Truyền thuyết chi chủ đích phu nhân

Chương 257: Lão đầu cướp bóc

Đó là một lão đầu kỳ quái ngồi ngay giữa đường, lão ăn mặc rất mộc mạc, chỉ có một bộ áo bào màu xám tro, đầu tóc hơi rối, mặc dù không đến mức quá khó nhìn, nhưng cũng chẳng thể nói là sạch sẽ.

Lúc này, lão đầu đang ngồi trên một tảng đá đặt ở chính giữa đường, ý định ngăn cản mọi người đi qua, có người muốn chạy qua, nhưng không biết vì sao, đều bị một vật vô hình đẩy về.

Chỉ là mọi người đang vội vàng tới lớp, ai có thể thoải mái với lão đầu kì quặc này, đủ thứ lời nói hùng hùng hổ hổ văng ra. Bọn họ cũng chẳng lo lắng lão đầu sẽ là đại nhân vật nào trong học viện, bởi vì làm gì có vị đạo sư nào lại ăn mặc rách rưới, bề ngoài luộm thuộm tới vậy.

Dù giờ học đã sắp tới, nhưng nói sao cũng không thể thuyết thục lão đầu nhường đường.

Đúng lúc cả đám vội muốn chết, rốt cục cũng có người tiến tới hỏi thăm.

Một thanh niên có vẻ khá lớn mật đi đến trước mặt lão đầu, cẩn thận mở miệng nói: “Vị lão nhân này, chúng ta muốn đi học, liệu ngài có thể nhường đường một chút được ông?”

Lão đầu bắt chéo hai chân, lắc đầu dứt khoát cực kỳ, “Không thể!”

Thanh niên cố áp chế nộ khí: “Vậy ngài muốn thế nào mới bằng lòng để chúng ta đi qua?”

Lão nhân đưa một ngón tay lên, tuyên bố rất khí phách: “Mỗi người nộp một điểm phí qua đường, không giao thì không cho qua.” Cái thái độ hoàn toàn là kiểu “Đường này do ta mở.”

Nghe vậy, mọi người cũng chẳng nén nổi giận dữ một hồi, họ đã đi đường này nhiều như vậy, cho tới bây giờ cũng chưa gặp phải chuyện thế này, rõ ràng là cướp bóc, chẳng có ai phục.

Thanh niên kia lạnh mặt, uy hiếp nói: “Lão nhân gia, bởi vì ông lớn tuổi nên ta mới nể tình, ông đừng có được một tấc là muốn tiến một thước, cho tới giờ học viện chưa từng nói tới việc nơi này phải thu phí quá đường, ông lại cố tình gây sự, coi chừng chúng ta bẩm báo với đạo sư, xem ông có bị đuổi ra khỏi học viện hay không.”

“Từ hôm nay trở đi thì có, còn nữa, ngươi có đi bẩm báo với phó viện trưởng cũng vô dụng.”

Dường như lão đầu chẳng hề sợ sự huy hiếp của hắn, thậm chí còn ra vẻ rất thoải mái.

Nghe lão nói như vậy, thanh niên vốn còn đang giận dữ lắm, đột nhiên bình tĩnh lại, ông già này vừa mở miệng đã nói tới phó viện trưởng, chẳng lẽ ông ta quen biết phó viện trưởng sao?

Nghĩ tới nghĩ lui, thanh niên cảm thấy có lẽ lão đầu thật sự quen biết với các vị bề trên của học viện, mà một điểm cũng chẳng nhiều lắm, hắn không cần phải làm chim đầu đàn, hơn nữa nhìn thái độ của lão đầu này có vẻ nếu họ không nộp điểm thì thật sự sẽ không được đi qua, thanh niên không muốn tới muộn, càng không muốn gây phiền toái, dứt khoát nộp một điểm.

Lão đầu đúng là nói được thì làm được, sau khi thanh niên nộp điểm xong lập tức được đi qua.

Những người khác thấy thế, do dự một chút, cuối cùng đành phải cam chịu nộp điểm, suy nghĩ của họ cũng giống như thanh niên, không cần vì một điểm mà đắc tội một lão đầu không biết rõ lai lịch, ai mà biết ông ta có phải là đại nhân vật hay không chứ.

Khi mà đa số đã thỏa hiệp, thì không còn ai oán giận nữa rồi, mỗi người đều ngoan ngoãn nộp phí qua đường.

Du Tiểu Mặc tới rất đúng lúc, còn được chứng kiến toàn bộ cảnh được này.

Đây cũng là lần đầu tiên hắn được gặp một lão đầu hiếm thấy như vậy đó, lại còn làm cái trò thu phí qua đường giữa học viện.

Nhưng suy nghĩ của hắn cũng chẳng khác gì so với mọi người, dù lão đầu đã chặn đường nhưng lại chẳng có ai đến quản, có thể thấy lão đầu là người có vai vế, hoặc có chỗ dựa trong học viện, hắn cũng không muốn gây phiền toái, liền đứng trong đám đông yên lặng theo dõi tình hình, trong mắt Du Tiểu Mặc, thì cuối cùng mọi người sẽ cam chịu thôi, quả nhiên, không lâu sau đó, thanh niên kia đã trở thành người nộp điểm đầu tiên.

