới gấp mấy chục lần, quả thực chính là bạo lợi a!

Mặc dù Diệp Trần nghĩ rằng Ngọc Như ý này không xứng đáng với giá cả đó, nhưng hắn ta cũng không nói ra cái gì, dù sao những người này đều muốn tranh giành, một người sẵn sàng tranh giành, với hắn cũng không có quan hệ gì.

Cuối cùng, khối Ngọc Như ý được Cổ đại sư chế tạo, được người lấy giá cao 3300 vạn lấy đi.

Rất nhanh, cô gái lạnh lùng kia lại mở ra tầng thứ hai của hộp gám, bên trong rõ ràng là một chiếc vòng cổ bằng Lam Bảo thạch.

"Kiện pháp khí thứ hai này, cho phụ nữ đeo, có tác dụng trì hoãn lão hóa, kéo dài tuổi thọ! Các vị có thể mua nó cho vợ hoặc bạn gái của mình..."

Sau khi cô gái lạnh lùng giới thiệu công hiệu của kiện pháp khí thứ hai cho mọi người một lần, giá khởi điểm cũng là 1000 vạn

Lần này sự nhiệt tình của mọi người, rõ ràng không còn tăng vọt như Ngọc Như ý trước đó, nhưng cuối cùng vẫn có người trả giá cao tới 2800 vạn!

Diệp Trần đứng ở sau lưng Ngô Bá Hùng, thấy hắn vẫn không có mở miệng ra đấu giá, không thể không hiếu kỳ hỏi:

"Chú Ngô, chú không có ý định cạnh tranh sao?"

Ngô Bá Hùng hướng về phía hắn nở ra nụ cười thần bí, thấp giọng nói:

"Dựa theo tác phong làm việc của vị Cổ đại sư này, kiện pháp khí thứ ba mới thực sự là then chốt, hai kiện pháp khí trước không tranh cũng được!"

Ngô Bá Hùng vừa mới nói xong, cô gái lạnh lùng kia đã mở ra tầng thứ thứ ba của hộp gấm,

"Xôn xao ~ "

Tầng thứ ba của hộp gấm vừa mới mở ra, nó đột nhiên phát ra ánh sáng đỏ mờ nhạt!!

Chỉ thấy trong cái hộp kia, rõ ràng là một cái khay ngọc màu đỏ như máu, trên khay ngọc này dường như được khắc một số văn tự kỳ lạ, toàn thân khay ngọc toát ra một màu máu mờ nhạt, bí ẩn không thể hiểu nổi.

Nhìn thấy cái khay ngọc màu đỏ như máu này, Diệp Trần lập tức nhiu mày.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 1 lượt.
loading...