Tùng hoa

Chương 26-1



Bầu trời Đại Vân Đình vẫn trong veo như ngày nào, hoa thơm nắng ấm, tiếng suối reo, tiếng chim hót trong vườn, tiếng hoa chuông ngân, bản nhạc thanh bình chưa bao giờ dứt ở vùng đất này.

Nghe thấy tiếng ho phát ra từ phòng ngủ trong tòa tháp Vệ Nữ, Nhan Trác tay mang một chén thuốc đi nhanh đến mở cửa. Mộc Ang đã dậy, vết thương trên ngực đã lành sau nhiều ngày trị thương. Nàng ngồi bó gối trên giường, phát tay mở tung cửa sổ nhìn ra ngoài vườn cây.

- Ta mang thuốc đến cho Vệ Nữ đây, nếu khoẻ rồi thì nên ra ngoài đi dạo, tinh thần sẽ thoải mái hơn.

Nhan Trác niềm nở, tay cầm chén thuốc đến bên giường đút cho Mộc Ang uống. Mộc Ang đưa tay đỡ chén thuốc, nhẹ cười rồi nói:





- Ta đã khoẻ lại rồi, có thể tự mình làm được. Cảm ơn cô đã chăm sóc ta thời gian qua.

- Nhờ có Vệ Nữ mà cả Nhân Tộc và Thần Tộc đều tránh được đao binh, chút việc này đâu có gì to lớn.

- Tất cả là công sức của mọi người không phải của mình ta.

Ánh mắt Mộc Ang thoáng buồn khi nghĩ lại những việc đã qua. Dự định của nàng lúc đầu là sẽ cùng Kha Lang chết dưới vực núi kia nhưng cuối cùng đã không thực hiện được. Mộc Ang chỉ nghe Nhan Trác kể lại rằng khi Thần Quân tìm đến nơi thì Đại Đế đã chết nhưng nàng vẫn còn hơi thở. Những chuyện sau đó đã do đội Thần Quân do Lão Thần Phi Khả xuất hiện tiếp quản theo lệnh của Thần Mẫu vì sau cuộc chiến đội của Lão Thần Tất Nhạ đều đã bị thương. Cuộc chiến của Đại Đế ở Nhân Tộc đã không thể tiến hành, đoàn quân tan rã.

- Tất cả mọi chuyện đều đã qua rồi, hãy để những gì xảy ra ở Nhân Tộc vào quá khứ, thời gian còn lại của Vệ Nữ rất dài, nếu đã không thể thay đổi quá khứ thì hãy sống thật tốt cho tương lai.

Nhan Trác nắm lấy tay của Mộc Ang an ủi. Vài giọt nước mắt trong trẻo rơi xuống rồi thấm vào tay áo lụa mỏng manh của Mộc Ang. Nhan Trác không sai, Mộc Ang đã để lại tất cả ở Nhân Tộc kể cả đứa con của nàng và Kha Lang, nhưng tương lai dài đằng đẵng liệu nàng có thực sự có thể sống lại cuộc sống vui vẻ như trước đây không? Mộc Ang biết rằng nàng đã thay đổi, mọi thứ đã thay đổi không thể sửa lại được nữa. Mấy trăm năm cuộc sống trong tay cũng chỉ là sự dằn vặt âm thầm, dai dẳng không buông tha. Mộc Ang giờ đã thấu hiểu sự hy sinh lớn lao mà Thần Mẫu năm đó đã nhắc đến với nàng.

*

Toà tháp Vệ Nữ giờ đây đã không còn ảm đạm và vắng vẻ như ngày xưa, Thần Quân được bố trí canh gác nhiều nơi, người ra vào đều hạn chế chỉ có thành viên của Bát Thần Bộ và Vệ Nữ có thể tự nhiên đi lại. Nhưng ngoài Nhan Trác ở lại cùng Mộc Ang thì những người khác chẳng mấy khi xuất hiện. Có Tuy Hing cứ vài ngày lại đến, lẽo đẽo theo Nhan Trác lúc nàng nấu thuốc cho Mộc Ang, hay ra vườn cây hái trái. Nhan Trác lúc đầu không thích bị hắn đeo bám cho lắm nhưng dần dần cũng chẳng bận tâm, đôi lúc cả hai còn trò chuyện, vui cười cùng nhau. Tuy Hing vẫn không thích Mộc Ang cho lắm, lúc chạm mặt nhau hắn sẽ chỉ chào nàng rồi nhanh chóng lĩnh đi mất. Mộc Ang không trách hắn, thật ra nàng cũng chẳng bận tâm.

