Tứ đại tài phiệt: Gặp gỡ nhân vật lớn hàng tỷ

Chương 343: Trở về “Hoàng Phủ” (1)

‘Cậu không dám?’

Lãnh Thiên Dục nhướng mày, đôi mắt lại quét qua người thuộc hạ thân tín của mình một lần nữa, ‘Từ trên xuống dưới Lãnh Uyển chỉ có một mình cậu dám đem đạn mê cho người ngoài, nói đi, cậu có mục đích gì?’

Giọng của hắn hết sức bình thản như chẳng hề có chút tức giận nào nhưng lại mang theo rất nhiều hàm ý.

‘Lãnh tiên sinh, thuộc hạ chỉ vì không chịu nổi trước sự khẩn cầu của Anh Anh tiểu thư cho nên mới bạo gan đưa đạn mê cho cô ấy.’ Lôi cũng trả lời một cách hết sức bình tĩnh.

Lãnh Thiên Dục nghe vậy trong đáy mắt chợt hiện lên ý cười nhàn nhạt, dù giọng nói vẫn bình thản …

‘Lôi, cậu theo tôi đã nhiều năm như vậy, tôi còn không hiểu cậu sao? Với năng lực của cậu làm sao không nhận ra được chuyện này vốn là chủ ý của ai.’

‘Anh Anh tiểu thư trước nay yếu ớt lại nhát gan, thuộc hạ cũng không ngờ là cô ấy lại bị Liên Kiều tiểu thư xúi giục.’ Lôi nhẹ giọng đáp lời, nhưng từ cổ họng vẫn thoát ra tiếng cười nho nhỏ.

Lãnh Thiên Dục nhìn hắn thật lâu, sau đó mới vỗ nhẹ lên vai hắn mấy cái …

‘Tôi biết … để cậu phải đội quả táo kia trên đầu đứng làm bia đúng là làm hỏng hình tượng của cậu, nhưng cách thức báo oán sau lưng người khác như thế này càng làm hỏng hình tượng của cậu hơn mà thôi.

‘Thủ Phán Cách Hạ, ngài hiểu lầm rồi!’ Lôi không chút hoang mang lên tiếng.

Lãnh Thiên Dục biết hắn là người không dễ dàng đầu hàng vì vậy lạnh lùng nói một câu: ‘Tôi biết hôm đó Vân và Vũ đã cười nhạo cậu cả ngày!’

‘Đáng chết thật! Bọn họ lại còn dám đem chuyện này ra báo cáo với ngài!’

Quả nhiên, nghe một câu kích từ miệng Lãnh Thiên Dục, tâm tình của Lôi liền dậy sóng, hắn tức giận nói nhưng liền sau đó phát hiện ra mình đã rơi vào bẫy của Lãnh Thiên Dục.

Lãnh Thiên Dục cũng không nói thêm, chỉ như cười như không nhìn hắn.

‘Được rồi được rồi, thuộc hạ thừa nhận đạn mê là thuộc hạ cố tình đưa cho Anh Anh tiểu thư, chỉ là … thuộc hạ cũng cảm thấy người ta cũng rất đáng thương!’ Lôi hiếm khi nói nhiều như vậy, vừa nói hắn vừa đưa hai tay lên ra hiệu đầu hàng.

‘Đáng thương? Cậu nói ai dáng thương?’ Lãnh Thiên Dục truy hỏi đến cùng.

Lôi âm thầm thở dài một tiếng, ‘Đương nhiên là Liên Kiều tiểu thư và Anh Anh tiểu thư rồi, nhất là Anh Anh tiểu thư, ở trong “Hoàng Phủ” vốn đã rất ít được ra ngoài, không dễ dàng đi ra ngoài một chuyến thì lại bị giam lỏng trong Lãnh Uyển.’

‘Lôi …’

Lãnh Thiên Dục nghe vậy, trên môi câu lên một nụ cười đầy hứng thú nhìn Lôi thật kỹ như muốn nhìn thấu tâm tư của hắn: ‘Cậu rất khác thường!’

‘Thuộc hạ không hiểu ý của ngài cho lắm!’

Lãnh Thiên Dục mỉm cười: ‘ cậu theo tôi đã nhiều năm như vậy, đối với bản thân cậu tôi hiểu rất rõ, trước giờ chưa từng thấy cậu vì ai mà hao phí tâm tư như vậy.’

Lôi hơi sửng sốt không biết trả lời hắn thế nào.

‘Thế nào? Tôi nói không sai chứ? Từ lúc nào mà cậu bắt đầu quan tâm đến con gái nhiều như vậy?’

Lãnh Thiên Dục vỗ mạnh lên vai hắn mấy cái, nghiến răng nghiến lợi nói: ‘Quan tâm đến mức chẳng thà trơ mắt nhìn tôi bị trúng đạn mê!’

‘Thuộc hạ thật sự không ngờ Liên Kiều tiểu thư sẽ dùng đạn mê đối với ngài!’ Lôi cố nén cười, dùng giọng nói chân thành nhất nói với Lãnh Thiên Dục.

Lãnh Thiên Dục cũng không khó phát hiện ra ý cười trong giọng nói của hắn, mặt hắn đen lại, không lên tiếng.

‘Thủ Phán Cách Hạ, có Tuyền tiểu thư ở bên cạnh hai người kia, tin rằng sẽ không có chuyện gì đâu, ngài yên tâm!’ Lôi biết hắn lo lắng điều gì nên lên tiếng phân trần.

