Truyền nhân trừ ma: Bạn trai tôi là cương thi

Chương 405: Đốt tiền


Thương Sùng nheo mắt, giống như tán đồng gật gật đầu.

Hai người trêu chọc như vậy thật đúng là làm Vương Lượng cảm thấy có điểm ngượng ngùng, hắn mất tự nhiên mà sờ sờ chóp mũi, nhìn chung quanh.

“Hai người đừng có chê cười ta, chúng ta vẫn là làm chính sự quan trọng hơn.”

Theo bản năng muốn đá Vương Lượng một cái, nhưng Sở Niệm lại đảo mắt, mím môi, cùng Thương Sùng xoay người bước xuống bậc thang.

Những kẻ mua say ở Đêm Dụ Hoặc vẫn giống nhau, trên sàn nhảy điên cuồng múa may vặn vẹo, liệu có ai biết nơi đây đã từng có quỷ?

Không khí nơi đây ồn ào, tiếng người tiếng nhạc inh ỏi làm Sở Niệm không khỏi cau mày, phất tay đuổi phục vụ đi, ba người bắt đầu tìm kiếm Tô Lực trong đám đông.

Nơi này so với trước đây có vẻ còn rộng hơn nữa, nếu như không phải do Thương Sùng khí chất quá lạnh lẽo, lúc này chắc ba người đã bị nam nữ bám quanh đặc quánh.

Trên người chỉ mặc áo sơ mi đơn giản Thương Sùng vừa đến liền hấp dẫn không ít ánh mắt, Vương Lượng tươi mát đồng dạng cũng là loại hình nữ nhân yêu thích.

Sở Niệm tuy rằng cũng không có cố tình trang điểm gì, nhưng mái tóc đen như rong biển buông dài, váy ngắn trên ngừoi vẫn là mục tiêu khiến nam nhân động tâm.

Vì không muốn xảy ra nhiều thứ, Sở Niệm đề nghị bọn họ phân công nhau tìm kiếm. Thương Sùng cùng mình tìm từ bên phải, mà Vương Lượng một người đi bên trái.

Nửa giờ sau tập hợp ở cửa, tới đó có gì tính tiếp.

Vương Lượng tuy rằng chưa từng tới địa phương này, nhưng mà trai gái này nọ ở đây hắn thật không thích.

Khí thế thật mạnh mẽ, Sở Niệm rất là bất đắc dĩ mà khẽ cười một tiếng, sau đó cùng Thương Sùng đi về bên phải.

Nửa giờ sau bọn họ không thu hoạch được gì, Sở Niệm cùng Thương Sùng đứng ở lối vào, hy vọng Vương Lượng bên kia có thể có chút thu hoạch.

Gia hỏa này cũng không biết ở bên trong gặp phải sự tình gì, khi gặp bọn họ thì sắc mặt đen kịt như đít nồi.

“Vương Lượng, anh đây là… bị người ta phi lễ sao?” Sở Niệm tỏ vẻ thật sự ngoại trừ lý do này thì không nghĩ ra được lý do nào khác.

Vương Lượng không nhịn được, vành tai đỏ lên. Hắn không trả lời mà nói sang chuyện khác. “Anh tìm không thấy anh ấy, hai người thì sao?”

Sở Niệm lắc lắc đầu. “Bọn em cũng không.”

“KHông phải em nói anh ấy đang ở đây sao? Sở Niệm, chẳng lẽ tin tức của em có vấn đề?”

Dẫn Ti Chú thuật vốn là bí thuật chưa từng thất bại, tưrớc thái độ hoài nghi của Vương Lượng làm cho Sở Niệm cảm thấy khó chịu trong lòng.

Cô hung hăng trừng mắt với hắn, cau mày nói:

“Em không thể nói với anh tin tức ở đâu ra, làm sao em biết Tô Lực ở đây, nhưng em có thể đảm bảo tin tức không có vấn đề gì!”
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...