Đôi lần Mộc Ang đứng một mình trên hành lang nhìn hai người đó trong vườn cây, nàng chợt mỉm cười, nhớ lại ngôi nhà gỗ trên núi cao, nhớ người ngồi bên vọng lâu thổi những giai điệu ngân nga với một chiếc lá, người đó sẽ quay lại nhìn và cười với nàng khi nghe nàng gọi tên.

“Kha Lang!”

Lúc đã khỏe hơn, Mộc Ang thường ra vườn cùng Nhan Trác, hai người cùng đi dạo, trò chuyện. Những khi Tuy Hing xuất hiện thì Mộc Ang sẽ rời đi. Bình thường, Tuy Hing có vẻ cao ngạo nhưng lúc gặp Nhan Trác lại trở nên ôn hoà, đôi chút là cục mịch, và có lẽ không muốn Nhan Trác nghi ngại nên thái độ dành cho Mộc Ang đã giảm bớt sự lãnh đạm.





Một đêm trăng cao, Lão Thần Tất Nhạ xuất hiện phía bên kia đầu cầu, vẻ như phân vân chưa đi sang tòa tháp. Mộc Ang đứng trên hành lang nhìn thấy liền bay sang. Nàng không biết vì sao lại làm như thế, chỉ là cảm thấy Tất Nhạ tâm trạng như mang nhiều tâm sự.

- Đã đến rồi sao không vào trong? Đã lâu không gặp, ông vẫn khỏe chứ?

Lão Thần Tất Nhạ gật đầu thay cho câu trả lời. Mộc Ang mỉm cười, quay lưng đi qua cầu đá, được mấy bước thì quay lại nhìn Tất Nhạ như để hối thúc. Tất Nhạ tay siết lấy thanh gươm, dời bước theo sau Mộc Ang. Hai người đi qua sân lớn, Tất Nhạ khẽ nheo mắt nhìn bức tượng Vệ Nữ rồi bước qua, ánh nhìn chuyển đến người đang đi phía trước.

Qua khỏi hành lang trước đã nghe thấy tiếng cười nói trong phòng ăn, ánh nến hắt qua khe cửa dội ra ngoài, ba người đang ngồi ở bàn ăn đồng loạt nhìn ra phía cửa khi thấy Mộc Ang cùng một người nữa xuất hiện. Nhan Trác mở to mắt nhìn, vẻ vui mừng, liền đứng dậy đi đến nắm tay Mộc Ang, cúi đầu chào Lão Thần Tất Nhạ.

- Lão Thần cũng đến rồi sao? Hôm nay ngày trăng tròn, mọi người đang cùng nhau uống rượu, hai người cũng vào đi.

Nhan Trác kéo tay Mộc Ang đến chỗ ghế ngồi. Lão Thần Tất Nhạ vẫn còn đứng ở bậc cửa. Tuy Hing và Uỷ Các đứng lên chào Tất Nhạ, không khí trong gian phòng có phần gượng gạo. Ngày trước lúc gặp nhau, lần thì phải giết Đại Đế, lần thì cùng nhau giết Đại Đế, lại có một lần Tuy Hing và Uỷ Các đã cố giết Mộc Ang, lần này thì cuối cùng cũng có thể ngồi chung bàn. Mộc Ang cũng không biết vì sao Uỷ Các lại nhanh chóng bỏ qua chuyện chị gái bị giết mà chịu đến đây, hình như sau tất cả ai cũng muốn quên đi quá khứ và hướng đến tương lai.

Họ cùng nhau uống rượu, kể chuyện họ thường làm từ khi về Đại Vân Đình. Không ai bảo ai đều tự biết không nên nhắc đến chuyện ở Nhân Tộc. Uỷ Các và Tuy Hing uống rất khỏe, hết chén này đến chén khác. Lão Thần Tất Nhạ chỉ uống khi hai người kia nài ép và ít chuyện trò. Không ai nhắc đến Mễ Đằng, hắn giờ đây đã một lòng phụng sự cho Chính Điện, tham gia đội Thần Quân do Lão Thần Phi Khả chỉ huy và hình như hắn cũng chủ động không liên hệ gì với Bát Thần Bộ và cả Mộc Ang. Chuyện của Chính Điện từ lâu cả Vệ Nữ và Bát Thần Bộ đều không cần phải tham gia nữa. Trong số họ chỉ có Lão Thần Tất Nhạ vì là thành viên của Hội Đồng Lớn nên vẫn phụng sự ở Chính Điện. Sau khi trải qua cuộc chiến quan trọng tiêu diệt Đại Đế, Tất Nhạ cũng được nhàn rỗi, suốt ngày không có mấy chuyện để làm nên chỉ ngồi nhà đọc sách, quả thật ông ấy đã đọc rất nhiều sách.

