Tứ đại tài phiệt: Gặp gỡ nhân vật lớn hàng tỷ

Chương 344: Trở về “Hoàng Phủ” (2)

Xem ra đúng là có điều gì đó bất ổn.

‘Liên Kiều, em yên tâm đi, Ngạn Tước đã trải qua không biết bao nhiêu sóng to gió lớn mà người thường không thể tưởng tượng được, hắn nhất định không có chuyện gì đâu.’ Lãnh Thiên Dục nhẹ vỗ vai Liên Kiều như trấn an.

Đây cũng là sự an ủi xuất phát từ nội tâm hắn.

‘Dạ!’ Liên Kiều cắn môi giọng nói bỗng trở nên nghẹn ngào, bàn tay nhỏ nhắn không tự chủ được nắm chặt vào nhau.

‘Liên Kiều …’

Hoàng Phủ Anh đi đến trước mặt cô, mặt cũng đầy lo lắng nói: ‘Tốt nhất là chị nên nghe lời của chị Nhiễm Dung, chị ấy đã bảo chị tạm thời đừng nên trở về nhất định là có nguyên nhân củ chị ấy. Lỡ như chị trở về …’

‘Chị nhất định phải trở về!’

Liên Kiều ngẩng đầu lên nhìn mọi người trogn ánh mắt tràn đầy quyết tâm và dũng khí giống như một chú chim nhỏ sau khi trải qua phong ba bão táp liền trở nên mạnh mẽ, tràn đầy ý chí chiến đấu vậy …

‘Chị không thể trơ mắt nhìn Ngạn Tước xảy ra chuyện!’

‘Nhưng mà Liên Kiều …’

‘Anh Anh, để cô ấy theo chúng ta về đi, bằng không cô ấy sẽ không yên tâm đâu!’ Thượng Quan Tuyền cũng bước đến nhẹ giọng khuyên.

Cô đương nhiên có thể lý giải tâm tình của Liên Kiều vào giờ phút này, nếu như đổi lại là Dục có chuyện, cho dù lên núi đao xuống chảo dầu cô cũng sẽ không chau mày.

Hoàng Phủ Anh trầm ngâm gật đầu, cô cũng hiểu tình cảm của Liên Kiều dành cho anh Ngạn Tước, chỉ là … cô rất lo lắng cho Liên Kiều mà thôi.

‘Hay là … chị nói trước với chị Nhiễm Dung một tiếng đi, dù sao chị cũng đã quyết định trở về vậy tốt nhất là để chị ấy biết trước, nói không chừng chị ấy có thể giúp được việc gì thì sao.’ Cô ngập ngừng đề xuất ý kiến.

‘Đúng đó Liên Kiều, chị nên báo cho Mặc Di tiểu thư biết một tiếng, dù sao cũng là cô ấy chiêm bốc được “Hoàng Phủ” xảy ra chuyện, tin rằng chuyện này người thường cũng không thể giải quyết được, báo trước cho chị ấy biết cũng tốt mà.’ Lãnh Thiên Dục cũng đồng ý với cách nói của Hoàng Phủ Anh.

‘Ừmm, được rồi.’ Liên Kiều suy nghĩ một hồi rồi đồng ý, nhấc điện thoại lên nhấn số.

Rất nhanh đầu bên kia đã có người tiếp điện thoại …

‘Chị à …’ Liên Kiều ủ rũ lên tiếng, không khó nhận ra cô đang tận lực khống chế nỗi lo lắng trong lòng mình.

‘Em gái à, chị đang định gọi điện cho em đây!’ Giọng của Mặc Di Nhiễm Dung tuy vẫn bình đạm nhưng cũng mang theo chút lo âu.

‘“Hoàng Phủ” rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?’ Liên Kiều khẩn trương hỏi vội.

Những người còn lại cũng hồi hộp đến không dám thở mạnh, trong phòng yên tĩnh đến nỗi có thể nghe được tiếng kim rơi trên đất.

‘Một lời khó mà nói hết. Chị chỉ có thể nói … cả nhà Hoàng Phủ trúng một loại Giáng Đầu Thuật!’ Giọng Mặc Di Nhiễm Dung có chút ngưng trọng.

‘Gì chứ?’ Cả người Liên Kiều đều run rẩy, trong đôi mắt màu tím chỉ còn lại nỗi lo lắng và kinh ngạc. Thượng Quan Tuyền vội tiến đến ôm lấy cô sợ cô nhất thời vì quá kích động tâm tình mà ngất xỉu.

‘Em gái, bây giờ tình hình cụ thể trong nhà Hoàng Phủ thế nào chị cũng không rõ ràng lắm, nhưng qua phản ứng của Ngạn Thương chị biết cả nhà Hoàng Phủ đều bị hạ Giáng Đầu Thuật cho nên tình huống thật sự rất bất lợi.’

Hô hấp của Liên Kiều chợt trở nên thô ráp gần như không thể thở nổi, trong đầu chỉ là một mảng trống rỗng. Cô không biết nên nói cái gì, cũng gần như không thể nói nên lời bởi vì cổ họng giống như đang bị một bàn tay thật lớn hung hăng bóp chặt lấy.

