Tứ đại tài phiệt: Gặp gỡ nhân vật lớn hàng tỷ

Chương 350: Tôi mới là Liên Kiều (2)

Trong mắt Hoàng Phủ Ngạn Tước và những người nhà Hoàng Phủ chỉ là một màn trùng phùng cảm động giữa hai chị em.

‘Nhìn em ủy khuất như vậy, có phải tiếp theo sẽ tố khổ với chị em là anh công việc quá bận rộn không có nhiều thời gian ở bên cạnh em không?’ Hắn nhẹ ôm Dodo vào lòng, trìu mến nói.

‘Không phải sao? Trong mắt anh chỉ có công việc cùng công việc, có chỗ nào dành cho em đâu chứ?’ Dodo cười, đáy mắt xẹt qua một tia đắc ý, vùi mặt vào lòng Hoàng Phủ Ngạn Tước.

Hoàng Phủ Ngạn Tước nhướng mày, ‘Ai nói chứ, trong lòng anh chỉ có Liên Kiều là quan trọng nhất!’ Nói rồi bàn tay to lớn còn âu yếm vò đầu cô ta.

Sự đắc ý trong mắt Dodo càng rõ rệt.

Chính đang lúc đoàn người của Lãnh Thiên Dục cảm thấy bầu không khí cực kỳ ngột ngạt thì đột nhiên một giọng nói vừa ủy khuất lại ẩn chút kiên cường phá vỡ …

‘Anh nói dối!’

Một bóng người nhỏ nhắn vẹt qua mọi người chạy đến trước mặt Hoàng Phủ Ngạn Tước, một đôi mắt màu tím long lanh nhìn hắn, trong mắt chỉ thấy toàn đau lòng cùng khổ sở.

‘Liên Kiều …’ Thượng Quan Tuyền hoảng hốt gọi cô rồi vội vàng đưa tay bụm miệng.

Đáy mắt Mặc Di Nhiễm Dung khẽ gợn sóng nhưng rất nhanh đã bình thản trở lại.

Cả nhà Hoàng Phủ bị hành động đột ngột của “cô gái lạ” làm cho sửng sốt.

Dodo nhìn Liên Kiều bằng ánh mắt khiêu khích, trên môi nở nụ cười nhàn nhạt, cô hoàn toàn chẳng có phản ứng gì trước hành động của Liên Kiều giống như Liên Kiều chẳng hề có sức ảnh hưởng gì với mình.

Liên Kiều khổ sở nhìn Hoàng Phủ Ngạn Tước, hắn đứng đó trước mặt cô, cách cô gần như vậy nhưng sao lại xa lạ đến mức cô gần như không thể tin được người này là người chồng yêu quý của mình nữa.

Ánh mắt Hoàng Phủ Ngạn Tước cũng rơi trên gương mặt xinh xắn của Liên Kiều, khi ánh mắt hắn tiếp xúc với đôi mắt màu tím tử lan đó, lòng Hoàng Phủ Ngạn Tước không hiểu sao chợt có một nỗi xúc động kỳ lạ. Sự bi thương trong đôi mắt đó như một cái gai đâm vào lòng hắn.

‘Vị tiểu thư này, cô vừa nói gì?’

Một lúc lâu sau hắn mới lên tiếng, giọng nói trầm thấp mê người lại khiến cho lòng Liên Kiều khổ sở thêm một chút.

Từ lúc nào …

Mình và hắn lại trở nên xa lạ thế này?

‘Cô ta …’

Ngón tay trắng nõn của Liên Kiều run run chỉ về phía Dodo, run giọng nói: ‘Cô ta vốn không phải Liên Kiều, em mới chính là Liên Kiều, còn anh …’

Cô nhìn thẳng vào mắt hắn, giọng nghẹn ngào: ‘Hoàng Phủ Ngạn Tước, em mới chính là vợ của anh!’

‘Liên Kiều …’

Lãnh Thiên Dục vừa định bước đến kéo Liên Kiều lại thì Mặc Di Nhiễm Dung đã cản hắn lại: ‘Mặc kệ em ấy đi!’

Nước mắt lặng lẽ rơi trên gương mặt của Liên Kiều, từng giọt từng giọt như vỡ đê nhưng cô chẳng buồn đưa tay lau đi, nói chính xác là cô chẳng hề có động tác gì khác, chỉ có ánh mắt vẫn đăm đăm nhìn Hoàng Phủ Ngạn Tước không chớp …

Tim Hoàng Phủ Ngạn Tước chợt đau nhói, bàn tay không ý thức chợt nắm chặt, hắn chau mày, lặng lẽ nhìn cô gái trước mặt. Không hiểu vì sao nhìn thấy nước mắt của cô lòng hắn lại … khó chịu lẫn khổ sở như vậy!

Những người còn lại trong nhà Hoàng Phủ vẫn còn chưa hết kinh ngạc trước những chuyện vừa xảy ra đến quên cả nói chuyện.