*

Dãy núi trùng điệp nối tiếp nhau trải dài trong màn đêm tĩnh mịch. Trên cao gió lạnh vi vút từng hồi. Dáng một người bay lượn như vô định giữa không trung cho đến khi nhìn thấy một đỉnh núi cao ở trước mặt. Người đó mỉm cười rồi đáp xuống, không có mục đích gì khi đến đây nên đi loanh quanh nhìn ngắm quan cảnh xung quanh. Tòa Chính Điện ở phía xa uy nghiêm, tráng lệ, dù đứng ở vị trí nào cũng nhìn thấy vẻ hùng vĩ của nó.

Mộc Ang không hiểu vì sao lại bay đến nơi này. Sau khi uống rượu cùng mọi người trong phòng ăn, Mộc Ang đã cùng Nhan Trác tiễn ba người còn lại qua cầu đá. Lúc đó Lão Thần Tất Nhạ chỉ bước đi chầm chậm bên cạnh Mộc Ang, tâm tình như ngần ngại, sau khi tạm biệt lại quay lưng đi nhanh. Mộc Ang cùng Nhan Trác đứng nhìn theo họ cho đến khi khuất hẳn sau hẻm núi thì trở lại toà tháp. Nhan Trác có vẻ rất vui và đã ngà say nên về phòng nghỉ. Mộc Ang cũng trở về phòng nhưng không thể chợp mắt, trong lòng lại muốn đi đâu đó. Ngày trước, nàng sử dụng khả năng đặc biệt để đi tìm Đại Đế, linh tính đó đã không bao giờ sai và cho dù đi đến đâu nàng cũng sẽ gặp lại người. Nhưng tất cả đã kết thúc, Mộc Ang bây giờ dù có vô định bay lượn khắp Đại Vân Đình thì cũng chỉ nhìn thấy cảnh vật và Thần Nhân, thứ mà dù đến đâu nàng cũng bắt gặp chỉ là tòa Chính Điện mà thôi.

Đi xuyên qua những hàng cây rừng, Mộc Ang đến trước một khoảng đất trống cạnh một vách núi phẳng phiu. Nàng đứng giữa khoảng trống đó nhìn quanh, cảnh vật xung quanh không có gì đặc biệt. Không muốn lang thang bên ngoài thêm nữa, Mộc Ang quay đầu đi vào lại rừng cây định ra đến bờ vực sẽ bay về lại toà tháp Vệ Nữ. Khi Mộc Ang vừa vào lại rừng cây thì chợt nghe có động tĩnh phía sau lưng, cảm giác có điều kỳ lạ, nàng liền nép mình vào sau một thân cây, tập trung nghe ngóng và tránh bị phát hiện. Mộc Ang nghĩ bình thường vào lúc giữa đêm thế này, ngoài một kẻ có ý nghĩ kỳ dị và lòng đầy tâm trạng như nàng thì sẽ chẳng có ai đi đến nơi hoang vu này cả.





Có hai người đáp xuống khoảng đất trống, nơi Mộc Ang đã đứng lúc nãy. Họ mặc áo choàng đen rộng, che phủ hết cả gương mặt, không trò chuyện gì với nhau. Hai người đó đi thẳng đến chỗ vách núi và dùng Thần Lực đẩy một lực về phía vách đá. Mộc Ang nhướng mày khi nhìn thấy một cánh cửa đá mở ra. Chỗ vách núi trống trải trước đó giờ xuất hiện một lối vào khá rộng, hai người kia vừa đi vào thì cánh cửa đã khép lại. Mộc Ang đứng chôn chân phía sau thân cây, trong đầu chưa thể nghĩ ra đây là nơi nào và hai người bí ẩn đó là ai, tại sao ở Đại Vân Đình lại có một nơi bí mật như vậy, và bằng cách nào nàng lại lang thang đến ngay nơi này. Một luồng hơi lạnh buốt chạy dọc sống lưng Mộc Ang, một cảm giác kinh hãi bao trùm lấy tâm trí nàng. Mộc Ang lắc lắc đầu, không thể tin vào ý nghĩ táo bạo kia được vì đó là điều không thể xảy ra ở nơi này.

