Truyền thuyết chi chủ đích phu nhân

Chương 516: Tiểu ô quy

Tiếng cười của Hình Thất ngưng bặt, hoảng hốt nghi ngờ nhìn về hướng âm thanh phát ra, nếu có người thứ tư ở đây, sao gã không phát hiện.

Mạc Cảnh vui mừng, hắn thật sự không ngờ lại có người ở chỗ này, trên thực tế thời điểm hắn hô câu nói kia đúng là vì muốn đánh lạc hướng Hình Thất và đồng bọn của gã, tranh thủ thời cơ chạy trốn, còn việc có người đáp lại hay không, Mạc Cảnh không ôm hy vọng quá lớn, vậy mà thật sự có người đang ở đây.

“Vị bằng hữu kia, ta là bàng chi của thông linh Huyền Quy, nếu ngài ra tay tương trợ, Huyền Quy tộc sẽ cảm kích ngài lắm.” Mạc Cảnh không biết đối phương là địch hay bạn, nhưng trước mắt chỉ có thể dựa vào người này.

Vừa nói dứt lời, trong hư không bỗng hiện lên một bóng người, ban đầu chỉ thoáng qua, rất nhỏ, mãi tới khi bộ mặt thật của người kia hiện ra.

Cả ba đều sửng sốt.

Phát hiện người trước mặt bọn hắn là một thiếu niên thanh tú, trên người tản ra khí chất hoạt bát, khuôn mặt tươi cười tủm tỉm.

Ba người có đều là cường giả đại thần thông, vừa liếc mắt đã nhìn ra tu vi thật sự của thiếu niên.

Rõ ràng thiếu niên là con người, hơn nữa còn là một đan sư cấp mười, thực lực không thấp cũng chẳng cao, bất cứ ai trong bọn họ cũng có thể dùng một tay bóp chết hắn, bởi vì cả ba đều có tu vi cấp mười một.

Sau khi sững sờ qua đi, Hình Thất đột nhiên cười ha hả, “Mạc Cảnh, hóa ra chỗ dựa của ngươi là một tên tiểu đan sư, còn là loài người, ta cứ tưởng phải là yêu thú gì mạnh mẽ chứ, ngươi đã chờ mong hắn cứu ngươi như vậy, thế thì để ta giết hắn trước mặt cho ngươi xem.”

Nói xong gã liền lao về phía thiếu niên.

Thiếu niên tỏ vẻ thật sự là nằm cũng trúng đạn, thực ra hắn chẳng biết chuyện gì mới xảy ra ở đây, chỉ vừa bị truyền tới đã nghe thấy tiếng cười khặc khặc rất chi là quái dị, còn nói gì mà ngoài họ ra không có người khác, chẳng lẽ hắn không phải người sao?

Vậy là hắn liền không nhịn được mà đáp lại một câu, nào ngờ, người này chẳng biết phân biệt tốt xấu, chưa nói gì đã định giết hắn.

Bảo sao nhiều người nói Tây Cảnh là nơi không an toàn nhất đại lục Thông Thiên, không có thực lực mà tới nơi này thì chẳng khác gì tự sát, bây giờ mắt thấy tai nghe, quả nhiên lời đồn không giả.

“Vị đại ca kia, thương lượng được không?” Thiến niên chắp tay, khiêm tốn cười nói.

Hình Thất rất thưởng thức bộ dạng giãy dụa trước khi chết của kẻ khác, dù sao cũng chỉ là một tên đan sư nho nhỏ, không đời nào chạy thoát được khỏi lòng bàn tay gã, muốn giết hắn lại chẳng dễ như trở bàn tay, liền tốt tính nói: “Bổn đại gia để cho ngươi nói di ngôn cuối cùng.”

Thiếu niên cười rộ, lộ ra hai hàm răng trắng, “Thực ra ta còn có đồng bạn nữa, hắn đang ở ngay đây này, ngươi muốn giết ta, phải hỏi xem hắn có đồng ý không mới được.”

Hình Thất cảnh giác nhìn xung quanh, xác thực không phát hiện bóng dáng ai.

Nhưng mà, thời điểm Mạc Cảnh cầu cứu người này, gã không hề phát hiện sự hiện diện của hắn, cho nên lời nói của hắn cũng có căn cứ.

Nhưng Hình Thất sẽ không vô duyên vô cớ tin tưởng lời nói của một kẻ xa lạ, nói không chừng hắn đang âm mưu giương đông kích tây, thích thú hồ nghi hỏi: “Ngươi nói đồng bạn của ngươi cũng ở đây, vậy bây giờ hắn đang ở đâu?”

