Tứ đại tài phiệt: Gặp gỡ nhân vật lớn hàng tỷ

Chương 327: Đánh cuộc (2)

‘Em bắn trúng cái này!’

Bước theo sau lưng cô, Lãnh Thiên Dục “tốt bụng” nhắc nhở một câu, tiện tay đưa lên gõ gõ lên thân cây.

Liên Kiều thực sự ngơ ngẩn cả người, hai chân mày cau chặt đến độ tưởng như dính sát vào nhau.

‘Nha đầu, muốn bắn trúng hồng tâm không đơn giản vậy đâu, cần có thời gian cùng quyết tâm luyện tập!’ Lãnh Thiên Dục nói giọng dạy đời.

‘Hừm! Là anh nói có ba cơ hội mà. Đây mới là phát súng đầu tiên, gấp cái gì?’

Liên Kiều không chịu thua cãi lại sau đó xoay người đi về chỗ cũ, lần nữa nhấc súng lên. Cô không tin mình tệ đến như vậy hơn nữa … trực giác đáng tự hào của cô sẽ không phạm sai lầm lần nữa.

Lãnh Thiên Dục cười thầm, nha đầu này, vẫn còn chưa chịu thua nha.

Liên Kiều tập trung toàn bộ tinh thần chuẩn bị bắn, cô nhất định phải khiến Lãnh Thiên Dục nhận thua, muốn chứng minh với hắn cô có thể làm được những chuyện người khác không làm được.

Phanh …

Lại một phát súng nữa.

Sức bật của súng khiến ngón tay của Liên Kiều tê dại, ngay cả súng cũng không cầm vững mà rơi xuống đất.

Lãnh Thiên Dục thấy vậy cố nhịn cười quét mắt về phía tấm bia nhưng ngay lập tức, hắn biến sắc mặt …

Liên Kiều chạy nhanh đến bên tấm bia, sau khi nhìn thấy kết quả, cô cười dài một tràng …

‘Ha ha … thế nào hở Lãnh Thiên Dục?’

Lãnh Thiên Dục không trả lời chỉ nhìn hồng tâm của tấm bia vừa bị viên đạn bắn trúng, sau đó môi khẽ nhếch lên: ‘Thì ra chuyện mèo mù vớ cá rán là có thật nha.’

‘Này, Lãnh Thiên Dục, anh nói vậy là có ý gì chứ?’

Liên Kiều hai tay chống eo bất mãn nhìn hắn nói: ‘Đây mới là khả năng thật sự của em!’

‘Khả năng thật sự của em? Một nha đầu từ nhỏ đến lớn chưa từng đụng đến cây súng nói chuyện này nghe thật khó mà tin được.’ Lãnh Thiên Dục chỉ xem như lần này cô may mắn mà thôi.

Tuy nói chuyện này tỷ lệ xảy ra không cao lắm nhưng cũng không phải là không có.

‘Anh lại dám không tin? Được thôi, vậy em bắn lại lần nữa cho anh xem nha, nếu như lần này em lại bắn trúng thì sao đây?’ Tính bướng bỉnh của Liên Kiều lại trỗi dậy, cô liếc mắt nhìn Lãnh Thiên Dục, ý chí chiến đấu bừng bừng cất tiếng hỏi hắn.

Lãnh Thiên Dục nhún vai: ‘Vậy cứ làm theo ước hẹn của chúng ta.’

Đánh chết hắn cũng không tin nha đầu này lại may mắn đến mức bắn trúng hồng tâm hai lần một ngày.

Đây là bắn súng chứ không phải là giải mật mã nữa rồi.

Liên Kiều “hừm” một tiếng, nét mặt cau có chạy về chỗ cũ sau đó nhấc súng lên.

Lãnh Thiên Dục vẻ mặt bình thản đứng bên cạnh tấm bia, hắn hoàn toàn chẳng có vẻ sợ Liên Kiều sẽ bắn đạn lạc đến người mình.

Phanh …

Tiếng súng thứ ba vang lên.

Liên Kiều không phí một giây vội vàng chạy đến bên tấm bia còn ánh mắt của Lãnh Thiên Dục cũng chuyển sang tấm bia.

Sau đó …

Một gương mặt mang đầy vẻ kinh ngạc còn một gương mặt khác thì vui vẻ đến sáng bừng …

‘Hoan hô, lại trúng hồng tâm lần nữa rồi!’

Liên Kiều ném súng xuống đất không ngừng nhảy múa hò reo … ‘ Em đã nói mà, chuyện nhỏ nhặt này làm sao làm khó được em? Bắn súng có gì khó đâu!’

Lãnh Thiên Dục rõ ràng là bị kết quả hiển hiện trước mặt làm cho ngây ngẩn, hắn nhìn vết đạn xuyên qua hồng tâm, hai chân mày chau chặt lại.

Sao lại có thể như thế chứ?

Cô căn bản là không biết bắn súng, làm thế nào có thể hai lần liên tiếp bắn trúng hồng tâm chứ?

Lần thứ nhất thì có thể nói là mèo mù vớ phải cá rán, còn lần này thì sao? Lần này hắn không nghĩ ra có lý do gì để giải thích cả.