Một lúc lâu sau, cánh cửa đá lại mở ra và hai người kia lại xuất hiện. Khi ra đến ngoài sân, họ liền bay đi mất. Mộc Ang đứng chờ một lúc sau khi hai người đó rời đi mới từ từ đi đến trước vách núi. Nhìn từ xa thì không thể nào biết được có một cánh cửa ở đây. Mộc Ang đứng tần ngần nhìn lên vách đá, tim đập rộn ràng trong lồng ngực, hai bàn tay run rẩy chưa dám quyết định có nên mở cánh cửa đó ra không.

Mộc Ang cố gắng lấy hết can đảm để mở cánh cửa. Tùng Hoa loé sáng. Mộc Ang đẩy một lực mạnh đến vách núi, cánh cửa lại dần hé mở. Bên trong là một hành lang trống trải và thẳng tắp, phía cuối lối đi là một vách đá khác, xung quanh hầu như không có bất kỳ đồ vật hay trang trí gì cả. Mộc Ang bước từng bước đi vào trong, cánh cửa đã đóng lại phía sau, không gian yên tĩnh đến kinh ngạc. Đi đến cuối hành lang, trước mặt là một một vách đá nhẵn nhụi, Mộc Ang lại dùng Thần Lực mở cánh cửa thứ hai. Một lối đi thẳng tắp lại hiện ra, điểm cuối lại là một vách đá nhẵn, điểm khác duy nhất là Mộc Ang phải đi xuống một đoạn bậc thang để đến hành lang kế tiếp. Qua khỏi cánh cửa thứ bảy, phía cuối lối đi không phải là một vách đá nữa mà là một khoảng trống hình tròn như một quảng trường thu nhỏ, bao quanh là những thân cột tròn chống đỡ trần cao. Điều kỳ lạ là không có bất cứ thứ gì ở xung quanh, không một hoa văn hay hình vẽ tượng trưng nào cả, xung quanh chỉ là những mặt phẳng trống trải. Mộc Ang bước đến giữa vòng tròn và nhìn xung quanh để tìm kiếm. Thứ Mộc Ang muốn tìm là một cánh cửa đá vì nàng tin rằng nơi này phải có một thứ gì đó rất đặc biệt.

Mộc Ang hết tìm xung quanh vách đá đến cả mặt sàn cũng không thể phát hiện thêm cánh cửa nào. Nàng lại đứng giữa mặt phẳng hình tròn nhìn quanh. Mộc Ang không biết nơi này dùng để làm gì, bên ngoài rất bí ẩn nhưng bên trong lại trống trải. Mộc Ang dời bước khi không thể làm gì khác hơn, được vài bước chân thì dừng lại, chợt nghĩ đến một vị trí mà nàng chưa kiểm tra. Mộc Ang ngẩng mặt nhìn lên, như để chắc chắn đã không bỏ sót chi tiết nào, nàng đẩy một lực khá mạnh lên phía trần cao. Một cánh cửa dần mở ra ngay phía trên chỗ trần đá, phía trên nữa là một trần đá khác, vậy là có một gian trống ở khoảng giữa. Mộc Ang bay lên, qua khỏi ô cửa hình tròn thì trước mắt là một không gian rộng, hai cánh cửa khép lại dưới chân, khu vực này liền trở thành một không gian khép kín.

Xung quanh vẫn là vách đá nhẵn nhụi, hai bức vách lớn đối diện nhau có hình khắc lớn, đường nét rất rõ ràng. Một có hình khắc của cây Trường Sinh, bức còn lại là thứ hoa văn đã in sâu vào tâm trí của Mộc Ang. Ấn Ký. Phía trước bức vách có hình điêu khắc Ấn Ký là một bệ đá hình tròn khá lớn, phía trên đang có một thứ gì đó đang nằm, một màn ánh sáng mỏng bao phủ xung quanh.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nếu bạn là dân văn phòng, kế toán hay tài chính thì không thể bỏ qua những kiến thức và kinh nghiệm làm việc được mình tích luỹ trong suốt gần 20 năm làm việc và chia sẻ trên trang dantaichinh.com ví dụ như lãi suất tiết kiệm ngân hàng, lương tối thiểu vùng 2020 chắc chắn sẽ hỗ trợ rất nhiều trong công việc của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.