Mà đã có người thứ nhất, đương nhiên sẽ có người thứ hai, mọi người rất tự giác đứng xếp hàng, vì không nhiều người lắm, cho nên rất nhanh đã tới lượt Du Tiểu Mặc rồi.

Du Tiểu Mặc vừa đưa thẻ đen của mình ra, đang chuẩn bị nộp cho lão đầu một điểm, ai ngờ lão đầu vẫn im lặng kia đột nhiên mở miệng.

Ánh mắt lão nhìn thẳng vào Du Tiểu Mặc, dùng giọng điệu không cho phép từ chối tuyên bố: “Ngươi, phải đóng mười điểm.”

Lời này vừa vang lên, những người khác lập tức cho hắn một ánh mắt đồng tình, họ có thể cảm nhận được lão đầu này là một người rất càn quấy, có lẽ mười điểm này đã không thoát được rồi, nhưng mấy người xếp hàng phía sau Du Tiểu Mặc cũng lo sợ nơm nớp, chỉ sợ đến phiên họ cũng bị đòi mười điểm.

Du Tiểu Mặc dừng lại, ngẩng đầu nhìn thẳng lão đầu, hắn còn cho là mình nghe nhầm rồi cơ, liền hỏi lại: “Lão nhân gia, ngài mới nói gì?”

Trên mặt lão đầu lập tức lộ ra sự bực bội, nhưng kì lạ là, lão không nổi giận, còn khẽ lẩm bẩm một câu, sau đó mới nói: “Ngươi phải nộp mười điểm.”

“Vì sao?” Du Tiểu Mặc bình tĩnh hỏi, sao lại có cái đạo lý người khác đều đóng một điểm là tới phiên hắn lại thành mười điểm rồi, loại hành vi này có khác gì cướp bóc đâu?

“Hỏi nhiều thế làm gì, bảo ngươi đóng thì đóng đi, không đóng thì biến.” Lão đầu hiển nhiên không có hứng thú giải thích với hắn, hoặc đơn thuần chỉ là làm bừa, cố ý muốn thế, dù sao thái độ của lão đã coi như Du Tiểu Mặc nhất định sẽ đóng.

“Thế nhưng mà, vì sao mấy người đi trước đều đóng có một điểm, mà đến phiên ta lại mười điểm?” Du Tiểu Mặc vẫn không nghĩ ra được.

“Vậy chỉ có thể coi như ngươi không may, lão đầu ta đã đổi ý, muốn tăng giá chứ sao, được rồi, đừng lãng phí thời gian của ta.” Cái vụ lý sự cùn của lão đầu này có thể nói là đứng hạng nhất luôn đó, đã cùn mà còn ra vẻ lý lẽ hùng hồn lắm.

“Ông chặn ở đây cũng lãng phí thời gian của ta kia mà.” Du Tiểu Mặc cũng khó chịu.

Thực ra đây không phải là vấn đề chính, lý do thực sự là, nếu lúc này Du Tiểu Mặc có mấy trăm điểm thì có khi hắn đã khuất phục rồi, kiếp trước hắn thật sự đã gặp không ít người cao tuổi có tình tình kì lạ như vậy.

Nhưng bây giờ thì không thể, vài ngày trước hắn đã dùng hết sạch số điểm trong thẻ rồi, chủ yếu là tiêu vào tiền thuê phòng, bởi vì hắn không muốn cứ vài ngày lại phải tới chỗ Cống trưởng lão, cho nên thuê luôn một lần nửa tháng, vì vậy bây giờ trong thẻ của hắn chỉ còn có sáu điểm mà thôi, sao hắn có thể lấy ra nổi mười điểm đây, có muốn đóng cũng chẳng đóng được.

Còn nữa, hắn cảm thấy lão đầu này quá ngang ngược, đã tự nhiên vô duyên vô cớ ngồi ở đây thu phí qua đường thì thôi đi, còn vô lý như vậy.

Ông còn tưởng ta nhất định sẽ đóng thật sao?

Được, ta sẽ không thèm đóng!

Sự kiêu ngạo trong lòng Du Tiểu Mặc cũng dâng lên, cùng lắm thì lì tới cùng là được chứ gì.

Tuy hắn đã xác định chắc chắn sẽ đi học muộn, thậm chí có thể vì việc này mà trốn học, nhưng hắn tin tưởng, vị đạo sư kia sẽ hiểu cho hắn.

Tự nhiên trên đường lại xuất hiện một lão đầu hung hăng càn quấy, nếu đạo sư không thể hiểu, vậy thì hắn cũng đành chịu thôi.

Lão đầu bị câu tranh luận kia của hắn làm tức tới dựng cả râu, có thể nói là mất hết mặt mũi, liền cả giận: “Đã không nộp được, thì ngươi cút đi cho ta!”

