Truyền thuyết yêu nghiệt

Chương 18: Tôi không giết đại sư huynh


“Không” Mỗ Thảo rúc vào đám cỏ dại, giọng nói rất khàn, nhưng vẫn cố chấp: “Chờ thương thế của tôi tốt lên, tôi đi tìm Mộc tông chủ.” Thanh Dương Tử lại thở dài, hắn thở dài liền có vẻ riêng biệt của thế ngoại cao nhân: “Vô dụng thôi, ta dẫn ngươi đi tìm Xà Quân.”

Linh chi trong đống cỏ cố chấp chẳng khác gì con lừa: “Chờ thương thế của tôi tốt lên, tôi đi tìm Mộc tông chủ.”

Người của Huyền Tự Cảnh tìm kiếm khắp nơi, không ngờ lúc này Thất Diệp Linh Chi học khôn, một đám đạo sĩ vẫn không tìm được.

Tô Yên bị thương vô cùng nghiêm trọng, ngực thiếu chút nữa bị đâm xuyên, nếu không phải động tác của ả rất nhanh, thì đã sớm không có sức mà kêu. Mộc Phi Huyền dùng tất cả các mối quan hệ, có thể tìm được tiên thuật sư nào thì đều tìm. Mặt mũi của tông chủ Huyền Tự Cảnh là phải nể, vì vậy đại phu đến xem mấy lần, cuối cùng, thương thế của ả cũng dần dần giảm bớt.

Phái ra một đám người, một đám người trở về, bóng dáng của linh chi tùy tiện cẩu thả đó cũng không ai nhìn thấy. Mộc Phi Huyền đau đầu, xoa xoa thái dương, thấy mạch tượng của Tô Yên ổn định, chậm rãi ra khỏi Phồn Âm các.

Lúc Thất Diệp từ mái tường nhảy vào, gặp Cừu Nguyệt, nàng ta đang sửa sang lại Khảm Thủy các, vừa ngẩng đầu thấy người trước mặt, có phần không phản ứng kịp, hồi lâu mới cau mày nói: “Đi thì cũng đi rồi, cô quay lại làm gì!”

“Cừu Nguyệt phu nhân, Mộc tông chủ ở đâu?”

“Mộc tông chủ? Cô điên rồi? Đi mau đi!”

“Tôi không muốn,” thương thế của cô còn chưa tốt hơn, toàn thân không có chỗ nào đẹp mắt: “Tôi không giết đại sư huynh, tôi. . . .”

“Đừng nói nhảm, đi mau. . . .”

Một giọng nói âm trầm ngăn lại động tác của Cừu Nguyệt: “Đi đâu?”

Hai người đồng loạt quay qua, thấy Mộc Phi Huyền toàn thân áo trắng, đứng trước cánh cửa cao lớn vững chãi. Mấy tháng không gặp, sắc mặt của hắn có vài phần mỏi mệt, nhưng càng làm tăng uy nghiêm của một tông chủ, ánh mắt hắn chỉ hơi hơi đảo qua Cừu Nguyệt, Cừu Nguyệt liền cúi đầu không dám nhìn thẳng hắn.

“Mộc. . . ..” Thất Diệp nhất thời không biết xưng hô với hắn như thế nào, trong mắt hắn đã không còn sự dịu dàng ngày hắn đi, chỉ còn lại sự thản nhiên của một tông chủ. Nhưng cô vẫn lấy dũng khí, muốn nói hết lời “Tôi không giết đại sư huynh, tôi. . . .”

“Vô Huy, dẫn người xuống, giam ở hồ Thúc Yêu.” Hắn cụp mắt xuống không nhìn cô, gằn từng chữ một, vô cùng rõ ràng. Mấy đạo sĩ đi lên chế trụ cô rất dễ dàng, cô giương nanh múa vuốt, vùng vẫy: “Mộc tông chủ.”

Mộc Phi Huyền cuối cùng ngẩng đầu, nhưng mãi đến khi cô rời khỏi tầm mắt của hắn, cũng không nói thêm câu nào.

Hồ Thúc Yêu rất sâu, khí rét thấu xương từ trong tản ra, lấn át nhiệt độ cơ thể. Thương thế của Thất Diệp vốn chưa khỏi hẳn, tiếp xúc với nước liền run, nhưng trôi qua mấy ngày, cũng dần dần thành thói quen.

“Cừu Nguyệt phu nhân, tông chủ đã dặn không cho bất cứ ai vào.”

“Ta cũng là bất cứ ai sao?”

“Việc này. . . . .”

“Tránh ra.”