Thiếu niên cười tủm tỉm: “Ngươi không phát hiện ra hả? Chẳng phải hắn đang đứng sau lưng ngươi sao?”

Hình Thất giật mình, cứ tưởng rằng hắn đang nói láo, nhưng cảm giác rợn tóc gáy đột nhiên ập tới, cảnh báo nguy hiểm rung lên trong đầu, vậy mà gã lại phát hiện mình không thể động đậy được nữa, trong lòng không nén nổi bàng hoàng.

Người có thể vô thanh vô tức kiềm chế gã, thực lực tuyệt đối cao hơn gã, thậm chí còn cao hơn rất nhiều.

Hình Thất kinh hãi há hốc miệng, lại phát hiện không thể thốt ra một từ.

Cao Ân đứng ở phía dưới, cũng là đồng bọn của Hình Thất, lúc nghe đến lời Du Tiểu Mặc, theo bản năng nhìn về phía sau Hình Thất, nhưng không hề phát hiện người nào, vừa định phát hiện mau ra tay, miễn cho biến cố phát sinh, lại phát hiện bộ dạng của Hình Thất có chút kì quặc.

“Hình Thất, sao chưa động thủ?” Cao Ân dò hỏi.

Hình Thất há to miệng, mồ hôi lạnh trên trán túa ra đầm đìa, nhỏ xuống trên mặt, mồ hôi bị ánh mặt trời chiếu vào, phản xạ ra ánh sáng.

Rốt cục Cao Ân cũng phát hiện ra sự kì lạ.,

Lúc này đây, phía sau lưng Hình Thất đột nhiên xuất hiện bóng người như ẩn như hiện, tựa hồ là một nam nhân mặc áo đen, rất lãnh khốc, một tay y đang đặt lên vai Hình Thất, cũng chính cái tay này khiến Hình Thất không thể nhúc nhích nổi.

Nam nhân vừa hiện thân, Hình Thất lập tức phát giác được uy áp từ cường giả cấp mười hai, như có như không, nhưng vì khoảng cách giữa hai người quá gần, gã có thể phát giác ngay.

Ở biên cảnh của Tây Cảnh sao lại xuất hiện cường giả cấp mười hai?

Hình Thất sợ hãi nuốt nước miếng, tuy Tây Cảnh có tồn tại yêu thú cấp mười hai, nhưng sao vận khí của gã lại kém đến mức tùy tùy tiện tiện liền gặp phải chứ, chỉ là uy áp thực sự tồn tại.

“Vị bằng hữu kia, vừa nãy là ta không đúng, ta không nên nói câu kia, ta không ngờ vị tiểu đan sư này lại là bằng hữu của ngài, nếu có chỗ mạo phạm xin lượng thứ, ta không cố tình đâu.” Hình Thất do dự một chút liền xuống nước.

“Ha ha!” Nam nhân khẽ cười.

Hình Thất rùng mình, phản ứng này có vẻ không lạc quan.

Đúng lúc này, Cao Ân yên lặng đứng dưới đất đột nhiên chuyển động, cái bóng màu xanh chạy về hướng ngược lại nhanh như chớp, vậy mà có ý định chạy trốn bỏ đồng bọn một thân một mình.

Mọi người nhao nhao ghé mắt.

Yêu thú có một đặc tính rất giống loài người, đó là nếu không có quan hệ đặc thù, ví dụ như huyết thống hay giao tình thân thiết lắm thì sẽ chẳng có ai tình nguyện trả giá mạng sống cho người khác, nhất là yêu thú có tu vi càng cao, càng sợ chết, cho nên Cao Ân rất thẳng thắn bỏ lại Hình Thất, chạy thoát một mình.

Sau khi cơn giật mình qua đi, Hình Thất chửi ầm ĩ trong lòng.

Nhưng nếu đổi vị trí của hai người cho nhau, chắc chắn gã sẽ làm như vậy.

Gã rất hy vọng nam nhân đuổi theo, nhưng hiển nhiên là nam nhân không có hứng thú với người không quen biết, chỉ lười biếng nhìn thoáng qua, chẳng có động tác gì.

“Vị bằng hữu kia, chỉ cần ngươi buông tha cho ta, ta cam đoan sẽ không tìm ngươi gây chuyện, cũng không nói sự việc lần này cho bất cứ ai nghe.” Hình Thất tiếp tục xuống nước, gã rất quý trọng tính mạng của mình.