Dodo thấy vấy sắc mặt chợt trở nên thật khó coi, cô ta tiến đến chắn trước mặt Hoàng Phủ Ngạn Tước, đôi mắt màu tím giống hệt đôi mắt của Liên Kiều nhìn cô trừng trừng, ánh mắt sắc bén vô cùng …

‘Vị tiểu thư này, nói năng xin thận trọng!’

Liên Kiều cũng trừng mắt nhìn cô ta, nói rành mạch từng chữ: ‘Thận trọng? Đây là nhà tôi, tôi mới là nữ chủ nhân của nhà Hoàng Phủ - Liên Kiều, sau khi đến Trung Quốc tôi mới lấy tên là Liên Kiều, tôi còn có một cái tên khác là Kuching, là đứa cháu gái mà Hoa Đô lão nhân của vương thất Mã Lai yêu thương nhất!’

Xinh đẹp và cao ngạo như một chú chim thiên nga trắng, dù trên mặt vẫn còn vương lệ nhưng vẫn không ảnh hưởng chút nào đến tinh thần và ý chí của cô!

Dodo cười lạnh một tiếng: ‘Nha đầu cô thật thú vị, xem ra cô thật hiểu rõ gia thế và thân thế của tôi!’

Liên Kiều nắm chặt mười ngón tay …

‘Cô thật ti bỉ, rốt cuộc cô muốn làm gì họ?’

‘Vị tiểu thư này …’ Hoàng Phủ Ngạn Tước kéo Dodo ra sau lưng mình, đôi mắt sắc bén như chim ưng đánh giá Liên Kiều một lượt. Tuy hắn không hiểu mình vì sao trong một chớp mắt kia vì cô mà đau lòng nhưng vẫn điềm đạm nói: ‘Tôi không hiểu cô đang nói gì nhưng nếu như cô đã đến nhà Hoàng Phủ thì cũng coi như là khách. Xin cô … tôn trọng vợ tôi!’

Liên Kiều ngây ngốc nhìn Hoàng Phủ Ngạn Tước, sự khách sáo và xa lạ kia lại khiến lòng cô đau thêm một lần …

‘Anh nói gì?’ Cô gian nan thốt ra mấy chữ, giọng nói vì khổ sở mà sớm đã nghẹn ngào.

Có thể cô có dũng khí đối chất với cô gái xấu xa kia, cũng có dũng khí đấu tranh vì hạnh phúc của mình nhưng mấy lời nói lạnh nhạt của Hoàng Phủ Ngạn Tước kia lại khiến cô hoàn toàn tan rã.

Nhìn thấy ánh mắt đầy bi thương của cô, hắn cũng không thật dễ chịu, tinh quang trong đáy mắt dần thu liễm lại thật nhiều, gương mặt lạnh nhạt cũng mang theo một chút dịu dàng mà chính hắn cũng không phát hiện ra …

‘Tôi không biết cô và vợ tôi có hiểu lầm gì không, cô ấy trước giờ rất nghịch ngợm, nếu có lỡ đắc tội với cô vậy tôi thay cô ấy xin lỗi cô.’

Liên Kiều khép mi, nước mắt lại từng giọt từng giọt rơi xuống như một chuỗi trân châu bị đứt dây, nhất thời không thể kềm chế được, trên mặt lộ ra một vẻ yếu ớt và bất lực không lời nào diễn tả được.

‘Anh Ngạn Tước, chị ấy đúng là Liên Kiều mà!’

Hoàng Phủ Anh cũng không nhịn được nữa bước đến lớn tiếng nói, cô biết Liên Kiều lâu như vậy nhưng đây là lần đầu tiên cô thấy Liên Kiều khóc thương tâm đến thế.

‘Anh Anh, em làm loạn đủ chưa?’ Hoàng Phủ Ngạn Tước chau mày quát khẽ.

‘Anh Ngạn Tước, cô ta …’

‘Hoàng Phủ tiên sinh, Anh Anh nói không sai!’

Mặc Di Nhiễm Dung nhẹ bước đến, dịu giọng ngăn giữa Hoàng Phủ Ngạn Tước và Hoàng Phủ Anh, cô cười nói: ‘Tên cô ấy đúng là Liên Kiều, là người bạn tốt mà Anh Anh quen được ở nước Ý. Cô ấy trước giờ thích nói đùa, nếu như có làm các vị khó chịu xin lượng thứ!’

Nghe vậy, nét mặt Liên Kiều càng sầu khổ!

‘Đúng đó, , cô gái này tên là Liên Kiều!’

Triển Sơ Dung cười bước đến vỗ nhẹ lên vai Liên Kiều, nhìn Hoàng Phủ Ngạn Tước nói: ‘Cô gái này thật thú vị, vừa gặp chúng ta đã gọi chúng ta là cha, mẹ. Xem ra cũng rất có duyên với nhà chúng ta. Mẹ cũng thực thích cô ấy, quan trọng nhất là cô ấy cùng Liên Kiều nhà chúng ta có cùng tên cùng họ nha.’
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9 /10 từ 3 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn các bài thuyết pháp hay của các giảng sư từ trang thuyết pháp hay chẳng hạn như thich giac khang, phuc toi tiem an tt thich chan quang rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.