Lãnh Thiên Dục thấy vậy vội đoạt lấy điện thoại trên tay cô, bình tĩnh lên tiếng: ‘Mặc Di tiểu thư, tôi muốn biết người nhà Hoàng Phủ có bị nguy hiểm gì đến tính mạng hay không?’

‘Trước mắt kết quả chiêm bốc cho thấy không có dấu hiệu tai ương hay thương tổn nhưng mà …’ Mặc Di Nhiễm Dung ngập ngừng một lúc như đang suy nghĩ một điều gì đó.

‘Nhưng sao?’

Mặc Di Nhiễm Dung thở dài một tiếng, ‘Nhưng mà trong kết quả bói bài Tarot hiện lên một hiện tượng rất kỳ lạ!’

‘Hiện tượng kỳ lạ gì?’ Lãnh Thiên Dục có cảm giác chuyện cô sắp nói ra đây nhất định là một chuyện rất nghiêm trọng.

‘Hiện tượng kỳ lạ chính là … đổi khách thành chủ!’ Đầu bên kia điện thoại Mặc Di Nhiễm Dung nói rành mạch từng chữ một.

Mày Lãnh Thiên Dục bất giác chau chặt lại, “Đổi khách thành chủ” là ý gì chứ?

Liên Kiều dường như cũng nghe được lời của Mặc Di Nhiễm Dung, nhất là khi nhìn thấy vẻ mặt ngưng trọng của Lãnh Thiên Dục, cô lập tức đứng dậy đoạt lấy điện thoại từ trong tay Lãnh Thiên Dục, tiếp lời: ‘Chị à, em đã quyết định quay trở về! Bất luận Ngạn Tước xảy ra chuyện gì em đều muốn ở bên cạnh anh ấy!’

Đầu bên kia điện thoại yên lặng một lúc lâu sau đó mới có tiếng nói …

‘Được thôi. Nhưng mà … khi em trở về phải đến gặp chị trước!’

‘Được!’

Sau khi ngắt điện thoại, Thượng Quan Tuyền sốt ruột hỏi Lãnh Thiên Dục …

‘Dục, Mặc Di tiểu thư nói gì?’

Lãnh Thiên Dục vẫn như cũ mày chau thật chặt, nói: ‘Đổi khách thành chủ!’

‘Cái gì?’

Trong phòng khách lớn tất cả mọi người đều không hiểu hắn nói gì.

‘Kết quả chiêm bốc này thật là quá thâm sâu khó hiểu, chẳng lẽ ý là …’

‘Lôi!’ Lãnh Thiên Dục chợt trầm giọng lên tiếng.

‘Thủ Phán Cách Hạ, xin ngài cứ dặn dò!’ Lôi lập tức tiến đến.

‘Thời gian này Lãnh thị và Thẩm phán tất cả những chuyện lớn nhỏ cậu toàn quyền phụ trách!’

‘Thuộc hạ hiểu rõ!’

Lôi cúi thấp người tỏ ý tuân mệnh sau đó lại ngẩng đầu lên, quan tâm hỏi: ‘Có cần thuộc hạ thông báo Vân đi cùng với ngài không?’

Tuy hắn chưa từng có kinh nghiệm thực tế sức ảnh hưởng của Giáng Đầu Thuật đến đâu nhưng nhìn vẻ ngưng trọng trên mặt Lãnh Thiên Dục hắn đương nhiên hiểu chuyện này nhất định không đơn giản.

‘Không cần đâu. Có lúc người nhiều cũng chưa chắc giúp được việc!’ Lãnh Thiên Dục trả lời Lôi.

‘Được!’

Ánh mắt của Hoàng Phủ Anh ở gần đó rơi trên người Lôi, trong ánh mắt chợt dâng lên một tầng sương mù, cô cắn môi, chủ động bước đến …

‘Lôi đại ca, xin lỗi, em không nên gạt anh!’

Một mùi hương thanh mát đặc biệt thuộc về cô phảng phất thoảng qua mũi Lôi khiến lòng hắn nhất thời co rút lại …

‘Tôi không trách cô!’ Lôi vẫn nói bằng giọng trầm tĩnh như thường nhưng thật sâu đánh vào nội tâm cô.

Hoàng Phủ Anh ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào đôi mắt sâu như màn đêm của hắn sau đó chợt bối rối khép mi.

Thực ra cô rất muốn nói nhiều với hắn mấy câu chứ không chỉ đơn giản là một câu này.

Nhưng thấy khóe miệng hơi cương của hắn khẽ nhếch như định nói điều gì cô đành chọn cách im lặng.

Một nỗi buồn ly biệt nhàn nhạt, mơ hồ luẩn quẩn giữa hai người.

Trong màn đêm mờ mịt, một chiếc máy bay tư nhân quạt cánh từ trên cao mang đoàn người đến một nơi không biết có điều bất ngờ gì đang chờ đón họ.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9 /10 từ 3 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status

Ngày nay cuộc sống nhiều tiền nghi vật chất nhưng cũng luôn nhiều áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niệm phật chẳng hạn như gieo hat moi ngay, niem phat vang sanh Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác rất hay và ý nghĩa để ứng dụng vào cuộc sống và sự tu tập mỗi ngày của quý vị.