Đi theo bên người Thủ Phán Cách Hạ nhiều năm như vậy, trải qua không biết bao nhiêu phong ba bão táp, kinh qua núi đao biển lửa cùng bao nhiêu cơn mưa máu gió tanh, thậm chí không biết bao nhiêu lần vào sinh ra tử, hắn biết Thủ Phán Cách Hạ không biết sợ gì hết cho đến khi gặp được Thượng Quan Tuyền thì trong lòng hắn mới bắt đầu biết sợ, vì người mình yêu thương mà lo sợ.

Hắn không cho phép cũng không thể chịu được khi Thượng Quan Tuyền chịu bất cứ tổn thương nào, hắn cũng đối xử với người của tứ đại tài phiệt cũng cùng một tâm tình như vậy.

Lôi hiểu rõ, khi Liên Kiều và Hoàng Phủ Anh lần đầu tiên xuất hiện ở Lãnh Uyển, Thủ Phán Cách Hạ vẫn luôn lo lắng bởi vì hắn sợ mình phụ lời ủy thác của Hoàng Phủ tiên sinh.

Lãnh Thiên Dục nghe vậy liền thở dài một tiếng, hắn biết trong bốn người chấp pháp Phong và Lôi là hiểu rõ tâm ý của hắn nhất, Phong rất có năng lực, Lôi thì rất nghiêm cẩn, chỉ tiếc là Phong …

‘Tôi chỉ lo lắng ba nha đầu này cùng ra ngoài chơi sẽ không biết kiềm chế, cậu cũng biết dó, trong số ba người tuy Tuyền nhỏ tuổi nhất nhưng cũng bình tĩnh nhất, chỉ sợ Liên Kiều nha đầu này giỏi nhất là ở bên cạnh quạt lửa, một khi bọn họ nổi hứng lên, chỉ sợ chẳng còn chút cảnh giác nào.’

Lôi mỉm cười, ‘Thủ Phán Cách Hạ, ba cô gái kia cũng không còn nhỏ nữa.’

Lãnh Thiên Dục nhìn Lôi, ánh mắt dần trở nên thâm sâu khó dò, ‘Lôi, đợi đến lúc cậu có người trong lòng rồi, nhất định cậu sẽ thu hồi câu nói này lại.’

Lôi sửng sốt một lúc mời chậm rãi lên tiếng: ‘Tôi chưa từng nghĩ sẽ có ngày đó!’

‘Sẽ có!’

Lãnh Thiên Dục nói như một nhà tiên tri, trong ánh mắt nhìn Lôi mang theo một điều gì đó không thể nắm bắt.

Lôi còn đang định nói gì thì điện thoại bàn chợt reo lên.

‘Ai đó?’ Lôi chủ động bước đến tiếp điện thoại, giọng nói đã trở lại vẻ điềm đạm ban đầu.

Giọng nói ở đầu bên kia của điện thoại dường như rất lo lắng, sau đó vẻ mặt Lôi từ rất bình tĩnh ban đầu cũng dần trở nên ngưng trọng, đầu mày dần chau lại tiếp theo đó hắn đẩy điện thoại đến trước mặt Lãnh Thiên Dục …

‘Thủ Phán Cách Hạ, Tuyền tiểu thư nói … “Hoàng Phủ” xảy ra chuyện rồi!’

***

Tron phòng khách chính của Lãnh Uyển đèn sáng như ban ngày, ba cô gái ai nấy đều mang vẻ khẩn trương, mỗi người tự giác đứng bên cạnh hành lý của mình.

‘Đợi khoảng nửa tiếng nửa để máy bay tiếp nhiên liệu là chúng ta có thể xuất phát rồi!’

Lãnh Thiên Dục nghe Thượng Quan Tuyền thuật rõ ngọn nguồn câu chuyện xong không nói gì thêm lập tức dặn dò thuộc hạ đi chuẩn bị.

‘Lãnh Thiên Dục, cám ơn anh!’ Sắc mặt Liên Kiều nhìn thật kém, thứ nhất là vì lo lắng cho Hoàng Phủ Ngạn Tước còn sau đó là vì ngượng ngùng.

Dù sao cô cũng là người bắn Lãnh Thiên Dục, dù đó chỉ là đạn mê.

Lãnh Thiên Dục nhướng mày nhìn Liên Kiều, thấy thái độ của cô cực kỳ thành khẩn cúi thấp đầu không dám nhìn hắn liền trầm giọng: ‘Giờ đã học biết nói ngọt rồi sao? Nếu như Ngạn Tước không giống như cô nói vậy, trở về anh sẽ tính sổ với em sau!’

‘Ngạn Tước thật sự rất kỳ lạ mà, em … em rất lo cho anh ấy!’ Lòng của Liên Kiều sớm đã bay về “Hoàng Phủ”, gương mặt nhỏ nhắn đầy vẻ lo lắng nói.

Sắc mặt của Lãnh Thiên Dục cũng trở nên ngưng trọng, đối với chuyện này hắn cũng cảm thấy rất không bình thường. Vừa nãy hắn cũng thử gọi điện thoại cho Hoàng Phủ Ngạn Tước, kết quả là Ngạn Tước nói với hắn rằng hắn không hề sắp xếp chuyến đi nào đến Ý cả, hơn nữa, làm hắn cảm thấy càng kỳ lạ hơn là …
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9 /10 từ 3 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status

Công nghệ máy tính, điện thoại, internet và game đã trở thành một phần không thể thiếu trong công việc & đời sống, đặc biệt là giới trẻ. Những thủ thuật máy tính, tin học, mẹo vặt đời sống, thiết kế web cơ bản và nâng cao từ trang thiên long truyền kỳ chẳng hạn như biet danh hay cho con gai, chinh sach bao mat chắc chắn những kỹ thuật này sẽ hỗ trợ rất nhiều trong cuộc sống, học tập và công việc của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.