“Thả ngươi thì cũng được thôi, tuy nhiên…” Nam nhân đột nhiên lên tiếng

Hình Thất nghe xong thấy có hy vọng, vội vàng hỏi: “Tuy nhiên làm sao?”

Nam nhân phát ra tiếng cười sung sướng, tay kia đột nhiên nắm lấy cánh tay phải của gã, giọng điệu nhẹ nhàng như sứ giả gọi hồn, “Tuy nhiên ta không thích người khác khoa tay múa chân với phu nhân nhà ta, lại còn là kẻ muốn hắn chết nữa, cho nên không bắt ngươi để lại chút gì đó, trong lòng ta khó chịu lắm.”

Sắc mặt Hình Thất lập tức đại biến.

Không đợi gã kịp phản ứng, bả vai đột nhiêu kêu “Răng rắc”, cơn đau thấu tim gan truyền thẳng vào đại não, Hình Thất phát ra tiếng kêu thảm thiết vang vọng bầu trời.

Kèm theo đó là máu bắn tung tóe, trong tay nam nhân đã có thêm một cánh tay đứt lìa, còn Hình Thất đã bị y quăng ra ngoài.

Hình Thất lơ lửng giữa trời, bất chấp thống khổng dùng tay không bị thương bụm lấy miệng vết thương, cánh tay không chỉ đơn giản là bị kéo đứt, miệng vết thương còn có dấu vết bị đốt trọi, nhưng gã đâu thể làm gì, sau khi bị nam nhân quăng ra, gã lập tức quay đầu chạy thoát, bóng dáng chật vật nhanh chóng biến mất ở phía chân trời.

Trên mặt đất, Mạc Cảnh thở phào một tiếng, thân thể chỉ dựa vào ý chí kiên trì lung lay ngã quỵ, áo tím trên người đã bị máu thấm ướt.

Vết thương của hắn rất nặng, trước mặt đã không thể chạy được, hơn nữa nế không nhanh chóng chữa thương, chỉ sợ hắn không sống được bao lâu nữa.

Du Tiểu Mặc bay từ không trung xuống trước mặt Mạc Cảnh, phía sau hắn là một đôi cánh màu đen.

Đôi cánh này do Đại Bàng biến thành, bản thân Đại Bàng có tu vi cấp mười một, lại là vương giả của bầu trời, cho dù người sử dụng là Du Tiểu Mặc cũng có thể giữ tốc độ rất nhanh.

“Này, ngươi không sao chứ?”

Du Tiểu Mặc tò mò hỏi, thật ra hắn không có nhiều đồng tình với người này, mạnh được yếu thua mà.

Mạc Cảnh lắc đầu, ánh mắt lại nhìn từ trên không trung xuống, giờ phút này Lăng Tiêu đang đứng sau lưng Du Tiểu Mặc, bọn họ dùng không gian phù, cho nên mới đột nhiên xuất hiện ở biên giới Tây Cảnh, nhưng muốn vào sâu trong Tây Cảnh thì cần dùng thêm một miếng không gian phù nữa.

“Tại hạ Mạc Cảnh, đa tạ hai vị ân nhân đã cứu mạng, ân tình này Mạc Cảnh sẽ nhớ kỹ.” Mạc Cảnh miễn cưỡng chắp tay, thiệt tình thành ý nói cám ơn, cho dù nam nhân không có bản ý cứu hắn, nhưng sự thật là thế, nhờ hai người này mà hắn mới được cứu.

Du Tiểu Mặc xua xua tay, “Việc nhỏ, không đáng nhắc đến, lại nói, ngươi thật sự là người của Linh Quy tộc sao, có quan hệ gì với thông linh Huyền Quy không?”

Mạc Cảnh khẽ giật mình, chợt mừng rỡ nói: “Hai vị có quen biết với Huyền Quy tộc sao?”

Du Tiểu Mặc gật gật đầu, “Ừm, nhưng chỉ là may mắn gặp gỡ một người tên là Huyền Minh một lần mà thôi, tuy chỉ chạm mặt, nhưng thoạt nhìn có vẻ là người tốt.”

Mạc Cảnh nghe thấy hai chữ Huyền Minh, đã tin lời hắn hơn phân nữa, do dự một chút mới nói: “Thực không dám dấu diếm, Linh Quy tộc chúng ta cũng được coi là một nhánh của thông linh Huyền Quy, lần này ta định tới Huyền Quy tộc, không ngờ giữa đường bị Hình Thất phục kích, nhờ hai vị mới được cứu mạng, đợi ta tới Huyền Quy tộc, sẽ nói rõ chuyện này, báo đáp hai vị sau, nói lâu như vậy, còn không biết cao tính đại danh của hai vị.”

