Truyền kỳ chiến thần

Chương 10: Tôi nói phù hợp thì phù hợp



Lúc này Tô Uyên không có dáng vẻ hoạt bát như trước kia, mà thay vào đó là sự cường thể không nói nên lời. Dung nhan xinh đẹp phối hợp với vẻ mặt lạnh lùng, khí thế không gì sánh kịp khiến người ta không thể bỏ qua.

“Mẹ, con đĩ này, mày nói chuyện với anh Hổ kiểu gì thế hả?” Triệu Sĩ muốn thể hiện trước mặt Kiếm Hổ nên lên tiếng trước.

Tô Uyên nhíu mày, nhìn chằm chằm Triệu Sĩ, gằn từng chữ: “Tên cậu là gì?”

“Con đĩ thối, mày không phục hả? Có tin các anh lôi mày lên núi không?” Triệu Sĩ híp mắt thèm thuồng nói.

Nhưng bên cạnh hắn ta, Kiếm Hổ đã sợ tới mức mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, hai chân run lên.

“Anh Hổ, con nhóc này xinh đấy chứ.”

Triệu Sĩ thò lại đây cười hì hì nói. Môi Kiếm Hổ run rẩy, giơ tay tát lên mặt Triệu Sĩ, chửi ầm lên: “Vợ mày mới là đĩ!”

“Anh Hổ, anh làm gì.” Triệu Sĩ uất ức nói.

Kiểm Hổ không rảnh quan tâm tới hắn ta mà run rẩy bước đến trước mặt Tô Uyên, cười ngượng ngùng nói: “Cô... Cô Uyên, sao cô lại ở đây...?”

Dưới ánh đèn, sắc mặt Tô Uyên rất khó coi, khiến Kiếm Hổ càng hoảng sợ.

“Kiếm Hổ, dạo này anh uy phong quá nhỉ.” Tô Uyên lạnh mặt.

Kiếm Hổ thoáng rùng mình, vội nói: “Trước mặt cô Uyên, tôi chẳng là cái định gì... À không, thậm chí còn không bằng cả cái định!”

“Thế à?” Tô Uyên lạnh lùng liếc nhìn anh ta, bỗng giơ tay tát lên mặt Kiếm Hổ: “Ngay cả bạn của tôi mà cũng dám đánh, sao? Anh không để mắt tại nhà họ Tô nữa đúng không?”

Kiếm Hổ lập tức quỳ xuống, liên tục van xin: “Cô Uyên, tôi... Tôi không biết cậu ấy là bạn của cô, không thì cho tôi thêm mười cái lá gan nữa tôi cũng không dám!”

Thấy Kiếm Hổ hèn mọn như thế nào, Triệu Sĩ không khỏi hoảng hốt. Nhà họ Tô? Ở Đạm Thành, chỉ có một nhà họ Tô có thể khiến Kiếm Hổ hoảng sợ đến mức này.

“Đều tại thằng này!” Kiếm Hổ kinh hãi nói: “Cô Uyên, cô yên tâm, tôi bảo đảm sẽ không tha cho nó đâu.”

Triệu Sĩ cũng không ngốc, lập tức quỳ xuống trước mặt Tô Uyên, liên tục tát lên mặt mình, nói: “Cô Uyên, là tôi có mặt không tròng, không nhìn được núi thái sơn, cô tạm tha cho tôi đi...”

Tô Uyên không để ý tới Triệu Sĩ, chỉ thản nhiên nhìn Kiếm Hổ: “Tôi không muốn thấy hắn ta nữa.”

Nghe vậy, sắc mặt Triệu Sĩ xám ngoét, toàn thân xụi lơ trên mặt đất.

“Cô Uyên yên tâm, tôi biết nên làm như thế nào.” Kiếm Hổ gật đầu lia lịa, sau đó phất tay nói: “Kéo thằng khốn này lên xe cho tôi!”

“Vâng!” Đám đàn em của hắn lập tức ùa lên, kéo Triệu Sĩ lên xe. Kiếm Hổ vẫn kinh hãi quỳ trước mặt Tô Uyên.

“Anh có thể bò lên đến mức này cũng không dễ dàng.” Tô Uyên thản nhiên nói: “Sau này cẩn thận một chút.”

“Vâng vâng, nhất định nhất định.” Kiếm Hổ như được đại xá, ra sức gật đầu.

Tần Trạm đã kinh ngạc đến mức trợn mắt há hốc mồm. Đây là lần đầu tiên anh thấy thái độ cường thế của Tô Uyên như thế này.

“Rốt cuộc nhà họ Tô có bối cảnh như thế nào vậy.” Tần Trạm không khỏi thầm nghĩ.

“Chúng ta đi thôi.” Lúc này, Tô Uyên quay sang nhìn Tần Trạm, lại trở về dáng vẻ hoạt bát thường ngày, đôi mắt to trong veo khiến người ta say mê.

"À... Ừ.” Tần Trạm vội đồng ý. Hai người đi siêu thị mua ít đồ ăn, sau đó cưỡi xe đẹp lên núi.

“Lần này cảm ơn cô.” Lúc sắp lên đỉnh núi, Tần Trạm bỗng nói.



Tô Uyên cười: “Chẳng phải tôi đã nói rồi sao? Ở Đạm Thành không có chuyện gì mà nhà họ Tô không thể giải quyết.”

Tần Trạm không nhịn được cười khổ, cảm thán người con gái xuất sắc như Tô Uyên thật khiến người ta say mê. Tiếc rằng... Mình lại là người đã từng ly hôn.

