Tứ đại tài phiệt: Gặp gỡ nhân vật lớn hàng tỷ

Chương 227: Đêm tân hôn khó nhọc (5)

‘Biết rồi rồi, nói nhanh lên, gấp chết em rồi nè!’ Bàn tay nhỏ bé của Liên Kiều vô thức níu lấy một góc áo ngủ của Hoàng Phủ Ngạn Tước, lộ ra lồng ngực tinh tráng của hắn, cộng với thần thái lười lĩnh của hắn càng tăng thêm vẻ quyến rũ đến cực hạn.

Nhìn thấy vẻ gấp gáp của cô, Hoàng Phủ Ngạn Tước cười lắc đầu, nha đầu này, một chút xíu kiên nhẫn cũng không có.

‘Đúng là em không có nghe lầm, Anh Anh đúng là không phải người của nhà Hoàng Phủ, con bé từ nhỏ đã được cha mẹ nhận nuôi!’Giọng nói trầm thấp của hắn du dương trong đêm.

Liên Kiều há hốc mồm … trời ạ, đúng là thế sao … ‘Vậy … cha mẹ của Anh Anh là ai? Tại sao cô ấy không sống cùng với cha mẹ mình?’

Hoàng Phủ Ngạn Tước thở dài một tiếng, ‘Thân thế của Anh Anh cũng rất tội nghiệp, con bé vừa sinh ra đời không lâu thì cha bởi vì công việc làm ăn thất bại dẫn đến phá sản, một lúc nghĩ quẩn mà nhảy lầu tự tử còn mẹ của Anh Anh vì không chịu nổi sự đả kích này mà cũng đi tìm cái chết, cha anh và cha Anh Anh hai người vốn có mối quan hệ làm ăn thân thiết, sau khi biết được chuyện này liền đem Anh Anh về nhà nuôi dưỡng như con gái ruột!’

Liên Kiều nghe vậy, trên mặt liền có vẻ đau buồn …

‘Anh Anh thật đáng thương, đáng lý cô ấy là một cô công chúa nhỏ được cưng chìu mới đúng, không phải sao? Nếu như không phải bởi vì làm ăn thất bị, cô ấy cũng là con gái nhà giàu!’

Hoàng Phủ Ngạn Tước bật cười, ‘Thật là nha đầu ngốc, Anh Anh bây giờ cũng là công chúa nhỏ vậy!’

‘Dù sao cô ấy cũng không phải là người nhà Hoàng Phủ, sao lại giống với mọi người chứ? Aiiii, không đúng nha …’ Đang nói đến đây cô chợt nhớ ra, ‘Nếu như Anh Anh lúc còn nhỏ đã đến sống ở nhà Hoàng Phủ vậy em ấy làm sao biết thân thế của mình chứ? Là mọi người chủ động cho em ấy biết sao?’

Hoàng Phủ Ngạn Tước tay vẫn không rời gương mặt mịn màng của cô, nhẹ giọng nói: ‘Mọi người đương nhiên là sẽ không cho Anh Anh biết, chỉ là lúc con bé mười hai tuổi, vô tình nghe được người làm nhắc đến mà thôi!’

‘Thì ra là như vậy, ồ, tin rằng em ấy sau khi biết được nhất định sẽ rất đau lòng, bằng không sao tính cách lại khác với

Hoàng Phủ Ngưng nhiều thế, em ấy sau khi biết được thân phận của mình, biết rằng mình căn bản không phải là người nhà Hoàng Phủ, nhất định là có chút tự ti!’

‘Thực ra thì cũng không có tệ như em tưởng tượng đâu, Anh Anh trước giờ luôn rất vui vẻ bởi vì mọi người đều không xem con bé như người ngoài!’ Hoàng Phủ Ngạn Tước rất khẳng định nói.

‘Anh lại không phải là Anh Anh, anh làm sao hiểu được cảm giác ăn nhờ ở đậu chứ?’ Ánh mắt Liên Kiều dần trở nên ảm đạm.

Hoàng Phủ Ngạn Tước liền phát giác ra cô có chút khác thường, hắn nâng mặt cô lên, đột ngột hỏi một câu: ‘Vậy chắc... em cũng có cảm giác đó sao?’

Anh Anh tuy mất đi cha mẹ nhưng còn may mắn là không giống như Liên Kiều phải chịu cảm giác lạnh lẽo và tuyệt vọng, khi bị chính cha mẹ mình tính kế hãm hại, tuy cô được ông nội yêu thương nhưng nỗi đau từ vết thương đó sợ rằng cả đời này cũng không xóa nhòa được.

So ra Anh Anh vẫn còn may mắn hơn cô rất nhiều.

Liên Kiều nghe hắn hỏi vậy, ngơ ngác nhìn hắn một lúc lâu mới miễn cưỡng nặn ra một nụ cười, cố dùng giọng thản nhiên nhất nói: ‘Cái gì chứ, em nào có, ông nội rất thương em mà!’

Nhìn thấu những suy nghĩ của cô, nhìn thấu vẻ miễn cưỡng của cô nên hắn không khỏi đau lòng, cô thật đơn thuần, tuy rằng cố che giấu hắn nhưng vẻ mê mang và thống khổ của cô trong một chớp kia không phải đã nói lên hết những bí mật trong lòng rồi sao?

Cô như vậy càng khiến hắn động tâm, hắn tự hứa với mình sẽ thật tốt đối xử với cô, bù đắp những yêu thương mà cô đã thiếu trong suốt thời thơ ấu.