Du Tiểu Mặc cũng kiên cường lắm, hắn không phải là người chỉ biết chịu thua thôi đâu, hắn không cút mà còn tìm một góc trống vắng vẻ, sau đó lấy một tấm vải trong túi trữ vật ra trải lên mặt đất, rồi ngồi khoanh chân trên đó.

Có bản lĩnh thì ông cứ chặn đường mãi đi, tui đây sẽ ngồi tu luyện.

Có điều do xuất sứ của Thiên Hồn Kinh cũng hơi khó nói, hắn không dám tu luyện trước mặt người khác, nghĩ đi nghĩ lại, liền lấy Kim Minh đỉnh ra, chuẩn bị luyện đan giết thời gian.

Mấy ngày ở trong phòng này, hắn đều luyện linh đan cấp năm, đám linh thảo cấp bốn Đường Ngọc Lân đưa tới hắn còn chưa động, cho nên tích lũy lại kha khá, bây giờ cũng đúng lúc mang ra dùng.

Bên kia, lão đầu nhìn thấy động tác này của hắn thì giận quá chừng.

Tên tiểu quỷ này cũng dám đối nghịch với lão trắng trợn như vậy, có điều trong giây lát lão cũng không nghĩ ra được cách nào.

Nhưng Du Tiểu Mặc cũng có thể khẳng định một điều, lão đầu này quả nhiên đang nhắm vào mình, bởi vì sau khi hắn đi, mấy người đứng phía sau chỉ cần nộp có một điểm.

Đã qua thời gian vào lớp, cho nên con đường này gần như chẳng có ai qua lại, vì thế mà hiện tại cũng chỉ còn mỗi lão đầu và Du Tiểu Mặc đang giằng co với nhau.

Đây có thể coi là lần đầu tiên Du Tiểu Mặc luyện đan ở bên ngoài, mà trong lúc luyện đan hắn lại rất tập trung, cho nên không bao lâu hắn đã quên béng lão đầu kia, cũng chả quan tâm lão có tức giận hay không, bởi vì toàn bộ sự chú ý của hắn đã tập trung hết vào trong lô đỉnh.

Ném một lúc tám cây linh thảo vào trong lô đỉnh, Du Tiểu Mặc cũng chia sức mạnh linh hồn ra làm tám phần, bắt đầu tập trung luyện đan, âm thanh “xì xì” truyền tới từ trong lô đỉnh không gián đoạn.

Lão đầu kia lúc đầu còn bực tới mức đỉnh đầu bốc khói, nhưng đột nhiên thấy chiêu vừa rồi của Du Tiểu Mặc, không nén nổi một tiếng “Ồ”.

Một lần rèn luyện tới tám cây linh thảo, đã thế mặt còn không đổi sắc nữa chứ, đây không phải là việc mà một đan sư bình thường có thể làm được, vậy mà tiểu đan sư này coi như chuyện hiển nhiên, như thể đây không phải là lần đầu tiên hắn làm việc này.

Lão đầu cũng chẳng còn quan tâm tới sự bực bội lúc nãy, cứ ngồi xổm cách chỗ Du Tiểu Mặc không xa, dài cổ mà nhìn.

Cùng lúc đó, Du Tiểu Mặc còn không biết việc mình không tới lớp đã để lại ấn tượng xấu trong lòng đạo sư và bạn cùng lớp.

Trước kia còn nghe nói thiên tài có thiên phú cao hơn cả Đằng Tử Tâm sẽ lên lớp, vậy là ai ai cũng muốn tận mắt nhìn xem vị thiếu niên thiên tài này là hạng người gì, ngay cả đạo sư lớp hạng ba cũng mang theo vài phần chờ mong, nhưng không ngờ, đợi cả buổi cũng chẳng thấy bóng dáng, cho tới khi vào lớp mà vẫn không thấy đâu, lúc này mọi người mới phát hiện ra, tiểu thiên tài lại có thể trốn học.

Buổi học đầu tiên, đi muộn thì thôi đi, vậy mà dám trốn học!

Mọi người không dám nhìn sắc mặt đạo sư, ai cũng biết, vị đạo sư này nổi tiếng nghiêm khắc, những học sinh đi học trễ còn chẳng được tha thứ, nói chi là trốn học.

Cứ như vậy, cho tới lúc tan lớp cũng không thấy bóng dáng Du Tiểu Mặc đâu.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 1 /10 từ 1 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status

Bạn đang muốn cải thiện kỹ năng giao tiếp bằng tiếng Anh hay bạn hay bạn muốn nâng cao kiến thức của mình qua nguồn tài liệu và sách báo tiếng Anh? Từ điển thuật ngữ, ngữ pháp kèm ví dụ trực quan, sinh động trên trang findzon chẳng hạn như chaser la gi nghia cua tu chaser la nguoi duoi theo nguoi danh duoi ng, back rest la gi nghia cua tu back rest la cai tua lung và còn rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn giỏi tiếng Anh nhanh chóng, học ngữ pháp và từ vựng tiếng Anh chưa bao giờ dễ dàng hơn với findzon.com.