‘Này, Lãnh Thiên Dục, anh còn gì để nói nữa không?’

Liên Kiều kiêu ngạo lên tiếng. Cô chậm rãi đi đến trước mặt hắn, đưa tay vỗ vỗ vai hắn, nói: ‘Thua thì phải chịu, anh đến làm bia đi!’

Lãnh Thiên Dục híp mắt nhìn Liên Kiều.

Liên Kiều bị hắn nhìn đến toàn thân không được tự nhiên, cô cảnh giác lên tiếng: ‘Anh đang nhìn gi vậy? Em cảnh cáo anh nha, không được nuốt lời, ai nuốt lời là chó con đó.’

Gương mặt anh tuấn của Lãnh Thiên Dục xẹt qua một tia khó mà nắm bắt được, hắn ném lại một câu: ‘Trước nay nghe Lăng Thiếu Đường bọn họ nói trực giác của em rất mạnh, hôm nay thấy được đúng là khiến người anh không thể không khâm phục.’

Ý ở ngoài lời chính là … được như vậy là nhờ giác quan thứ sáu giúp em mà thôi!

Liên Kiều ít nhiều cũng nghe ra hàm ý trong câu nói của hắn, cô nói không chút dấu giếm: ‘Đúng đó, là giác quan thứ sáu giúp em. Bây giờ anh hối hận cũng muộn rồi cho nên anh phải ngoan ngoãn chấp hành lời hứa của mình, bằng không …’

Nếu hắn dám nuốt lời nhất định sẽ khiến hắn chết rất thảm.

Lãnh Thiên Dục nhìn Liên Kiều một lúc rồi hướng về phía thủ hạ ra dấu.

Một tên áo đen tiến đến, cung kính nói: ‘Lãnh tiên sinh!’

‘Lấy một quả táo đến đây!’ Lãnh Thiên Dục lạnh nhạt nói.

‘Vâng!’ Người áo đen nhận lệnh rời đi.

Lãnh Thiên Dục quay đầu nhìn Liên Kiều giọng nói cực kỳ bình tĩnh: ‘Anh thật sự muốn xem thử giác quan thứ sáu của em mạnh đến mức nào. Chuyện đội quả táo làm bia cứ để anh!’

Liên Kiều nghe vậy vô cùng cao hứng.

Vừa khi tên áo đen cầm quả táo quay lại thì bên ngoài lại có thêm mấy bóng người.

‘Liên Kiều, Liên Kiều …’

Là tiếng của Thượng Quan Tuyền, theo sau lưng cô là Hoàng Phủ Anh.

Đương nhiên là còn một người, người bị Liên Kiều gọi là Lôi công – Lôi.

Lãnh Thiên Dục thấy mấy người xuất hiện, trên môi chợt câu lên một nụ cười.

‘Tiểu Tuyền, Anh Anh …’

Liên Kiều thấy có thêm khán giả càng vui mừng tiến đến nắm lấy tay hai cô gái, nói: ‘Hai người mà đến sớm chút nữa thì tốt rồi. Hai người không biết đâu, chị đã bắn trúng hồng tâm hai phát liền’

‘Là thật sao?’

Thượng Quan Tuyền kinh ngạc nhìn về phía tấm bia lại nhìn về phía Lãnh Thiên Dục liền hiểu ngay là Liên Kiều không phải đang nói dối.

Hoàng Phủ Anh cười nói: ‘Em biết chị rất giỏi mà, bắn súng môn này không làm khó được chị đâu.’

‘Hi hi …’

Liên Kiều cười càng vui vẻ, ‘Nói không chừng chị sẽ là tay súng thần tương lai nha. Hơn nữa … tay súng thần tiền nhiệm đã hứa với chị là sẽ đặt quả táo lên đầu làm bia cho chị bắn rồi.’

‘Gì chứ??? Tay súng thần tiền nhiệm? Là ai vậy?’ Thượng Quan Tuyền không hiểu ý cô là sao, ai lại dám to gan đến mức đồng ý làm chuyện nguy hiểm này chứ?

Liên Kiều híp mắt cười xoay đầu lại …

‘Đương nhiên là …’

‘Là Lôi!’

Lãnh Thiên Dục đúng lúc đó lên tiếng ngắt lời Liên Kiều, một câu nói làm chấn động tất cả người ở đó.

Lôi vừa đi đến gần nghe được nhất thời sững người, rõ ràng là hắn vẫn chưa làm rõ là có chuyện gì đang xảy ra.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9 /10 từ 3 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status

Công nghệ máy tính, điện thoại, internet và game đã trở thành một phần không thể thiếu trong công việc & đời sống, đặc biệt là giới trẻ. Những thủ thuật máy tính, tin học, mẹo vặt đời sống, thiết kế web cơ bản và nâng cao từ trang thiên long truyền kỳ chẳng hạn như cach nhan tin tan gai moi quen, share acc game chắc chắn những kỹ thuật này sẽ hỗ trợ rất nhiều trong cuộc sống, học tập và công việc của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.