Từ vợ tướng quân trở thành hoàng hậu: lên nhầm kiệu hoa

Chương 132: Kinh văn tin dữ (ngược) 2



Ngực của hắn, vẫn ấm áp trước sau như một, trên mặt hắn, vẫn tuấn dật trước sau như một, cằm của hắn, vẫn một bực có hình, kiên nghị...

"Đứa ngốc, ta làm sao bỏ ngươi được? Sao có thể bỏ ngươi được? Nguyệt Nhi, ngươi là Nguyệt Nhi của ta, vĩnh viễn cũng là Nguyệt Nhi của ta..."

Thanh âm trầm thấp, không hiểu sao khiến cho Tàn Nguyệt an tâm, Địch Mân của nàng, sao có thể đi như vậy? Nương còn muốn ôm cháu, Địch Mân cũng muốn một hài tử.

"Tàn Nguyệt... Tàn Nguyệt..."

Mê mang mở mắt ra, đã thấy Địch lão tướng quân, Địch phu nhân cũng đang quan tâm nhìn nàng, tay nàng nắm một người, nắm chặt...

"Sao lại là người? Ta vừa mới nắm, rõ ràng là Địch Mân... Cha, nương, lá thư này là giả, là giả, Địch Mân không chết, hắn không chết, hắn vừa mới nói cho ta biết, nói cho ta biết..."

Tàn Nguyệt bối rối buông tay ra, bối rối nhìn bọn họ, sốt ruột giải thích.

"Tàn Nguyệt, trước ngươi nghỉ ngơi một lát đi, ngươi gặp ác mộng..."

Cơn ác mộng, có cơn ác mộng đẹp như vậy sao? Nếu như chỉ có trong ác mộng, nàng mới có thể gặp Địch Mân, vậy nàng tình nguyện luôn gặp ác mộng, vĩnh viễn gặp ác mộng như vậy...

"Không... Không phải ác mộng, không phải... Ta thật sự gặp Địch Mân... Ta thật sự gặp hắn..."

Bối rối nhìn bọn họ, tất cả mọi người thở dài một tiếng, Hiên Vương thở dài nói:

"Tàn Nguyệt, đây chỉ là ngoài ý muốn, Địch lão tướng quân cùng phu nhân, thương tâm cũng không kém ngươi, ngươi phải kiên cường, cái nhà này, còn phải dựa vào ngươi, biết không?"

Bọn họ? Nhìn tướng quân đột nhiên già đi rất nhiều, trong lòng Tàn Nguyệt càng đau đớn, nàng cuống quít gật đầu, dùng sức gật đầu...

Mọi người tản đi, Tàn Nguyệt ngồi yên ở trên giường, cũng không nhúc nhích, thậm chí, ngay cả mí mắt cũng không buồn nâng.

"Thiếu phu nhân, nên ăn cơm, người nên ăn một chút đi!"

"..."

Tàn Nguyệt vẫn không nhúc nhích, Tiểu Thi thở dài một tiếng, yên lặng mà canh giữ ở bên người Tàn Nguyệt. Phu nhân đã dặn dò, phải đi theo thiếu phu nhân một tấc cũng không rời, chỉ sợ thiếu phu nhân một mình luẩn quẩn trong lòng, làm ra việc gì dại dột.

"Địch Mân, tại sao?"
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 6.9 /10 từ 20 lượt.

Vườn kỹ niệm là nơi chia sẻ những Kỷ Niệm - Mẹo Vặt & Cuộc Sống giúp mọi người nhìn nhận rõ hơn về những gì đã qua và những vấn đề trong cuộc sống. Mời bạn xem một số bài hay trên trang Vườn kỹ niệm chẳng hạn như cay cao su co hap thu o2 thai co2, middle name la gi học như một cánh cửa kì diệu nhưng không có chiếc chìa khóa nào để mở nó ra, vậy học cũng là đang dần dần chế tạo ra chiếc chìa khóa đó và khám phá mọi điều ở bên trong cánh cửa, đó là kiến thức và sự thành công

loading...
DMCA.com Protection Status