“Vâng.”

Lúc Cừu Nguyệt đi vào cũng phải hoảng hồn, khí lạnh của hồ Thúc Yêu vốn nặng, cô bị trói trên vách tường, gương mặt tái nhợt như tuyết. Cừu Nguyệt thử truyền vào chút linh lực, không ngờ trong cơ thể cô lập tức có một nguồn lực lượng bí ẩn chống lại mạnh mẽ, thiếu chút nữa phản ngược lại mình. Cừu Nguyệt vội vã rút tay về, nhíu mày, nàng biết yêu quái tu tiên đáng sợ nhất là trong lòng có oán hận, một khi trong lòng có oán khí, nói không chừng sẽ không thể tu thành chính quả, mà lầm đường thành ma.

“Lại đây ăn một chút.” Nàng ta gọi người đã mê man không biết bao lâu tỉnh dậy, ánh mắt của Thất Diệp giống như bị đông cứng, có phần trì độn. Nàng ta đem vài thứ đút vào trong miệng cô, giọng nói rất dịu dàng: “Thất Diệp ngoan, ta tìm một cơ hội cho cô lặng lẽ rời khỏi chỗ này, đi tới đâu cũng được, đừng trở về nữa.” Nàng ta đè thấp giọng nói: “Cũng đừng để người Huyền Tự Cảnh bắt được.”

“Tại sao tôi phải đi?” Thất Diệp ngẩng đầu: “Đại sư huynh không phải do tôi giết, sư nương, nàng. . . .”

Cừu Nguyệt biến sắc, ngắt lời cô: “Được được, nghe lời. Buổi tối ta. . . . .”

“Không cần, tôi không đi.”

“Thất Diệp!”

“Tôi không làm chuyện gì sai, tại sao tôi phải đi?”

Cừu Nguyệt chỉ thở dài, nàng không có cách nào nói cho một đứa trẻ vừa bước vào đời biết được cái gì là trắng, cái gì là đen. Đúng sai trên thế giới này, dù sao cũng không rõ ràng như một cộng một bằng hai.

Thất Diệp ăn đồ từ tay nàng, khóe miệng của cô vẫn mang theo quật cường gần như cố chấp: “Thi thể của đại sư huynh vẫn còn, tu vi của tông chủ cao như vậy, nhất định có thể từ trong đầu hắn đọc được tàn ảnh trước khi chết, chỉ cần hắn đi tìm, nhất định có thể tìm được chân tướng.”

Cừu Nguyệt buông tay cô ra, thu dọn đồ đạc xoay người bước ra ngoài, nếu như tìm, nhất định có thể tìm được, nhưng nếu hắn không tìm?

Đêm khuya, một đôi tay ấm áp mờ ám khoát trên eo, dấu môi mềm mại ấn trên trán, Thất Diệp mở to mắt, chỉ thấy một bóng dáng màu trắng trước mặt, nhưng cô biết là ai. Cái ôm và nụ hôn này, đều đã quá quen thuộc.

Ánh sáng như vậy, cô không nhìn thấy rõ vẻ mặt của hắn, chỉ cảm thấy nước ở bốn phía rút đi, sau cơn lạnh lẽo, đột nhiên ấm áp, môi của hắn có chút nóng lên. Thất Diệp theo bản năng rúc vào trong lòng hắn, hưởng thụ ấm áp bên trong.

“Mộc. . . .” Nụ hôn của Mộc Phi Huyền đặt trên bờ môi cô, ngăn cản lời của cô, ôm như vậy, thật lâu thật lâu sau, hắn đứng dậy rời đi.

“Mộc Phi Huyền. . . .” Cô nhìn bóng trắng kia, trong bóng đêm, bước chân hắn ngừng lại.

“Mộc Phi Huyền, ngài yêu tôi, đúng không?” Ấm áp còn lại trên người chưa mất đi, cô ở trong hồ nước đang trở nên lạnh lẽo dần mà hỏi, Mộc Phi Huyền đứng đó một lúc lâu, cuối cùng rời đi.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Bạn đang gặp vấn đề về tiếng Anh hay bạn đang muốn cải thiện vốn tiếng Anh của mình một cách nhanh chóng? Từ điển thuật ngữ, ngữ pháp kèm ví dụ trực quan, sinh động từ trang findzon chẳng hạn như bacteria la gi nghia cua tu bacteria la vi khuan, armpit la gi nghia cua tu armpit la nach chắc chắn sẽ giúp bạn rất nhiều trong việc học tốt tiếng Anh, đặc biệt là phần từ vựng và ngữ pháp.