“Ta là Du Tiểu Hắc.” Du Tiểu Mặc cười tủm tỉm trả lời, sau đó lại chỉ vào Lăng Tiêu rồi nói: “Hắn tên là Lăng Mặc, có lẽ ngươi đã từng nghe tới tên của hắn.”

Mạc Cảnh sửng sốt một chút, Lăng Mặc?

Hắn cố gắng suy nghĩ, nhưng nghĩ mãi vẫn không thấy có ấn tượng với tên người này, không khỏi lúng túng, hình như ân nhân đã cho rằng hắn từng nghe nói qua.

“Ồ? Chẳng lẽ chưa từng nghe tới?” Du Tiểu Mặc chú ý tới nét mặt của Mạc Cảnh, không nén nổi kinh ngạc.

Mạc Cảnh cười cười áy náy, “Thật có lỗi, có thể là do kiến thức ta quá nông cạn.”

Du Tiểu Mặc thấy nét mặt người này không có vẻ giả bộ, cũng không để ý, không biết cũng tốt, vậy thì sẽ không ai biết đến thân phận của họ, cũng không sợ bị phơi bày.

“Chưa nghe nói cũng không cần lo, ta chỉ thuận miệng hỏi vậy thôi, chúng ta liền từ biệt nha.” Du Tiểu Mặc nói xong chuẩn bị rời đi.

“Đợi một chút… Khục khục khục…” Mạc Cảnh vội vàng đứng dậy gọi hắn lại, bởi vì qua nóng vội, thân thể vừa đứng lên một nửa đã ngã quỵ, lại nhổ ra một búng máu, tiếng ho khan kịch liệt như muốn ho ra cả nội tạng vậy.

Du Tiểu Mặc quay đầu lại, vừa định nói, đột nhiên vị động tĩnh trong ngực Mạc Cảnh hấp dẫn chú ý.

Một con rùa đen bé bé đang chậm rãi leo ra khỏi cổ áo Mạc Cảnh, đại khái là thấy khó chịu với mùi máu tươi nên bò ra.

Mạc Cảnh vội vàng nhét tiểu ô quy lại, tiểu ô quy không bỏ buộc, lại leo ra, như muốn đối nghịch với hắn.

“Tiểu chủ nhân, ngoan ngoãn, đừng nghịch.”

Mạc Cảnh nhỏ giọng nói tới tiểu ô quy, sau đó dùng tay âm thầm che chở nó.

Du Tiểu Mặc cảm thấy hứng thú liền hỏi: “Đây là con của ngươi hả?”

“Ngốc!”

Mạc Cảnh còn chưa kịp lên tiếng, Lăng Tiêu nãy giờ vẫn đứng làm phong cảnh đột nhiên nói chuyện, hơn nữa mới mở miệng đã nói một câu rất quen tai.

Du Tiểu Mặc gượng cười.

“Bảo em ôn tập lại đặc điểm của yêu thú ở Tây Cảnh mà không nghe, con rùa nhỏ này sao có thể là con của hắn, rõ ràng là hậu duệ của Huyền Quy tộc.”

“Hở?” Du Tiểu Mặc mở to hai mắt, lần đầu tiên hắn nhìn thấy một con rùa đen nhỏ như vậy đó, còn là Huyền Quy tộc, hắn có nghe nói về Huyền Quy, nhưng hình như thông linh Huyền Quy còn lớn hơn Thanh Quy nhiều lắm.

Nghe thấy nam nhân rành rọt như vậy, trong mắt Mạc Cảnh có thêm một chút cảnh giác.

Lăng Tiêu vẫn bình thản như không thấy gì, tiếp tục phổ cập tri thức cho Du Tiểu Mặc, “Mai của Linh Quy tộc có màu xanh tím, phía trên không có vân, mà con rùa nhỏ này dù chưa lớn hẳn, nhưng trên mai đã có hoa văn rõ ràng, hơn nữa mai của nó còn có màu xanh nhạt, đây là tiêu chí của thông linh Huyền Quy.”

“À.”

Du Tiểu Mặc ngẩng đầu, đã thấy Mạc Cảnh dùng vẻ mặt đề phòng nhìn họ chằm chằm.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 1 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Ngày nay cuộc sống hiện đại và tiện nghi nhưng đầy áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niệm phật chẳng hạn như những câu nói hay về cuộc sống mưu sinh, thiet lap tinh do Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của quý vị.