Tứ đại tài phiệt: Đăng ký kết hôn trễ

Quyển 9 - Chương 6: Chuyện xưa như cách mấy đời

Sầm Tử Tranh nghe Cung lão phu nhân nói như vậy ánh mắt dần trở nên ảm đạm. Cô thở dài một tiếng, nói: 'Nếu như con tốt đến thế thì mẹ sẽ không đến nỗi ghét bỏ con như vậy!'

Ánh mắt và thái độ bất mãn của Trình Thiến Tây lúc nào cũng khắc sâu trong đầu của Sầm Tử Tranh, từ lúc biết chuyện đến giờ, chưa bao giờ cô thấy thiếu tự tin đến vậy.

Cung lão phu nhân nghe vậy cười ha hả nói: 'Tử Tranh à, thực ra mẹ chồng con tuy có hơi cường thế một chút như cũng không phải là người không nói lý lẽ, có lẽ là Thiến Tây cần thêm một chút thời gian để tiếp nhận sự thật bởi vì trong suy nghĩ của nó, con gái nhà họ Ngải mới là con dâu lý tưởng của nhà họ Cung!'

Nghe nhắc đến Ngải Ân Hà, Sầm Tử Tranh chợt chau mày lại, trước giờ cô chưa từng nghĩ chính bởi vì Ngải Ân Hà mà khiến cô với Quý Dương chia lìa tám năm bởi vì tám năm trước người cô tin tưởng nhất không ai khác ngoài Ngải Ân Hà.

Cung lão phu nhân cũng phát hiện ra vẻ mặt cô có chút khác lạ vì vậy vỗ nhẹ lên tay cô nói: 'Đối với cách nghĩ và cách làm của Thiến Tây ta nghĩ ta có thể hiểu được, thay vì nói nó xem trọng con gái của nhà họ Ngải thì chẳng bằng nói cái mà Thiến Tây xem trọng chính là những lợi ích mà nhà họ Ngải có thể mang đến cho nhà họ Cung, lại thêm cô gái kia thật sự rất biết cách lấy lòng mẹ chồng cháu cho nên Thiến Tây sớm đã nhìn trúng con bé kia! Thực ra chỉ cần con để ý quan tâm đến mẹ chồng con nhiều hơn thì ta tin, Thiến Tây nhất định sẽ đón nhận con thôi!'

Sầm Tử Tranh không giấu được nụ cười khổ, cô thừa nhận mình không thể diễn kịch được như Ngải Ân Hà.

'Thực ra ... cháu không có cách nào giống như Ngải Ân Hà được!' Cô thành thực nói.

Cung lão phu nhân gật đầu, 'Về chuyện có liên quan đến Ngải Ân Hà tám năm trước ta cũng có nghe sơ qua. Tuy cô ta không ngừng phủ nhận nhưng theo cách nhìn và kinh nghiệm của ta, ta cũng tin cô ta có thể làm ra những chuyện đó!'

'Chẳng lẽ bà nội không thích cô ta sao?'

Sầm Tử Tranh nghe bà nói vậy không nhịn được hỏi lại, cô có chút hoài nghi, với sự thông minh và tinh ranh của Ngải Ân Hà, tin chắc cô ta sớm đã được lòng của tất cả mọi người từ trên xuống dưới ở Cung gia. Quý Dương là đứa cháu trai mà Cung lão phu nhân yêu thương nhất, mà địa vị của Cung lão phu nhân ở nhà họ Cung là rất quan trọng, tin chắc Ngải Ân Hà sẽ tìm mọi cách để lấy lòng Cung lão phu nhân.

Nhưng Cung lão phu nhân lại hoàn toàn phủ định lời của Sầm Tử Tranh.

'Người càng muốn ngụy trang thì sẽ càng dễ dàng lộ ra những nhược điểm trí mạng, ta cũng là trong một lần vô tình nhìn thấy thái độ của cô ta khi giáo huấn người làm nên mới đoán ra được. Cái mà ta nhìn thấy hoàn toàn ngược lại với những gì mà Ngải Ân Hà thường thể hiện ra ngoài cho nên ta mới biết, thì ra cô gái này rất nhiều tâm cơ!'

Nói rồi bà nhìn Sầm Tử Tranh, hơi ngừng lại một chút rồi mới nói tiếp: 'Ta biết năm đó những chuyện Ngải Ân Hà làm đã tạo thành tổn thương rất lớn cho hai đứa. Nghe nói Quý Dương đã từng vì chuyện này mà nổi trận lôi đình, đình chỉ mọi quan hệ hợp tác với Ngải thị. Bởi vì ảnh hưởng của Cung thị, hiện giờ có rất nhiều công ty không dám hợp tác với Ngải thị. Thật đúng là tạo nghiệt ...'

Sầm Tử Tranh nghe vậy, cắn môi, ngập ngừng nói: 'Thực ra cả câu chuyện đều là do một tay Ngải Ân Hà gây nên, không có liên quan gì đến Ngải thị cả, cũng không liên quan đến cha mẹ của Ngải Ân Hà!'