Mang trong lòng toàn những suy nghĩ dành cho cô, Hoàng Phủ Ngạn Tước ôm cô thật chặt, hỏi dò một câu: ‘Nha đầu, có phải em... đang nghĩ đến cha mẹ mình không?’

Nghe hắn hỏi câu này, thân thể nhỏ nhắn của Liên Kiều chợt run lên, liền đó cô cảm giác vòng tay hắn ôm càng chặt hơn...

‘Thôi, chúng ta đừng nói về chủ đề này nữa.’

Thấy cô không ngừng run rẩy, trong lòng hắn không hỏi tự trách mình, tuy rằng hắn rất muốn giúp cô thoát khỏi sự ám ảnh tuổi thơ nhưng thấy cô khó chịu như vậy trong lòng hắn càng không nỡ.

Liên Kiều ngẩng đầu nhìn hắn, thấy vẻ khẩn trương trong mắt hắn, cô nhè nhẹ lắc đầu...

‘Thực ra... khi anh hỏi em lần đầu tiên, từ hôm đó em đã không ngừng nghĩ đến vấn đề này...’ Giọng cô rất nhẹ rất nhỏ giống như phải dùng hết sức mới nói ra được, trong lúc nói chuyện tay cô vẫn sít sao níu lấy góc áo của hắn như muốn từ chỗ hắn tìm cho mình thêm một chút dũng khí.

Hoàng Phủ Ngạn Tước không ngắt lời cô, cũng không hối thúc, hắn rất nhẫn nại chờ nghe cô nói tiếp.

‘Thực ra... em rất nhớ họ...’

Liên Kiều chỉ nói được mấy chữ, giọng nói lại nghẹn ngào, cô xoay mặt sang một hướng khác, kiên cường đưa tay lau đi giọt nước mắt đã tràn đầy khóe mắt.

Tim Hoàng Phủ Ngạn Tước như bị ai hung hăng siết chặt, hắn không nói gì chỉ đưa tay nhẹ xoay mặt cô lại đối diện với mình, cúi đầu dùng nụ hôn của mình giúp cô lau khô những giọt nước mắt.

Nước mắt, trong suốt như thủy tinh nhưng mặn đắng.

Nhưng với sự dịu dàng của hắn, nước mắt của Liên Kiều lại như vỡ đê cuồn cuộn tuôn chảy, vốn chỉ là tiếng thút thít nghẹn ngào thì trong chớp mắt lệ đã tuôn đầy mặt...

‘Anh biết không, thực ra em rất muốn biết cha mẹ em giờ đang ở đâu, em muốn gặp họ, muốn thấy mặt họ, lúc nhỏ em rất ngoan, thật sự rất ngoan, vì em muốn cha mẹ thương em cho nên... lúc nào em cũng ngoan... hu hu...’

‘Anh biết, anh biết...’

Hoàng Phủ Ngạn Tước hôn cô thật sâu, muốn dùng thâm tình và sự ôn nhu của mình để an ủi cô, khiến cô quên đi những chuyện không vui.

Kéo đầu cô áp sát vào ngực mình, giọng hắn đầy yêu thương: ‘Nha đầu, từ đây về sau anh sẽ không để em chịu thêm bất kỳ ủy khuất và đau khổ nào nữa. Anh yêu em... yêu em...’

Mỗi một câu thốt ra là một nụ hôn rơi xuống, trên trán, trên mắt, trên má... nụ hôn lau khô đi từng giọt nước mắt, như muốn xóa đi tất cả ủy khuất...

‘Hoàng Phủ Ngạn Tước, anh sẽ rời bỏ em sao? Sẽ giống như cha mẹ em... không cần em nữa sao?’ Liên Kiều cảm nhận được sự yêu thương, quan tâm của hắn, trong lòng càng lo được lo mất, nước mắt nhịn không được lại rơi xuống.

‘Không đâu, cả đời này anh cũng sẽ luôn ở bên cạnh em, anh sẽ dùng thời gian cả đời để yêu em, chăm sóc em, bảo vệ em, sẽ không rời xa em...’ Hắn thì thầm bên tai cô nhưng giọng nói hết sức kiên định, kiên định như một lời thề.

Liên Kiều cũng ôm chặt hắn, vùi gương mặt nhỏ nhắn trong ngực hắn giống như chỉ có làm như vậy mới khiến cô cảm thấy an toàn.

Hoàng Phủ Ngạn Tước nhẹ vuốt mái tóc mềm mượt của cô, trong đầu chợt thoáng qua suy nghĩ muốn cho cô biết sự thật về cha mẹ mình, bởi vì... hắn không nỡ nhìn cô khóc thêm nữa...
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9 /10 từ 3 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status

Tìm hiểu thông tin khoa học, xã hội và đời sống không những giúp bạn nâng cao tri thức mà còn giúp bạn có những lựa chọn đúng trong cuộc sống. 10Hay.com chia sẻ các bài viết top 10 cái nhất ở Việt Nam và trên Thế giới. Chúng tôi thu thập, thống kê và xếp hạng top 10 giúp bạn tham khảo những thông tin hữu ích dễ dàng và nhanh chóng. Tuyển chọn hàng ngàn điều top thú vị trên trang 10 hay chẳng hạn như top 10 truyen ngon tinh hien dai, top 10 thuong hieu pham cao cap rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích trong cuộc sống và đa dạng nhất. giúp bạn mở mang trí tuệ và sống vui vẻ.