Sau khi về nhà, Tần Trạm chạy vào bếp | bận rộn hơn hai tiếng, làm mấy món ăn nhẹ.

Tô Uyên lấy một chai rượu vang trong tủ, cười nói: “Chai rượu này là người khác tặng ông nội, ông nội vẫn luôn quý trọng nó, không nỡ | uống” Nói xong, cô khui luôn chai rượu vang.

Tần Trạm kinh hãi: “Làm Thế thì không ổn đâu!”

“Có gì không ổn?” Tô Uyên nhún vai: “Dù sao ông ấy cũng không uống được, giữ lại để làm giấm à?”

Tần Trạm không nhịn được nở nụ cười bất đắc dĩ. Lúc ăn cơm, Tô Uyên liên tục khen ngợi: “Anh nấu cơm ngon quá, ngon hơn đầu bếp nhà tôi nhiều.”

Tần Trạm bất đắc dĩ. Mấy năm ở nhà họ Lâm, để lấy lòng người nhà họ Lâm, mỗi ngày anh đều học đủ loại món ăn. Mấy năm trôi qua, mặc dù không nói là tay nghề đứng đầu, nhưng cũng không kém đi đằng nào.

“Hày, không biết tại sao vợ anh lại nỡ ly hôn với anh.” Ăn cơm xong, Tô Uyên lau miệng, cảm thán.

Tần Trạm sửng sốt, bỗng có cảm giác không nói nên lời. Sống hơn hai mươi năm, đây là lần đầu tiên có người khen anh như thế.

“Người như tôi chắc chẳng có cô gái nào thèm thích đầu.” Tần Trạm cười tự giễu.

Tô Uyên mở to mắt: “Sao lại không? Y thuật của anh rất cao, còn biết nấu cơm, tính cách khiêm tốn, sao lại có người không thích anh?”

Tần Trạm im lặng một lát, trong lòng vô cùng cảm động, chân thành nói: “Cảm ơn cô.”

Tô Uyên bỗng nhớ tới chuyện gì, nhìn Tần Trạm: “Đúng rồi, nửa tháng sau nhà họ Tô có một bữa tiệc thương nghiệp, lúc đó chúng ta cùng tham dự nhé. Đúng lúc tôi thiếu bạn nhảy.”

“Hả? Tôi á?” Tần Trạm chỉ vào mũi mình: “Không được đầu, tôi tham dự bữa tiệc đó sẽ không phù hợp đầu...”

Tô Uyên lại cười nói: “Tôi bảo phù hợp thì phù hợp, quyết định thế đi.”

Sau đó Tô Uyên đứng dậy nói: “Được rồi, tôi cũng nên về nghỉ ngơi thôi, anh nghỉ sớm chút đi.”

“Để tôi đưa cô.” Tần Trạm vội đứng dậy, cùng Tô Uyên xuống núi. Tài xế nhà họ Tô đã sớm chờ ở bên dưới.

“Nghỉ ngơi sớm đi nhé.” Tô Uyên chớp mắt nói.

Sau đó, chiếc xe thong thả chạy đi. Tần Trạm phức tạp nhìn đuôi xe, sống chừng ấy năm, đây là lần đầu tiên anh cảm thấy ấm áp từ tận đáy lòng.

Trên xe, Tô Uyên đang chơi điện thoại..

“Cô chủ, Tần Trạm chỉ là một đứa ở rể, thân phận như cô chủ thì không phù hợp gần gũi với cậu ta.” Tài xế nổi dũng khí nói.

Tô Uyên lạnh lùng nhìn tài xế: “Không phù hợp chỗ nào?”

“Cô là cô chủ của nhà họ Tô, là hòn ngọc quý trên tay cụ Tô, còn thằng nhóc kia chỉ là một tên phế vật bám váy vợ!” Tài xế kích động nói.

Nghe vậy, Tô Uyên không khỏi nổi giận, lạnh lùng nói: “Ông chẳng qua chỉ là tài xế mà thôi, có tư cách gì xoi mói anh ấy? Huống chi anh ấy đã cứu mạng ông nội.”

Tài xế sợ tới mức câm miệng, nhưng trong lòng ông ta vẫn không phục. Trong mắt ông ta, Tô Uyên quá hoàn hảo, không ai có thể xứng đối với cô. Tần Trạm chỉ là một kẻ bám váy Vợ còn từng ly hôn, thế mà lại quan hệ thân mật với Tô Uyên, ông ta đương nhiên không phục.

Dường như Tô Uyên cũng nhận thấy suy nghĩ của ông ta, bèn lẳng lặng nói: “Tôi cá cược với ông đi. Cùng lắm là một tháng, danh tiếng của anh ấy nhất định sẽ lan truyền khắp nơi, trở thành nhân vật nổi tiếng Đạm Thành này.”



Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8 /10 từ 167 lượt.

Công nghệ máy tính, điện thoại và internet đã trở thành một phần không thể thiếu trong công việc & đời sống. Những thủ thuật máy tính, tin học, thiết kế web cơ bản và nâng cao từ trang IT sửa máy tính chẳng hạn như khac phuc camera may tinh xach tay khong hoat dong trong windows 10, loi may tinh chắc chắn bạn sẽ hài lòng với dịch vụ của ITSuamaytinh. Những thủ thuật, tuyệt chiêu công nghệ do chúng tôi chia sẻ từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế sẽ giúp bạn rất nhiều trong công việc, học tập và đời sống.

loading...
DMCA.com Protection Status