'Con đúng là một đứa bé thiện lương nhưng đây là quyết định của Quý Dương, một khi nó đã quyết định chuyện gì thì không có ai thay đổi được. Ta chỉ mong qua chuyện lần này Ngải Ân Hà đã học được bài học cho mình!' Cung lão phu nhân thở dài một tiếng.

Sầm Tử Tranh không nói gì, đối với tất cả những việc Ngải Ân Hà đã làm với cô, là phụ nữ cô hoàn toàn có thể lý giải nhưng chính bởi vì cô cũng là phụ nữ nên cô mới không thể tha thứ cho Ngải Ân Hà bởi vì cô không chỉ mất đi cơ hội tiếp tục học hành mà quan trọng hơn cả là vì cô đã mất đứa con ... đứa con của cô với Quý Dương!

Sầm Tử Tranh nghĩ mình là một người rộng lượng nhưng riêng với chuyện này, đời này cô vĩnh viễn cũng không thể tha thứ cho Ngải Ân Hà.

Cung lão phu nhân nhìn Sầm Tử Tranh đang ngồi ũ rũ cạnh mình, bà cười an ủi: 'Bà nội biết con vẫn luôn lo lắng tìm cách cải thiện quan hệ giữa con với mẹ chồng phải không? Thực ra có một cách cực kỳ hữu hiệu!'

'Cách gì vậy, bà nội?' Sầm Tử Tranh nôn nóng hỏi.

Cung lão phu nhân chỉ cười mà chưa vội nói, bà đưa tay vỗ nhẹ lên bụng cô.

Sầm Tử Tranh đơn thuần căn bản là không kịp hiểu ý của bà, cô ngơ ngác nhìn Cung lão phu nhân.

'Chính là nhanh chóng có cốt nhục của nhà họ Cung, như vậy thì không chỉ mẹ chồng con vui mừng mà ngay cả bà lão này cũng rất chờ mong!' Cung lão phu nhân không để cô chờ đợi nữa, bà nói ngay.

Nói câu này, bà tưởng rằng Sầm Tử Tranh sẽ rất ngượng ngùng, ngào ngờ vừa nghe câu này của bà, vẻ mặt cô chợ trở nên đầy đau khổ và buồn bã.

'Tử Tranh à, con sao vậy?' Cung lão phu nhân cảm thấy cô có chút khác thường, bà lo lắng hỏi.

Sầm Tử Tranh ngẩng đầu lên nhìn gương mặt hiền hòa của bà, giọng nói có chút bi thương ...

'Tám năm trước con đã từng có con của Quý Dương ...'

'Con nói cái gì?'

Rõ ràng là Cung lão phu nhân chưa biết gì về chuyện Sầm Tử Tranh đã từng có thai, nghe cô nói vậy, trên mặt bà lộ ra vẻ sốt ruột.

'Vậy đứa bé đâu? Cháu cố của ta đâu?'

Người già như bà sống đến tuổi này cũng chẳng có mong mỏi gì nhiều, chỉ mong được nhìn thấy con cháu đầy nhà là mãn nguyện rồi.

Sầm Tử Tranh khẽ lắc đầu sau đó mới đem chuyện năm xưa kể lại cho Cung lão phu nhân nghe rõ nguồn cơn.

Nghe cô kể hết câu chuyện thì mắt bà cũng đã rươm rướm nước mắt.

'Tử Tranh à, nói một ngàn lần một vạn lần thì cũng là nhà họ Cung chúng ta có lỗi với con. Sau này nếu như con có gặp ủy khuất gì thì cứ nói với bà nội, bất kể là ai bức hiếp con, bà nội cũng sẽ luôn đứng về phía con!'

'Bà nội ...'

Nước mắt Sầm Tử Tranh cũng đã đoanh tròng, cô ngả đầu lên vai bà, cảm thụ tình cảm bà cháu thân thiết mà trước giờ chưa từng được nếm qua ...

'Ngoan!'

Lúc này Cung lão phu nhân càng thêm yêu mến đứa cháu dâu này, bà không ngờ trong quá khứ cô đã từng chịu nhiều đau khổ đến như vậy!

Nước mắt không kìm được rốt cuộc cũng rơi xuống, từng giọt từng giọt như những viên trân châu.

Từng chuyện từng chuyện xưa nhắc lại chợt có cảm giác như đã cách mấy đời nhưng những đau đớn mà nó mang đến thì vẫn còn nguyên đó...
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9 /10 từ 6 lượt.

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn các bài thuyết pháp hay của các giảng sư từ trang thuyết pháp hay chẳng hạn như hoa mat troi 18 nsnd lan huong va nsut do ky chu de ben doi mot chu duyen chua hoang phap, van dap 56co nen nhan tien phung dieu khong nhan phung dieu co mac no khongdd thich thien tue rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status